Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 717: CHƯƠNG 716: PHƯỢNG THIÊN UY

- Phượng Hỏa kết giới vừa được gia cố lại một lần vào hai tháng trước… Cho dù là Thiên Dụ trưởng lão và Thiên Kình trưởng lão ở cảnh giới Quân Huyền cũng tuyệt đối không thể nào phá vỡ! Vân Triệt hắn… Hắn…

Mọi người trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn lên không trung, kinh hãi đến mức không thốt nên lời. Phượng Hỏa kết giới của Phượng Hoàng Thần Tông bọn họ không hề nghi ngờ chính là kết giới phòng hộ mạnh nhất bảy nước Thiên Huyền. Dù cho là một Đế Quân trung kỳ tấn công, cũng không thể phá vỡ trong thời gian ngắn. Vậy mà Vân Triệt chỉ bằng hơn mười kiếm đã khiến Phượng Hỏa kết giới trong suốt xuất hiện những mảng rạn nứt lớn, phát ra từng tràng âm thanh rít gào chói tai như sắp vỡ vụn.

Tuy rằng sau khi kết giới xuất hiện vết rạn liền hồi phục cực nhanh, nhưng tốc độ hồi phục vốn dĩ kinh người ấy dưới những cú oanh kích Bá Hoàng tuyệt luân của Kiếp Thiên Kiếm lại gần như chỉ có thể xem là muối bỏ biển. Mỗi một kiếm Vân Triệt nện xuống, Phượng Hoàng thành rung động, Thần Hoàng thành rung chuyển, vết rạn trên kết giới điên cuồng lan rộng.

- Sao hắn có thể có lực lượng cường đại đến như vậy… Không thể nào… Không thể nào!!

Phượng Phi Liệt kinh hãi gào thét, hắn đã không nhớ nổi trong vòng nửa canh giờ vừa qua mình đã nói bao nhiêu lần hai chữ “không thể nào”, nhưng có thể chắc chắn một điều là, tất cả những cú sốc cả đời này cộng lại cũng không bằng nửa canh giờ ngắn ngủi này.

Rầm!!!

Kiếm thứ hai mươi chín hạ xuống, trong tiếng nổ vang như sấm dậy, kết giới trước mặt Vân Triệt xuất hiện một mảng lớn những vết rạn chằng chịt như mạng nhện, màu sắc của kết giới cũng không còn trong suốt mà hiện lên sắc đỏ hỗn loạn, trung tâm mảng đỏ ấy là một lỗ hổng bắt mắt dài chừng năm tấc.

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, Kiếp Thiên Kiếm theo tiếng cười lạnh nhàn nhạt của hắn mà đâm về phía trước… Lần này không phải bổ xuống, mà là đâm thẳng vào bằng toàn lực.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!

Kiếm quang xé nát hư không, dễ như trở bàn tay đâm vào trong Phượng Hỏa kết giới, theo sức mạnh của Kiếp Thiên Kiếm bùng nổ, lỗ hổng vốn chỉ vài tấc nháy mắt bị phá hủy đến độ rộng chừng năm thước. Toàn bộ năng lượng của Phượng Hỏa kết giới cũng giống như đê vỡ trước cơn lũ, điên cuồng trào ra từ lỗ hổng bị đánh mở.

- Kết giới… bị phá rồi!!

Cho dù cảnh tượng này khó tin đến mức nào, nó vẫn hiện ra rõ rành rành ngay trước mắt bọn họ. Ba mươi kiếm… Mỗi một người bọn họ đều đếm không sót một chiêu, tổng cộng ba mươi kiếm… đã phá tan kết giới hộ tông của tông môn đệ nhất bảy nước Thiên Huyền!

Thân thể Vân Triệt xuyên qua lỗ hổng trên kết giới, từ trên không trung lao xuống, một luồng khí tức lạnh thấu xương cũng bao trùm lên tâm hồn mỗi người.

Trước hôm nay, bọn họ tức giận vì tốc độ của Vân Triệt quá nhanh, gần như mỗi người đều hận không thể đuổi kịp hắn, tự tay xé hắn thành tám mảnh. Mà bây giờ, nhìn thấy Vân Triệt từ trên không lao xuống, bất kể là đệ tử Phượng Hoàng hay trưởng lão Phượng Hoàng cường đại, tất cả đều thấy lòng mình lạnh buốt, gần như toàn bộ đều theo bản năng lùi lại mấy bước, không một ai dám tiến lên dù chỉ nửa bước.

