- Tuyết Nhi, chẳng lẽ ngươi không thấy hắn đang làm gì sao?
Sắc mặt Phượng Thiên Uy tái nhợt. Trong trận chiến nguy hiểm với Vân Triệt lúc trước, mặt hắn vẫn không đổi sắc, nhưng cảnh tượng sau khi Phượng Tuyết Nhi xuất hiện lại khiến toàn thân hắn run rẩy từ trong ra ngoài. Hắn duỗi ngón tay, giận dữ chỉ vào Vân Triệt:
- Nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi hỏi hắn!
- Bọn họ không lừa ngươi.
Giọng Phượng Thiên Uy vừa dứt, Vân Triệt đã bình tĩnh lên tiếng:
- Mấy ngày nay, ta đã giết bốn vị hoàng huynh và rất nhiều tộc nhân của ngươi… Kể cả lĩnh vực Hỏa Diễm trên bầu trời kia cũng là để hủy diệt Phượng Hoàng thành.
- Không, ta không tin.
Phượng Tuyết Nhi vẫn lắc đầu, nàng bỗng chuyển hướng sang Phượng Hoành Không:
- Phụ hoàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải các người đã làm chuyện gì tổn thương Vân ca ca không?
Lời của Phượng Tuyết Nhi khiến Phượng Hoành Không sững sờ, vừa hoảng hốt vừa đau đớn nói:
- Tuyết Nhi… Ngươi… Rốt cuộc ngươi bị hắn cho uống thuốc mê gì vậy... Hắn giết các huynh trưởng của ngươi, còn muốn hủy diệt cả tộc chúng ta, mối thù này đã không đội trời chung... Ngay cả chính hắn cũng đã thừa nhận… Cớ sao ngươi… lại vẫn che chở cho hắn?
- Chẳng lẽ ngươi thà tin một kẻ thù giết huynh trưởng, hủy diệt gia tộc, cũng không muốn tin phụ hoàng của mình sao?
Nghe chính miệng Vân Triệt thừa nhận, Phượng Tuyết Nhi lại không hề tỏ ra sợ hãi như đáng lẽ phải có, cũng không rời xa hắn nửa bước. Phản ứng đầu tiên của nàng lại là chất vấn phụ hoàng ruột của mình, đây là một đả kích cực lớn đối với Phượng Hoành Không... và cũng là đả kích cực lớn đối với tất cả mọi người của Phượng Hoàng Thần Tông, khiến bọn họ không tài nào tin nổi, không thể nào hiểu được.
- Phụ hoàng là người thân nhất của Tuyết Nhi, dĩ nhiên Tuyết Nhi mãi mãi tin tưởng từng lời phụ hoàng nói.
Phượng Tuyết Nhi đau lòng lắc đầu:
- Chỉ là, Tuyết Nhi cũng tin Vân ca ca không phải là "tên điên" và "ác ma" như lời phụ hoàng. Chẳng lẽ phụ hoàng đã quên, năm đó, chính Vân ca ca đã liều mạng trong Thái Cổ Huyền Chu để cứu Tuyết Nhi. Vân ca ca thiện lương như vậy, lại trân trọng tính mạng của Tuyết Nhi đến thế, sao có thể cố ý giết các huynh trưởng và tộc nhân của con được?
- Hơn nữa, Vân ca ca cũng giống Tuyết Nhi, không chỉ kế thừa huyết mạch Phượng Thần mà còn cả linh hồn Phượng Thần. Người có linh hồn tà ác tuyệt đối không thể nhận được truyền thừa Phượng Hồn, cho nên Vân ca ca làm ra chuyện như vậy, nhất định có lý do vô cùng to lớn... Nếu không, Vân ca ca không thể nào... tuyệt đối không thể nào làm chuyện như vậy.
- …
Phượng Hoành Không há miệng, hồi lâu không thốt nên lời. Lý do Vân Triệt đối xử với Phượng Hoàng Thần Tông như vậy, hắn dĩ nhiên biết rõ hơn bất kỳ ai.
Mà tất cả người của Phượng Hoàng Thần Tông ở đây, thậm chí cả người trong Thần Hoàng thành cũng đều biết rõ.
