- Không ngờ Nữ hoàng Thương Nguyệt lại sắc sảo đến vậy, thật khiến trẫm phải nhìn bằng con mắt khác xưa!
Giọng điệu của Phượng Hoành Không khá lạnh lùng, dường như không phải tán thưởng mà là trào phúng.
- Ngươi vừa biết thân phận của Tuyết Nhi cao quý đến nhường nào, lại luôn miệng nói hành động này có thể bảo toàn tôn nghiêm của Thần Hoàng quốc ta, nhưng Thần Hoàng ta phải gả vị công chúa tôn quý nhất cho Phò mã của Thương Phong làm thiếp, không chỉ hạ thấp thân phận mà còn trực tiếp thấp hơn Nữ hoàng Thương Nguyệt ngươi một bậc, cũng đồng nghĩa với việc Thần Hoàng quốc ta từ nay sẽ thấp hơn Thương Phong quốc của ngươi một bậc.
- Ồ.
Phượng Hoành Không còn chưa dứt lời đã bị giọng điệu thong thả của Thương Nguyệt cắt ngang, nàng cười như không cười nói:
- Hóa ra lúc trước Phượng Hoàng tông chủ phản ứng kịch liệt như thế là vì không cam lòng để Tuyết Nhi muội muội làm thiếp. Nếu đã như vậy, Bổn hoàng liền lùi một bước, sau khi Tuyết Nhi muội muội gả cho phu quân của Bổn hoàng, cũng sẽ giống như Bổn hoàng, đều là chính thê, địa vị ngang hàng! Hành động này chưa từng có trong lịch sử ngàn năm của Thương Phong quốc ta, đây coi như Bổn hoàng vì bình an của hai nước, vì tôn nghiêm của hoàng thất đã thỏa hiệp rất lớn. Như vậy, Phượng Hoàng tông chủ cũng nên hài lòng rồi chứ?
Phượng Hoành Không cứng người, lúc Thương Nguyệt nói được nửa câu, hắn đã lập tức tỉnh ngộ. Sở dĩ Thương Nguyệt nói muốn Phượng Tuyết Nhi làm "thiếp" vốn là để tiện cho giờ khắc này "lùi một bước tiến hai bước"! Hắn đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy mà Thương Nguyệt giăng sẵn.
Thương Nguyệt tiếp tục nói:
- Mặt khác, năm đó Bổn hoàng là Hoàng nữ của Thương Phong, sau khi gả cho Vân Triệt thì lấy phu quân làm trọng. Bây giờ tuy đã đăng cơ làm Hoàng đế, nhưng vẫn lấy phu quân làm trời. Vì thế, Bổn hoàng làm Nữ hoàng của Thương Phong, phu quân Vân Triệt của Bổn hoàng liền là Tôn sư của Thương Phong, chứ không phải là Phò mã! Cho nên người mà Tuyết Nhi muội muội gả cho không phải Phò mã của Thương Phong quốc, mà là người có thân phận tôn quý nhất Thương Phong quốc, sẽ không chịu chút ủy khuất nào.
- Có điều, Phượng Hoàng tông chủ đúng là đã nhắc nhở Bổn hoàng. Nếu Tuyết Nhi muội muội là người có địa vị cao quý nhất trong Thần Hoàng quốc, như vậy tự nhiên cũng có quyền lên tiếng. Đã như vậy, chuyện này, Bổn hoàng nên đi hỏi ý của Tuyết Nhi muội muội mới là thích hợp nhất.
Phượng Hoành Không rất lâu không nói nên lời, trong khoảnh khắc hắn khó có thể chấp nhận việc mình, một hoàng đế Thần Hoàng trăm năm, lại bị một nữ hoàng chỉ mới hai mươi tuổi, đăng cơ ba năm dắt mũi.
- Tuyết Nhi muội muội, ngươi có nguyện ý gả cho Vân Triệt không? Từ đây có thể ở bên hắn, cũng có thể hóa giải oán hận của hai nước?
