Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 76: CHƯƠNG 75: TIÊU LẠC THÀNH

Lục Trảm Nam chật vật khôn tả đứng dậy từ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, quần áo trước ngực đã bị đốt thủng một mảng lớn, để lộ vùng da gần như cháy đen. Dưới sự bảo vệ của huyền lực hộ thân, ngọn lửa của Vân Triệt không gây ra tổn thương quá nghiêm trọng cho hắn, nhưng nỗi thống khổ do hỏa diễm bùng lên từ bên trong cơ thể mang lại đủ để hắn ghi nhớ cả đời, càng khắc sâu một bóng ma vào lòng hắn. Lúc này, ánh mắt hắn nhìn về phía Vân Triệt đã tràn ngập vẻ kinh sợ. Hắn cúi đầu, thu kiếm, không nói một lời đi về phía bàn tiệc của Kiếm Các Thất Sát.

Hắn biết, hôm nay mình đã hoàn toàn trở thành “đá lót đường” như lời Vân Triệt nói lúc trước. Nghĩ lại những lời khinh thường và trào phúng mà hắn đã dành cho Vân Triệt, giờ đây chúng chẳng khác nào một trò cười tự vả vào mặt.

- Lục Trảm Nam… vậy mà lại… bị đánh bại!

- Quá kinh khủng! Lục Trảm Nam có thực lực thế nào chứ? Ngay cả hắn cũng bị Vân Triệt đánh bại!

- Mười sáu tuổi… Nhập Huyền Cảnh cấp một mà huyền lực lại hùng hậu đến kinh người, thân pháp càng quỷ dị khó lường, còn có hỏa hệ huyền công cao cấp như thế! Hỏa hệ huyền công hắn vừa thi triển không giống của Vân Dương Tông hay Phần Thiên Môn, nhưng cảnh giới lại cao đến đáng sợ… Hắn rõ ràng mới mười sáu tuổi!

- Thiên phú như vậy, tuy không thể so với Tiêu Lạc Thành, nhưng cũng không kém bao xa! Có lẽ, đủ để sánh ngang với Phần Tử Loan của Phần Thiên Môn! Trong thế hệ trẻ của Thành Tân Nguyệt, thiên phú này đủ để lọt vào năm người đứng đầu… không, ba người đứng đầu!

Từ đệ tử đến trưởng lão của Kiếm Các Thất Sát đều thất thần. Bọn họ là người hiểu rõ thực lực của Lục Trảm Nam nhất, thế nhưng, một người mạnh như hắn lại bị một đệ tử mười sáu tuổi của Huyền Phủ Tân Nguyệt đánh bại. Cú sốc này đối với bọn họ thật sự quá lớn, lớn đến mức họ không dám tin vào sự thật đang diễn ra ngay trước mắt.

Đám người Huyền Vũ, Viêm Minh, Phong Quảng Dực từng bị Vân Triệt đánh bại càng trố mắt đứng nhìn, cổ họng đắng ngắt… Khi bị Vân Triệt đánh bại, trong lòng bọn họ vô cùng khó chịu và không phục, nhưng đến bây giờ, họ mới nhận ra mình thua không hề oan uổng! Khi giao thủ với họ, Vân Triệt từ đầu đến cuối đều không dùng toàn lực, có lẽ ngay cả một nửa thực lực cũng chưa dùng đến! Bằng không, họ chỉ có thể bại trận nhanh hơn, thảm hại hơn. Nghĩ lại những lời ngông cuồng của mình trước mặt Vân Triệt… quả thật giống như một con chó con không biết trời cao đất rộng, sủa bậy trước mặt sư tử.

- Thiên phú như vậy, ngay cả trong bảy tông môn có nội tình hùng hậu cũng cực kỳ hiếm thấy, vậy mà Huyền Phủ Tân Nguyệt chúng ta lại xuất hiện một đệ tử như thế! Nói không chừng, Huyền Phủ Tân Nguyệt im hơi lặng tiếng bấy lâu nay sẽ quật khởi nhờ hắn.

Tư Không Hàn cảm thán nói.

