Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 730: CHƯƠNG 729: LỘT XÁC TRẦM TRỌNG

- Ngươi nói cái gì?

Lời nói của Thương Nguyệt khiến sắc mặt Phượng Hoành Không biến đổi trong giây lát. Hắn gầm lên một tiếng, gạch đá dưới chân tức thì nổ tung, toàn bộ đại điện rung lên kịch liệt, cát bụi tuôn rơi. Dù Vân Triệt ngồi yên, tách trà trong tay hắn cũng bị hất tung lên, khi rơi xuống đã vỡ tan thành từng mảnh.

Mấy người chờ bên ngoài đều giật nảy mình. Hạ Nguyên Bá không nói hai lời liền muốn xông vào, nhưng vừa cất bước đã bị Thiên Hạ Đệ Nhất giữ chặt, lắc đầu nói:

- Không nên vọng động, Vân huynh đệ ở bên trong.

- Phượng Hoàng tông chủ phản ứng kịch liệt như thế, chẳng lẽ không muốn sao?

Đối mặt với cơn thịnh nộ đột ngột của Phượng Hoành Không, Thương Nguyệt không hề bối rối, ngay cả ánh mắt cũng không hề dao động… Chỉ riêng điểm này, người thường tuyệt không thể làm được. Phượng Hoành Không không chỉ là Đế vương Thần Hoàng Quốc, mà còn là một Bá Hoàng cấp mười! Khí thế hắn đột ngột bộc phát đủ để khiến một Vương Tọa phải trực tiếp xụi lơ.

- Lý nào lại như vậy!

Phượng Hoành Không từng nói Phượng Tuyết Nhi là nghịch lân không thể chạm đến của hắn, vậy mà Thương Nguyệt vừa đưa ra điều kiện đã hung hăng đụng vào nghịch lân ấy. Nếu không phải vì tình thế hiện tại, hắn đã sớm nổi giận xuất thủ, trực tiếp đánh chết kẻ nói ra những lời này, bất kể là ai.

- Trẫm vốn còn đang khâm phục sự rộng lượng của Thương Nguyệt Nữ Hoàng, không ngờ đằng sau sự rộng lượng ấy lại là nhòm ngó trân bảo quý giá nhất của Thần Hoàng Quốc ta.

Phượng Hoành Không nắm chặt hai tay, gương mặt tràn đầy giận dữ:

- Tuyết Nhi chẳng những là con gái của trẫm, mà còn là người thừa kế duy nhất của Phượng Hoàng Thần Linh trên Thiên Huyền Đại Lục này, tương lai sẽ là Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông! Một tên Vân Triệt nho nhỏ làm sao có thể xứng với nàng? Lại còn muốn Tuyết Nhi làm thiếp, lý nào lại như vậy! Xin Thương Nguyệt Nữ Hoàng đừng si tâm vọng tưởng nữa!

- Tuyết Nhi muội muội quả thực là nữ tử ưu tú nhất Thiên Huyền, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ không phủ nhận điều đó.

Thương Nguyệt không chút nào lùi bước:

- Nhưng phu quân của Bản Hoàng cũng là người thừa kế huyết mạch Phượng Thần. Mười sáu tuổi tu luyện Huyền lực, mười bảy tuổi vang danh thiên hạ, mười chín tuổi đã trở thành đệ nhất nhân Thương Phong, cũng tại Thất Quốc Tranh Bá Tái dùng sức một người đánh bại sáu nước... Đương nhiên bao gồm cả Thần Hoàng Quốc các ngươi! Bây giờ, mới hai mươi hai tuổi, một mình hắn đã khiến Phượng Hoàng Thần Tông to lớn của các ngươi chật vật khốn đốn, khiến Phượng Hoàng tông chủ ngươi phải nén xuống sự không cam lòng và khuất nhục để tự mình đến Thương Phong chuộc tội!

- Trong thế hệ cùng lứa, thành tựu của phu quân Bản Hoàng là độc nhất vô nhị trong toàn bộ lịch sử Thương Phong! Hắn nơi nào không xứng với con gái của ngươi?

Giọng nói của Thương Nguyệt mang theo niềm kiêu hãnh đậm nét. Trong mắt nàng, trên đời này chỉ có người không xứng với Vân Triệt, chứ không có người mà Vân Triệt không xứng!