Thương Nguyệt quay sang Phượng Tuyết Nhi, khí thế sắc bén như lưỡi đao khi đối mặt với Phượng Hoành Không lập tức hóa thành nụ cười ôn hòa.
Lúc Thương Nguyệt và Phượng Hoành Không đối chọi gay gắt, Vân Triệt vẫn im lặng, Phượng Tuyết Nhi cũng không nói gì. Từ lúc Thương Nguyệt nói câu muốn nàng gả cho Vân Triệt, nàng vẫn luôn ở trong trạng thái choáng váng. Nàng chớp chớp đôi mắt sáng như thủy tinh, nhẹ nhàng mông lung nói:
- Vĩnh viễn gả cho Vân ca ca sao?
- Đương nhiên là vĩnh viễn.
Thương Nguyệt mỉm cười nói:
- Sau khi ngươi gả cho Vân ca ca rồi, ngươi là người của hắn, mà hắn cũng thuộc về ngươi. Các ngươi có thể thuộc về nhau, từ đây vĩnh viễn sớm tối bầu bạn, không ai có thể ngăn cản hay chia cắt các ngươi.
- Vậy… những lời trước kia của Nữ hoàng tỷ tỷ cũng đều là thật sao?
Đôi mắt đẹp của Phượng Tuyết Nhi càng trở nên mông lung.
- Đương nhiên!
Thương Nguyệt biết nàng đang hỏi điều gì:
- Tỷ tỷ là Hoàng đế của Thương Phong quốc, cũng giống như phụ hoàng ngươi, lời nói ra đều là nhất ngôn cửu đỉnh. Chỉ cần ngươi đồng ý gả cho Vân ca ca của ngươi, Thần Hoàng quốc các ngươi không cần bồi tội, cắt đất cùng cung phụng, phụ hoàng của ngươi cũng có thể trở về Thần Hoàng bất cứ lúc nào mà không mất một sợi tóc. Còn ngươi, từ đây muốn ở cùng Vân ca ca của ngươi bao lâu thì ở.
Phượng Tuyết Nhi đến đây để chuộc tội thay phụ hoàng, chỉ cần có thể chuộc tội, nàng đồng ý nhận bất kỳ hình phạt nào, nhưng lại không ngờ rằng, Nữ hoàng Thương Nguyệt cuối cùng lại đưa ra một "hình phạt" như vậy. Trong thế giới quan của nàng, mọi thứ đang được vẽ ra trước mắt, hình thức "chuộc tội" này quả thực quá tốt đẹp.
- Nếu… nếu là như vậy…
Phượng Tuyết Nhi lặng lẽ dời ánh mắt sang Vân Triệt, nhưng vừa chạm đến vạt áo của hắn, một loại cảm xúc xa lạ mà kỳ diệu nào đó ập đến, nhịp tim lập tức tăng nhanh gấp bội, giọng nói cũng nhỏ đi:
- Ta… đương nhiên là nguyện ý rồi.
- Tuyết Nhi!
Phượng Hoành Không quát khẽ một tiếng, cắt ngang lời của Phượng Tuyết Nhi:
- Chuyện này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, đây là chuyện lớn cả đời, không thể qua loa manh động.
- Con biết.
Phượng Tuyết Nhi nhẹ giọng đáp:
- Tuy rằng con rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhưng trí nhớ mà Phượng Thần đại nhân ban tặng đã giúp con mơ hồ biết được rất nhiều chuyện. Con biết, nếu một cô gái gả cho một người đàn ông, đó là chuyện cả đời. Nhưng nếu là Vân ca ca, cả đời này chẳng phải là một chuyện vô cùng tốt đẹp hay sao?
