Vân Triệt không quay đầu lại.
Từ lúc tiến vào Thần Hoàng Đế Quốc, người hắn sợ phải đối mặt nhất chính là Phượng Tuyết Nhi.
Không phải không muốn, mà là không thể… hoặc có lẽ, là không dám.
Hơn nữa, mỗi lần đến Phượng Hoàng thành, mỗi lần sát hại người của Phượng Hoàng Thần Tông, hắn lại càng không cách nào đối mặt với Phượng Tuyết Nhi.
Nàng là người của Phượng Hoàng Thần Tông, là con gái của Phượng Hoành Không, càng là viên minh châu rực rỡ nhất toàn bộ Thần Hoàng Đế Quốc... Đồng thời, cũng là nơi mềm yếu nhất trong sâu thẳm trái tim hắn, là chướng ngại tâm lý lớn nhất trong chuyến đi đến Thần Hoàng quốc lần này.
- Tuyết Nhi...
Vân Triệt khẽ lẩm bẩm một tiếng. Khi đối mặt với toàn bộ Phượng Hoàng Thần Tông, hắn không hề sợ hãi, nhưng giờ đây, nội tâm hắn lại hoàn toàn rối loạn.
Phượng Tuyết Nhi một thân áo trắng, vội vã đáp xuống, đôi tay trắng nõn che chặt môi son, tuyết nhan đủ khiến trích tiên phải hổ thẹn cũng bị những dòng lệ tuôn rơi làm ướt nhòa.
Tiếng gọi khẽ không thể kìm nén của Vân Triệt lại khiến cảm xúc của Phượng Tuyết Nhi vỡ òa trong nháy mắt, nàng bật khóc thành tiếng, lao về phía Vân Triệt, nước mắt nàng rơi như sao sa trong đêm tối.
Giờ khắc này, dị biến trên bầu trời Hỏa Ngục, nguy cơ bao trùm khắp Phượng Hoàng thành... Nàng đều quên đi tất cả, trong đôi mắt ngập tràn lệ nóng chỉ còn lại duy nhất bóng hình của Vân Triệt.
- Tuyết công chúa...
- Tuyết Nhi, không được tới gần hắn!
Sự xuất hiện của Phượng Tuyết Nhi khiến tất cả mọi người trở tay không kịp, nhưng hành động của nàng càng khiến bọn họ kinh hãi, khó hiểu, rồi hoảng sợ thất sắc.
Bên dưới truyền đến tiếng kinh hô của mấy ngàn người nhưng cũng không thể khiến động tác của Phượng Tuyết Nhi dừng lại dù chỉ một chút. Tuyết y bay phấp phới, nàng phi thân đến sau lưng Vân Triệt, từ phía sau ôm chặt lấy hắn, gò má đẫm lệ áp chặt lên vai hắn. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận hương vị và khí tức chỉ thuộc về riêng Vân Triệt, nỉ non:
- Vân ca ca... Ta thật sự không phải đang… nằm mơ sao... Vân ca ca...
- ...
Toàn thân Vân Triệt cứng đờ, sát khí vốn đang bao trùm toàn bộ Thần Hoàng thành bỗng chốc tan đi như lũ vỡ đê. Ngay cả lửa giận, oán khí, hận ý, thậm chí cả khoái cảm sau khi báo thù trong lòng hắn đều bị một cảm giác ấm áp và mềm mại đến tột cùng hoàn toàn bao phủ.
- Tuyết... Tuyết công chúa...
- Chuyện này... Chuyện này là sao...
- Cái này... Rốt cuộc là có chuyện gì?
Toàn bộ người của Phượng Hoàng Thần Tông đều choáng váng. Bọn họ chết lặng, ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn trân trối Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi đang ôm nhau, miệng há hốc, tròng mắt gần như muốn lọt ra ngoài.
Phượng Tuyết Nhi, nàng là viên minh châu quý giá nhất của Phượng Hoàng Thần Tông, là báu vật trời ban, cũng là công chúa duy nhất của Thần Hoàng Đế Quốc, là người kế thừa chân chính duy nhất của Phượng Hoàng Thần Linh, là Phượng Thần đời thứ hai trong tương lai của Phượng Hoàng Thần Tông.
Thiên tư của nàng, địa vị của nàng, sự cao quý của nàng, huyết mạch của nàng, mỹ mạo của nàng... tất cả đều đạt đến cực hạn của thế gian. Tuyết công chúa hoàn mỹ đến mức tựa như bước ra từ truyện cổ tích, cũng vì thế mà nhận được sự sủng ái và bảo vệ tuyệt đối của toàn tông. Trước mười ba tuổi, dưới sự bảo vệ của Phượng Thần, ngay cả Phượng Hoành Không cũng khó lòng gặp mặt nàng. Sau mười ba tuổi, dù là hoàng tử cao quý hay trưởng lão cũng khó mà đến gần nàng nửa bước.
