Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 77: CHƯƠNG 76: TA HỦY NGƯƠI TRƯỚC!

Tiêu Lạc Thành đột nhiên bước ra, không thể nghi ngờ là ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Mặc dù hôm nay Vân Triệt danh tiếng vang dội, thắng liên tiếp năm người, khiến toàn trường kinh sợ, nhưng hào quang của hắn vẫn không cách nào so sánh được với Tiêu Lạc Thành. Mọi biểu hiện của Vân Triệt đủ để hắn bước vào hàng ngũ cao cấp trong thế hệ trẻ của thành Tân Nguyệt, nhưng Tiêu Lạc Thành lại là thiên tài siêu cấp đủ để bước chân vào tứ đại tông môn. Nếu Vân Triệt đột nhiên tuyên chiến với Tiêu Lạc Thành, có lẽ sẽ không có quá nhiều người kinh ngạc, nhiều lắm cũng chỉ bị xem là kẻ không biết tự lượng sức mình, nhưng Tiêu Lạc Thành lại chủ động bước ra, điều này lại mang ý vị quá sâu xa…

Chẳng lẽ hắn muốn luận bàn với Vân Triệt? Không đúng! Tuyệt đối không thể nào, với địa vị, ngạo khí và thực lực của Tiêu Lạc Thành, sao có thể tự hạ thấp thân phận để giao thủ với một đệ tử vừa mới tiến vào Tân Nguyệt Huyền Phủ. Nhưng nếu không phải như thế, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Tiêu Lạc Thành chủ động bước ra, hơn nữa ánh mắt luôn dừng lại trên người mình, cũng khiến Vân Triệt kinh ngạc trong lòng. Hắn lập tức mỉm cười nói:

- Tiêu thiếu tông chủ quá khen rồi, ta chẳng qua chỉ là một đệ tử bình thường của Tân Nguyệt Huyền Phủ mà thôi, tuyệt đối không dám nhận hai chữ “Tân Tinh”. Ở thành Tân Nguyệt có thể được xưng tụng là “Tinh Tú”, chỉ có Tiêu thiếu tông chủ ngươi mới hoàn toàn xứng đáng.

- Ha ha ha ha!

Tiêu Lạc Thành cất tiếng cười lớn, tiếng cười ẩn chứa khí chất vương giả kia vốn không giống như phát ra từ miệng một thiếu niên mười sáu tuổi:

- Vân huynh đệ thật sự quá khiêm tốn, tin rằng sau trận luận bàn hôm nay, tên của Vân huynh đệ nhất định sẽ vang vọng khắp thành Tân Nguyệt. Mà thành tựu tương lai, chắc chắn càng thêm không giới hạn. Tiêu Lạc Thành ta hôm nay có thể đích thân đến đây, xem như là một may mắn.

Trên mặt Vân Triệt nhất thời lộ ra vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói:

- Lời Tiêu thiếu tông chủ nói thật khiến ta hổ thẹn, chút bản lĩnh này của ta, ở trước mặt Tiêu thiếu tông chủ, quả thật như ánh đom đóm trước vầng trăng sáng, vốn không đáng nhắc tới. Không biết Tiêu thiếu tông chủ đây là… có gì chỉ giáo? Vân Triệt ta nhất định sẽ chăm chú lắng nghe.

- Ha ha, Vân huynh đệ thật sự không cần khiêm tốn như vậy, ngươi là ánh đom đóm hay là vầng trăng sáng, chư vị ở đây trong lòng tự biết rõ. Lần này ta mạo muội đứng ra, chính là có một yêu cầu quá đáng với Vân huynh đệ. Vừa rồi Vân huynh đệ đại triển thần uy, thắng liên tiếp năm đệ tử hàng đầu của bảy đại tông môn, trong lòng ta vô cùng kinh ngạc và khâm phục, cũng có chút ngứa tay, cho nên muốn lĩnh giáo Vân huynh đệ một phen, không biết Vân huynh đệ có thể đáp ứng không?