- Trẫm lặp lại lần nữa... Ngươi đừng si tâm vọng tưởng!

Phượng Hoành Không trầm giọng nói, hắn dùng toàn bộ sự nhẫn nại cuối cùng của mình để áp chế ngọn lửa giận sắp bùng phát.

- Vậy kính xin Phượng Hoàng tông chủ nói ra lý do đủ để Bản Hoàng tin phục.

- Trẫm nói không xứng chính là không xứng!

Trong giọng nói lạnh như băng của Phượng Hoành Không ẩn chứa sự phẫn nộ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào:

- Chỉ riêng việc con gái trẫm tương lai sẽ là Phượng Thần, trong thiên hạ này đã không có ai xứng với Tuyết Nhi!

- Lý do thật nhàm chán!

Thương Nguyệt cười nhạt một tiếng. Nàng cùng Phượng Hoành Không đối chọi gay gắt, về phương diện Huyền lực, hai người cách nhau một trời một vực, thời gian tại vị cũng chênh lệch trăm năm, nhưng về khí thế, nàng không hề bị Phượng Hoành Không áp chế chút nào:

- Nhưng Bản Hoàng lại có mấy lý do để Phượng Tuyết Nhi nhất định phải gả cho Vân Triệt.

Không phải "nên", mà là "nhất định phải".

Hai chữ "nhất định phải", Thương Nguyệt nhấn giọng rất nặng.

- Hừ!

Phượng Hoành Không quay mặt đi, chẳng buồn đáp lại, ra vẻ dù ngươi có nói gì đi nữa, trẫm cũng chỉ khịt mũi coi thường.

- Một, theo Bản Hoàng biết, máu Phượng Hoàng của Phượng Tuyết Nhi là do Phượng Hoàng Thần Linh của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi trực tiếp ban cho, cho nên trong thân thể nàng có huyết mạch Phượng Hoàng nguyên thủy và tinh thuần nhất. Mà Phượng Hoàng Thần Tông hiện nay, ngoài Phượng Tuyết Nhi ra, không còn ai có được huyết mạch Phượng Hoàng nguyên thủy. Nhưng, máu Phượng Hoàng của Vân Triệt cũng được Phượng Hoàng Thần Linh trực tiếp ban cho, huyết mạch Phượng Hoàng cũng nguyên thủy và tinh thuần nhất! Điểm này, Bản Hoàng biết rõ hơn bất kỳ ai, bởi vì lúc Vân Triệt tiếp nhận Phượng Hoàng thí luyện và truyền thừa, Bản Hoàng đang ở ngay bên cạnh.

- Cho nên, nếu xét về huyết mạch Phượng Hoàng, dù là trong Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi cũng không có một ai có thể xứng với Phượng Tuyết Nhi. Chỉ có phu quân Vân Triệt của Bản Hoàng mới có huyết mạch hoàn mỹ tương xứng với nàng nhất.

Phượng Hoành Không nhíu chặt mày, không nói được lời nào... Những điều này, hắn đã sớm biết.

- Hai, Phượng Hoàng tông chủ ngàn vạn lần đừng quên, hôm nay các ngươi đến đây là để chuộc tội! Bản Hoàng đã hận ròng rã ba năm, nếu không phải trên vai Bản Hoàng gánh vác mấy trăm triệu lê dân Thương Phong, Bản Hoàng thật sự hận không thể đưa ra hình phạt tàn khốc nhất cho Thần Hoàng Quốc... Thậm chí hận không thể tự tay lấy mạng của ngươi để tế vong hồn Phụ Hoàng!

Lời nói của Thương Nguyệt rất bình tĩnh, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự cừu hận và oán khí tích tụ dưới vẻ bình tĩnh đó:

- Nhưng cuối cùng Bản Hoàng lại đưa ra lựa chọn như vậy… Phượng Tuyết Nhi gả cho phu quân của Bản Hoàng, đối với Thương Phong mà nói, có thể trấn an lòng người, sau này có Thần Hoàng Quốc các ngươi làm chỗ dựa sẽ không còn sợ bị ức hiếp, để cho lê dân Thương Phong ta hưởng thụ thái bình lâu dài.