Hai vị trưởng lão bên cạnh ông chậm rãi gật đầu, vô cùng tán thành.

Thiên tài không cần nhiều, cũng sẽ không có nhiều. Chỉ cần xuất hiện một người đã đủ làm rạng danh tông môn. Huyền Phủ Tân Nguyệt là huyền phủ duy nhất do hoàng thất lập ra ở Thành Tân Nguyệt, đã không biết bao nhiêu năm không sản sinh ra một thiên tài đỉnh cao có thể sánh ngang với bảy đại tông môn, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Huyền Phủ Tân Nguyệt luôn phải cúi đầu trước họ. Mà “lời nguyền” này, có lẽ sẽ bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của Vân Triệt… Không! Là đã bị phá vỡ! Lần này, chỉ nhờ một mình Vân Triệt, Huyền Phủ Tân Nguyệt lần đầu tiên lập uy trước bảy đại tông môn, oai phong lẫm liệt, hả hê một phen. Ánh mắt của các đệ tử bảy tông môn lúc này không còn vẻ ngạo nghễ và coi thường như khi vừa bước vào chủ điện.

Các đệ tử của Huyền Phủ Tân Nguyệt thì vẫn còn đang ngẩn ngơ. Đối mặt với Lục Trảm Nam cường đại, Vân Triệt chỉ mới mười sáu tuổi vẫn giành chiến thắng! Kết quả này đã tạo ra một cú sốc mà không ngôn từ nào có thể diễn tả. Nhập Huyền Cảnh cấp một đánh bại Nhập Huyền Cảnh cấp bảy, phải có thiên phú kinh khủng đến mức nào mới có thể làm được! Bọn họ cũng lần đầu tiên biết rằng, Nhập Huyền Cảnh cấp một lại có thể đạt tới thực lực đáng sợ như thế! Từng trận rồi lại từng trận, gần như mỗi trận đấu đều mang lại chiến thắng vượt xa dự đoán của họ, khiến họ cảm thấy như đang ở trong mơ.

- Ta vẫn luôn cho rằng thiên phú của mình đã được xem là bậc thiên tài, nhưng so với Vân sư đệ… Haiz, quả thật không đáng nhắc tới.

Ngồi trong bàn tiệc, không ít đệ tử Huyền Phủ Tân Nguyệt âm thầm cảm thán. Những người có thể tham gia yến hội hôm nay không thể nghi ngờ đều là những đệ tử tinh anh nhất của Huyền Phủ Tân Nguyệt, trong lòng tự nhiên cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình. Nhưng hôm nay, sau khi chứng kiến Vân Triệt liên tiếp chiến thắng năm trận, sự kiêu ngạo trong lòng họ đã bị đánh bay không còn tăm tích, thay vào đó là sự khâm phục và nể trọng vô cùng đối với vị sư đệ vừa mới vào phủ này.

- Đây thật sự… là tỷ phu của mình sao…

Hạ Nguyên Bá đã lẩm bẩm câu này không biết là lần thứ bao nhiêu, đôi mắt vẫn luôn trong trạng thái trợn trừng.

Hắn và Hạ sư đệ đều đến từ Thành Lưu Vân, một thành nhỏ ở phía đông. Ở nơi đó, chắc chắn không thể có tài nguyên cao cấp gì, vậy mà dưới điều kiện như vậy, Vân sư đệ lại có thể đạt tới cảnh giới này. Nếu hắn sinh ra ở đại tông môn, thành tựu lúc này tất nhiên sẽ càng kinh thế hãi tục hơn… Lam Tuyết Nhược thầm nghĩ trong lòng.

Hắn… chẳng phải là người mà mình vẫn luôn tìm kiếm sao!

Nghĩ đến đây, ánh mắt long lanh của Lam Tuyết Nhược bắt đầu dao động kịch liệt, lóe lên ánh sáng vô cùng lay động lòng người. Ánh mắt nàng nhìn về phía Vân Triệt cũng bất chợt xảy ra biến hóa vi diệu. Sau năm trận chiến liên tiếp, Vân Triệt hiển nhiên đã tiêu hao rất lớn. Lúc này, tuy vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng rõ ràng trở nên dồn dập. Trên cánh tay trái của hắn, một vết máu dài trông đến kinh người, máu tươi tràn ra nhuộm đỏ cả nửa ống tay áo.

