Thương Nguyệt chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có cục diện như bây giờ. Tuy nàng hận Phượng Hoành Không thấu xương, nhưng khi đối mặt với vị này, dù tận mắt nhìn thấy cũng không dám tin, nàng chỉ có cảm giác không biết phải làm sao, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Vân Triệt:
- Phu quân... Ta nên xử trí thế nào?
- Trước hết cứ để họ đứng lên đã.
Vân Triệt nói:
- Chuyện khác vào điện rồi hẵng nói.
Thương Nguyệt khẽ gật đầu, thoáng ngưng thần, sau đó tiến lên mấy bước, vươn tay về phía Phượng Tuyết Nhi:
- Tuyết Nhi muội muội, đứng lên đi. Thân phận Tuyết Nhi muội muội tôn quý vô song, đại lễ như vậy thật khiến ta có phần hoảng sợ.
Phượng Tuyết Nhi vẫn cúi đầu, nhẹ giọng nói:
- Nữ hoàng Thương Phong quá lời rồi... Tuyết Nhi bây giờ là người mang tội, quỳ gối thỉnh tội vốn là việc nên làm, chỉ mong có thể khiến Nữ hoàng Thương Nguyệt nguôi giận.
Thương Nguyệt lắc đầu, đưa tay đỡ Phượng Tuyết Nhi dậy. Nhìn Phượng Tuyết Nhi ở khoảng cách gần, nàng càng không thể ngăn được sự thán phục từ đáy lòng, trên thế gian lại có người hoàn mỹ như mộng ảo đến vậy. Nếu thế gian này chỉ có một thiên chi kiêu nữ, vậy thì nhất định chỉ có thể là thiếu nữ trước mắt.
- Mặc dù ta chưa từng tới Thần Hoàng quốc, nhưng cũng đã nhiều lần nghe danh Tuyết công chúa, nay được gặp người thật, quả nhiên còn hơn lời đồn gấp vạn lần.
Thương Nguyệt cảm thán nói.
Đối với một người cực kỳ phẫn nộ và oán hận, rất có thể sẽ khó chịu lây sang cả người thân của hắn. Thương Nguyệt đúng là rất hận Phượng Hoành Không, nhưng khi đối mặt với Phượng Tuyết Nhi thì lại không thể sinh ra chút oán hận nào, hoặc có lẽ, trên đời này sẽ không có bất kỳ ai sinh lòng hận thù với nàng.
- Phượng Hoành Không, ngươi cũng đứng lên đi.
Thương Nguyệt quay người lại, giọng nói lập tức trở nên lạnh nhạt:
- Đây không phải chỗ nói chuyện, theo ta đến chính điện của Thương Phong!
Nhận ra ánh mắt ra hiệu của Vân Triệt, Thương Nguyệt nhìn Đông Phương Hưu nói:
- Đông Phương Hưu, các ngươi canh giữ bên ngoài, không cho phép bất kỳ ai tiến vào. Ngoài ra, chuyện vừa thấy tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời.
- Vâng.
Đông Phương Hưu hơi cúi người, hắn liếc nhìn Phượng Hoành Không, muốn nhắc nhở Thương Nguyệt chú ý an toàn... Nhưng nghĩ tới Vân Triệt và cảnh Phượng Hoành Không vừa quỳ gối, lời đến miệng hắn lại nuốt trở vào.
Đưa mắt nhìn Thương Nguyệt, Vân Triệt, Phượng Hoành Không, Phượng Tuyết Nhi tiến vào chính điện Thương Phong, đám người Đông Phương Hưu đưa mắt nhìn nhau, vẫn chưa thể hoàn hồn sau cơn kinh hãi tột độ ban nãy.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đây thật sự là... Hoàng đế Thần Hoàng sao?
Phong Vân Liệt trợn tròn mắt nói. Hắn vắt óc suy nghĩ cũng không thể nào hiểu nổi... Đây chính là Hoàng đế Thần Hoàng ngạo thị thiên hạ, là Phượng Hoàng Tông chủ sao?
Mặc dù cùng là chủ một nước nhưng thân là tướng quân Thương Phong, bản thân hắn không thể không thừa nhận, sức nặng của bốn chữ "Chủ nhân Thần Hoàng" hơn "Chủ nhân Thương Phong" gấp trăm ngàn lần! Phượng Hoành Không đích thân tới đây đã đủ khiến mọi người kinh hãi, dù là nằm mơ cũng không thể ngờ, hắn lại quỳ trước Nữ hoàng Thương Phong... Hơn nữa giọng điệu còn mang theo sự thống khổ và hối hận sâu sắc.