Phượng Hỏa kết giới bị ba mươi kiếm đánh nát đã khiến bọn họ trong cơn hoảng sợ tột độ hiểu ra một điều, thực lực Bá Hoàng mà họ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt Vân Triệt mà một ngày trước họ còn hoàn toàn không để vào mắt, vốn ngay cả xách giày cũng không xứng!

Không còn ai nghi ngờ việc Phượng Thiên Dụ và Phượng Thiên Kình thật sự đã chết trong tay hắn!

- Bảo vệ Tông chủ!!

Các trưởng lão Phượng Hoàng nhanh chóng chắn trước mặt Phượng Hoành Không và các hoàng tử, nhưng tay cầm vũ khí của họ đều đang run rẩy, phượng hoàng hỏa diễm trên người cũng bập bùng hỗn loạn. Ba ngày trước, Vân Triệt còn phải dùng mạng sống của hoàng tử để uy hiếp, mà hôm nay, trước mặt Phượng Hoàng Thần Tông, hắn cuối cùng đã lộ ra sức mạnh chân chính của bản thân, uy hiếp bằng thực lực tuyệt đối đối với Phượng Hoàng Thần Tông từ trước đến nay không ai bì nổi.

- Phượng Hoành Không, tuy rằng ta hận không thể giết ngươi một vạn lần, diệt toàn tông toàn tộc ngươi, nhưng vì Thương Phong quốc và Tuyết Nhi, ta đã liên tục cho ngươi đến bốn lần cơ hội… Nhưng ngươi lại lần lượt không biết điều!

Cánh tay Vân Triệt buông xuống, Kiếp Thiên Kiếm vung thẳng xuống dưới, kiếm thế mạnh mẽ như sóng thần cuộn trào.

Hơn trăm đệ tử Phượng Hoàng phía dưới vốn đang toàn lực chạy tán loạn, muốn rời xa ác ma từ trên trời giáng thế này, nhưng trong khoảnh khắc Kiếp Thiên Kiếm vung xuống, toàn bộ thân thể của họ đột nhiên chấn động, sau đó xương cốt toàn thân vỡ vụn, mạch máu nổ tung, kinh mạch đứt từng khúc… Tất cả đều như bùn nhão ngã rạp xuống đất.

Mảnh đất rộng lớn bị máu tươi nhuộm đỏ, trong khoảnh khắc đã lún xuống nửa trượng.

Cảnh tượng bất thình lình này khiến tộc nhân Phượng Hoàng vốn đã sợ hãi lại càng kinh hãi đến tim gan vỡ nát. Vân Triệt không hề ra tay, hắn chỉ vung thanh cự kiếm trong tay xuống…

Thứ vừa khiến hơn trăm đệ tử Phượng Hoàng chết trong nháy mắt, chỉ là kiếm thế tỏa ra từ thanh cự kiếm màu son kia!!

Mà trong số những đệ tử Phượng Hoàng đã chết, tu vi thấp nhất cũng đã ở Thiên Huyền Cảnh!!

- Ngươi… Ngươi… Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai! Ngươi không thể nào là Vân Triệt!

Phượng Phi Liệt đứng đầu, ngón tay chỉ vào Vân Triệt, giọng nói run rẩy đến biến dạng. Dù Vân Triệt đang ở ngay trước mặt, nhưng hắn vẫn không cách nào liên hệ được với Vân Triệt ba năm trước chỉ có Địa Huyền Cảnh… Thực lực của hai người hoàn toàn chênh lệch hai đẳng cấp, làm sao có thể là cùng một người!

Nhìn các trưởng lão Phượng Hoàng vây quanh Phượng Hoành Không, Vân Triệt lạnh như băng vô tình chế nhạo:

- Lũ chó già các ngươi ngày thường không phải đều điên cuồng vô pháp vô thiên, không coi ai ra gì sao? Không phải từng người một muốn băm thây ta vạn đoạn sao? Bây giờ ta đang ở đây, sao các ngươi lại run rẩy như cầy sấy thế kia, thật khó coi.