- Con và Vân ca ca đều mang huyết mạch và Phượng Hồn mà Phượng Thần đại nhân ban tặng. Vì thế, linh hồn con có thể cảm nhận được sự ấm áp từ linh hồn của Vân ca ca. Ba năm trước ở Tê Phượng Cốc, con và Vân ca ca ngày ngày ở bên nhau, đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời con. Vân ca ca không chỉ cứu mạng con, giúp con thức tỉnh Phượng Hồn, mà còn để con cảm nhận được những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này. Hơn nữa, linh hồn con có thể cảm giác được, trên thế giới này không thể có người thứ hai cho con cảm giác như vậy.
- Giống như ngày hôm qua, khi gặp lại Vân ca ca, đó là một niềm vui sướng lớn lao chưa từng có.
- Vì thế, nếu đây là chuộc tội, con thật sự cam tâm tình nguyện chuộc tội cả đời.
Phượng Tuyết Nhi nói, khẽ lẩm bẩm, rồi không kìm được mà mỉm cười. Nụ cười khẽ ấy khiến cho đại điện vốn đang nghiêm nghị trong nháy mắt trở nên ấm áp.
Biểu cảm của Thương Nguyệt có chút phức tạp, nhưng chỉ kéo dài trong thoáng chốc, nàng dùng ánh mắt dịu dàng liếc nhìn Vân Triệt một cái rồi nở nụ cười ấm áp. Nàng nhìn ra được tình cảm mà Phượng Tuyết Nhi dành cho Vân Triệt vượt xa lòng cảm kích, nhưng không ngờ nó lại sâu sắc và thuần khiết đến vậy. Hay là, đối với Phượng Tuyết Nhi có trái tim tinh thuần mà nói, sự xuất hiện của Vân Triệt hoàn toàn là chí mạng.
Lúc này, trên gương mặt và toàn thân Phượng Hoành Không đều nổi lên cảm giác bất lực sâu sắc. Cùng mang Phượng Hồn sẽ có sức hấp dẫn bản năng với nhau. Hắn tình nguyện đổ tất cả những điều này cho sự hấp dẫn lẫn nhau của Phượng Hồn trong cơ thể hai người.
- Tuyết Nhi.
Phượng Hoành Không lên tiếng, trong giọng nói bất đắc dĩ kia mang theo từng tia đau xót:
- Con còn nhớ những lời Phụ hoàng nói với con lúc con mười ba tuổi, sau khi con trở về từ chỗ Phượng Thần đại nhân không?
- Dạ có!
Phượng Tuyết Nhi không cần suy nghĩ, nhẹ nhàng gật đầu:
- Phụ hoàng nhắc nhở Tuyết Nhi, trước mười bảy tuổi không thể rời khỏi Thần Hoàng thành, không thể tiếp xúc với bất kỳ ai ngoại trừ người thân. Trước hai mươi tuổi không thể rời khỏi Thần Hoàng quốc, sau hai mươi tuổi có thể dùng đôi mắt của chính mình đi nhận thức và cảm ngộ toàn bộ thế giới.
Phượng Hoành Không hơi gật đầu, cũng chỉ khi đối mặt với Phượng Tuyết Nhi, trong con ngươi của hắn mới tràn đầy sự ôn hòa không một chút tạp chất:
- Tuyết Nhi, con từ nhỏ lớn lên bên cạnh Phượng Thần đại nhân, con quá mức tinh khiết và thiện lương. Tuy rằng phụ hoàng muốn cả đời bảo vệ con, nhưng chung quy con vẫn phải lớn lên, thậm chí tương lai còn phải gánh vác toàn bộ Thần Hoàng.
- Vì thế, dù cho phụ hoàng có tiếc đến đâu, cũng chỉ bảo vệ con đến lúc con mười bảy tuổi. Sau mười bảy tuổi, phụ hoàng vốn định dẫn con đi xem khắp Thần Hoàng quốc, thấy rõ nhân tình thế thái. Đợi con hai mươi tuổi, phụ hoàng sẽ hoàn toàn buông tay, để tự con đi nhận thức toàn bộ Thiên Huyền đại lục, tự quyết định mọi thứ.