- Người kia thật sự là Hoàng đế Thần Hoàng quốc Phượng Hoành Không, ba năm trước ta từng gặp qua hắn.
Hạ Nguyên Bá rất khẳng định nói.
- ...Nữ tử kia, chẳng lẽ chính là Tuyết công chúa của Thần Hoàng trong truyền thuyết?
- Ừm, nàng chính là Tuyết công chúa. Không ngờ nàng cũng đến… Có điều, ba năm trước, quan hệ của nàng và tỷ phu cũng rất tốt.
Hạ Nguyên Bá gãi đầu nghi hoặc.
- Quả thật đúng là như vậy, dù sao ba năm trước Vân Triệt cũng vì cứu Tuyết công chúa mới xảy ra chuyện ở Thái Cổ Huyền Châu... Tuyết công chúa là báu vật trời ban của Thần Hoàng đế quốc, đệ nhất mỹ nữ Thiên Huyền đại lục, quả nhiên danh bất hư truyền!
Đông Phương Hưu nặng nề tán thưởng một tiếng.
- Thật không hổ là Vân huynh đệ, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có thể xoay chuyển cục diện ác liệt này đến mức như vậy.
Thiên Hạ Đệ Nhất thấp giọng nói, hắn đè âm thanh xuống mức chỉ mình hắn nghe được:
- Càng không ngờ trên đời này, lại có người sở hữu dung nhan có thể sánh ngang với Tiểu Yêu Hậu...
Đại điện Thương Phong hoàn toàn yên tĩnh. Phượng Hoành Không đứng trong đại điện, ngước mắt nhìn quanh, hắn từng nghĩ mình sẽ có một ngày đích thân bước vào Hoàng cung Thương Phong, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ là trong hoàn cảnh này. Thương Nguyệt cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đối mặt với kẻ thù hận nhất trong tình thế này.
Chuyện ở Thần Hoàng quốc, Vân Triệt đã kể lại tường tận cho Thương Nguyệt. Mặc dù tất cả là do hắn thúc đẩy, nhưng Quốc quân của Thương Phong quốc là Thương Nguyệt, cho nên hắn làm những điều này cũng là vì nàng. Vì thế, việc bắt Phượng Hoành Không chuộc tội thế nào, cuối cùng vẫn phải do nàng quyết định.
- Tuyết Nhi muội muội, mời ngồi.
Thái độ hoàn toàn khác biệt với Phượng Hoành Không, Thương Nguyệt đối với Phượng Tuyết Nhi hết sức dịu dàng, nàng đã biết vì sao một nữ tử như tiên nữ trong thần thoại lại hạ mình đến nơi này, vì sao lại quỳ gối trước nàng... Mà cho dù dứt bỏ những nguyên nhân này, cũng không ai có thể sinh ra ác cảm với nàng.
- Tạ ơn Nữ hoàng tỷ tỷ.
Phượng Tuyết Nhi không từ chối, ngồi xuống cạnh Vân Triệt.
- Phượng Hoành Không, ngươi thực sự cam tâm tình nguyện đến đây chuộc tội sao?
Thương Nguyệt nghiêng người sang, khi nhìn Phượng Hoành Không, sắc mặt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Nếu như nói ở trên thuyền Phượng Thần, sau khi đặt chân đến đất Thương Phong, trong lòng hắn vẫn không cam lòng, thì khi quỳ xuống cùng Phượng Tuyết Nhi, toàn bộ những tâm tình đó đã theo sự run rẩy và nỗi đau đớn kịch liệt trong nội tâm mà hoàn toàn tan biến. Hắn có thể không màng đến món nợ máu đã gây ra ở Thương Phong, nhưng chỉ cần tâm hồn Phượng Tuyết Nhi không còn vì hắn mà áy náy hối hận, hắn cũng phải dốc hết toàn lực đi chuộc tội... Dù cho có mất hết tôn nghiêm Đế vương Thần Hoàng, thậm chí là cả sinh mệnh.