- Vân Triệt…

Hai mắt Phượng Phi Liệt đỏ ngầu, mũi trường kiếm trong tay đã biến thành một ngôi sao đỏ rực như ngọc dưới phượng viêm:

- Ngươi… Phượng Hoàng Thần Tông đường đường là… sao lại sợ một tiểu tử ranh con như ngươi!

- Chết đi!!

Ánh mắt Phượng Phi Liệt trợn trừng, gầm lên một tiếng, một kiếm đâm về phía Vân Triệt. Là người mạnh nhất trong lứa trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông này, huyền lực của Phượng Phi Liệt đã là Bá Huyền Cảnh cấp mười, gần đến đỉnh phong, kiếm trong tay hắn hóa thành ngôi sao đỏ, ý nghĩa uy lực đã đến cực hạn, một kiếm này đủ để đốt trời nứt đất.

Đối mặt với một kích mạnh nhất dốc hết toàn lực của trưởng lão Phượng Hoàng mạnh nhất, Vân Triệt mặt không biểu cảm, Kiếp Thiên Kiếm trong tay nhẹ nhàng vung một đường.

Choang!!

Trọng kiếm mang theo cuồng phong mạnh mẽ đến cực điểm cùng phượng hoàng hỏa diễm còn nóng bỏng hơn của Phượng Phi Liệt gấp trăm lần mãnh liệt phóng thích, không gian vỡ vụn như thủy tinh, đồng thời vỡ vụn còn có trường kiếm đã hóa thành ngôi sao đỏ của Phượng Phi Liệt, mảnh vỡ không gian hòa cùng mảnh vỡ ngôi sao đỏ, nổ tung trong huyền lực khủng bố đến cực điểm, bắn ra bốn phía như bão táp cuồng phong.

- A––––

Giữa tiếng gào thê lương thảm thiết, Phượng Phi Liệt bay ngược ra xa như diều đứt dây, một vệt máu tươi kéo dài hơn mười trượng trong không trung, cánh tay phải lúc trước cầm kiếm đã hoàn toàn biến mất khỏi thân thể hắn.

- Đại trưởng lão!!

- Phi Liệt!!

- Sư phụ!!

Tuy rằng kiếm của Vân Triệt hủy diệt Phượng Hỏa kết giới đã cho thấy sự khủng bố của hắn, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến tất cả mọi người kinh hãi tột độ. Người mạnh nhất trong lứa trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông, dốc hết toàn lực, vậy mà ở trước mặt Vân Triệt lại gần như chỉ trong một chiêu… đã thảm bại trọng thương. Nhất là những đệ tử Phượng Hoàng trẻ tuổi, nhìn thấy vị đại trưởng lão mà bình thường mình tôn sùng như thần thánh lại bị một người còn trẻ hơn mình một kiếm đánh bại thê thảm đến vậy… Bọn họ kinh hãi tột độ, tín niệm cũng ầm ầm sụp đổ.

Tuy Phượng Phi Liệt trọng thương mất một tay, nhưng vẫn chưa chết. Mà Vân Triệt sao có thể nhân từ bỏ qua cho hắn. Phượng Phi Liệt còn chưa rơi xuống đất, Kiếp Thiên Kiếm của Vân Triệt đã lại một lần nữa chém ra, một mũi phượng hoàng tiễn xé nát hư không, nhằm thẳng vào Phượng Phi Liệt.

- Dừng tay!!!

Rầm!!

Trong nháy mắt Phượng Phi Liệt rơi xuống đất, phượng hoàng tiễn đâm vào giữa ngực hắn, phượng viêm vô tình nổ tung, thiêu đốt thân thể Phượng Phi Liệt thành tro bụi bay đầy trời.

- Đại trưởng lão!!!

Năm đó, đại trưởng lão Phượng Phi Yên của Phượng Hoàng Thần Tông táng thân trên Thái Cổ Huyền Chu dưới cơn phẫn nộ của Hạ Nguyên Bá, lúc này, vị đại trưởng lão mới nhậm chức ba năm của họ lại một lần nữa táng thân… mà lần này là táng thân ngay trước mắt bọn họ.

- Vân Triệt… Phượng Hoàng Thần Tông ta thề cùng ngươi không đội trời chung! Tông ta có tổ tiên Phượng Thần che chở, tổ tiên Phượng Thần chắc chắn sẽ giáng thần phạt xuống ngươi!!

