Vân Triệt đã vào thế, vẻ mặt ngưng trọng. Ngược lại, Tiêu Lạc Thành vẫn khí định thần nhàn, mặt mỉm cười, không hề có chút căng thẳng nào… Chỉ là trong lòng hắn đã sớm cười thầm.
Hắn ra tay, tự nhiên là có nguyên nhân. Bởi vì Vân Triệt mang lại cho hắn một cảm giác nguy hiểm nhất định. Đương nhiên, cảm giác nguy hiểm này không phải là hắn cho rằng Vân Triệt có thể chiến thắng mình, mà là Vân Triệt rõ ràng chỉ mới Nhập Huyền cảnh cấp một, nhưng lại có thể đánh bại cả Lục Trảm Nam ở Nhập Huyền cảnh cấp bảy, huyền công hỏa hệ mà hắn sử dụng lại càng đạt tới cảnh giới cao đến không thể tưởng tượng. Có thể ở Nhập Huyền cảnh cấp một mà sở hữu năng lực như vậy, ngay cả chính hắn, thân là thiếu tông chủ ngoại tông của Tiêu Tông, cũng chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe qua.
Cho dù là hắn khi ở Nhập Huyền cảnh cấp một, cũng tuyệt đối không thể nào làm được đến trình độ này. Điều này cũng có nghĩa là, nếu ở cùng đẳng cấp, ngay cả chính hắn cũng không thể nào là đối thủ của Vân Triệt.
Ở Tân Nguyệt thành nhiều năm như vậy, hắn luôn được công nhận là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ, chưa từng xuất hiện một ai có thể khiến hắn phải để mắt. Thế nhưng từ trên người Vân Triệt, hắn lại không kiềm chế được mà sinh ra một cảm giác tự ti. Cảm giác này khiến hắn cực kỳ khó chịu. Một người như vậy vốn không nên xuất hiện ở Tân Nguyệt thành, càng không nên xuất hiện trước mặt hắn.
Hơn nữa, với thái độ cuồng ngạo, lời lẽ không chút kiêng dè, cùng đủ loại trào phúng bảy đại tông môn trước đó, Vân Triệt đã khiến các đệ tử đứng đầu của họ bại một cách thê thảm, mất hết mặt mũi. Có thể tưởng tượng được, các tông môn này tất nhiên đã căm ghét Vân Triệt. Sau hôm nay có giở trò sau lưng hay không còn chưa biết, nhưng muốn trở thành bằng hữu thì chắc chắn là không thể nào.
Một khi đã như vậy, thì cứ hủy diệt hắn đi…
Tại Tân Nguyệt thành này, người xứng đáng với hai chữ “thiên tài” chỉ có Tiêu Lạc Thành ta mà thôi!
Mà Vân Triệt kia đủ mạnh, cũng đủ cuồng, nhưng lại càng đủ ngu xuẩn! Hắn thậm chí còn tự đào sẵn mộ cho mình! Như vậy, mình hủy diệt hắn cũng không còn chút băn khoăn cuối cùng nào nữa.
Nghĩ đến đây, nụ cười nơi khóe miệng Tiêu Lạc Thành càng trở nên ẩn ý, hắn ung dung đưa tay về phía Vân Triệt, nói:
- Vân huynh đệ, xin mời.
Tư thế của Tiêu Lạc Thành rõ ràng là muốn Vân Triệt ra chiêu trước.
Vân Triệt cũng không khách khí, hắn bước lên mấy bước, cánh tay phải quét ngang về phía ngực Tiêu Lạc Thành, không hề có chiêu thức, chỉ là va chạm huyền lực đơn thuần. Hiển nhiên hắn muốn thử dò xét chiều sâu huyền lực của Tiêu Lạc Thành trước.
Lấy Nhập Huyền cảnh cấp một đi thăm dò Nhập Huyền cảnh cấp mười!