- Hôm nay trẫm tới đây, chỉ vì chuộc tội! Trẫm biết trẫm đã gây ra tội lỗi và tai họa nặng nề cho Thương Phong, tội lỗi của trẫm chất chồng, chết vạn lần cũng khó đền hết... Chỉ cần có thể xoa dịu nỗi oán hận của Thương Phong và của Nữ hoàng Thương Nguyệt, trẫm đều cam tâm tình nguyện tiếp nhận, tuyệt không oán thán.
- Nguyệt Nhi, khi ta đến Phượng Hoàng thành đã đưa ra các điều kiện, bọn họ cũng xem như đã đáp ứng.
Vân Triệt nói, sau đó thuật lại cặn kẽ năm điều kiện mà hắn đã nói với Phượng Hoành Không và Phượng Thiên Uy.
Hôm qua, sau khi Vân Triệt đưa ra những điều kiện này, mỗi điều kiện được nói ra, sắc mặt Phượng Hoành Không đều tái xanh, khàn giọng gào thét, gần như tức đến nổ phổi. Mà bây giờ, nghe Vân Triệt nói lại những lời tương tự —— vô luận là bồi thường, cắt đất, thậm chí phế bỏ huyền công của hắn, quỳ ở Thương Phong trăm năm, hay điều thứ năm là tiếp tục cung phụng mấy trăm năm... Sắc mặt của hắn vẫn bình tĩnh, không chút gợn sóng.
Ngược lại là Thương Nguyệt, khi nghe Vân Triệt nói ra từng điều kiện, trên mặt càng lúc càng chấn kinh... Nàng cực kỳ hận Phượng Hoành Không, cũng rất hận Thần Hoàng đế quốc, nhưng năm điều kiện mà Vân Triệt đưa ra không thể nghi ngờ là bá đạo, thậm chí tàn khốc đến cực điểm. Nếu Thần Hoàng quốc chấp nhận toàn bộ, thì tôn nghiêm năm ngàn năm của họ sẽ bị Thương Phong quốc, một tiểu quốc chỉ có ngàn năm lịch sử, hung hăng chà đạp dưới gót chân, đó sẽ là sự sỉ nhục vĩnh viễn...
Điều kiện chuộc tội này tàn khốc đến mức, đừng nói là trong ngàn năm lịch sử của Thương Phong, cho dù là trong toàn bộ lịch sử Thiên Huyền cũng chưa từng xuất hiện.
- Những điều kiện này, Thần Hoàng các ngươi... nhất là Phượng Hoành Không ngươi, xác thực đều nguyện ý đáp ứng sao?
Thương Nguyệt nhíu mày, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào con ngươi của Đế vương Thần Hoàng, nàng muốn nghe chính miệng hắn thừa nhận.
- Đúng.
Phượng Hoành Không nhắm mắt lại, không chút do dự trả lời.
- Được...
Ngực Thương Nguyệt phập phồng kịch liệt, ánh mắt cũng trở nên sắc bén thâm thúy.
- Nữ hoàng tỷ tỷ!
Phượng Tuyết Nhi vội vàng đứng lên, thỉnh cầu Thương Nguyệt:
- Tuyết Nhi biết phụ hoàng đã phạm phải sai lầm lớn khó lòng tha thứ, và tất cả những đền bù mà Vân ca ca đã đề ra, chúng ta chắc chắn sẽ thực hiện. Nhưng... duy chỉ có việc phế bỏ huyền công của phụ hoàng và ở lại Thương Phong trăm năm, xin Thương Nguyệt tỷ tỷ khai ân. Thân phận phụ hoàng rất đặc thù, chẳng những là Hoàng đế Thần Hoàng quốc mà còn là Tông chủ Phượng Hoàng Thần Tông. Nếu như ngài ấy ở lại Thương Phong, nhất định sẽ khiến dân chúng Thần Hoàng náo động, Phượng Hoàng Thần Tông cũng khó có thể bình yên.
- Mặc dù tất cả đều là phụ hoàng gieo gió gặt bão, nhưng Tuyết Nhi thân là nữ nhi của người, lẽ ra nên cùng phụ hoàng gánh tội. Xin Nữ hoàng tỷ tỷ thương tình cho Tuyết Nhi và đại cục của Thần Hoàng, để Tuyết Nhi thay thế phụ hoàng ở lại Thương Phong. Những đền bù tổn thất khác, phụ hoàng nhất định sẽ thực hiện trong thời gian ngắn nhất, xin Nữ hoàng tỷ tỷ...
- Tuyết Nhi, chuyện này không liên quan tới con!