Tiêu Lạc Thành nhìn Vân Triệt, mặt mỉm cười, nho nhã lễ độ nói.

Lời này của Tiêu Lạc Thành vừa thốt ra, trong đại điện nhất thời dấy lên một trận xì xào bàn tán, ngay cả Vân Triệt cũng thoáng sững sờ.

- Tiêu Lạc Thành muốn chủ động khiêu chiến… À không không, là chủ động muốn luận bàn với Vân Triệt? Cái này… Thật vô lý.

- Tuy Vân Triệt cực kỳ lợi hại, nói là đệ tử đệ nhất trăm năm qua của Tân Nguyệt Huyền Phủ chúng ta, ta cũng tin, nhưng hắn và Tiêu Lạc Thành vốn không cùng một đẳng cấp, sao Tiêu Lạc Thành có thể chủ động đưa ra yêu cầu luận bàn với hắn? Chuyện này dù thế nào cũng không hợp tình hợp lý.

- Chẳng lẽ lần này bảy đại tông môn thất bại quá thảm hại, Tiêu thiếu tông chủ muốn lấy lại thể diện cho bọn họ? Đồng thời khiến cho Vân Triệt này biết cái gì mới là thiên tài chân chính?

Vân Triệt không lập tức đáp ứng, thần sắc kinh ngạc đứng tại chỗ, dường như bị lời nói của Tiêu Lạc Thành làm cho ngây người. Trong lúc đó, ánh mắt hắn vẫn luôn không rời khỏi Tiêu Lạc Thành. Vị trí của Tiêu Lạc Thành lúc này chỉ cách hắn năm bước chân, khí chất và khí thế đều toát lên vẻ tao nhã bình thản mang theo sự siêu nhiên không hề che giấu, thế nhưng, Vân Triệt có thể cảm nhận được dưới vẻ ngoài ôn hòa vô hại kia là huyền lực hùng hậu và khí thế vô hình mạnh mẽ đến kinh người, cả người hắn giống như một con mãnh thú ẩn mình trong vực sâu, không động thì thôi, một khi đã động, sẽ đáng sợ đến mức không thể tưởng tượng.

Mà những điều đó cũng không quan trọng, quan trọng là, nơi sâu thẳm trong đôi mắt hắn, Vân Triệt nhìn thấy một tia âm lãnh lạnh như băng.

Hắn quá quen thuộc với loại khí tức này.

Tiêu Lạc Thành này, muốn hủy ta! Đây là đáp án mà Vân Triệt lập tức có được, trong lòng hắn bỗng chốc lạnh đi.

Nhưng tại sao? Ta và hắn không hề có bất kỳ giao điểm nào, càng không có xung đột lợi ích, hôm nay chẳng qua chỉ là lần đầu gặp mặt. Hắn rõ ràng không có lý do để làm vậy.

Chẳng lẽ, chỉ vì muốn bóp chết một “Tân Tinh” vừa mới nổi lên như ta, tương lai có khả năng trở thành đối thủ của hắn?

Nói cách khác, biểu hiện hôm nay của ta đã khiến hắn ít nhiều có một chút “kiêng kỵ”?

Nếu thật sự như thế, vị thiếu tông chủ nhìn qua có vẻ nho nhã lễ độ này, có thể nói là có tâm cơ và lòng dạ hiểm độc như ma quỷ.

Vừa nghĩ đến đây, Vân Triệt lập tức tỏ vẻ hoảng sợ nói:

- Tiêu thiếu tông chủ muốn luận bàn với ta? Cái này… Không phải Vân Triệt ta khiêm tốn, tuy mới đến thành Tân Nguyệt không lâu, nhưng cũng nghe nói Tiêu thiếu tông chủ tuổi còn trẻ đã nửa bước chân vào Chân Huyền Cảnh, chút huyền lực nhỏ bé này của ta, thật sự kém Tiêu thiếu tông chủ quá xa, luận bàn với Tiêu thiếu tông chủ, thực sự là vô cùng hoảng sợ.