Thập trưởng lão Phượng Hoàng Phượng Lăng Sơn gầm lên, hắn muốn dùng lời nói để dọa dẫm Vân Triệt, nhưng từng chữ hắn gầm ra lại mang theo run rẩy và sợ hãi… thậm chí còn có một chút tuyệt vọng mơ hồ.

- A, các ngươi còn có mặt mũi nhắc tới tổ tiên Phượng Thần?

Thân hình Vân Triệt chợt động, đã từ ngoài trăm trượng xuất hiện trong vòng ba mươi trượng, khí tức khóa chặt lấy Phượng Hoành Không cùng tất cả trưởng lão Phượng Hoàng, khiến toàn bộ bọn họ trong nháy mắt mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Vân Triệt không có trọng kiếm trong tay và Vân Triệt có trọng kiếm trong tay, uy áp phóng thích ra hoàn toàn không thể đánh đồng, dưới uy áp hoàn toàn phóng thích của Vân Triệt, tất cả trưởng lão Phượng Hoàng cường đại đều cảm thấy mình như đang đối mặt với một ma thần khủng bố đến từ vực sâu.

- Ra tay!!

Phượng Lăng Sơn lúc trước lên tiếng cuối cùng không chịu nổi áp lực đáng sợ này nữa, gầm lên một tiếng lao ra, bốn trưởng lão Phượng Hoàng bên cạnh hắn cũng toàn thân chấn động, cắn răng một cái, kiên trì ra tay.

Tuy bọn họ là năm người ra tay, nhưng nào dám nương tay chút nào, vừa ra tay đã toàn bộ là sát chiêu hung ác nhất.

- Phần Sơn Đao!

- Phượng Viêm Phần Thiên!

- Phượng Hỏa Phá Thiên Kiếm!

Năm đại trưởng lão Phượng Hoàng đồng thời ra tay, đánh ra những huyền kỹ có uy lực lớn nhất, uy thế to lớn có thể nói là kinh thiên động địa, có lẽ cả đời này của năm người họ đều chưa bao giờ dốc hết sức lực như thế.

Thật ra, tuy thực lực hiện giờ của Vân Triệt khi đối mặt với bất kỳ ai ở cấp bậc trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông đều là nghiền ép, nhưng hắn tuyệt đối không thể nghiền ép được tất cả bọn họ liên thủ. Nếu các trưởng lão Phượng Hoàng bình tĩnh đối chiến, bày trận đón địch, tuy không đến mức giết được Vân Triệt, nhưng hoàn toàn có thể bức lui hắn, thậm chí có khả năng khiến hắn bị thương nặng.

Nhưng mà, chuyện Vân Triệt giết hai đại Đế Quân Phượng Hoàng, ba mươi kiếm đánh nát kết giới đã mang đến cú sốc tâm lý quá mãnh liệt… Một bầy sói hung ác khát máu có thể bức lui bầy hổ, nhưng một đám sài lang bị dọa vỡ mật dù đối mặt với một con mãnh hổ cũng sẽ chạy trối chết.

Giờ phút này, trong mắt các trưởng lão Phượng Hoàng, Vân Triệt chính là vế sau. Lần này tấn công về phía Vân Triệt cũng chỉ có năm người mà thôi, các trưởng lão Phượng Hoàng khác không hề nhúc nhích, mà vây quanh bên người Phượng Hoành Không… Bọn họ theo bản năng cho rằng Vân Triệt ngay cả hai đại Đế Quân Phượng Hoàng đều có thể diệt sát, dù xông lên cũng chỉ là chịu chết vô ích mà thôi.

Sóng khí do năm luồng lực lượng chính diện đánh tới khiến y phục toàn thân Vân Triệt phồng lên, nếu là mười người hợp kích, hắn có lẽ sẽ cân nhắc xem có cần tránh mũi nhọn hay không, nhưng chỉ có năm người… hắn hoàn toàn không cần phải tránh né.

Kiếp Thiên Kiếm bốc cháy phượng viêm, sau lưng, một ảo ảnh thương lang rực lửa hiện lên trong khoảnh khắc, Kiếp Thiên Kiếm đột nhiên đánh ra, rạch không gian ra một đường khe nứt tối đen.

- Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm!!