- Nhưng ba năm nay, con hôn mê không tỉnh. Bây giờ, tuy con trông vẫn như ba năm trước, hoàn toàn không lớn lên, nhưng đã mười chín tuổi. Phụ hoàng vẫn chưa thể dẫn con đi xem khắp Thần Hoàng đế quốc chúng ta, mà thêm nửa năm nữa, con đã tròn hai mươi tuổi.
- Phụ hoàng!
Phượng Tuyết Nhi khẽ gọi.
- Mặc dù con đã bị đoạt mất ba năm, nhưng phụ hoàng sẽ không thu hồi lời nói năm đó. Đợi đến khi con hai mươi tuổi, con liền có thể quyết định tất cả mọi thứ về cuộc đời của mình, không ai có thể can thiệp. Vì thế, con hãy cho chính mình, cũng như cho phụ hoàng thời gian nửa năm đi.
Mí mắt của Phượng Hoành Không hơi rũ xuống:
- Trong nửa năm này, con sẽ trưởng thành, sẽ nhận thức và thấy rõ nhiều thứ hơn, đặc biệt là có thể thấy rõ cảm giác của chính mình dành cho Vân Triệt là gì.
- Nếu như nửa năm sau, con vẫn đối với Vân Triệt như ngày hôm nay…
Hai tay dưới ống tay áo của Phượng Hoành Không nắm chặt:
- Vậy thì phụ hoàng sẽ đích thân làm chủ, thực hiện mong muốn của con. Cho dù toàn tông phản đối, phụ hoàng cũng sẽ dốc hết sức chống đỡ. Nếu đến thời điểm đó tâm tình của con thay đổi, vậy thì đừng miễn cưỡng bản thân, bên phía Thương Phong, phụ hoàng cũng tự có biện pháp ứng đối.
- Vâng.
Phượng Tuyết Nhi ngẩn người, rồi nhẹ nhàng gật đầu:
- Tuyết Nhi nghe theo phụ hoàng.
- Nữ hoàng Thương Nguyệt, ngươi cũng nghe thấy rồi đó. Không phải trẫm và Tuyết Nhi không muốn, mà là chuyện này liên quan đến đại sự cả đời của Tuyết Nhi nên nhất định phải thận trọng. Trẫm có thể giao Tuyết Nhi cho Vân Triệt không phải vì bảo toàn tôn nghiêm của Thần Hoàng, mà là để thực hiện ý nguyện của Tuyết Nhi, nhưng ít nhất phải là nửa năm sau!
- Được!
Nằm ngoài dự đoán của Phượng Hoành Không, Thương Nguyệt không nhân đó mà làm khó dễ, trái lại nhanh chóng gật đầu:
- Phượng Hoàng tông chủ nhất ngôn cửu đỉnh, có câu nói này của ngài, Bổn hoàng liền coi như các ngài đã đáp ứng! Có điều, Bổn hoàng cũng sẽ không vô cớ lùi bước nửa năm! Trong nửa năm Thần Hoàng các ngài đưa ra quyết định cuối cùng này, Phượng Tuyết Nhi phải ở lại Thương Phong quốc ta! Còn ngài, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Thương Nguyệt nói như chém đinh chặt sắt, không cho phép nhượng bộ.
Phượng Hoành Không nhíu mày thật chặt. Phượng Tuyết Nhi lớn lên bên cạnh Phượng Thần, trước hôm qua còn chưa bao giờ rời khỏi Thần Hoàng thành, hắn làm sao có thể dễ dàng để nàng ở lại Thương Phong, bên cạnh Vân Triệt - một kẻ cực kỳ nguy hiểm. Hắn định dứt khoát từ chối, nhưng lúc ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Phượng Tuyết Nhi không hề bất an, trái lại ánh mắt còn rất mong chờ. Nhất thời trong lòng hắn đau xót, mềm nhũn, lời nói đã đến cổ họng liền bị nuốt ngược trở về. Sau đó hắn xoay người, đột ngột bay ra ngoài điện.
