Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 75: CHƯƠNG 74: BẠO!

Một kiếm tựa tia chớp vốn chắc chắn thành công lại thất bại, khiến cho kế hoạch một kích tuyệt sát Vân Triệt của hắn tan thành mây khói. Trong lòng Lục Trảm Nam kinh ngạc không nhỏ. Hắn nhanh chóng quay người, không hề dừng lại, trường kiếm đảo qua, chĩa thẳng về phía Vân Triệt.

Thương có thương thế, kiếm tự nhiên cũng có kiếm thế. Thương thế bá đạo vô song, kiếm thế lại sắc bén vô địch. Kiếm thế của Lục Trảm Nam vừa dâng lên đã mang theo khí thế như gió nổi mây phun, kiếm quang như lưu tinh, bay vụt về phía ngực Vân Triệt.

Thần sắc Vân Triệt hờ hững, thân thể nhẹ nhàng lùi một bước nhỏ về phía sau, ung dung né tránh kiếm thứ hai của Lục Trảm Nam. Chỉ nghe “Xoẹt” một tiếng, kiếm thế sắc bén như cá mập trắng phá băng, rạch một đường sâu hoắm trên nền đại điện.

Uy lực của một kiếm này khiến không ít đệ tử hít một hơi khí lạnh.

- Lục Trảm Nam ra tay không hề nương tình, hơn nữa hai kiếm đều nhắm thẳng vào yếu hại… Hắn rõ ràng đã động sát tâm!

- Dám giết người ở Tân Nguyệt Huyền Phủ, có lẽ cũng chỉ có Lục Trảm Nam này mới dám làm. Nhưng cứ như vậy, Vân Triệt thật sự có khả năng bỏ mạng ở đây.

Tại bàn tiệc chính của đại điện, Tần Vô Ưu trang nghiêm ngồi trên chủ vị, ánh mắt bình tĩnh nhìn Vân Triệt và Lục Trảm Nam đang giao chiến. Mặc dù Tư Không Hàn liên tục nháy mắt với hắn, hy vọng hắn lấy thân phận Phủ Chủ để ngăn cản trận giao đấu bất công này, nhưng Tần Vô Ưu dường như không nhìn thấy, hoàn toàn không có ý định can thiệp, khiến Tư Không Hàn chỉ có thể đứng đó lo lắng suông.

Tần Vô Ưu nhìn chăm chú vào Vân Triệt, trong lòng dâng lên sóng lớn… Người thanh niên này, huyền lực quả thật chỉ ở Nhập Huyền Cảnh cấp một. Nhưng trong khoảnh khắc hắn xuất thủ, dao động huyền lực lại lớn đến mức thần kỳ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ hắn che giấu thực lực? Không thể nào, nếu ta ngay cả thực lực của một tiểu bối cũng nhìn sai, vậy mấy chục năm nay của ta chẳng phải đã sống hoài sống phí rồi sao.

Với tuổi tác và trạng thái như thế mà đánh bại được Thiết Hoành Quân, thực lực của hắn đã đủ để gây chấn động Tân Nguyệt Thành. Nếu như hắn lại chiến thắng Lục Trảm Nam… Vậy thì, cuộc tỷ thí này, ta đang tận mắt chứng kiến sự quật khởi của một vương giả tương lai!

Từ lúc bắt đầu, biểu hiện của hắn vô cùng cuồng vọng, thậm chí có phần kiêu ngạo quá mức, không coi ai ra gì. Nhưng bản tính của hắn thật sự như thế sao? Khi hắn đối mặt với Thiết Hoành Quân, lại là một thái độ hoàn toàn khác. Mà kẻ cuồng vọng thường thấp thỏm nóng nảy, nhưng hơi thở và ánh mắt của hắn lại luôn bình tĩnh đến lạ thường, một sự bình tĩnh vốn không nên xuất hiện trên người một thiếu niên mới mười sáu tuổi. Người có được ánh mắt và khí tức này, sao có thể là kẻ cuồng ngạo…

Như vậy, giải thích duy nhất chính là, tư thế cuồng vọng đủ kiểu lúc ban đầu của hắn đều là cố ý… Thậm chí bao gồm cả việc chọc giận, đắc tội bảy đại tông môn, cũng đều là cố ý!

Đã quyết định tiến vào Tân Nguyệt Huyền Phủ, lại cố ý trêu chọc bảy đại tông môn, rốt cuộc là vì mục đích gì?