Bóng thiên lang khổng lồ mang theo phượng hoàng hỏa diễm nóng cháy bắn ra, gào thét chấn hồn đồng thời nghênh đón năm đại trưởng lão Phượng Hoàng, xông vào trong ngọn lửa và kiếm quang do họ đánh ra… Chỉ trong nháy mắt, bất kể là hỏa diễm, kiếm quang hay đao ảnh, toàn bộ đều bị bẻ gãy, nghiền nát, đánh tan.

Phượng hoàng hỏa diễm vỡ nát bắn ra hoa lửa đầy trời, ba thanh phượng hoàng kiếm, hai thanh phượng hoàng đao đều vỡ vụn, hóa thành mảnh nhỏ sắc bén bay đi rất xa, ngực của năm trưởng lão Phượng Hoàng càng như bị sét đánh, giống như năm túi máu vỡ nát bay ngược ra ngoài về các hướng khác nhau, tiếng kêu thảm thiết thê lương như quỷ khóc.

- Toàn bộ chết đi!!

Vân Triệt phi thân đến gần, sát khí lạnh như băng khóa chặt năm trưởng lão Phượng Hoàng bị một kiếm của hắn làm trọng thương, một kiếm đánh về phía Phượng Lăng Sơn gần hắn nhất… Một kiếm này hạ xuống, tất nhiên sẽ khiến Phượng Lăng Sơn tan xương nát thịt.

- Nghiệt súc, ngươi dám!!

Đúng lúc này, một tiếng gầm dữ dội như sấm sét truyền đến, tiếng gầm này mang theo uy áp như núi cao vạn trượng đổ ập xuống, chấn động đến mức khiến động tác của Vân Triệt chậm lại. Trong tiếng nổ vang, mặt đất cách Vân Triệt chưa đến năm mươi trượng đột nhiên nổ tung, một luồng hỏa quang khổng lồ chợt đánh về phía hắn.

Sau luồng hỏa quang, hiện ra một lão giả hai mắt đầy giận dữ, mặt như ngọc đỏ. Hắn một thân áo bào đỏ, tóc, râu, thậm chí hai mắt đều hiện ra màu đỏ sậm, ấn ký hỏa diễm giữa mi tâm phóng ra sắc đỏ nồng đậm như máu.

Vân Triệt hoàn toàn không sợ phượng hoàng viêm, nhưng huyền lực thúc giục luồng phượng hoàng viêm này lại mạnh mẽ đến cực hạn, còn vượt qua Phượng Thiên Dụ mấy lần! Chân mày Vân Triệt đột nhiên nhíu chặt, không để ý đến Phượng Lăng Sơn nữa, Kiếp Thiên Kiếm cấp tốc thu về, chắn ngang trước người.

Rầm!!!

Một tiếng vang thật lớn, trong ngọn lửa ngút trời, Kiếp Thiên Kiếm hung hăng nện vào ngực Vân Triệt, cả người hắn cũng bị đánh bay ra ngoài, khí huyết toàn thân sôi trào, trong miệng điên cuồng phun ra một ngụm máu lớn, hai mắt hắn trợn trừng, gầm nhẹ một tiếng, Tà Thần Bình Chướng mạnh mẽ mở ra.

- Phong Vân Tỏa Nhật!!

Vân Triệt liên tiếp lộn nhào mười mấy vòng trong không trung, Tà Thần Bình Chướng cấp tốc vỡ nát, huyền lực đến từ lão giả áo bào đỏ cuối cùng cũng hoàn toàn bị triệt tiêu. Ánh mắt lão giả áo bào đỏ hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng bàn tay lại nhanh như tia chớp lật lên, sáu mảnh vũ khí nhỏ bay ra trong không trung hóa thành sáu xích viêm tinh sắc bén, đâm thủng không gian, bay vụt về phía Vân Triệt vừa mới ổn định thân hình.

Phập phập phập phập phập phập…

Mảnh vỡ vũ khí thông thường trong tay lão giả áo bào đỏ hóa thành lưỡi dao sắc bén đáng sợ nhất, tốc độ cực nhanh, càng khủng bố đến mức xuyên qua không gian, khi Vân Triệt cảm giác được nguy cơ ập đến, sáu mảnh vũ khí lóe lên ánh sáng đỏ sậm đã toàn bộ bắn trúng thân thể hắn, tạo ra sáu đóa hoa máu nổ tung.

