Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 738: CHƯƠNG 737: THÌ THẦM DỊU DÀNG

- Hóa ra là như vậy, ta cũng vẫn luôn cảm thấy huyền lực của Vân ca ca rất kỳ quái, rõ ràng đẳng cấp rất thấp nhưng không hiểu vì sao lại có thể lợi hại như vậy.

Giữa màn tuyết, Phượng Tuyết Nhi quay gò má sang nhìn Vân Triệt, trong mắt nàng hiện lên từng ánh sao lấp lánh:

- Vân ca ca chẳng những rất lợi hại, rất thần bí... Hơn nữa, ngươi thật sự rất thiện lương.

- Thiện lương?

Vân Triệt lập tức nghiêng mặt nhìn về phía nàng. Hắn cực kỳ ít khi nghe thấy có người dùng hai từ này để miêu tả bản thân. Hắn có thể tưởng tượng được khi Mạt Lỵ nghe được hai từ này thì tuyệt đối sẽ khịt mũi coi thường.

- Đúng vậy.

Vừa chạm phải ánh mắt của Vân Triệt, Phượng Tuyết Nhi liền mỉm cười nói:

- Rõ ràng là Vân ca ca rất phẫn nộ đối với sai lầm của phụ hoàng, nhưng đến cuối cùng vẫn lựa chọn khoan dung. Hơn nữa đối với Băng Vân Tiên Cung, Vân ca ca lại càng bỏ ra thật nhiều. Dược lực bên trong những viên Bá Hoàng Đan đó còn có đẳng cấp cao hơn so với đan dược cao cấp nhất của Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta. Lần này Vân ca ca chẳng những lập tức xuất ra nhiều đan dược như vậy mà lúc ngươi giúp Mộ Dung sư bá gia tăng huyền lực còn bỏ ra cố gắng lớn như vậy, gần như khiến bản thân mệt lả đi.

Vân Triệt lắc đầu cười, giọng hắn có chút hạ thấp:

- Mặc dù ta không cho mình là một ác nhân, nhưng cũng chưa bao giờ nhận mình là một người chỉ biết nghĩ cho bản thân, càng không thể là một người thiện lương... Người mở lòng khoan dung với phụ hoàng ngươi không phải ta, mà là Thương Nguyệt tỷ tỷ của ngươi. Nếu nói khoan dung thì ngược lại là phụ hoàng ngươi đã ‘khoan dung’ ta.

- A?

Phượng Tuyết Nhi có chút mờ mịt không hiểu.

- Ta đã giết bốn nhi tử của phụ hoàng ngươi, bốn hoàng huynh của ngươi... Từ nhỏ ngươi vẫn luôn lớn lên bên cạnh Phượng Thần, rất ít khi tiếp xúc với các hoàng huynh, không có tình cảm, cho nên trong lòng ngươi sẽ cảm thấy rất lạnh nhạt đối với cái chết của bọn họ. Nhưng phụ hoàng ngươi thì lại khác. Cảm giác của hắn đối với ta chỉ có hận, hơn nữa là hận thù thuần túy, nếu không phải vì ngươi thì nhất định hắn sẽ không tiếc dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất chém ta thành muôn mảnh. Nhưng tất cả đều bởi vì hắn yêu thương ngươi một cách thuần khiết. Tình yêu thương của hắn đối với ngươi còn vượt xa nỗi hận đối với ta, cộng thêm việc hắn biết ta sẽ không làm hại ngươi, cho nên, hắn đã lựa chọn thuận theo ý nguyện của ngươi, để cho người mà hắn thân yêu nhất ở bên cạnh người mà hắn hận nhất.

- Lại nói... Lúc trước, ta đến Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi là vì muốn báo thù cho phụ hoàng cùng Thương Phong. Nếu không có ngươi thì ta nhất định sẽ trực tiếp bắt phụ hoàng của ngươi đi, sau đó giết chết hắn ngay trước lăng mộ của phụ hoàng ta. Nhưng cũng bởi vì ngươi nên ta thủy chung không cách nào hạ sát thủ với hắn. Hiện tại phụ hoàng của ngươi cũng giống như vậy, coi như hắn hận ta gấp mười lần, cho dù hắn tuyệt đối có năng lực giết chết ta thì hiện tại hắn cũng sẽ không giết ta...