Người của ngoại tông Tiêu Tông đều lộ ra nụ cười lạnh châm chọc… Cấp bậc huyền lực của hai người chênh lệch gần một đại cảnh giới, Vân Triệt muốn chống đỡ được lâu, thủ đoạn duy nhất chính là dựa vào thân pháp huyền kỹ, nhưng hắn vừa lên đã trực tiếp so kè huyền lực, quả thực có thể nói là ngu xuẩn đến cực điểm. Trong mắt Tiêu Lạc Thành cũng thoáng qua vẻ khinh thường, tay phải chắp sau lưng, tay trái tùy ý vung ra.
Một tay, hơn nữa chỉ dùng ba phần lực.
“Bốp!” một tiếng, hai cánh tay va vào nhau. Tiêu Lạc Thành đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, ngay cả thân thể cũng không hề lay động. Ngược lại, Vân Triệt bị đẩy lùi hơn hai trượng, suýt nữa ngã sõng soài, cả cánh tay phải cũng âm thầm run rẩy. Hắn lập tức lộ vẻ kinh hãi, nói:
- Không hổ là Tiêu thiếu tông chủ, huyền lực quả nhiên thâm hậu!
- Ha ha.
Tiêu Lạc Thành cười nhẹ:
- Huyền lực của Vân huynh đệ cũng vô cùng mạnh mẽ, khó trách ngay cả Lục Trảm Nam cũng có thể đánh bại. Chỉ có điều… nếu ta nói vừa rồi ta chỉ dùng ba phần lực… ngươi có tin không?
- Ha ha, Tiêu thiếu tông chủ thật biết nói đùa.
Vân Triệt cười hai tiếng, dáng vẻ của hắn hoàn toàn xem lời Tiêu Lạc Thành nói là một câu đùa giỡn, khiến cho đám đệ tử bảy tông môn lại được một trận cười lạnh. Bước chân hắn lùi lại một chút, tay phải lại một lần nữa giơ lên, nhíu mày nói:
- Chỉ có điều chiêu tiếp theo, Tiêu thiếu tông chủ cũng nên cẩn thận. Nếu đỡ được, có khả năng sẽ bị thương nặng đấy.
Nghe câu này, khóe miệng Tiêu Lạc Thành co giật kịch liệt hai lần. Chúng đệ tử bảy tông môn lại cười ngặt nghẽo. Thực lực mà Vân Triệt thể hiện ra đúng là khiến bọn họ liên tiếp kinh ngạc, nhưng lúc này xem ra, sự tự tin mù quáng và ngu dốt của hắn còn vượt xa thực lực của hắn không biết bao nhiêu lần.
- Đa tạ lời khuyên của Vân huynh đệ. Vân huynh đệ cứ việc ra chiêu, ta đều sẽ đỡ. Cho dù thực lực không đủ mà thật sự bị trọng thương, có nhiều người ở đây chứng kiến như vậy, ta tuyệt đối sẽ không trách tội lên đầu Vân huynh đệ đâu.
Tiêu Lạc Thành cười ha hả nói.
Bây giờ hắn đã hơi hối hận vì đã đứng ra… Bởi vì giao thủ với một kẻ ngu ngốc tự tin thái quá như vậy, quả thực làm nhục thân phận của mình! Mà cuồng vọng vô tri đến mức độ này, cho dù thiên phú cao đến đâu, cũng vốn không thành được tài, chẳng cần phải kiêng kỵ chút nào.
Vân Triệt hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên cực kỳ ngưng trọng, trên tay phải, một vòng xoáy huyền lực nhanh chóng ngưng tụ. Rõ ràng, hắn đang dốc toàn bộ lực lượng, liều mạng tập trung vào cánh tay phải. Thật ra, từ lúc hắn giao chiến với Huyền Vũ cho đến giờ, ngoài thân pháp huyền kỹ ra, hắn chưa từng thi triển bất kỳ huyền kỹ công kích nào, tất cả các thủ đoạn tấn công đều là những đòn đánh huyền lực hết sức bình thường.
