— Cái gì? Vân Triệt giết Phượng Thiên Dụ và Phượng Thiên Kình?
Tử Cực nhận được tin tức, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.
Lão kinh ngạc vì thực lực của Vân Triệt lại mạnh mẽ đến mức này, một lần nữa vượt xa dự đoán của lão. Lão càng khiếp sợ hơn khi hắn lại dám ra tay giết Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông… mà còn là hai người!
Bất kỳ Thánh Địa nào có một Đế Quân ngã xuống đều là đại sự kinh động tất cả các Thánh Địa khác. Mà số lượng Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông vốn đã ít ỏi hơn các Thánh Địa khác rất nhiều, nên đây càng là chuyện kinh thiên động địa.
Huống chi là hai Đế Quân!
Đây rõ ràng là đang đào tận gốc rễ của Phượng Hoàng Thần Tông!
— Đúng là một tên điên, chuyện gì cũng dám làm.
Tử Cực nói ra một câu đánh giá hoàn toàn không phù hợp với tính tình trầm ổn của lão.
— Giết hai đại Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông, như vậy, Phượng Thiên Uy… cùng tất cả các Đế Quân đang tiềm tu của Phượng Hoàng Thần Tông chắc chắn sẽ ra tay. Nghiêm trọng nhất là vị Phượng Thần tổ tiên kia rất có khả năng sẽ bị chọc giận mà tự mình xuất thủ.
— Có cần nhắc nhở Vân Triệt không? — Người bên cạnh Tử Cực hỏi.
Tử Cực chậm rãi lắc đầu:
— Không, sự việc đã phát triển đến mức hoàn toàn mất kiểm soát. Lần này Phượng Hoàng Thần Tông đã bị chọc giận triệt để, Phượng Thần tổ tiên cũng rất có khả năng sẽ xuất hiện. Dù là chúng ta cũng tuyệt đối không thể nhúng tay vào.
— Sự tình đã đến nước này, e rằng Đoạt Thiên lão nhân sau lưng Vân Triệt cũng phải tự mình ra tay thôi. Bằng không, một khi các Đế Quân dốc toàn lực, Phượng Hoàng Thần Tông nổi giận triệt để, Vân Triệt có một trăm cái mạng cũng không đủ chết.
— Nếu Đoạt Thiên lão nhân kia đối đầu với Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông… không biết ai sẽ cao tay hơn. — Người áo xanh bên cạnh Tử Cực không nhịn được nói.
Tử Cực hơi trầm ngâm, nói:
— Nếu những gì Nhật Nguyệt Thần Cung miêu tả về thực lực của Đoạt Thiên lão nhân không phải là khuếch đại, thì Đoạt Thiên lão nhân chắc chắn mạnh hơn… thậm chí là mạnh hơn Phượng Thần tổ tiên của Phượng Hoàng Thần Tông rất nhiều. Đây có lẽ cũng là lý do lớn nhất khiến Vân Triệt dám giết hai Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông.
— Thực lực bản thân cường đại, tiềm lực không thể đo lường, lại có chỗ dựa vô cùng vững chắc, tâm tính lại tàn nhẫn quyết đoán…
Tử Cực thở ra một hơi thật dài:
— Người như vậy, trừ phi nắm chắc có thể giết được hắn, bằng không tuyệt đối đừng bao giờ chọc giận.
— Còn nếu đã nắm chắc có thể giết được hắn… thì phải không tiếc bất cứ giá nào để hắn phải chết! Chết càng sớm càng tốt, tuyệt đối không được có một chút do dự hay thương hại nào!
— Tiếp theo thuộc hạ nên làm thế nào? Phượng Thiên Uy đã xuất hiện, các Đế Quân khác của Phượng Hoàng Thần Tông rất có khả năng đã toàn bộ rời khỏi Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, thuộc hạ e rằng khó có thể ẩn nấp trong đó nữa.
— Động tĩnh quá lớn, đã không cần thiết phải đến gần dò xét. Nhanh chóng báo tin Phượng Thiên Dụ và Phượng Thiên Kình bị Vân Triệt giết chết cho Hoàng Cực Thánh Vực, Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực. Hai đại Đế Quân ngã xuống trong tay một người mới hai mươi hai tuổi, đây đã không còn đơn thuần là ân oán giữa Vân Triệt và Phượng Hoàng Thần Tông nữa.
— Vâng!
––––––––––––––
Tiếng gió gào thét, Vân Triệt bay ra khỏi phạm vi Thần Hoàng Thành, lao thẳng về phía nam. Phía sau, một bóng người đỏ rực bám riết không tha, khoảng cách đang dần được rút ngắn lại.