Có lẽ trong toàn bộ Thần Hoàng quốc, chỉ mình Phượng Tuyết Nhi là không biết.
Lời thừa nhận của Vân Triệt không khiến Phượng Tuyết Nhi kinh hoảng, nhưng phản ứng của nàng lại khiến tất cả mọi người rơi vào trầm mặc khó tả, còn tâm hồn nàng thì trở nên rối bời. Hai tay nàng nắm chặt cánh tay Vân Triệt, trong con ngươi lóe lên vẻ bất an:
- Vân ca ca, cho dù Tuyết Nhi nguyện tin tất cả những lời hoang đường trên đời, cũng tuyệt đối không tin Vân ca ca là ác nhân. Em biết những chuyện này nhất định có nguyên nhân... Vân ca ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho Tuyết Nhi biết được không?
Vân Triệt nhìn Phượng Tuyết Nhi, khi đối mặt với nàng, ánh mắt hắn vẫn bất giác dịu đi, không cách nào khống chế. Hắn chậm rãi thở dài, khẽ nói:
- Ta... cuối cùng vẫn không thắng nổi tư tâm của mình.
Dứt lời, Vân Triệt giơ ngón tay, điểm vào mi tâm của Phượng Tuyết Nhi. Động tác này của hắn khiến Phượng Hoành Không giật mình kinh hãi, thất thanh la lên:
- Vân Triệt, ngươi muốn làm gì?
Ngón tay Vân Triệt đã chạm vào mi tâm Phượng Tuyết Nhi. Một luồng ký ức khổng lồ, ghi lại mọi chuyện từ lúc hắn trở về Thiên Huyền đại lục cho đến hôm nay, được truyền thẳng vào tâm hồn nàng.
Vân Triệt thu tay về, cả người Phượng Tuyết Nhi đã ngây dại tại chỗ. Khi những hình ảnh hiện lên, những âm thanh vang vọng trong đầu, nàng thấy những thành trì bị thiêu rụi hoang tàn, thê lương vô tận, những nơi Thần Hoàng quân đi qua là biển máu sông xương, tử thi chất chồng ngút tầm mắt... Nàng còn cảm nhận được tất cả tâm trạng của Vân Triệt khi đó... kinh ngạc, sợ hãi, phẫn nộ, oán hận, thề báo thù...
Thân thể mềm mại của Phượng Tuyết Nhi run lên bần bật, đôi mắt trong phút chốc đã mất đi tiêu cự, toàn thân trở nên vô lực, nước mắt lã chã tuôn rơi trên gương mặt nàng... Cả người như thể đã mất đi linh hồn.
Khi ngón tay Vân Triệt điểm vào mi tâm Phượng Tuyết Nhi, lòng Phượng Hoành Không đã đại loạn, lúc này thấy phản ứng của nàng, hắn càng thêm xót xa:
- Tuyết Nhi, con sao rồi...?
- Tại sao phải làm như vậy? Vì sao… Vì sao… Tại sao chứ?
Phượng Hoành Không chưa kịp nói hết câu, giọng nói của Phượng Tuyết Nhi đã như thép nguội đâm vào lòng hắn. Giọng nàng thống khổ tột cùng, thậm chí mang theo sự cuồng loạn chưa từng có. Từ trước đến nay, trên mặt nàng luôn là nụ cười, nhưng giờ phút này chỉ toàn là nước mắt… Khác với những giọt lệ vui mừng khi gặp lại Vân Triệt, giờ đây mỗi giọt nước mắt của nàng đều như nhát dao cứa vào tim mọi người.
- Tuyết Nhi, con đừng đau khổ, phụ hoàng làm vậy là có nguyên nhân, mọi quyết định của người đều là vì Thần Hoàng quốc, vì toàn tộc chúng ta.
Phượng Hi Minh vội vàng nói.
- Tại sao phải làm chuyện này? Vì sao?
Năm tiếng "Vì sao" liên tiếp, mỗi chữ đều như xé nát tâm can. Nàng tin chắc Vân Triệt tấn công Phượng Hoàng Thần Tông phải có nguyên nhân, nhưng không ngờ nguyên nhân lại tàn khốc đến thế. Nàng càng không thể tin được, người phụ hoàng mà mình luôn kính trọng và dựa dẫm lại làm ra chuyện như vậy.