- Vân Triệt, đi theo trẫm một chuyến!
- Chờ ta một lát.
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn Phượng Hoành Không một cái, rồi gật đầu với Thương Nguyệt và Phượng Tuyết Nhi, sau đó bay ra ngoài.
Phượng Hoành Không bay ra sau chủ điện, thẳng tắp bay lên không trung, đến trước thuyền Phượng Thần. Hắn xoay người lại nhìn Vân Triệt, mặt không cảm xúc, trầm giọng nói:
- Vân Triệt, đời này của trẫm cực ít cảm kích ai, nhưng ba năm trước, trẫm xác thực từng cảm kích ngươi, bởi vì ngươi đã liều mình cứu mạng Tuyết Nhi! Chỉ bằng vào điểm này, nếu như ba năm trước ngươi còn sống, ngươi muốn báo đáp gì, trẫm đều không chút do dự.
- Ngươi muốn nói gì?
Vân Triệt nhàn nhạt hỏi.
- Kể từ khi Tuyết Nhi tỉnh lại sau ba năm hôn mê, trẫm liền sinh ra sát tâm với ngươi. Hiện tại, trẫm lại hận ngươi thấu xương!
- Tuyết Nhi từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Phượng Thần, cho nên rất ít khi gặp những hoàng huynh kia của nàng. Vì thế khi bọn họ chết, nàng không bi thương chút nào, càng khó có thể hận được ngươi. Nhưng những người đó là con trai ruột của trẫm! Ngươi giết bốn đứa con của trẫm, dù có tự tay lột da rút xương ngươi cũng khó giải mối hận này! Mặc dù những điều này đều không phải thứ khiến trẫm hận ngươi nhất, trẫm hận ngươi nhất chỉ bởi vì ngươi là Vân Triệt!
- Rắc!
Một âm thanh kỳ lạ từ trong miệng Phượng Hoành Không phát ra, Vân Triệt cũng nghe thấy, đó là âm thanh của chiếc răng bị cắn nát.
Phượng Hoành Không thật sự đang nghiến răng.
- Ta đối với ngươi cũng vậy.
Vân Triệt lạnh lùng đáp trả.
Phượng Hoành Không xoay người, ít nhất, không nhìn thấy mặt Vân Triệt, tâm tình và sự thù hận của hắn còn có thể khống chế:
- Trẫm vừa nói với Tuyết Nhi, không phải trẫm vì bảo toàn tôn nghiêm của Thần Hoàng mà thỏa hiệp, càng không phải trẫm tha thứ cho ngươi, chỉ vì Tuyết Nhi thật sự đã động chân tình với ngươi. Ha, Nữ hoàng Thương Nguyệt thực sự đã nắm được tử huyệt của trẫm. Nếu như trẫm mạnh mẽ ngăn cản, xác thực sẽ khiến Tuyết Nhi đau lòng, vì Tuyết Nhi, trẫm có thể thỏa hiệp bất cứ điều gì.
- Ồ, ngươi gọi ta ra là để nói cho ta biết ngươi là một người cha vĩ đại đến mức nào sao?
Vân Triệt cười gằn một tiếng.
Phượng Hoành Không không tức giận, giọng điệu trái lại rất chậm:
- Chỉ bằng việc ngươi liều mình cứu Tuyết Nhi, ít nhất, trẫm có thể tin tưởng ngươi sẽ không hại nàng. Bây giờ, Phượng Hồn của Tuyết Nhi cũng đã thức tỉnh, trên đời này người có thể làm tổn thương nàng cũng rất ít. Để nàng ở lại Thương Phong gần gũi với ngươi, trẫm có thể không cần lo lắng quá mức cho an toàn của nàng, đây cũng là lúc nàng nên nhận thức thế giới này.