— Ngươi định làm gì? — Cảm nhận được cảm xúc dao động bất thường của Vân Triệt, Mạt Lỵ trầm giọng hỏi. — Suy nghĩ của ngươi bây giờ, không giống như đang tìm cách cắt đuôi lão già phía sau.
Vân Triệt không nói lời nào, ánh mắt không ngừng lay động, không biết đang suy tính điều gì.
— Nhiều nhất nửa khắc nữa, lão ta sẽ đuổi kịp ngươi. Nhưng nếu bây giờ ngươi mở Cảnh Giới Luyện Ngục, cũng chỉ cần nửa khắc là có thể cắt đuôi lão ta hoàn toàn. — Mạt Lỵ cúi đầu nói.
— … Mạt Lỵ, nếu ta hủy diệt Phượng Hoàng Thành, hậu quả sẽ thế nào?
Tay phải Vân Triệt đặt trên ngực, hấp thu thiên địa linh khí để nhanh chóng hồi phục thương thế. Giọng hắn vô cùng bình tĩnh, không hề có chút căng thẳng nào dù đang bị một Đế Quân cấp sáu truy đuổi.
— Hừ, đúng là hợp với tính cách của ngươi thật. — Mạt Lỵ không trả lời thẳng mà cười lạnh một tiếng. — Ngươi giết bốn hoàng tử, mấy trưởng lão, hai Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông, khuấy đảo bọn chúng đến long trời lở đất, suýt nữa đào cả mồ mả tổ tiên của chúng lên. Bây giờ mới chỉ bị thương không nặng không nhẹ mà đã sinh ra hận ý và sát ý lớn đến vậy rồi.
— Tất cả đều là do bọn chúng gieo gió gặt bão, ta đã đủ nhân từ với chúng rồi. — Vân Triệt trầm giọng nói. Hắn không tiếp tục tăng tốc, với trạng thái hiện giờ, hắn vừa có thể giữ cho bản thân không bị Phượng Thiên Uy đuổi kịp trong thời gian ngắn, vừa có thể duy trì tốc độ tương đối nhanh để ổn định thương thế.
— Ta vốn không muốn làm đến mức tuyệt tình như vậy. Nhưng nếu Phượng Thiên Uy đã ra mặt, thực lực lại còn mạnh hơn ta dự đoán rất nhiều, vậy thì ta không thể không tặng chúng món quà lớn cuối cùng này trước thời hạn!
Mạt Lỵ: “…”
Trong bất tri bất giác, mấy trăm dặm đã lướt qua dưới chân, Phượng Thiên Uy ở phía sau cũng đã rút ngắn khoảng cách từ vài dặm xuống chỉ còn chưa đầy hai trăm trượng.
Mà Thần Hoàng Thành đã sớm biến mất khỏi tầm mắt.
Trái ngược với sự bình tĩnh của Vân Triệt, Phượng Thiên Uy, người truy đuổi với thực lực áp đảo, lại tràn ngập kinh hãi. Hắn đã vận toàn bộ huyền lực, đẩy tốc độ lên đến cực hạn, nhưng đuổi theo mấy trăm dặm cũng chỉ khó khăn lắm mới rút ngắn được khoảng ba dặm, vẫn chưa thể đuổi kịp.
Lúc trước ở Phượng Hoàng Thành, sau khi ra tay đánh bị thương Vân Triệt, hắn đã không lập tức truy đuổi mà liếc nhìn tình hình trong thành. Bởi vì thân là một Đế Quân cấp sáu vô cùng cường đại, hắn tự tin rằng việc đuổi kịp một Vân Triệt có thực lực kém xa mình lại còn đang mang trọng thương là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng sự thật lại khiến hắn kinh hãi suốt chặng đường.
Khi Vân Triệt phi hành, huyền lực dao động trên người hắn chính xác chỉ ở Vương Huyền Cảnh cấp ba, nhưng tốc độ khi đang bị thương lại gần như không thua kém hắn là bao. Hơn nữa, khí tức của Vân Triệt khi phi hành vô cùng vững vàng, không hề hỗn loạn, hiển nhiên vết thương này không hề nặng như hắn dự đoán.
Một kẻ chỉ có huyền lực ở Vương Huyền Cảnh mà lại có tốc độ như vậy!
Một chưởng lúc hắn tức giận ra tay đã vận dụng ít nhất bảy thành huyền lực… vậy mà chỉ khiến Vân Triệt bị thương nhẹ, không đủ để ảnh hưởng đến nội tức!?
Trong lòng vừa kinh hãi vừa khó tin, sát ý của Phượng Thiên Uy, cũng giống như Phượng Thiên Dụ trước đó, dâng lên mãnh liệt hơn trước gấp mấy chục lần.
Kẻ này… tuyệt đối không thể để lại!!