Mặc dù đang nói tới oán hận cùng báo thù, nhưng trên mặt Vân Triệt lại hiện ra nụ cười thật ấm áp:

- Tuyết Nhi, hai nam nhân chúng ta đều mang huyết cừu của đối phương nhưng lại đều vì ngươi mà không ai có thể ra tay giết chết người kia.

- Vân ca ca...

Bước chân của Phượng Tuyết Nhi dần chậm lại, trong mắt nàng có hơi nước nhẹ nhàng bốc lên, si ngốc nói:

- Phụ hoàng cho ta sinh mệnh đầu tiên, Vân ca ca lại cho ta sinh mệnh thứ hai... Có thể gặp được phụ hoàng cùng Vân ca ca chính là may mắn lớn nhất cả đời này của ta.

- Ta và phụ hoàng của ngươi cũng vậy.

Vân Triệt cười nói, hắn ngẩng đầu lên nhìn ngắm toàn bộ Băng Vân Tiên Cung đang chìm trong màn đêm, giọng hắn lại thấp xuống thêm một lần nữa:

- Về phần việc ta đối tốt với Băng Vân Tiên Cung... Kỳ thật, cũng là vì bản thân mình.

- A?

Phượng Tuyết Nhi lại rơi vào mờ mịt.

Vân Triệt hơi trầm mặc, sau đó liền chậm rãi mở miệng, kể lại toàn bộ câu chuyện giữa hắn và Sở Nguyệt Thiền cho Phượng Tuyết Nhi, từ khi bọn họ gặp nhau tại Thương Phong Hoàng Thành cho tới khi hắn vì tự vệ mà tạo thành hiệp định cùng nàng, đến đoạn "nghiệt duyên" trong Tử Vong Hoang Nguyên, đến thời điểm họ trùng phùng tại Thiên Kiếm Sơn Trang, và...

Vân Triệt là người luôn luôn đề phòng, lòng nghi ngờ cực kỳ nặng, nhưng ở trước mặt Phượng Tuyết Nhi thì trái tim hắn lại không thể chống đỡ nổi nửa điểm. Hắn thổ lộ tất cả quan hệ giữa bản thân và Sở Nguyệt Thiền cho nàng biết. Hai người kề vai nhau, bước chân chậm rãi tiến lên, mãi cho tới khi hắn kể xong toàn bộ mọi chuyện thì khoảng cách tới băng các vẫn còn rất xa.

- Vân ca ca... Đứa bé?

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói nhỏ, dường như nhất thời khó mà tiếp nhận sự việc này khiến nàng không kịp ứng phó.

- Hiện tại nó đã bốn tuổi.

Ánh mắt Vân Triệt có chút mông lung:

- Ta hy vọng nó là một bé trai, như vậy thì trước khi ta tìm thấy bọn họ, đứa bé này có thể trở thành một nam tử hán bảo vệ cho mẫu thân nó. Nhưng mà ta đã tìm bọn họ năm năm... Ròng rã năm năm vẫn bặt vô âm tín.

- Năm đó, Thương Nguyệt tỷ tỷ của ngươi không tiếc phát động toàn bộ quân lực của Thương Phong để tìm kiếm. Ba năm trước, ta từng ủy thác Hắc Nguyệt thương hội tiến hành tìm kiếm... Hắc Nguyệt thương hội có được mạng lưới tình báo cường đại nhất trên toàn bộ đại lục, nhưng bọn họ đã tìm ba năm mà vẫn không thu hoạch được gì. Bọn họ giống như đã hoàn toàn bốc hơi khỏi Thiên Huyền đại lục vậy.

- Vân ca ca...

Trong lòng Phượng Tuyết Nhi khẽ đau đớn, từ trên người Vân Triệt nàng cảm nhận được sự kiềm chế, tự trách cùng nỗi thống khổ sâu đậm đang cố gắng che giấu.

- Thêm một ngày không tìm thấy bọn họ, lòng ta lại nặng trĩu thêm một phần. Ta nỗ lực đối tốt với Băng Vân Tiên Cung, nguyên nhân lớn nhất chính là nơi này là nơi “tiểu tiên nữ” lớn lên, là nơi ký thác nhiều tình cảm cùng hồi ức của nàng nhất. Cũng chỉ có như vậy, ta mới có thể miễn cưỡng xem như vơi đi phần nào áy náy trong lòng với nàng... Nói cho cùng, đây cũng chỉ là ta tự an ủi mình mà thôi.

Trong giọng nói Vân Triệt mang theo một mảnh đắng chát.