- Nhưng, trong khoảng thời gian Tuyết Nhi ở lại đây, ngươi nhất định phải đáp ứng trẫm một chuyện!
Giọng của Phượng Hoành Không đột nhiên trở nên nặng nề, ý của hắn hiển nhiên đã đồng ý để Phượng Tuyết Nhi ở lại Thương Phong trong vòng nửa năm.
- Ngươi nói đi.
Vân Triệt trả lời.
- Với tâm tính của Tuyết Nhi, nửa năm sau, tâm ý của nàng đối với ngươi sẽ không có gì thay đổi. Nửa năm này, trẫm phải cho tông môn ta một thời gian để thích ứng. Tương lai, có lẽ trẫm sẽ gả Tuyết Nhi cho ngươi, nhưng trước khi sức mạnh của Tuyết Nhi hoàn toàn thức tỉnh, ngươi tuyệt đối không được làm vấy bẩn Phượng Thần chi khu của nàng! Ngươi phải biết, nó sẽ cản trở nghiêm trọng đến việc thức tỉnh sức mạnh của nàng!
Phượng Hoành Không quay lưng về phía Vân Triệt, lạnh lùng nói.
Vân Triệt giật giật lông mày, sau đó thản nhiên nói:
- Ngươi yên tâm, tuy rằng sống chết của Phượng Hoàng Thần Tông không liên quan gì đến ta, nhưng ta sẽ không làm ra chuyện hủy đi tương lai của Tuyết Nhi.
- Được, trẫm có thể tin ngươi.
Một người cam nguyện dùng mạng của mình để cứu Phượng Tuyết Nhi, mặc dù Phượng Hoành Không cực kỳ hận Vân Triệt, nhưng đáy lòng lại không nghi ngờ tình cảm của hắn dành cho Phượng Tuyết Nhi.
- Nhưng ta cũng có một câu, ngươi cần phải nhớ kỹ.
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Cho dù tương lai ta có ở bên Tuyết Nhi, ta cũng sẽ không bao giờ gọi ngươi một tiếng "Phụ hoàng"!
Thân thể Phượng Hoành Không hơi cứng lại, không nói gì thêm, cất bước vào không trung đi tới thuyền Phượng Thần.
Đứng trước cửa thuyền Phượng Thần, hắn dừng bước chân nặng nề lại, cánh tay vung lên, ném một viên ngọc thạch màu đỏ về phía Vân Triệt. Vân Triệt giơ tay nắm lấy nó, một luồng cảm giác nóng rực từ lòng bàn tay truyền đến.
- Phượng Hoàng thạch này có thể truyền âm trong ba trăm ngàn dặm, nhưng chỉ có thể truyền âm cho ta ba lần. Trong vòng nửa năm này, nếu như Tuyết Nhi gặp phải biến cố nguy hiểm gì…
Cửa thuyền hoàn toàn mở ra, Phượng Hoành Không không nói tiếp, nhấc bước đi vào trong. Sau khi tiến vào huyền chu, hắn mới quay người lại nhìn Vân Triệt.
- Không cáo biệt với Tuyết Nhi đã rời đi sao?
Vân Triệt thu Phượng Hoàng thạch lại, nói.
- Cho dù lòng không nỡ thế nào đi chăng nữa, con gái lớn rồi cũng phải gả đi.
Phượng Hoành Không ngơ ngác lẩm bẩm, không biết đang nói chuyện với Vân Triệt, hay là đang tự nói với chính mình:
- Cũng được, ít nhất, còn tốt hơn nhiều so với Dạ Tinh Hàn.
Cửa thuyền hoàn toàn đóng lại, thuyền Phượng Thần bay lên trời, trong nháy mắt liền bay vút đến phía chân trời. Nhất thời một luồng sóng khí mênh mông cuộn lên trong hoàng cung Thương Phong.