Nhưng ngay sau đó, giọng hắn lại chuyển, nghiêm mặt nói:

- Có điều, nếu Tiêu thiếu tông chủ đã xem trọng Vân Triệt ta như vậy, ta đương nhiên không dám từ chối, có thể giao đấu với Tiêu thiếu tông chủ danh chấn ngàn dặm, đây cũng là vinh hạnh rất lớn của Vân Triệt ta.

- Tốt lắm!

Tiêu Lạc Thành thỏa mãn gật đầu, mỉm cười nói:

- Nếu đã là luận bàn, đương nhiên phải lấy công bằng làm điều kiện tiên quyết. Vân huynh đệ đã chiến liên tiếp năm trận, tiêu hao chắc chắn là vô cùng lớn, hơn nữa cánh tay trái cũng đã bị thương. Trước khi chúng ta bắt đầu, Vân huynh đệ hãy tạm thời nghỉ ngơi một chút, đợi Vân huynh đệ hồi phục huyền lực, chúng ta sẽ có một trận luận bàn công bằng.

- Không, không cần.

Ngoài dự đoán của mọi người, đối mặt với đề nghị cực kỳ hợp lý và hoàn toàn có lợi cho mình, Vân Triệt lại không chút do dự lắc đầu từ chối:

- Tuy ta tiêu hao không ít, nhưng cũng ít nhiều còn lại chút sức lực, chắc là đủ để giao đấu một phen với Tiêu thiếu tông chủ. Về phần vết thương trên cánh tay, chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ, hẳn sẽ không gây trở ngại gì lớn. Hơn nữa, chỉ là luận bàn mà thôi, cũng không phải sinh tử quyết đấu, không có gì là công bằng hay không công bằng cả, cần gì phải vì chút tiêu hao và vết thương nhỏ của Vân Triệt ta mà làm chậm trễ thời gian của Tiêu thiếu tông chủ và mọi người.

Lời này của Vân Triệt vừa thốt ra, tất cả mọi người trong đại điện đều hoàn toàn ngây người. Bởi vì chỉ cần không phải kẻ điếc, đều có thể nghe ra từ trong lời nói của Vân Triệt một sự… tự tin và ngạo khí cực độ!!

- Má nó! Vân Triệt này… là có ý gì?

- Cái gì gọi là “ít nhiều còn lại chút sức lực, chắc là đủ để giao đấu một phen với Tiêu thiếu tông chủ”! Hắn tưởng hắn là ai? Hắn tưởng Tiêu Lạc Thành là ai?

- Vân Triệt đúng là thiên tài hàng đầu, điều này không thể không thừa nhận. Nhưng hắn lại dám cuồng vọng như vậy trước mặt Tiêu Lạc Thành, quả thật chính là không biết trời cao đất dày, tự rước lấy nhục! Tiêu Lạc Thành giao thủ với hắn, chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền nát hắn.

- Haiz, thôi vậy. Chính hắn cũng nói vừa mới đến thành Tân Nguyệt không lâu, đoán chừng cũng chỉ nghe qua danh tiếng của Tiêu Lạc Thành chứ không biết Tiêu Lạc Thành rốt cuộc đáng sợ đến mức nào. Ta cá là nếu hắn ở thành Tân Nguyệt được nửa tháng, dù cho hắn mười lá gan cũng không dám nói ra những lời vừa rồi.

- Ha ha, vậy thì thú vị rồi. Đoán chừng Tiêu Lạc Thành nghe xong lời vừa rồi của hắn, cũng sẽ nổi giận. Có khi lát nữa sẽ khiến hắn bại một cách vô cùng thê thảm nhục nhã… Ha ha, có kịch hay để xem rồi.

- Vân sư đệ!