Lần này cũng vẫn như vậy. Mọi người cũng hoàn toàn tin rằng, Vân Triệt vốn không hề có huyền kỹ loại công kích.
- Tiêu thiếu tông chủ, tiếp một chiêu này của ta!
Vân Triệt trầm giọng quát khẽ, một quyền hung hãn nặng nề đánh về phía ngực Tiêu Lạc Thành. Một quyền này hiển nhiên đã ngưng tụ toàn bộ huyền lực của Vân Triệt, khí thế bức người, dao động huyền lực mang theo còn mạnh hơn gấp đôi so với Nhập Huyền cảnh cấp một bình thường.
Lấy Nhập Huyền cảnh cấp một mà đánh ra được lực lượng như vậy, cũng đủ khiến người ta kinh ngạc tán thưởng. Nhưng đối với Tiêu Lạc Thành, điều này vốn không thể tạo thành chút uy hiếp nào. Cảm nhận được luồng huyền lực miễn cưỡng được xem là cương mãnh đang ập tới, trong mắt Tiêu Lạc Thành thoáng qua một tia cười lạnh khinh thường, sự kiên nhẫn đã hoàn toàn biến mất. Hắn cũng tung ra một quyền bình thường không kèm theo huyền công huyền kỹ gì, nhưng lần này lại trực tiếp dùng tới bảy phần lực.
Ba phần lực đã đủ để đánh bay Vân Triệt, còn bảy phần lực thì hoàn toàn đủ để chấn gãy xương cả cánh tay của hắn, thậm chí nội tạng cũng sẽ bị huyền lực chấn động làm cho lệch vị trí trên diện rộng.
- Đồ ngu… Chết đi!
Trong lòng Tiêu Lạc Thành cười lạnh một tiếng, ánh mắt âm u, dường như đã thấy được cảnh tượng Vân Triệt trọng thương hôn mê, cánh tay máu thịt be bét ở giây tiếp theo.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai nắm đấm sắp chạm vào nhau, trong mắt Vân Triệt đột nhiên lóe lên một tia quỷ dị, trong lòng vang lên một tiếng quát khẽ trầm trọng.
“Tà Thần chiêu thứ nhất – Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!”
Sâu trong cơ thể Vân Triệt, Huyền Quan thứ nhất của Tà Thần Huyền Mạch bỗng nhiên bùng lên ánh sáng đỏ thẫm cực kỳ đậm đặc, tựa như một ma thần say ngủ đột ngột mở ra đôi mắt hung tợn và đáng sợ. Trong thoáng chốc, toàn bộ huyền lực bên trong huyền mạch và trên khắp toàn thân Vân Triệt đều bị dẫn động, điên cuồng tuôn về phía nắm đấm phải, đồng thời trong quá trình khởi động, chúng bắt đầu bành trướng với biên độ kinh người…
Khi giao Tà Thần Huyền Mạch cho Vân Triệt, Mạt Lỵ đã từng nói, bảy Huyền Quan của Tà Thần Huyền Mạch, mỗi khi mở ra một cái, sẽ lĩnh ngộ được Tà Thần Quyết tương ứng với cảnh giới đó, đồng thời sẽ mở ra một Tà Thần Huyền Kỹ tương ứng. Mà cho dù là Tà Thần Quyết hay Tà Thần Huyền Kỹ, đều không cần tu luyện, chỉ cần Huyền Quan mở ra là có thể tùy thời phát động.
Khi Huyền Quan đầu tiên mở ra, khi Tà Phách được lĩnh ngộ, tên gọi và phương pháp phát động của Tà Thần chiêu thứ nhất cũng đồng thời hiện ra trong đầu Vân Triệt.
Đây chính là con át chủ bài mà hắn vẫn luôn che giấu, cũng là món quà siêu cấp mà hắn quyết định tặng cho Tiêu Lạc Thành sau khi nhận thấy được sự âm hiểm sâu trong đôi mắt của y.