Trước mắt, Vân Triệt đã không còn đường thoát. Tuy tốc độ của Vân Triệt nhanh đến dị thường, nhưng bây giờ đã bị hắn đuổi đến trong phạm vi hai trăm trượng. Chỉ cần đến gần thêm một chút, hắn có thể trực tiếp ra tay đánh rơi Vân Triệt từ trên không trung.
Và lần này, hắn sẽ dốc toàn lực mười thành, nhất định phải giết chết Vân Triệt trong thời gian ngắn nhất!
Đồng tử đỏ rực của Phượng Thiên Uy loé lên hàn quang thấu xương. Thân là Thái Tông Chủ của Phượng Hoàng Thần Tông, hắn vốn khinh thường việc ra tay với một hậu bối, nhưng đối phương lại khiến hắn cảm nhận được mối nguy hiểm cực lớn… Mặc dù ba năm trước, Vân Triệt đã không tiếc tính mạng cứu Phượng Tuyết Nhi, người quan trọng nhất đối với Phượng Hoàng Thần Tông, nhưng bây giờ hắn đã trở thành tử địch với mối uy hiếp khổng lồ, nhất định phải chết!
Ngay khoảnh khắc hàn quang loé lên, hai tay Phượng Thiên Uy bùng lên Phượng Hoàng Viêm, bắt đầu ngưng tụ huyền lực, chỉ chờ khoảng cách vừa đủ là sẽ ra tay không chút lưu tình. Đúng lúc này, hắn đột nhiên phát hiện tốc độ của Vân Triệt chậm lại, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng được rút ngắn.
— Cuối cùng cũng không chống đỡ nổi rồi sao!
Phượng Thiên Uy khẽ lẩm bẩm, cánh tay ngưng tụ Phượng Hoàng lực đã giơ lên… Ngay khoảnh khắc sắp ra đòn, Vân Triệt trong tầm mắt hắn lại đột nhiên biến mất.
Phượng Thiên Uy nhíu mày, lao như vũ bão đến vị trí Vân Triệt biến mất, sau đó nhanh chóng đảo mắt tìm kiếm xung quanh… Bóng dáng Vân Triệt đã biến mất, nhưng điều khiến Phượng Thiên Uy thực sự kinh hãi là ngay cả khí tức của hắn cũng biến mất, biến mất không còn một dấu vết!
Huyền kỹ ẩn thân không phải là hiếm thấy, nhưng ở cấp bậc Đế Quân, loại huyền kỹ này đã sớm trở thành trò cười. Bởi vì cho dù thân hình có ẩn nấp hoàn hảo đến đâu, khí tức cũng không thể nào thoát khỏi linh giác cường đại của một Đế Quân.
Vì vậy, khi thấy bóng dáng Vân Triệt biến mất, Phượng Thiên Uy chỉ nhíu mày… nhưng một giây sau, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến.
Vân Triệt không chỉ biến mất thân hình, mà ngay cả khí tức cũng hoàn toàn biến mất… biến mất ngay dưới linh giác đang tập trung cao độ của hắn.
Hắn sống mấy trăm năm, chưa từng gặp, thậm chí chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy.
Hắn phóng thích huyền khí đến cực hạn, trong phạm vi hơn mười dặm xung quanh, đừng nói là sinh linh, ngay cả hướng lay động của từng ngọn cỏ cành cây cũng không thể thoát khỏi linh giác của hắn. Nhưng hắn đã dùng toàn lực tìm kiếm hồi lâu, mà trong phạm vi linh giác vẫn không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Vân Triệt.
— Vân Triệt, lăn ra đây cho ta!!
Ánh mắt Phượng Thiên Uy quét ngang, tiếng gầm giận dữ như sấm sét vang trời. Dưới cơn thịnh nộ, Phượng Hoàng Viêm trên người hắn bùng lên rồi đột ngột nổ tung!
Rầm! Toàn bộ không gian mười mấy dặm nháy mắt hóa thành biển lửa hủy diệt…
––––––––––––––––––––––
Xoẹt!!
Theo một tiếng không gian rít gào, Vân Triệt lại một lần nữa xuất hiện trên bầu trời Phượng Hoàng Thành, lơ lửng ở độ cao ba ngàn trượng. Trên người hắn, ngọn lửa màu đỏ sẫm đang cháy, tỏa ra ánh lửa không quá mãnh liệt… Nhưng lần này, đó không phải là Phượng Hoàng Viêm, mà là Kim Ô Viêm còn nóng bỏng, bá đạo và tuyệt tình hơn cả Phượng Hoàng Viêm.
Trong tay, Thái Cổ Huyền Chu lớn bằng lòng bàn tay đã được hắn thu lại. Hắn chậm rãi dang hai tay ra, ngọn lửa bao bọc quanh thân trở nên đậm đặc hơn. Ánh lửa vẫn không chói mắt, mà mang một sắc màu quỷ dị khiến bầu trời phía trên dần chuyển sang màu đỏ rực.