Lam Tuyết Nhược nhíu mày, lập tức thấp giọng nhắc nhở:

- Tiêu Lạc Thành này tuy cùng tuổi với ngươi, nhưng hắn hoàn toàn không giống những người vừa giao thủ với ngươi, có thể nói là không cùng một đẳng cấp, ngươi ngàn vạn lần đừng…

- Yên tâm đi sư tỷ.

Vân Triệt lại trực tiếp cắt ngang lời nàng, thản nhiên nói:

- Trạng thái hiện giờ của ta không tệ như mọi người nghĩ đâu, hơn nữa, chẳng qua chỉ là luận bàn với Tiêu thiếu tông chủ mà thôi, cho dù kết quả thế nào, cũng không có gì to tát.

- Nhưng mà…

Lam Tuyết Nhược còn định nói thêm, đã thấy Vân Triệt trao cho nàng một ánh mắt trấn an vô cùng bình thản, sau đó liền quay sang phía Tiêu Lạc Thành, nói:

- Tiêu thiếu tông chủ, bây giờ bắt đầu luôn, thế nào?

Thật ra, lời nói vừa rồi của Vân Triệt đã không còn đường lui. Lam Tuyết Nhược chỉ có thể thở dài một tiếng trong lòng, im lặng ngồi xuống, trong lòng đầy lo lắng.

Tiêu Lạc Thành cười nhẹ một tiếng, bất cứ ai cũng có thể thấy nụ cười của hắn có chút cứng ngắc. Có lẽ cả đời này của Tiêu Lạc Thành, đây là lần đầu tiên gặp được người dám tự cao tự đại như vậy trước mặt hắn. Hắn khẽ híp mắt, chậm rãi nói:

- Nếu Vân huynh đệ đã kiên trì như thế, ta đây đương nhiên tôn trọng ý của Vân huynh đệ. Nhưng mà, trạng thái lúc này của Vân huynh đệ thật sự khiến người ta lo lắng, chiến liên tục năm trận, huyền lực tiêu hao lớn, lực hộ thân chắc chắn cũng không còn mạnh như trước, thậm chí có khả năng sụp đổ bất cứ lúc nào. Nếu trúng một kích của ta, ngược lại có khả năng bị trọng thương, như vậy…

- Ha ha, Tiêu thiếu tông chủ quá lo lắng rồi.

Vân Triệt cũng thản nhiên bật cười:

- Luận bàn mà thôi, khó tránh khỏi sẽ có lúc thu tay không kịp, bị thương nhẹ, thậm chí trọng thương cũng đều là chuyện bình thường. Hơn nữa, ta lấy trạng thái hiện tại luận bàn với Tiêu thiếu tông chủ, cũng là do bản thân ta kiên trì, cho dù thật sự bị thương đến gãy gân đứt xương, cũng nhất định sẽ không trách cứ Tiêu thiếu tông chủ. Điểm này, chư vị ở đây đều có thể làm chứng. Cho nên, Tiêu thiếu tông chủ cứ việc ra tay, để cho ta, một người mới đến thành Tân Nguyệt, có thể mở mang kiến thức về thực lực của đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ thành Tân Nguyệt một phen.

Lời này của Vân Triệt vừa nói ra, khiến các trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ sợ đến suýt ngã khỏi ghế. Mà bên bảy đại tông môn kia, nhất là ngoại tông của Tiêu Tông, có không ít người trực tiếp bật cười thành tiếng.

Má nó… Đây khác nào tự đào mồ chôn mình!!

Tiêu Lạc Thành liếc nhìn Vân Triệt thật sâu, ánh mắt đó… như thể đang nhìn một tên ngốc.