Một bên là phụ thân, một bên là Vân ca ca... Từ nhỏ đến lớn, nàng sống trong một thế giới cổ tích, chưa từng phải đối mặt với hiện thực tàn khốc và méo mó đến vậy.
- Tuyết Nhi, ta...
- Vân ca ca đã dùng mạng của mình để cứu con… Tại sao người lại làm như vậy?
Phượng Tuyết Nhi nức nở gào lên:
- Người vừa mới hứa với con… sẽ đối xử tốt với Thương Phong quốc, đối xử tốt với tất cả những người liên quan đến Vân ca ca để báo đáp ân tình… Tại sao sự thật lại thế này? Tại sao phải giết nhiều người Thương Phong quốc như vậy? Tại sao phải giết phụ hoàng của Vân ca ca? Vì sao? Tại sao chứ?
Mỗi tiếng của Phượng Tuyết Nhi đều vô cùng thê lương, trong giọng nói ẩn chứa sự run rẩy và thống khổ, khiến trái tim tất cả mọi người như bị bóp nghẹt, không thể thở nổi.
Toàn thân Phượng Hoành Không run rẩy, nội tâm đau đớn như bị ngàn vạn lưỡi đao cắt xé. Hắn khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên, nhưng vẫn không dám đối diện với ánh mắt của Phượng Tuyết Nhi. Vừa định nói, hắn chợt thấy… nơi khóe môi Phượng Tuyết Nhi, một dòng máu tươi chậm rãi rỉ ra.
Phượng Hoành Không kinh hãi tột độ:
- Tuyết Nhi, con sao vậy?
Lúc này, Phượng Thiên Uy, Phượng Hi Minh... và cả Vân Triệt cũng thấy vết máu nơi khóe môi Phượng Tuyết Nhi, tất cả đều giật mình. Vân Triệt vội vàng đỡ lấy bên hông nàng, gấp gáp nói:
- Tuyết Nhi...
Khi chạm vào cơ thể Phượng Tuyết Nhi, hắn mới phát hiện khí tức toàn thân nàng hỗn loạn đến cực điểm, nội tức thì hoàn toàn rối loạn... Giữa cơn hỗn loạn đó, hàng chục luồng huyền khí đã nghịch hành công tâm, đánh thẳng vào tâm mạch của nàng.
- Tuyết Nhi!
Trong cơn nguy cấp, Phượng Hoành Không bất chấp tất cả bay vút lên. Nhưng đúng lúc này, không trung bỗng nhiên rung chuyển bất thường, hàng chục tiếng nổ rền vang chồng chéo lên nhau, truyền đến từ bốn phương tám hướng. Bầu không khí vốn đang đè nén cực độ bỗng trở nên cuồng bạo, hỗn loạn, khiến một đám lớn đệ tử Phượng Hoàng có huyền lực thấp kém ngã lăn ra đất.
- Đừng tới gần!
Phượng Thiên Uy nhanh chóng ra tay, một tay kéo Phượng Hoành Không từ trên không xuống. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, toàn thân gân xanh nổi lên...
- Nguy rồi!
Gương mặt Phượng Hi Minh phủ đầy sợ hãi:
- Gia gia, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Lĩnh vực hủy diệt trên không trung đang rung chuyển dữ dội, đường biên của nó thậm chí còn đang hạ xuống với tốc độ rất nhanh… Rõ ràng, toàn bộ lĩnh vực đã mất khống chế.
Nếu nó rơi xuống, Phượng Hoàng Thần Tông sẽ bắt đầu bị hủy diệt.
- Vân ca ca…
Đối với Phượng Tuyết Nhi lúc này, trên đời không có nơi nào ấm áp hơn vòng tay của Vân Triệt. Chỉ là, nội tâm dằn vặt khiến nàng không dám đối mặt với ánh mắt của hắn. Nàng tựa vào vai Vân Triệt, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói:
- Tha cho phụ hoàng và mọi người lần này... được không? Tuyết Nhi biết mình không còn mặt mũi nào để nói những lời này với Vân ca ca... nhưng họ chung quy vẫn là phụ hoàng và tộc nhân của em… là nơi mà tương lai em muốn bảo vệ...