Chẳng mấy chốc, bầu trời trên đầu Vân Triệt đã biến thành một mảng màu vàng đỏ dữ tợn. Vùng màu vàng đỏ này không ngừng cuộn trào, tựa như dung nham đang sôi sục. Thân hình Vân Triệt cũng từ từ hạ xuống, mỗi một tấc hạ xuống, một luồng hơi nóng kinh hoàng lại lặng lẽ bao trùm xuống phía dưới.
— Lĩnh vực hủy diệt… Hoàng Tuyền Hôi Tẫn…
Thân thể Vân Triệt đã hoàn toàn hóa thành màu vàng đỏ, đặc biệt là đôi mắt, rực sáng như hai viên than hồng. Miệng hắn khẽ lẩm bẩm, tựa như đang ngâm xướng chú ngữ của ác ma.
Đòn tấn công trước đó của Vân Triệt đã khiến Đại trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông đột tử, năm trưởng lão trọng thương, hơn một trăm đệ tử bỏ mạng. Năm vị trưởng lão bị trọng thương đã được đưa đến Dược Các, một đám đệ tử Phượng Hoàng đang dọn dẹp tàn cuộc. Mặc dù Thái Tông Chủ Phượng Thiên Uy đã tự mình ra tay, mối họa này cuối cùng cũng có thể kết thúc, Vân Triệt tuyệt đối không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của lão. Nhưng cho dù Vân Triệt có chết thảm khốc đến đâu trong tay Phượng Thiên Uy, cũng không thể bù đắp nổi những tổn thất mà Phượng Hoàng Thần Tông đã phải gánh chịu.
Đặc biệt là sự ngã xuống của hai đại Đế Quân.
Vì vậy, toàn bộ Phượng Hoàng Thành chìm trong một màu ảm đạm, không một ai có thể cười nổi.
Phượng Hoành Không cùng các trưởng lão đều đã đến Dược Các, hợp lực ổn định thương thế cho năm vị trưởng lão bị trọng thương.
— Phụ hoàng, nhi thần đã sai người ra ngoài thành tìm kiếm di thể của hai vị Thái trưởng lão.
Nhìn sắc mặt u ám của Phượng Hoành Không, Phượng Hi Minh mấp máy miệng, không tiếp tục nói nữa.
Phượng Hoành Không thở dài một hơi, bi thương nói: “Haizz, nếu hôm qua trẫm… trực tiếp cầu xin phụ hoàng ra tay thì tốt rồi…”
Tứ trưởng lão lắc đầu nói: “Đó không phải lỗi của Tông Chủ. Không một ai có thể ngờ được thực lực của Vân Triệt lại đạt đến mức độ như vậy. Mấy ngày trước hắn toàn giết người rồi bỏ chạy, rõ ràng là cố tình che giấu thực lực để khiến chúng ta lơ là cảnh giác.”
Hai Đế Quân, bốn hoàng tử, sáu trưởng lão… Đây là tổn thất nặng nề chưa từng có trong lịch sử Phượng Hoàng Thần Tông, là tai ương và sỉ nhục mà toàn tông sẽ không bao giờ quên.
Phượng Hoành Không nhắm mắt lại, thống khổ nói: “Tất cả đã không thể cứu vãn được nữa. Bây giờ chỉ mong chuyện này sẽ không kinh động đến Tuyết Nhi…”
Nghĩ đến Phượng Hỏa Kết Giới bị phá vỡ, hắn sầu thảm lắc đầu: “E rằng chuyện bên này, không thể giấu Tuyết Nhi được nữa rồi…”
Giọng nói còn chưa dứt, sắc mặt Phượng Hoành Không bỗng nhiên biến đổi. Cùng lúc đó, các trưởng lão đang chữa thương cũng đồng loạt ngẩng đầu, sắc mặt ai nấy đều đại biến.
Bởi vì, nhiệt độ không khí đang tăng lên với một tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Một luồng uy áp không quá nặng nề nhưng lại khiến tim người ta đập loạn, tựa như ác ma giáng thế, từ trên trời truyền xuống, nhanh chóng bành trướng và áp sát.
Rầm!!
Phượng Hoành Không phá tan nóc điện, bay vút lên không. Hắn ngẩng đầu, liền thấy trên bầu trời xa xăm xuất hiện một vùng tròn màu vàng đỏ, rực sáng đến mức nhuộm đỏ cả một khoảng trời rộng lớn. Giữa vầng sáng vàng đỏ ấy, là một bóng người tuyệt đối không nên xuất hiện ở đó.
— Vân… Triệt!?
Đồng tử của Phượng Hoành Không co rút lại đến cực điểm như bị vô số kim châm đâm vào.