Lam Tuyết Nhược lập tức đứng dậy, lấy ra tất cả các loại thuốc trị ngoại thương mang theo bên mình, bước nhanh đến bên cạnh Vân Triệt, ân cần hỏi:

- Vân sư đệ, cánh tay của ngươi bị thương rồi, vết thương có nặng không?

Vân Triệt cười cười, nói:

- Không sao, chỉ là vết thương ngoài da, không tổn hại đến xương cốt, giờ đã cầm máu rồi. Đa tạ sư tỷ quan tâm.

- Đừng cậy mạnh, nào, để sư tỷ xem.

Lam Tuyết Nhược đưa tay ngọc ra, cẩn thận cầm lấy cánh tay Vân Triệt để kiểm tra vết thương. Ngay sau đó, vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt nàng. Mặc dù miệng vết thương trên cánh tay Vân Triệt rất dài và sâu, nhưng đúng như lời hắn nói, quả thật không chạm đến xương cốt. Một kiếm của Lục Trảm Nam mà chỉ gây ra vết thương nhỏ như vậy trên người hắn!

Đừng nói là Nhập Huyền Cảnh cấp một, cho dù là người ở Nhập Huyền Cảnh cấp bảy trúng phải một kiếm này của Lục Trảm Nam cũng không thể nào chỉ bị thương nhẹ như vậy! Nhập Huyền Cảnh cấp một, sao có thể có huyền lực hộ thân mạnh mẽ đến thế.

Nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt Lam Tuyết Nhược, Vân Triệt thoáng lộ vẻ đắc ý:

- Bây giờ sư tỷ tin rồi chứ? Thân thể của ta làm bằng sắt, đâu dễ bị thương nặng như vậy.

Lam Tuyết Nhược nhẹ nhàng cười:

- Trông trắng trẻo non nớt thế này, đâu có giống làm bằng sắt chứ? Giống một tiểu bạch kiểm chính hiệu thì có.

- Hả… Tiểu bạch kiểm?

Vân Triệt nhướng mày, rồi nhìn dung nhan như tuyết của Lam Tuyết Nhược, cười hì hì nói:

- Chỉ có nam nhân được mỹ nhân bao dưỡng mới được gọi là tiểu bạch kiểm, ta lại không có mỹ nhân nào bao dưỡng… Hay là, sư tỷ bao dưỡng ta đi?

- Phụt… Cái miệng này thật không đứng đắn.

Lam Tuyết Nhược bật cười, nhẹ nhàng lườm hắn một cái:

- Ta là sư tỷ của ngươi đó, còn dám trêu ghẹo sư tỷ, cẩn thận sư tỷ loan tin ngươi đã thành gia lập thất ra ngoài, khiến ngươi chẳng lừa gạt được tiểu muội muội nào đâu.

Sắc mặt Vân Triệt lập tức trở nên lúng túng.

Thấy Lam Tuyết Nhược chủ động thân thiết với Vân Triệt, còn cười nói vui vẻ, dáng vẻ hai người trông như đang tình tứ với nhau… Sắc mặt Mộ Dung Dạ bỗng chốc trở nên xanh mét, hàm răng thiếu chút nữa đã bị nghiến nát. Hắn và Lam Tuyết Nhược được công nhận là cặp kim đồng ngọc nữ của Huyền Phủ Tân Nguyệt, chỉ thiếu chút nữa là thành một đôi được mọi người công nhận. Nhưng bản thân hắn hiểu rõ một bước này gian nan đến mức nào, ít nhất, Lam Tuyết Nhược chưa bao giờ đối xử với hắn như cách nàng đối đãi với Vân Triệt lúc này.

- Tên tiểu tử đáng ghét này!

Ánh mắt Mộ Dung Dạ lặng lẽ trở nên ngày càng âm hiểm.