- Còn đối với Thần Hoàng Quốc mà nói, các ngươi không cần chiêu cáo thiên hạ bồi tội, không cần cắt đất, không cần cống nạp, không cần mất hết thể diện, mất hết tôn nghiêm, biến thành trò cười cho thiên hạ. Thần Hoàng Quốc cũng sẽ không xuất hiện cảnh lòng người hoang mang, náo động, có thể bảo toàn trọn vẹn tôn nghiêm và sự ổn định. Phượng Hoàng tông chủ ngươi cũng có thể bảo toàn tự do và tính mạng! Đồng thời, cũng tìm được bến đỗ tốt nhất cho con gái của ngươi.

- Đây là sự nhân từ và sự tha thứ lớn nhất mà Bản Hoàng... một nữ nhân lưng đeo mối thù giết cha, mối hận vong quốc có thể đưa ra! Nếu các ngươi đáp ứng, hai nước đều vui vẻ. Nếu không đáp ứng… Vậy thì Bản Hoàng sẽ thu hồi tất cả nhân từ và tha thứ!

Phượng Hoành Không:

- ...

- Ba!

Giọng nói của Thương Nguyệt không hề dừng lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Phượng Hoành Không:

- Nếu Phượng Hoàng tông chủ luôn miệng nói phu quân Vân Triệt của Bản Hoàng không xứng với con gái của ngài, vậy thì xin mời Phượng Hoàng tông chủ nói xem, trong toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục này, có người nào xứng với con gái của ngài hơn Vân Triệt không?

- …

Bờ môi Phượng Hoành Không giật giật, thật lâu không nói nên lời.

Lần này, Phượng Hoành Không không phải lười biếng ứng đối, mà là thật sự á khẩu không trả lời được.

Những lời nói trước đó của Thương Nguyệt không khiến hắn có xúc động quá lớn, nhưng lần này, tâm niệm hắn bất giác chuyển động theo lời nàng, mới chợt ý thức được rằng trong thế hệ cùng lứa, thực sự không tìm ra được một người nào có thể so sánh với Vân Triệt.

Vân Triệt bức ép Phượng Hoàng Thần Tông đến mức này, năm nay chỉ mới hai mươi hai tuổi... Ở độ tuổi này, những người cùng lứa trong Phượng Hoàng Thần Tông, ngoại trừ Phượng Tuyết Nhi, hắn không tìm ra một ai có thể xách giày cho Vân Triệt.

Cường giả thế gian đều tập trung ở Phượng Hoàng Thần Tông và Tứ Đại Thánh Địa. Mà ngay cả trong Tứ Đại Thánh Địa, đừng nói hai mươi tuổi, trong những người ở độ tuổi sáu mươi, hắn cũng không nghĩ ra bất kỳ ai có thể so với Vân Triệt.

Những ngày này đắm chìm trong tai họa mà Vân Triệt mang tới, ngày đêm bể đầu sứt trán, hắn theo bản năng đã bỏ qua một sự thật đủ để chấn động toàn bộ đại lục… Vân Triệt "chết" ba năm sau sống lại, rất có thể đã trở thành người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ ở Thiên Huyền Đại Lục.

Như vậy, người duy nhất trên đời này có thể xứng với Phượng Tuyết Nhi... không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Vân Triệt!

- Xem ra Phượng Hoàng tông chủ không thể nói ra được.

Thương Nguyệt chú ý tới sắc mặt Phượng Hoành Không cuối cùng cũng xuất hiện biến hóa, nàng nhàn nhạt cười:

- Nói cách khác, ba lý do của Bản Hoàng đã được ngài ngầm thừa nhận.

- Bốn!

Thương Nguyệt tiếp tục nói:

- Nghe nói trước mười ba tuổi, Tuyết Nhi muội muội vẫn luôn được Phượng Hoàng Thần Linh che chở cho đến khi trưởng thành. Sau mười ba tuổi, dưới sự bảo vệ của trên dưới Phượng Hoàng Thần Tông, nàng chưa bao giờ thật sự bước chân vào trần thế, cho nên đối với tình yêu nam nữ tất nhiên sẽ rất ngây thơ. Hiện tại, có lẽ Tuyết Nhi muội muội cũng không biết bản thân có tình cảm gì với Vân Triệt, nhưng ta tin rằng với trí tuệ và sự khôn ngoan của Phượng Hoàng tông chủ, chắc hẳn ngài đã nhìn ra... Tình cảm của Tuyết Nhi muội muội đối với Vân Triệt, tuyệt không chỉ đơn giản là lòng cảm kích vì ân cứu mạng.