Vậy mà bây giờ... Tuyết công chúa trong mắt bọn họ, người cao quý như sao trời, lại đang ôm chặt một nam nhân ngoại tông, hơn nữa còn là nàng chủ động ôm lấy đối phương, thậm chí còn vì hắn mà lệ rơi như mưa.
- Tuyết Nhi, mau rời khỏi hắn!
Trong mắt Phượng Hi Minh hằn lên tơ máu, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Phượng Tuyết Nhi đột ngột trở về, hắn không quá ngạc nhiên, dù sao động tĩnh lớn như vậy đủ để kinh động đến Tê Phượng Cốc. Nhưng hắn nằm mơ cũng không thể ngờ, chuyện đầu tiên nàng làm sau khi trở về lại là ôm chầm lấy Vân Triệt.
Phượng Hi Minh cảm giác như mọi bộ phận trên cơ thể mình đều sắp vỡ nát, một cơn phẫn nộ và ghen tuông cuồng dại không cách nào hình dung nổi dâng trào khiến đầu óc hắn trống rỗng. Dù cho vừa mới bị Vân Triệt bức đến tuyệt cảnh, hắn cũng chưa từng oán hận Vân Triệt đến mức này.
Bởi vì thân là thái tử Thần Hoàng, là huynh trưởng của Phượng Tuyết Nhi... hắn ngay cả đầu ngón tay của nàng cũng chưa từng được chạm vào.
Trong cơn tức giận tột độ, cổ họng Phượng Hi Minh phát ra một tiếng gầm nhẹ như dã thú, hắn đột ngột bay vút lên, gầm thét xông tới.
Ngay lập tức, ánh mắt Phượng Thiên Uy trầm xuống, đột nhiên đưa tay túm lại, một luồng huyền lực cường mãnh hung hăng trấn áp Phượng Hi Minh xuống đất:
- Ngươi không muốn sống nữa sao?
- Minh nhi, đừng làm chuyện mất mặt.
Nhìn Phượng Hi Minh đang co giật toàn thân từ dưới đất bò dậy, Phượng Hoành Không trầm giọng nói. Nhưng hai tay hắn cũng siết chặt, gương mặt co giật vì thống khổ không kém Phượng Hi Minh là bao.
Sau khi Phượng Tuyết Nhi tỉnh lại, việc nàng vì Vân Triệt mà rơi lệ đã khiến hắn lo lắng không yên, đến khi đột nhiên biết được Vân Triệt vậy mà không chết, sát tâm trong lòng hắn đã dâng lên đến cực điểm.
Hôm nay, chuyện hắn lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra... Hơn nữa còn kinh hoàng hơn những gì hắn tưởng tượng rất nhiều lần.
- Rốt cuộc... đã xảy ra chuyện gì?
Sắc mặt Phượng Thiên Uy đen kịt. Một người đã sống mấy trăm năm, từng đứng đầu một quốc gia, từng là chủ một tông môn, sao có thể không nhận ra... hành động lúc này của Phượng Tuyết Nhi đối với Vân Triệt đã không còn đơn thuần là "ân cứu mạng"!
Hắn thậm chí không thể tin được, nàng sẽ vì một nam nhân mà rơi lệ, lại còn chủ động ôm một nam tử.
Nàng là Tuyết Nhi... là "Thần" tương lai của Phượng Hoàng Thần Tông.
- ...
Phượng Hoành Không vặn vẹo năm ngón tay, ôm lấy đầu mình, thống khổ nói:
- Đây chính là lý do vì sao... ta nhất định phải giết Vân Triệt...
- Chắc chắn Tuyết Nhi đã bị hắn mê hoặc... Giết hắn... Gia gia, người nhất định phải giết tên cẩu tạp chủng Vân Triệt kia, giết hắn!
Phượng Hi Minh níu lấy góc áo Phượng Thiên Uy, sắc mặt và giọng nói thống khổ như thể đang chịu đựng cực hình thiên đao vạn quả.
- ...
Lông mày Phượng Thiên Uy giật mạnh, hắn hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu nhìn lên không trung, khẽ nhíu mày, lẩm bẩm:
- Khí tức của Tuyết Nhi... vì sao lại thay đổi lớn như vậy...?
Trên đời này, không ai nỡ lòng nhìn Phượng Tuyết Nhi rơi lệ. Những giọt nước mắt của thiếu nữ không ngừng rơi xuống, làm ướt đẫm áo trên vai Vân Triệt, thấm qua da thịt, len lỏi vào tận sâu tâm hồn hắn.