Mà Vân Triệt dường như cảm nhận được ánh mắt tràn ngập ghen tỵ và oán hận của hắn, đầu hơi ngẩng lên liếc nhìn Mộ Dung Dạ, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!

Lúc này, một tràng vỗ tay giòn giã vang lên trong đại điện. Mọi người theo tiếng động nhìn lại. Người vỗ tay đã chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

- Tuyệt vời! Thật sự vô cùng tuyệt vời! Ta vốn chỉ đơn thuần thay mặt phụ thân đến chúc mừng Tần phủ chủ, không ngờ lại được thưởng thức một màn long tranh hổ đấu đặc sắc nhường này, càng may mắn hơn khi được chứng kiến một tân tinh quật khởi ở Thành Tân Nguyệt chúng ta.

Thiếu niên vừa nói vừa đi về phía Vân Triệt, trên mặt luôn mỉm cười. Hắn trông rất trẻ, khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng gương mặt lại không hề có vẻ ngây thơ, ngược lại toát ra một khí chất cao quý và ngạo nghễ vô hình. Giọng nói của hắn trong trẻo và bình thản, nhưng lại mơ hồ mang theo một áp lực khiến người ta khó thở.

Nhìn thiếu niên chậm rãi bước ra, cả đại điện nhất thời lặng ngắt như tờ!

Tiêu Lạc Thành!

Người xứng đáng là đệ nhất trong thế hệ trẻ của Thành Tân Nguyệt!

Khi Tiêu Lạc Thành bước vào chủ điện, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Nhưng sau đó, không có quá nhiều người chú ý đến hắn nữa. Ngay cả khi Vân Triệt ngạo nghễ tuyên chiến với các đệ tử mười sáu tuổi của bảy đại tông môn mà mãi không có ai ứng chiến, cũng không ai nghĩ đến hắn… Bởi vì đẳng cấp của Tiêu Lạc Thành đã vượt ra khỏi Thành Tân Nguyệt nhỏ bé này. Thiên phú kinh khủng của hắn vốn không phải là thứ mà đệ tử ở Thành Tân Nguyệt, kể cả trong bảy đại tông môn, có thể so bì. Thiết Hoành Quân mười bảy tuổi Nhập Huyền Cảnh cấp bốn, Lục Trảm Nam mười tám tuổi Nhập Huyền Cảnh cấp bảy, họ đều là những thiên tài lừng lẫy nhất ở Thành Tân Nguyệt.

Mà Tiêu Lạc Thành… mười sáu tuổi, Nhập Huyền Cảnh cấp mười!

Khi các đệ tử trẻ tuổi của các tông môn trong Thành Tân Nguyệt giao đấu luận bàn, chưa bao giờ có sự tham gia của Tiêu Lạc Thành, bởi vì trong thế hệ trẻ của Thành Tân Nguyệt, vốn không có ai xứng làm đối thủ của hắn, cũng không có ai xứng để hắn ra tay.

Tuy rằng bây giờ hắn là thiếu tông chủ của ngoại tông Tiêu Tông đặt tại Thành Tân Nguyệt, nhưng ai cũng biết rõ, sau khi hắn hai mươi tuổi, tất nhiên sẽ không thể tiếp tục ở lại Thành Tân Nguyệt, mà sẽ trở về tổng tông của Tiêu Tông. Với thiên phú đáng sợ của hắn, cho dù ở trong tổng tông, hắn cũng sẽ có địa vị không thấp. Tổng tông Tiêu Tông, đó là một thế lực khổng lồ mà Thành Tân Nguyệt ngay cả tư cách ngưỡng vọng cũng không có! Là một siêu cấp tông môn mà ngay cả hoàng thất Thương Phong cũng phải nịnh bợ. Nơi đó mới là nơi thuộc về Tiêu Lạc Thành. Thành Tân Nguyệt vốn không thể dung chứa được một thiên tài tuyệt thế như Tiêu Lạc Thành. Nhưng hiện giờ, chính Tiêu Lạc Thành lại đứng dậy, còn đi về phía Vân Triệt.

Tim mọi người bắt đầu đập loạn nhịp, chẳng lẽ, hắn muốn…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!