- Có điều nói đi cũng phải nói lại, lỡ như Vân Triệt ta may mắn… không cẩn thận làm Tiêu thiếu tông chủ bị thương nặng…

Lời này của Vân Triệt vừa ra, bên bảy đại tông môn nhất thời lại cười ngặt nghẽo cả một đám, có mấy người trực tiếp không màng đến hoàn cảnh, không kiêng nể gì mà cười như điên, thậm chí có kẻ còn cười đến ôm bụng lăn ra đất, giống như vừa nghe được câu chuyện hài hước nhất thế gian. Mà bên Tân Nguyệt Huyền Phủ lại không ai cười nổi, trên mặt mỗi người đều tràn ngập lo âu… Nếu có thể, bọn họ vô cùng muốn Vân Triệt thu lại tất cả những lời đã nói với Tiêu Lạc Thành… Đương nhiên, trừ Mộ Dung Dạ. Hắn cắn chặt răng, hai má run rẩy, có mấy lần suýt nữa không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Tên ngu ngốc này, thế mà lại tự đào hố cho mình nhảy vào! Lại có người ngu xuẩn đến trình độ này… Tiêu Lạc Thành, ngươi nhất định phải đánh cho hắn tàn phế, đánh cho hắn sống không bằng chết!

- Ha ha ha ha!

Tiêu Lạc Thành cười ha hả, nói:

- Nếu Tiêu Lạc Thành ta bị Vân huynh đệ làm tổn thương, vậy cũng là ta học nghệ không tinh, đương nhiên một chút cũng không đổ lên đầu Vân huynh đệ, các vị chư vị ở đây cũng có thể làm chứng.

Tiêu Lạc Thành vừa dứt lời, Thủ tịch trưởng lão của Vân Dương Tông là Viêm Tự Tại liền lớn tiếng nói:

- Hai vị yên tâm, hôm nay có nhiều người chúng ta ở đây, dưới bao nhiêu cặp mắt nhìn vào, tự nhiên sẽ là chứng nhân vững chắc nhất cho các ngươi. Lát nữa trong lúc luận bàn, hai người các ngươi dù ai không cẩn thận bị trọng thương, cũng không thể trách cứ đối phương, bằng không, chính là kẻ hèn hạ nuốt lời, bị người đời khinh bỉ.

Sau khi Viêm Tự Tại nói xong, các đại tông môn nhất thời ào ào hưởng ứng. Bọn họ nói vậy, đương nhiên đều là nói cho Vân Triệt và Tân Nguyệt Huyền Phủ nghe, bởi vì từ đầu đến cuối không ai tin Vân Triệt có thể gây tổn thương cho Tiêu Lạc Thành.

Huống chi Vân Triệt huyền lực tiêu hao lớn, còn bị thương nhẹ, lại càng không có một chút khả năng nào.

Sắc mặt Tư Không Hàn khổ sở, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tần Vô Ưu, nhưng chỉ thấy Tần Vô Ưu chậm rãi gật đầu dưới ánh nhìn soi mói đầy bức bách của bảy đại tông môn.

- Được!

Tiêu Lạc Thành bình thản cất tiếng:

- Nếu đã như vậy, ta liền lĩnh giáo Vân huynh đệ một phen. Kính xin Vân huynh đệ… hạ thủ lưu tình nhiều hơn.

Bốn chữ “hạ thủ lưu tình” được Tiêu Lạc Thành nói ra nghe vô cùng chói tai.

Vân Triệt cười nhẹ, không nói thêm gì, hơi thở trở nên tĩnh lặng, ánh mắt trở nên ngưng trọng, cửa ải thứ nhất của Huyền Mạch lại một lần nữa mở ra!

Theo lời cảnh cáo của Mạt Lỵ, với trạng thái cơ thể hiện tại của hắn, cửa ải thứ nhất chỉ có thể mở lại trong mười giây cuối cùng, bằng không cơ thể và Huyền Mạch tất sẽ vượt quá sức chịu đựng, gánh chịu tổn thương không thể lường trước, nhưng hơn mười giây… vậy là đủ rồi!

Nơi sâu thẳm trong đôi mắt Vân Triệt, lóe lên một tia sáng cực kỳ nguy hiểm…

Ta không đụng đến ngươi, không trêu chọc ngươi, vậy mà ngươi lại muốn hủy ta.

Nếu đã như vậy…

Ta sẽ hủy ngươi trước

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!