- Hít…

Lời nói của Thương Nguyệt khiến Phượng Hoành Không chợt cắn răng, toàn thân kịch liệt run lên.

Đúng... Hắn làm sao lại không nhìn ra, làm sao không cảm giác được?

Cho nên, sau khi nghe tin Vân Triệt còn sống, lồng ngực hắn như muốn nứt ra, không kìm được sát ý, bất luận thế nào cũng phải giết hắn... Cho nên, sau khi nghe Thương Nguyệt yêu cầu Phượng Tuyết Nhi gả cho Vân Triệt, cảm xúc của hắn trong nháy mắt bùng nổ không thể khống chế.

Đối với Tuyết công chúa có danh xưng "đệ nhất mỹ nữ Thiên Huyền" có thể khiến Vân Triệt cam nguyện dùng sinh mệnh để cứu, Thương Nguyệt vẫn luôn rất tò mò. Hôm nay rốt cuộc được gặp, lúc kinh ngạc trước dung mạo tựa thần nữ của nàng, nàng cũng thấy được ánh mắt Phượng Tuyết Nhi nhìn Vân Triệt rất khác thường, lúc nghe nàng gọi Vân Triệt là "Vân ca ca", giọng nói mang theo sự háo hức khác lạ... Dù từ lúc gặp nhau đến giờ chỉ mới hai khắc, nhưng nàng đã nhìn thấu rất nhiều.

Từ trên người Phượng Tuyết Nhi, nàng như thấy được chính mình năm đó khi đối mặt với Vân Triệt, không tự chủ được mà hân hoan, vui sướng, ấm áp, thỏa mãn, buông xuống tất cả phòng bị, hoàn toàn mở rộng lòng mình.

- Những điều ngươi muốn nói đã nói xong chưa?

Phượng Hoành Không nắm chặt hai tay.

- Chưa.

Thương Nguyệt lắc đầu, tiếp tục chậm rãi nói:

- Bản Hoàng biết lúc trước Phượng Hoàng tông chủ không chút do dự mà thô bạo cự tuyệt, đó là xuất phát từ bản năng yêu thương và bảo vệ của một người cha đối với con gái mình, tuyệt không thể hy sinh con gái làm cái giá để đổi lấy thỏa hiệp. Nhưng Phượng Hoàng tông chủ, Bản Hoàng nói nhiều như vậy, việc Tuyết Nhi muội muội gả cho Vân Triệt có phải là hy sinh hay không, ta tin rằng cũng đủ để ngài suy nghĩ lại một phen! Tuyết Nhi muội muội đối với Vân Triệt không chỉ có lòng cảm kích, mà còn có tình yêu nam nữ. Điểm này, ngài phải rõ hơn Bản Hoàng chứ! Mà phu quân của Bản Hoàng dù luôn luôn "thương hương tiếc ngọc", nhưng tuyệt không phải người mà bất kỳ nữ nhân xinh đẹp nào cũng có thể khiến hắn nguyện ý dùng mạng để cứu!

- Mà một người mình ngưỡng mộ lại nguyện ý dùng sinh mệnh để bảo vệ mình... Phượng Hoàng tông chủ, ngài có biết đối với một nữ nhân mà nói, đây có thể xem là hạnh phúc và may mắn lớn nhất cả đời hay không? Tuyết Nhi muội muội đã tìm được một người như vậy... Người như thế một khi đã gặp được, chính là khắc cốt ghi tâm cả đời!