Suy nghĩ của Tần Vô Ưu không ngừng xoay chuyển, nhưng ánh mắt luôn khóa chặt trên người Vân Triệt, ánh lên sự tán thưởng không cách nào che giấu.

Vân Triệt lúc này đã bị cuốn vào trong kiếm ảnh của Lục Trảm Nam.

Kiếm của Lục Trảm Nam càng lúc càng nhanh, trong tay rõ ràng chỉ có một thanh kiếm, lại vung ra kiếm ảnh đầy trời, đến mười mấy bóng kiếm, khiến người ta không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo. Thế nhưng, giữa lớp kiếm ảnh dày đặc đến kinh người ấy, bóng dáng Vân Triệt vẫn không ngừng nhẹ nhàng di chuyển, kiếm thế dù dữ dội như cuồng phong cũng không thể lưu lại một vết thương nào trên người hắn.

Điều này không còn nghi ngờ gì nữa, có nghĩa là tốc độ di chuyển của Vân Triệt… còn nhanh hơn cả kiếm của Lục Trảm Nam!

Các đệ tử trong điện đã nhìn đến ngây người. Lục Trảm Nam vừa lên sân, tất cả mọi người đều cho rằng lần này Vân Triệt hoàn toàn xong đời, kết cục khả dĩ nhất chính là thảm bại dưới tay Lục Trảm Nam. Lục Trảm Nam cũng không khiến ai thất vọng, mỗi một kiếm xuất ra đều có thể nói là kinh diễm… Nhưng cho đến hiện tại, hắn đã xuất ra gần trăm kiếm, vậy mà ngay cả góc áo của Vân Triệt cũng chưa chạm tới.

Mỗi một kiếm của Lục Trảm Nam chém ra, trong nháy mắt thân thể Vân Triệt sẽ lập tức di chuyển, khiến cho mỗi một kiếm của hắn đều chỉ có thể đâm trúng hư ảnh. Đây chính là “Tinh Thần Toái Ảnh” được Vân Triệt thi triển ở biên độ cực nhỏ, dưới trạng thái năm mươi bốn huyền quan đều mở, hắn có thể tùy ý phóng thích trong nháy mắt, tiêu hao huyền lực cũng rất thấp. Đương nhiên, tất cả đều phải dựa trên một điều kiện tiên quyết… đó là Vân Triệt phải có năng lực cảm giác cực kỳ nhạy bén, có thể trong khoảnh khắc Lục Trảm Nam xuất kiếm mà đoán được quỹ đạo của nó.

Các đệ tử trong điện thật lâu không một tiếng động, thứ họ chờ đợi không phải là cảnh Vân Triệt thảm bại, mà là một trận kinh hãi tột độ. Sau khi Tư Không Hàn trố mắt nhìn một hồi lâu, ông thất thần lẩm bẩm:

- Thảo nào… Hắn lại có thể cảm nhận được dòng khí! Nhưng mà, ở Sơ Huyền Cảnh, thị giác mới là phương pháp chủ yếu nhất, để làm được đến mức thông qua huyền khí và khí lưu để cảm nhận phán đoán, ít nhất phải tích lũy kinh nghiệm chiến đấu mười mấy năm… Ít nhất cũng phải trên hai mươi lăm tuổi mới có thể làm được! Trong nhóm đệ tử trẻ tuổi ở đây, tuyệt đối không một ai có thể làm được, Vân Triệt rõ ràng mới chỉ mười sáu tuổi, lại làm được đến bước này! Hơn nữa còn vô cùng thuần thục, cho dù bị kiếm ảnh bao phủ vẫn bình tĩnh như vậy, không sai một ly!

- Tiêu Liệt… Rốt cuộc đã dùng phương pháp gì để bồi dưỡng ra một đứa cháu biến thái như vậy!

Từng vệt kiếm quang lướt qua thân thể, Vân Triệt trong lúc nhanh chóng né tránh, cảm nhận được khí thế sắc bén từ thân kiếm quét qua mặt và hai tay gây đau rát mơ hồ. Lúc này, trong đầu hắn bỗng nhiên truyền đến giọng nói mang theo cảnh cáo của Mạt Lỵ:

- Tốc chiến tốc thắng đi. Ngươi lần đầu tiên phát động Tà Phách, lại liên tục giao đấu, đã rất miễn cưỡng rồi. Ngươi chắc cũng cảm nhận được gánh nặng của thân thể và Huyền Mạch, với trạng thái hiện tại của ngươi, Tà Phách duy trì được nhiều nhất ba mươi giây nữa, vượt qua thời gian này, Huyền Mạch của ngươi có khả năng bị tổn thương nghiêm trọng.