Vân Triệt kêu lên một tiếng đau đớn, Kiếp Thiên Kiếm trong tay biến mất, dưới Huyền Quang Lôi Cực, hắn như gió bão bay vụt về phía đông.

Trong mắt lão giả áo bào đỏ lại hiện lên vẻ kinh hãi… Mới vừa rồi hắn tự nhiên rõ ràng uy lực của sáu điểm xích nhận kia lớn đến mức nào, mà Vân Triệt vừa bị phượng viêm của hắn oanh kích khiến phòng ngự tán loạn, dưới trạng thái này, cho dù là một Đế Quân cấp bốn, thân thể cũng sẽ bị trực tiếp xuyên ra sáu lỗ thủng trong suốt, nhưng trên người Vân Triệt, thế mà lại chỉ bị sáu đóa hoa máu, không hề bị đâm thủng!

Mặt khác, còn có khí tức huyền lực cấp bậc quá thấp cùng với tốc độ quá mức kinh người của hắn.

- Thái Tông chủ…

- Thái Tông chủ!!

Nhìn lão giả áo bào đỏ như thiên thần xuất hiện giữa không trung, vừa ra tay đã khiến Vân Triệt trọng thương bỏ chạy, các trưởng lão và đệ tử Phượng Hoàng đang trong cơn hoảng sợ không khỏi lệ nóng lưng tròng, ánh mắt nhìn hắn như đang ngưỡng vọng thần linh cứu thế.

- Phụ hoàng…

Phượng Hoành Không ngẩng đầu, chậm rãi tiến lên phía trước. Vị Thần Hoàng Đế Quân quân lâm thiên hạ này, ở trước mặt lão giả áo bào đỏ, trong đồng tử co rút lại, ngay cả tư thái cũng cố gắng tỏ ra khiêm nhường.

- Gia gia!

Các hoàng tử ở đây càng vừa kích động vừa sợ hãi, trực tiếp quỳ lạy trên đất.

Lão giả áo bào đỏ hiện thân, chính là Thái Tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông, cũng là Thái Thượng Hoàng Đế của Thần Hoàng Đế Quốc… Phượng Thiên Uy!

Từ một trăm chín mươi năm trước khi tiến vào Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, hắn liền gần như chưa từng hỏi đến quốc sự và việc trong tông, một lòng tiềm tu, sớm đã bước vào cảnh giới Đế Quân, tu vi càng đột nhiên tăng mạnh. Những năm này có vài lần rời khỏi Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, cũng cơ bản đều là vì Phượng Tuyết Nhi.

Trên không trung, là kết giới phòng hộ đã cấp tốc tan rã, vỡ thành từng mảnh, phía dưới, trên mặt đất Phượng Hoàng thành đã gánh chịu năm ngàn năm nội tình của toàn tông là một mớ hỗn độn và thương tích, phủ kín máu phượng hoàng đỏ tươi và thi thể tan hoang, hắn nâng đôi mắt đỏ lên, trong ánh mắt lay động sự kinh sợ tột độ và phẫn nộ nuốt chửng.

- Tội đáng chết vạn lần!

Lẩm bẩm một câu, Phượng Thiên Uy không để ý đến bất kỳ ai, bóng dáng lóe lên, trong khoảnh khắc đã xuất hiện ngoài trăm trượng, đuổi thẳng về hướng Vân Triệt, khi di chuyển đã làm dấy lên sóng gió khiến một loạt lầu các phía dưới ầm ầm sụp đổ.

Rầm!!

Vân Triệt đấm một quyền vào ngực, chấn toàn bộ sáu mảnh vũ khí đâm vào thân thể ra ngoài, đồng thời cũng chấn ra sáu vệt máu. Hắn hung hăng cắn răng, không rên một tiếng, cấp tốc che lại miệng vết thương, sau đó lấy ra hai viên Tuyết Nhan Đan từ trong Thiên Độc Châu, một viên nuốt vào, một viên bóp nát, rắc lên trên sáu vết thương rất sâu kia.

- Hừ…

Nội thương ngoại thương đều không hề nhẹ, Vân Triệt cuối cùng vẫn phải phát ra một tiếng kêu đau, nếu hắn không có Long Thần Tủy, xương cốt toàn thân cứng như huyền kim mạnh mẽ ngăn cản toàn bộ sáu tàn nhận này, thì đó đã không phải là sáu miệng vết thương đơn giản như vậy, mà là sáu lỗ thủng trong suốt.