Phượng Hoành Không quát lên:
- Nữ hoàng Thương Nguyệt, ngươi phải biết oan có đầu, nợ có chủ! Phụ hoàng ngươi chết và cục diện của Thương Phong bây giờ đều do một tay trẫm gây ra! Tất cả đều không liên quan đến nữ nhi của trẫm! Ba năm nay nó vẫn luôn hôn mê không tỉnh, không hề tham dự vào!
- Hiện tại trẫm chỉ một lòng muốn chuộc tội! Bây giờ ngươi muốn trẫm làm gì, trẫm cũng sẽ không nhíu mày dù chỉ một chút! Nhưng Tuyết Nhi, là nghịch lân của trẫm, tuyệt đối không thể động đến!!
Giọng nói của Phượng Hoành Không vô cùng kiên quyết. Trong lòng Phượng Tuyết Nhi quýnh lên:
- Phụ hoàng, lúc trước người đã hứa với Tuyết Nhi rồi mà! Chẳng lẽ người không quan tâm đến Thần Hoàng và tông môn nữa sao?
Phượng Hoành Không chậm rãi lắc đầu:
- Tuyết Nhi, đối với phụ hoàng mà nói, an nguy của con còn quan trọng hơn cả tính mệnh của phụ hoàng, hơn cả tông môn... Hơn tất cả mọi thứ trên thế gian này. Nếu phải lựa chọn, trẫm thà rằng Thần Hoàng và tông môn bị hủy diệt, cũng tuyệt không muốn con phải chịu một chút tổn thương nào.
Thương Nguyệt:
- ...
Vân Triệt:
- ...
- Không, sẽ không đâu, con sẽ ở lại đây, có Vân ca ca bảo vệ con, con nhất định sẽ không phải chịu bất kỳ thương tổn gì. Mỗi ngày, con sẽ tế bái phụ hoàng của Nữ hoàng tỷ tỷ, mỗi ngày vì Thương Phong, vì Thần Hoàng, vì phụ hoàng mà cầu phúc, sau một trăm năm chuộc tội con sẽ trở về Phượng Hoàng thành… Nếu như phụ hoàng nhớ con, bất cứ lúc nào cũng có thể đến thăm Tuyết Nhi.
Phượng Tuyết Nhi mỉm cười, trong câu chữ không có bất kỳ sự lo lắng hay bất an nào về tương lai:
- Thần Hoàng có thể không có Tuyết Nhi, nhưng nhất định không thể không có phụ hoàng. Người còn phải lo cho cả quốc gia và toàn tông, phụ hoàng người không thể tùy hứng!
- Tuyết Nhi, trẫm...
- Phụ hoàng.
Phượng Tuyết Nhi nhẹ giọng cắt ngang lời Phượng Hoành Không:
- Tuyết Nhi từ nhỏ đến lớn luôn sống dưới sự yêu chiều và bảo vệ của phụ hoàng, lại được Phượng Thần đại nhân ban ân, nhưng chưa từng làm được chuyện gì cho phụ hoàng, cho Phượng Hoàng Thần Tông. Hiện tại, rốt cục có thể vì phụ hoàng chia sẻ một số việc, trong lòng Tuyết Nhi chỉ có hài lòng cùng thỏa mãn, một chút xíu cũng không cảm thấy ủy khuất hay sợ hãi... Hơn nữa, ở đây còn có Vân ca ca mà Tuyết Nhi thích nhất, nếu như có thể thường xuyên gặp Vân ca ca, Tuyết Nhi nhất định sẽ còn vui vẻ hơn khi ở Phượng Hoàng thành. Đừng quên, ba năm trước, Vân ca ca vì bảo vệ Tuyết Nhi mà không màng đến tính mạng của mình, cho nên ở bên cạnh Vân ca ca, Tuyết Nhi vô cùng an tâm, phụ hoàng cũng hoàn toàn không cần lo lắng gì cả... Đúng không?
- Tuyết Nhi, con...
Phượng Hoành Không vươn tay, muốn chạm vào bả vai Phượng Tuyết Nhi, hai mắt lại một lần nữa không thể nào khống chế được mà trở nên mông lung.