Bảy Huyền Quan của Tà Thần Huyền Mạch đại biểu cho bảy Tà Thần Kỹ. Tà Thần Kỹ thứ nhất “Vẫn Nguyệt Trầm Tinh”, ngụ ý rằng khi thi triển, uy lực đủ để khiến mặt trăng rơi rụng, sao trời chìm nghỉm. Trên người Vân Triệt đương nhiên không thể phát huy ra uy lực nghịch thiên như thế, nhưng chỉ riêng cái tên này cũng đã đủ để cho thấy sự khủng bố của nó.
Ầm!!!!
Hai nắm đấm va chạm, lại phát ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc như sấm sét vang trời. Một luồng sóng xung kích kinh khủng từ nơi huyền lực của hai người va chạm điên cuồng khuếch tán ra bốn phía. Kèm theo một loạt tiếng “răng rắc”, mặt sàn đá cẩm thạch của đại điện vỡ nát trên diện rộng, từng mảng gạch lớn bị lật tung, bay văng ra xa.
Tại trung tâm của luồng xung kích huyền lực, một bóng người như đạn pháo bay ngược ra sau, nện mạnh lên cây cột đá gần cửa chính đại điện. Theo một tiếng “Rầm”, cây cột đá to lớn rung lên dữ dội, vô số vết nứt nhanh chóng lan ra khắp thân cột, một lượng lớn bụi bặm từ trên nóc điện ào ào rơi xuống.
Thân hình kẻ bị đánh văng vào cột đá lại không hề bật ra một cách kỳ lạ, bởi vì nửa người hắn đã bị luồng sức mạnh cuồng bạo kia khảm thẳng vào trong cột. Hồi lâu sau, thân thể hắn mới từ từ trượt xuống, rồi ngã nghiêng trên mặt đất, toàn thân bê bết máu, bất tỉnh nhân sự, sống chết không rõ.
Quần áo trước ngực hắn đã hoàn toàn bị chấn nát, để lộ ra lồng ngực máu thịt be bét, mơ hồ có thể thấy được xương trắng dày đặc. Khi thân thể hắn chạm đất, toàn bộ cánh tay trái gần như trong nháy mắt đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Mà người này không phải Vân Triệt, mà là Tiêu Lạc Thành.
Toàn bộ đại điện lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc, ánh mắt mỗi người đều trợn đến mức lớn nhất, rất lâu sau không ai phát ra một tiếng động nào. Sau đó, không hẹn mà gặp, Tần Vô Ưu đứng bật dậy, Tư Không Hàn đứng bật dậy, Thiết Chiến Thương đứng bật dậy… Các đại chưởng môn, trưởng lão uy chấn Tân Nguyệt thành đều gần như đứng lên cùng một lúc, hai mắt trợn tròn, như thể đang cố gắng xác nhận rằng mình không hề hoa mắt.
- A…
Theo một tiếng rên rỉ đau đớn, Vân Triệt đột nhiên quỳ một gối xuống đất, miệng thở hổn hển dữ dội, cả cánh tay phải vô lực rũ xuống. Trong cơ thể hắn khí huyết cuộn trào, một vệt máu gần như đã trào ngược ra khỏi khóe miệng, nhưng bị hắn liều chết nuốt vào. Sau khi nuốt ngụm máu này vào, cơ thể hắn hoàn toàn trống rỗng… Huyền mạch đã bị rút cạn, huyền lực toàn thân cũng gần như không còn một chút nào. Lúc này, hắn suy yếu đến mức gần như ngay cả đứng cũng không vững.
Dần dần, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tiêu Lạc Thành, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên một đường cong khoái trá.
Không đến trêu chọc ta, ngươi vẫn là thiếu tông chủ ngoại tông của Tiêu Tông uy phong lẫm liệt, vẫn là người được Tân Nguyệt thành công nhận là đệ nhất trẻ tuổi. Sự cuồng vọng của ta là để tự vệ. Còn sự cuồng vọng của ngươi… mới thật sự là tự đào hố chôn mình