- Vân ca ca, ngươi yên tâm, tiểu tiên nữ của ngươi, còn có đứa bé của các ngươi nhất định, nhất định sẽ bình an vô sự. Vân ca ca là một người tốt như vậy, thượng thiên sẽ không nhẫn tâm làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy với Vân ca ca đâu.

Phượng Tuyết Nhi dùng hai tay nắm chặt bàn tay của Vân Triệt, nhẹ giọng an ủi hắn:

- Đúng rồi! Ta lập tức truyền âm cho phụ hoàng, để ngài phái người tìm kiếm trên toàn bộ Thần Hoàng đế quốc...

- Không cần.

Vân Triệt khẽ lắc đầu:

- Ngay cả Hắc Nguyệt thương hội cũng không thể tìm thấy tung tích của họ, huống chi là những phương pháp tầm thường... Lại qua thêm hai ba tháng nữa, ta sẽ có thể dựa vào một phương pháp đặc biệt để tìm kiếm, đến lúc đó nhất định ta có thể tìm được họ.

Ngay cả Hắc Nguyệt thương hội cũng không tìm thấy tung tích... Câu nói này mang theo ý vị gì, bất kỳ ai cũng đều rất rõ ràng. Nhưng Vân Triệt lại không muốn tin tưởng... Cho dù chỉ có một tia hi vọng, hắn cũng chỉ tin vào một phần vạn khả năng mong manh ấy!

Nếu như Mạt Lỵ có thể hoàn toàn thoát khỏi ma độc, đến lúc đó nhất định hắn có thể tìm được... nhất định!

Cảm nhận được tâm tình sa sút mà Vân Triệt đang kiềm chế, Phượng Tuyết Nhi liền nhẹ nhàng cắn môi, sau đó nàng lập tức kéo cánh tay của Vân Triệt, chỉ về khối huyền băng cao nhất trong Băng Vân Tiên Cung nói:

- Vân ca ca, theo ta đến đó ngắm nhìn băng tuyết có được không?

Bóng đêm dần chìm xuống, hai người không tiếp tục tiến về băng các mà lại ngồi trên khối huyền băng cao mấy chục trượng, nhìn ngắm phiến băng tuyết vô biên vô tận đang chìm vào trong màn đêm.

- Bầu trời Thần Hoàng Thành là màu đỏ nhạt, bầu trời Thương Phong Hoàng Thành là màu xanh đậm, mà bầu trời nơi này lại là màu trắng.

Phượng Tuyết Nhi ngẩng đầu, ngước nhìn lên bầu trời đêm màu xám trắng không một vì sao:

- Ngay cả không khí cũng có hương vị không giống nhau, ngay cả phong cảnh tuyết trắng ban ngày và đêm tối đều không giống nhau. Thế giới này thực sự nhiều màu sắc hơn so với tưởng tượng của ta.

Phượng Tuyết Nhi ngắm nhìn sắc màu của băng tuyết cùng bầu trời đêm, còn Vân Triệt thì phần lớn thời gian đều nhìn ngắm nàng, hắn chợt mỉm cười nói:

- Nhưng tất cả những thứ này cộng lại cũng không đẹp bằng Tuyết Nhi.

Dưới bầu trời đêm, Băng Vân Tiên Cung xinh đẹp như huyễn cảnh, nhưng khi tuyết quang chiếu rọi xuống người Phượng Tuyết Nhi lại giống như một viên minh châu nóng bỏng nhất giữa ảo cảnh, sự tồn tại của nàng át đi toàn bộ diễm quang trong thiên địa.

- Ha ha...

Phượng Tuyết Nhi vui vẻ khẽ cười, nàng lập tức nghiêng trán tựa lên bờ vai của Vân Triệt:

- Trước kia, cũng có người nói ta xinh đẹp nhưng ta chưa bao giờ có cảm giác gì đặc biệt. Nhưng hiện giờ ta càng ngày càng cảm thấy mình may mắn... Hơn nữa ta còn hy vọng sau này mình có thể càng xinh đẹp hơn một chút.

- Vì sao?

- Bởi vì như vậy thì Vân ca ca sẽ càng yêu thích và khen ngợi ta hơn.

Nàng nhẹ nhàng cúi xuống, không dám nhìn vào mắt Vân Triệt.