- Nữ hoàng tỷ tỷ, Vân ca ca trong lòng Tuyết Nhi là người tốt nhất trên đời này. Ngài là thê tử của Vân ca ca cũng nhất định là nữ hoàng đế hiền lành ôn nhu nhất trên đời, xin Nữ hoàng tỷ tỷ tha cho tính mệnh và sự tự do của phụ hoàng, để Tuyết Nhi thay người ở lại nơi này. Sau này, Tuyết Nhi cùng phụ hoàng sẽ thành tâm sám hối để chuộc lại những sai lầm đã phạm phải trong ba năm này... Xin Nữ hoàng tỷ tỷ thành toàn, Tuyết Nhi vĩnh viễn ghi nhớ ân tình của Nữ hoàng tỷ tỷ.
Mỗi một câu chữ của Phượng Tuyết Nhi không chỉ chạm đến đáy lòng của Phượng Hoành Không mà cũng chạm đến lòng Thương Nguyệt. Nhìn dung nhan như băng tuyết và đôi mắt đẹp còn mỹ lệ hơn ánh sao vạn lần của nàng, trong lòng Thương Nguyệt rung động mãnh liệt... Nàng rất rõ thân phận của Phượng Tuyết Nhi, nàng mang trong mình huyết mạch tôn quý nhất Thiên Huyền đại lục, tương lai là Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông, cho dù là thân phận hay địa vị đều sẽ cao hơn cả Phượng Hoành Không.
Thậm chí hơn tất cả sinh linh ở Thiên Huyền đại lục!!
Dưới ánh mắt của Phượng Tuyết Nhi, Thương Nguyệt thật lâu không mở miệng, qua một hồi lâu, nàng quay đầu nhìn về phía Vân Triệt, tìm kiếm sự trợ giúp của hắn.
- Nguyệt Nhi, chuyện này đương nhiên phải do ngươi quyết định. Cho dù ngươi đưa ra quyết định gì, ta đều sẽ ủng hộ ngươi.
Vân Triệt khẽ cười nói. Hắn cũng tin tưởng Thương Nguyệt nhất định sẽ đưa ra một kết quả tốt nhất.
- ...
Thương Nguyệt chậm rãi xoay người, rồi lại chậm rãi dạo bước trở lại ngai vị của mình. Đại điện lập tức yên tĩnh trở lại, chỉ có thể nghe được tiếng phượng bào của nàng ma sát khi di chuyển.
Cuối cùng, Thương Nguyệt dừng bước trước ngai vàng, nàng nâng mắt phượng lên, nhìn về phía trước... Nơi đó là một bức chân dung to lớn, một bức họa nàng đã tự tay khắc họa ba năm trước khi phụ thân qua đời.
Thời gian như ngưng đọng lại trong phút chốc, Thương Nguyệt yên lặng nhìn người trong ảnh đã vĩnh viễn không còn tồn tại, ánh mắt lúc thì mông lung, lúc lại run rẩy... Không ai biết, lúc này trong lòng nàng đang ngổn ngang những suy nghĩ vô cùng phức tạp, tựa như đang phải đưa ra một lựa chọn vô cùng gian nan.
Hồi lâu, một khắc đồng hồ ròng rã trôi qua, rốt cuộc giọng nói của Thương Nguyệt cũng vang lên trong đại điện.
- Phượng Hoành Không...
Nàng nhẹ nhàng nói:
- Nếu như ta là một nữ tử bình thường, thù giết cha không đội trời chung. Ta hận không thể tự tay chém ngươi thành trăm mảnh...
- Mặc dù hiện tại ta có thể mượn lực lượng của phu quân để giết ngươi, nhưng mà, ta không thể.
Thương Nguyệt xoay người lại, bước đi chậm chạp, trầm giọng:
- Bởi vì ta là Quốc quân của Thương Phong quốc... Ngươi mà chết ở Thương Phong, Thần Hoàng tất loạn, tai họa của Thương Phong ta cũng sẽ tiếp tục kéo dài, thậm chí càng thêm trầm trọng. Dù cho trước khi chết ngươi có tự mình để lại nghiêm lệnh, cũng vô ích.
- Phế bỏ huyền công của ngươi, bắt ngươi ở lại Thương Phong trăm năm, cũng là đạo lý tương tự. Thù hận đã gieo xuống, lâu dần nhất định sẽ bộc phát, có lẽ mấy chục năm, có lẽ trên dưới trăm năm, hoặc mấy trăm năm. Thương Phong ta dù sao cũng là nước yếu, một khi mâu thuẫn bùng nổ, kẻ gặp nạn vẫn sẽ là Thương Phong ta.