Trong lòng Vân Triệt nhất thời chấn động.

- Ngươi là đồ phế vật, chỉ biết trốn thôi sao?

Xuất ra liên tục hơn một trăm kiếm vẫn không làm gì được Vân Triệt, Lục Trảm Nam cũng càng ngày càng kinh hãi, hơi hổn hển gầm nhẹ.

Trong cơn tức giận, huyền lực toàn thân Lục Trảm Nam điên cuồng dâng lên, kiếm thế càng ngày càng mãnh liệt. Dưới bóng kiếm cuồn cuộn, trong đại điện tựa như nổi lên một cơn cuồng phong sắc bén, mặt đá cẩm thạch không ngừng bị kiếm khí cắt vỡ, sau đó bị kiếm phong cuốn lấy, bay tứ tán!

Dường như lời nói của Lục Trảm Nam đã có tác dụng, khi một kiếm của hắn lại đâm xéo tới, Vân Triệt không lựa chọn dùng thân pháp quỷ dị kia để né tránh nữa, mà bỗng nhiên tiến về phía trước, đón lấy lưỡi kiếm của hắn, cường công về phía thân thể hắn.

Hành động của Vân Triệt khiến Lục Trảm Nam vui mừng quá đỗi, hắn gầm nhẹ trong lòng: Ngu xuẩn! Muốn chết!

Xoẹt!

Trường kiếm của Lục Trảm Nam hung hãn chém lên tay trái của Vân Triệt, một kiếm không chút trở ngại khiến máu tươi bắn ra. Nhưng khi nhìn thấy vết máu mà một kiếm của mình tạo ra trên cánh tay Vân Triệt, Lục Trảm Nam không những không vui mà ngược lại còn kinh hãi… Bởi vì một kiếm truyền thêm huyền lực Nhập Huyền Cảnh cấp bảy của mình, thế mà lại chỉ cắt ra một vết thương trên người hắn, đừng nói chặt đứt cánh tay, ngay cả xương cốt cũng chưa chạm đến!

Huyền lực hộ thân của Vân Triệt, rõ ràng chỉ có Nhập Huyền Cảnh cấp một!

Mà trong lúc liều mạng đỡ một kiếm của hắn, một quyền mang theo toàn lực của Vân Triệt cũng hung hăng nện vào ngực Lục Trảm Nam.

Bịch!

Huyền lực Nhập Huyền Cảnh cấp một, liệu có thể một kích phá vỡ huyền khí hộ thân của Nhập Huyền Cảnh cấp bảy không?

Lục Trảm Nam vốn khinh thường một kích này của Vân Triệt, nhưng ngay lập tức, sắc mặt hắn biến đổi dữ dội.

Huyền lực hộ thân nơi lồng ngực hắn chống đỡ chưa đến nửa hơi thở đã trực tiếp vỡ tan. Lục Trảm Nam cảm giác như bị một cây chùy ngàn cân nện thẳng vào ngực, phủ tạng cuộn lên một trận kịch liệt, thân thể lùi lại bảy tám bước, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống.

Không thể nào! Hắn rõ ràng chỉ có huyền lực Nhập Huyền Cảnh cấp một!

Cho dù huyền lực của hắn hùng hậu hơn người cùng cấp rất nhiều, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể đối kháng với cấp ba, cấp bốn, mà thực lực của mình còn vượt xa hắn! Làm sao có thể không phá nổi huyền lực hộ thân của hắn, ngược lại còn bị một kích của hắn đánh cho chật vật đến mức này.

Ngay khi hắn tâm thần đại loạn, sát ý càng tăng, chuẩn bị trực tiếp xuất ra tuyệt kỹ mạnh nhất của Thất Sát Kiếm Các, hắn chợt thấy Vân Triệt chìa tay phải về phía mình, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị.

- Bạo!

Năm ngón tay của Vân Triệt đang chìa về phía Lục Trảm Nam đột nhiên nắm lại, trong miệng thốt ra một chữ trầm thấp.

Khi tất cả mọi người còn chưa hiểu động tác và lời nói của hắn có ý gì, thì chợt nghe trên người Lục Trảm Nam truyền đến một tiếng “Phừng”, ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế của Lục Trảm Nam vang vọng khắp đại điện.

- A a a a a a a a!