Sau một hồi cứng ngắc, Vân Triệt cuối cùng cũng xoay người lại, hắn đưa tay nâng gò má Phượng Tuyết Nhi lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ đang rơi vì mình... Phượng Tuyết Nhi vẫn giống như ba năm trước, dung mạo không một chút đổi thay, vẫn xinh đẹp như ảo mộng.
- Tuyết Nhi... Ba năm nay, muội và Thiền Nhi vẫn khỏe chứ?
Đôi mắt Phượng Tuyết Nhi đẫm lệ mông lung, si ngốc nhìn hắn, nàng vừa muốn vui mừng mỉm cười, lại vừa muốn ôm chầm lấy hắn mà khóc thật to:
- Chỉ cần có thể nhìn thấy Vân ca ca... muội lúc nào cũng khỏe... Muội… muội còn tưởng rằng... sẽ không bao giờ được gặp lại Vân ca ca nữa...
- Ta đã hứa với Tuyết Nhi một chuyện còn chưa làm được, sao có thể không trở về gặp nàng chứ? Ba năm nay, ta chỉ bị Thái Cổ Huyền Chu đưa đi du ngoạn một chuyến mà thôi.
Vân Triệt khẽ cười nói.
- Ừm…
Phượng Tuyết Nhi rưng rưng mỉm cười, nụ cười trong thoáng chốc khiến vạn vật trong trời đất đều lu mờ.
Bầu trời Hỏa Ngục đang thiêu đốt Phượng Hoàng thành, bên dưới, cõi lòng của toàn bộ Phượng Hoàng tông đều căng như dây đàn. Mà lúc này, sự dịu dàng nồng ấm giữa Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi lại lấn át đi tất cả nóng bỏng. Tất cả trưởng lão và đệ tử Phượng Hoàng đều rơi vào hỗn loạn, Phượng Hi Minh nghiến răng đến bật máu, chút ý chí nhẫn nại cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, gầm lên như dã thú:
- Vân Triệt... Thả Hoàng muội của ta ra...
- Tuyết Nhi, rời khỏi hắn, mau rời khỏi hắn! Hắn sẽ hại chết muội đó!
Dáng vẻ của Phượng Hi Minh gần như đã mất hết lý trí.
Tiếng gầm thét của Phượng Hi Minh cũng làm cho tinh thần của đám huyền giả Phượng Hoàng đang kinh ngạc đến ngây người phải run lên. Phượng Thiên Uy cũng theo đó nghiêm giọng nói:
- Tuyết Nhi, lập tức rời khỏi người kia, đến bên cạnh gia gia! Hắn quá nguy hiểm!
Bàn tay Phượng Tuyết Nhi lau đi nước mắt trên mặt, từ nội tâm đến gương mặt đều mang theo nụ cười vui mừng yếu ớt:
- Gia gia, Thái tử ca ca, các người không cần lo lắng, Vân ca ca nhất định sẽ không làm hại Tuyết Nhi đâu.
- Không! Tuyết Nhi, con không hiểu!
Phượng Hoành Không giơ hai tay lên, run giọng quát:
- Hắn không còn là Vân Triệt của ba năm trước nữa! Bây giờ hắn là một tên điên, một ác quỷ đáng sợ! Con có biết không, mấy ngày nay ở đây, hắn đã giết Thập Tứ ca, Thập Tam ca của con, còn có cả Cửu ca và Thập Nhất ca của con nữa… Tất cả bọn họ đều bị Vân Triệt giết chết.
- Hơn nữa còn chết vô cùng thảm thương, ngay cả thi cốt cũng không còn.
- Còn có Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão... Thậm chí hai vị Thái trưởng lão Thiên Kình, Thiên Dụ cũng đều bị hắn sát hại.
Phượng Hi Minh tiếp lời Phượng Hoành Không, dùng hết sức lực gầm lên:
- Ngay cả Phụ hoàng cũng bị hắn đánh trọng thương! Thậm chí, hắn còn định hủy diệt toàn bộ Phượng Hoàng thành của chúng ta… Lĩnh vực hỏa diễm trên bầu trời chính là thứ hắn dùng để hủy diệt Phượng Hoàng thành đó! Tuyết Nhi, mau rời khỏi hắn! Hắn thật sự là một ác quỷ, là tử địch không đội trời chung của toàn tông chúng ta.
Từ trước đến nay, Phượng Tuyết Nhi chưa từng thấy Phụ hoàng và Hoàng huynh của mình khàn giọng gào thét như vậy. Nàng thông minh vô song, sao có thể không nhìn ra chuyện gì đang xảy ra ở đây? Chỉ là tất cả đều bị bóng hình của Vân Triệt chiếm trọn tâm trí, lúc này, nghe tiếng gào thét của bọn họ, ánh mắt nàng mông lung, bất lực lắc đầu:
- Không... Sẽ không đâu, Vân ca ca sẽ không làm ra những chuyện như vậy...