- Cho nên... Mặc dù ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi, nhưng ta lại không thể giết ngươi được.
Phượng Hoành Không:
- ...
- Ta sẽ không giết ngươi, không buộc ngươi tự phế huyền công, cũng sẽ không ép ngươi quỳ trước Hoàng Lăng 100 năm... Bởi vì cho dù ngươi có quỳ vạn năm, phụ hoàng ta cũng sẽ không sống lại. Cắt nhường Xích Quỳnh thành, hai trăm năm cung phụng chiến giáp Huyền Tinh Huyền Thiết, chiếu thư bồi tội truyền đời, khế ước ngưng chiến... Tất cả những thứ này, ta đều có thể không cần!
- ...
Phượng Hoành Không đột nhiên ngẩng phắt lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ không dám tin.
- A?
Phượng Tuyết Nhi lấy tay che miệng:
- Nữ hoàng tỷ tỷ, là... là thật sao?
- ...
Vân Triệt cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.
- Tuy ta là nữ tử nhưng thân là Đế vương Thương Phong, lời nói ra tất nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh!
Thương Nguyệt vô cùng bình tĩnh nói:
- Trong năm điều kiện các ngươi đã đáp ứng trước đó, ta chỉ giữ lại một, những cái khác, tuyệt không cưỡng cầu.
- Bồi thường 50 tỷ Tử Tinh Tệ!
Thương Nguyệt nghiêm nghị nói:
- Ta chỉ giữ lại một điều kiện này! Bây giờ Thương Phong quốc đã thủng trăm ngàn lỗ, vô số quốc dân trôi dạt khắp nơi, cần những tài phú này để tái thiết quê hương của họ.
- Thật... Thật vậy sao?
Phượng Hoành Không có thể không cần tự phế huyền công đã là khát vọng lớn nhất của Phượng Tuyết Nhi, trong lòng nàng vô cùng kinh hỉ, hân hoan và cảm kích.
Phượng Hoành Không há hốc mồm, vẫn không thể tin vào tai của mình. Không cần cắt đất, không cần cung phụng, thậm chí không cần cả chiếu thư bồi tội... Thần Hoàng của hắn có thể cứ như vậy mà hoàn toàn bảo toàn được tôn nghiêm...
- Nhưng ta có hai điều kiện kèm theo!
Ánh mắt Thương Nguyệt nhìn thẳng về phía Phượng Hoành Không.
- Nữ hoàng tỷ tỷ xin cứ nói, chỉ cần có thể làm được, phụ hoàng và Tuyết Nhi nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Trong lòng Phượng Tuyết Nhi tràn đầy vui mừng nói.
- Thứ nhất.
Giọng Thương Nguyệt bình tĩnh mà nghiêm nghị:
- Vô số thành trì, gia viên của Thương Phong ta đều bị hủy hoại, bây giờ bốn phương đều rất hỗn loạn, chỉ dựa vào lực lượng của Thương Phong ta rất khó có thể ổn định trong thời gian ngắn. Cho nên, trong vòng năm năm tới, Thần Hoàng các ngươi phải phái sáu phần mười đại quân đến đồn trú tại Thương Phong, hiệp trợ tái thiết quê hương!
Năm điều kiện lớn giờ chỉ còn lại bồi thường tiền tài, đây quả thực là sự ban ân nằm mơ cũng không thể tin được. Phượng Hoành Không vốn cho rằng hai điều kiện kèm theo của Thương Nguyệt nhất định sẽ rất hà khắc và gian nan, không ngờ điều kiện đầu tiên nàng nói lại đơn giản như thế. Hắn khẽ gật đầu:
- Được, trẫm đồng ý... Trẫm sẽ cho bảy phần mười Thần Hoàng quân đến ở lại Thương Phong, mặc cho Nữ hoàng Thương Nguyệt hoặc lãnh chúa các phương điều khiển, cũng sẽ lập nghiêm lệnh, tuyệt đối không được xúc phạm quốc dân Thương Phong.
- Được.
Thương Nguyệt gật đầu, tỏ vẻ tin tưởng, sau đó ánh mắt chuyển từ trên người Phượng Hoành Không sang nhìn Phượng Tuyết Nhi:
- Điều kiện thứ hai càng đơn giản hơn. Tuyết công chúa Phượng Tuyết Nhi, ta muốn ngươi...
- Gả cho phu quân Vân Triệt của ta làm thiếp