Một ngọn hỏa diễm bỗng nhiên từ lồng ngực của Lục Trảm Nam, cũng chính là từ chỗ mà Vân Triệt đánh trúng, bùng lên, thiêu đốt toàn bộ huyết nhục, xương cốt, thậm chí cả nội tạng trong lồng ngực của Lục Trảm Nam. Hắn thống khổ lăn lộn trên mặt đất, hai tay liều mạng vỗ, muốn dập tắt “yêu hỏa” không biết từ đâu xuất hiện này. Nhưng hỏa diễm này do Vân Triệt dùng huyền lực dẫn cháy rót vào trong ngực hắn, trừ phi hắn tự xé mở lồng ngực của mình, bằng không đừng hòng dập tắt.

Khiến một người có ngoại hiệu “Lãnh Huyết” phải kêu thảm thiết đến như vậy, có thể tưởng tượng được lúc này hắn phải chịu đựng thống khổ lớn đến mức nào. Hỏa diễm đốt cháy thân thể đã khiến người thường khó mà chịu đựng, huống chi là hỏa diễm bùng lên từ bên trong cơ thể. Sắc mặt của mọi người trong đại điện đều thay đổi, có người trở nên xanh mét, có người trở nên trắng bệch, cũng có người toàn thân run rẩy.

- Là Hỏa… Hỏa hệ huyền công! Hắn lại còn biết hỏa hệ huyền công!

- Trời đất ơi! Không phải hỏa hệ huyền công phải đến cảnh giới cấp cao mới có thể cách không dẫn hỏa sao? Vân Triệt này chẳng những có hỏa hệ huyền công, hơn nữa lại đạt đến cảnh giới này… Hắn rõ ràng mới chỉ có mười sáu tuổi! Điều này sao có thể!

- Thì ra là thế! Thảo nào lúc trước Viêm Minh lại chật vật như vậy, đó vốn không phải do sai lầm cấp thấp gì của Viêm Minh, mà là Vân Triệt cũng có hỏa hệ huyền công, hơn nữa rõ ràng còn cao hơn Viêm Minh! Viêm Minh múa rìu qua mắt thợ trước mặt hắn, hoàn toàn là tự chui đầu vào rọ!

Nhìn hỏa diễm nổ tung trên ngực Lục Trảm Nam, rất nhiều người đang trong cơn sợ hãi đã phản ứng lại.

Mà Viêm Minh lúc trước bị Vân Triệt đánh bại lúc này đang ngây ra như phỗng. Huyền lực cách không dẫn nhiên, đây là năng lực mà huyền công tông môn của hắn phải tu luyện tới cấp sáu mới có, trước ba mươi tuổi hắn ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng Vân Triệt lại làm được, hơn nữa còn phơi bày ra trước mắt mọi người không chút giả dối. Lúc này, hắn triệt để hiểu rõ mình bị đánh bại không hề oan uổng. Múa rìu qua mắt thợ trước mặt một kẻ biến thái có thể dùng huyền lực cách không dẫn nhiên… Quả thật chính là tự rước lấy nhục!

Nếu sau khi bị Vân Triệt đánh trúng, Lục Trảm Nam không nghiến răng nghiến lợi và lập tức tụ lực chuẩn bị gỡ lại thể diện, mà trước tiên dùng lực lượng của mình bức huyền lực của Vân Triệt ra khỏi cơ thể, thì tuyệt đối không phải là kết quả này. Nhưng ngay cả khi bị một quyền của Vân Triệt đánh lui, hắn cũng vẫn không phục trước sức mạnh của đối phương, càng không thể nào nghĩ đến Vân Triệt lại có năng lực khống hỏa cường đại đến thế.

Vân Triệt đi đến bên cạnh hắn, ánh mắt mang theo thương hại nhìn hắn, thản nhiên nói:

- Giống như lời ta đã nói lúc trước, ngươi tên là gì ta không hề có hứng thú. Có thực lực Nhập Huyền Cảnh cấp bảy, lại không đánh lại một Nhập Huyền Cảnh cấp một như ta, phế vật như thế, ta không cần thiết phải biết tên.

Nói xong, hắn cười khinh thường, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, ngọn hỏa diễm như ác mộng trên ngực Lục Trảm Nam cuối cùng cũng tắt.

Đối với người mình chán ghét, Vân Triệt chưa bao giờ ngại bỏ đá xuống giếng, huống chi Lục Trảm Nam này còn sinh sát tâm với hắn. Nếu không phải đang ở trong chủ điện của Tân Nguyệt Huyền Phủ, trước mặt bao nhiêu người, hắn tuyệt đối sẽ không có lòng tốt dập lửa trên người Lục Trảm Nam như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!