- Hắn đuổi tới rồi.

Mạt Lỵ nói.

- Ta biết.

Vân Triệt không quay đầu, chân mày nhíu chặt.

Mạt Lỵ nhàn nhạt cười lạnh:

- Ngươi cũng có lúc chịu thiệt, thật đúng là hiếm thấy.

- Quỷ mới biết hắn lại từ dưới đất chui lên.

Vân Triệt cắn chặt răng:

- Mấy tên Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông đều ở nơi gọi là Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh. Cửa vào và cửa ra duy nhất của chỗ đó đều ở góc tây bắc của Phượng Hoàng Đại Điện, một khi xuất hiện khí tức ta không địch nổi ở vị trí kia, khoảng cách đó đủ để cho ta mắng hắn một trận rồi chạy trốn. Ai ngờ lão già áo đỏ này lại không chơi theo lẽ thường… Khụ… Khụ khụ…

Một lượng lớn máu bị Vân Triệt liên tục ho ra, nội thương của hắn còn nghiêm trọng hơn ngoại thương.

Có Đại Đạo Phù Đồ và Long Thần thân thể, tốc độ hồi phục huyền lực và thân thể của Vân Triệt đều cực kỳ nhanh, nhưng nhanh hơn nữa cũng không thể lập tức khỏi hẳn. Những thương thế này tự nhiên tạo thành ảnh hưởng không nhỏ đến tốc độ của Vân Triệt, mà việc mạnh mẽ vận dụng toàn bộ huyền lực lại càng khiến thương thế chuyển biến xấu.

Dù vậy, tốc độ của Vân Triệt vẫn nhanh như tia chớp, ít nhất còn nhanh hơn khi bị Phượng Thiên Dụ đuổi theo “chạy trốn”.

Nhưng Phượng Thiên Uy không phải Phượng Thiên Dụ, hắn chẳng những không bị bỏ rơi, khoảng cách với luồng khí tức nguy hiểm kia càng ngày càng gần.

- Lão đầu này chắc là Phượng Thiên Uy… Tu vi của hắn ở cảnh giới gì?

Vân Triệt nhíu mày hỏi, trong lòng nhanh chóng tính toán cục diện hiện giờ.

- Quân Huyền Cảnh cấp sáu trung kỳ.

Mạt Lỵ tùy ý trả lời.

- Quân Huyền Cảnh… cấp sáu?

Trong lòng Vân Triệt thoáng kinh ngạc, thực lực này còn cao hơn dự tính của hắn rất nhiều. Là nhân vật cùng thế hệ với Phượng Thiên Kình, Phượng Thiên Dụ, Vân Triệt vốn ước chừng huyền lực của Phượng Thiên Uy ở khoảng Quân Huyền Cảnh cấp ba, cao nhất cũng không thể vượt qua Quân Huyền Cảnh cấp bốn.

Không ngờ, thực lực của Phượng Thiên Uy lại mạnh hơn Phượng Thiên Dụ đến ba tiểu cảnh giới!

Còn là ba tiểu cảnh giới của Quân Huyền Cảnh!

Phượng Hoành Không thân là Phượng Hoàng Tông chủ của thế hệ này, tu vi huyền lực xem như cao nhất, nhưng trong số các trưởng lão Phượng Hoàng cùng thế hệ cũng có mấy người thực lực gần với hắn, những nhân vật cấp bậc trưởng lão khác cũng không kém bao xa. Nhưng Phượng Thiên Uy… có lẽ thiên tư thần kỳ, rõ ràng là thực lực cường đại hoàn toàn nghiền ép cùng thế hệ.

- Khó trách ra tay hai lần đã khiến ta trong ngoài đều bị thương…

Vân Triệt thấp giọng nói, nhưng trong mắt lại không phải là khó chịu, mà là phẫn nộ sâu đậm… còn có một chút điên cuồng bắt đầu thiêu đốt.

Dám khiến Vân Triệt ta đang uy phong lẫm liệt bỗng chốc trở nên chật vật như vậy.

Phù… Vân Triệt hung hăng hít vào một hơi, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ánh mắt càng ngày càng trở nên nóng bỏng và dữ tợn, ngay cả Mạt Lỵ ở trong Thiên Độc Châu cũng cảm giác được một khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!