- Tuyết Nhi xin hứa với Vân ca ca, nhất định sẽ dùng tất cả những gì mình có để bù đắp cho Vân ca ca và Thương Phong quốc… có được không?
- Được!
Vân Triệt đáp lại gần như không chút do dự.
Phượng Tuyết Nhi ngẩng đầu, trong đôi mắt ngấn lệ ánh lên vẻ đẹp lay động lòng người nhất thế gian.
Vân Triệt buông Phượng Tuyết Nhi ra, hai tay đồng thời giơ lên, dùng chút huyền lực còn lại để thu hồi lĩnh vực Kim Ô đang thiêu đốt đến cực hạn… Lúc này, trên không, lĩnh vực Hoàng Tuyền Hôi Tẫn vẫn tiếp tục xao động, nhưng đã bắt đầu từ từ thu hẹp vào trung tâm.
Nếu là người khác, trong tình hình và trạng thái này, cho dù có huyết mạch Kim Ô và huyền công giống hệt Vân Triệt, cũng tuyệt đối không thể dùng chút huyền lực còn sót lại để thu hồi một lĩnh vực hủy diệt khổng lồ như vậy. Nhưng Vân Triệt có Tà Thần Hỏa Chủng trong người, nên năng lực khống chế hỏa diễm của hắn cường đại đến cực điểm. Dưới sự khống chế của hắn, lĩnh vực hủy diệt đang xao động dần thu lại, luồng khí tức hủy thiên diệt địa khủng bố cũng nhanh chóng yếu đi.
Nhiệt độ không khí cũng nhanh chóng hạ xuống.
Lúc này, trái tim của các huyền giả Phượng Hoàng vốn đã rơi xuống vực sâu bỗng thở phào nhẹ nhõm. Không còn nghi ngờ gì nữa, một khi thu hồi lĩnh vực này, Vân Triệt sẽ không thể phóng thích ra lần thứ hai. Đồng thời, cũng vì phóng thích nó, hắn đã là nỏ mạnh hết đà, không còn chút uy hiếp nào... Cứ như vậy, nguy cơ hôm nay của Phượng Hoàng Thần Tông đã hoàn toàn được giải trừ.
Đồng thời… đây cũng là thời cơ tốt nhất để giết Vân Triệt.
Bởi vì hiện tại, hắn ngay cả sức để chạy trốn cũng không có!
Lĩnh vực Hỏa Diễm ngày càng nhỏ, nhiệt độ không khí cũng giảm xuống ngày một nhanh. Không biết từ lúc nào, không khí lay động đã mang theo làn gió se lạnh… Lúc này, bọn họ mới phát hiện, cơ thể mình đã sớm ướt đẫm mồ hôi, y phục cũng sũng nước.
Phượng Thiên Uy vẫn không nhúc nhích nhìn lên không trung, nhưng trong lồng ngực hắn đã thở phào một hơi nhẹ nhõm, thậm chí cả đời này hắn chưa từng có giây phút nào nhẹ nhõm đến thế. Bởi vì lần này, đối với Phượng Hoàng Thần Tông mà nói, đúng là sống sót sau đại nạn.
Khi lĩnh vực Hỏa Diễm thu hẹp lại còn trăm trượng, ánh mắt của Phượng Thiên Uy cũng dời khỏi đó, chuyển đến trên người Vân Triệt, sâu trong con ngươi hắn bỗng lóe lên sát cơ lạnh lẽo.
- Gia gia!
Phượng Hi Minh ở sau lưng Phượng Thiên Uy hạ giọng nói.
- Không cần ngươi nhiều lời!
Phượng Thiên Uy lạnh nhạt hừ một tiếng, cánh tay đột nhiên vung lên. Một đạo huyền quang hỏa diễm bắn ra từ đầu ngón tay, mang theo tiếng xé gió sắc lẹm, lao thẳng đến Vân Triệt, người vẫn đang toàn lực thu hồi lĩnh vực Hỏa Diễm.
Hắn vô cùng tin tưởng, với trạng thái bây giờ của Vân Triệt, tuyệt đối không thể nào tránh được, huống chi hắn còn đang toàn lực khống chế lĩnh vực… Một chiêu này đủ để lấy đầu Vân Triệt.