- Phượng Hoàng tông chủ vừa nói, Tuyết Nhi muội muội đối với ngài còn quan trọng hơn cả tính mạng, thậm chí quan trọng hơn cả Thần Hoàng Quốc và sự tồn vong của Phượng Hoàng Thần Tông! Nếu như ngài cưỡng ép chia cắt Tuyết Nhi muội muội và Vân Triệt, với tâm hồn tinh khiết không nhiễm một hạt bụi của Tuyết Nhi, điều đó sẽ để lại trong tim nàng một vết thương mãi mãi không thể xóa nhòa và khép lại. Như vậy kết quả duy nhất, chính là sự ích kỷ của ngài đã đẩy Tuyết Nhi muội muội – người mà trong miệng ngài luôn nói quan trọng hơn tất cả – vào cảnh đau khổ cả đời.

- Ngươi…

Thân thể Phượng Hoành Không lảo đảo một cái, câu nói này của Thương Nguyệt đã nặng nề đả kích hắn.

- Cho nên, điều kiện của Bản Hoàng không phải uy hiếp, không phải nhục nhã, càng không phải là hy sinh... Mà là khoan dung và thành toàn!

Không chờ Phượng Hoành Không nói ra chữ thứ hai, giọng nói của Thương Nguyệt đã át đi lời hắn:

- Đương nhiên, nếu ngài vẫn lựa chọn cự tuyệt, vậy thì hãy coi như Bản Hoàng chưa từng nói gì, Bản Hoàng cũng sẽ thu hồi tất cả sự nhân từ... không chừa lại chút nào.

Câu nói cuối cùng của Thương Nguyệt mang theo uy áp nặng nề.

Lúc Thương Nguyệt đưa ra điều kiện muốn Phượng Tuyết Nhi gả cho hắn làm thiếp, Vân Triệt đã kinh ngạc một hồi. Sau đó, hắn vẫn luôn yên lặng nhìn Thương Nguyệt, từ đầu đến cuối không nói một lời, nhưng trong lòng đã sớm dấy lên những gợn sóng không thể lắng xuống.

Năm đó, Nguyệt Nhi của hắn giống như Tuyết sư tỷ, độc lập, kiên cường, nhưng cũng vô cùng ôn hòa, thiện lương và yếu đuối, ở trước mặt hắn sẽ không giữ lại chút nào mà bộc lộ tất cả sự yếu đuối của nàng. Nhất là sau khi bọn họ thành hôn ở Hoàng cung, nàng thân là công chúa lại mỗi ngày tự tay thay quần áo, may y phục, chuẩn bị một ngày ba bữa cho hắn… Tất cả đều hầu hạ cẩn thận, gần như hoàn toàn quên đi thân phận công chúa của mình, toàn tâm toàn ý trở thành người vợ hoàn mỹ nhất chỉ thuộc về hắn, coi hắn là cả thế giới, không còn tranh giành hay cầu mong điều gì nữa.

Mà nàng trước mắt, đầu đội mũ phượng, một thân kim y, đế uy nghiêm nghị, chính diện đối đầu với uy áp bàng bạc của Phượng Hoành Không, khí thế không hề yếu, thậm chí mơ hồ còn vượt lên trên. Ánh mắt phượng thâm thúy lúc thì ấm áp, lúc lại băng hàn, lúc lại sắc bén, giọng nói trực tiếp xuyên thấu tâm can, lời lẽ vô cùng sắc bén, cơ trí tỉnh táo, không có kẽ hở, khiến lửa giận của Phượng Hoành Không hoàn toàn tán loạn...

Ba năm, chỉ vẻn vẹn ba năm, nàng lại có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất như thế.

Loại biến hóa này, đổi lại là người khác có lẽ ba mươi năm, thậm chí ba trăm năm cũng khó mà làm được... Nhưng nó lại xảy ra trên người Thương Nguyệt, khiến Vân Triệt không cảm thấy kinh hỉ chút nào, chỉ thấy đau nhói nặng nề.

Có lẽ, trên đời này không có gì có thể thúc đẩy một người trưởng thành nhanh bằng gánh nặng diệt quốc... Không, là bức bách một người phải nhanh chóng lột xác.

Mà đằng sau sự lột xác này là gánh nặng mà người thường không thể nào tưởng tượng được… Ít nhất ba năm nay, gánh nặng trên vai nàng còn trầm trọng hơn bóng tối mà Hoài Vương đã phủ xuống Tiểu Yêu Hậu gấp rất nhiều lần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!