Vân Triệt chợt cảm thấy ấm áp trong lòng, hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vòng eo mềm mại như liễu của Phượng Tuyết Nhi khiến toàn thân nàng nhẹ nhàng run lên:

- Tuyết Nhi, ngươi còn nhớ ngày đó, sau khi chúng ta trùng phùng, lúc ngươi ôm ta đã khóc nhiều thế nào không?

- ...A?

- Ngươi ôm ta khóc lâu như vậy, khiến cho toàn bộ sau lưng ta đều cảm nhận được nước mắt của ngươi.

Vân Triệt êm ái nói:

- Nhiều nước mắt như vậy, khi đó ta thật sự sợ rằng bản thân có khóc mấy đời cũng không hết... Cho nên, cả đời này, bất luận xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ vĩnh viễn đối tốt với ngươi.

- Chỉ là vì... nước mắt sao?

Phượng Tuyết Nhi lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút mông lung nhìn hắn nhưng sâu trong đôi mắt nàng lại là một vòng ấm áp cùng ranh mãnh.

- Đương nhiên còn bởi vì ngươi chính là Tuyết Nhi của ta!

Vân Triệt nở nụ cười, ôm Phượng Tuyết Nhi chặt hơn, hắn chỉ dùng một cánh tay liền có thể hoàn toàn ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng. Toàn bộ cảm giác thất lạc, kiềm chế vì Sở Nguyệt Thiền cũng nhanh chóng tiêu tán.

Thân thể tiếp xúc quá thân mật khiến Phượng Tuyết Nhi khẽ ngâm một tiếng, cơ thể nàng hơi căng cứng vì khẩn trương, nhưng lại không có chút bài xích nào. Lúc này nàng chợt mở miệng, nhỏ giọng nói:

- Trước kia, Phượng Thần đại nhân từng nói với ta, nếu như ta có thể tìm được một người, lúc ở cùng hắn có cảm giác rất thoải mái, nhịp tim không tự chủ được tăng tốc, mà người kia lại nguyện ý vì ta mà ngay cả mạng cũng không cần, thì hắn chính là người có thể vĩnh viễn làm bạn với ta. Thật không ngờ nhanh như vậy ta liền gặp được một người.

- Chỉ là bởi vì... ta vì cứu ngươi mà ngay cả mạng cũng không để ý sao?

Trên mặt Vân Triệt hiện ra một bộ thần sắc ưu buồn.

- Phốc phốc...

Lời nói cùng ngữ điệu của Vân Triệt khiến Phượng Tuyết Nhi không kìm được mà bật cười, sau đó liền cố gắng học theo ngữ khí của hắn:

- Đương nhiên là bởi vì ngươi chính là Vân ca ca... của ta!

Vừa nói ra câu này, Phượng Tuyết Nhi liền cảm thấy mặt mình nóng lên. Nàng đành phải nhắm mắt lại, vùi trán vào sâu trong ngực hắn, mà lúc này nam nhân đang ôm nàng lại rất đắc ý cười lớn.

Bên trong Thiên Độc Châu.

Mạt Lỵ lẳng lặng bay trên không trung, mái tóc dài màu đỏ của nàng bay lên thật cao, bộ váy lụa màu hồng mà nàng thích nhất cũng bay lên, để lộ hai bắp chân trần trụi trắng nõn. Bên ngoài y phục, một tầng hắc khí đang chậm rãi lượn lờ, tầng hắc khí này từ trong cơ thể nàng tràn ra nhưng ngay sau khi tràn ra liền nhanh chóng tiêu tán.

Lúc này, khi tất cả hắc khí biến mất, Mạt Lỵ liền mở mắt, thân thể nàng từ trên không rơi xuống, mái tóc dài màu huyết hồng cũng ngừng bay múa, tự nhiên rủ xuống đến bờ mông nhỏ nhắn. Nàng xòe bàn tay ra, nhìn ngắm lòng bàn tay trắng như tuyết của mình, thầm nhủ:

- Độc lực càng ngày càng yếu, tốc độ tịnh hóa mỗi ngày một tăng nhanh. Cứ như vậy thì khoảng hai tháng nữa, chắc hẳn là trước khi hắn cùng Phần Tuyệt Trần giao chiến thì độc lực sẽ bị tịnh hóa hoàn toàn...

Năm đó, việc có thể tịnh hóa toàn bộ ma độc trên người chính là khát vọng lớn nhất của nàng. Nàng vốn cho rằng mặc dù mình vô cùng may mắn gặp được Thiên Độc Châu nhưng cũng cần thời gian dài dằng dặc... mấy chục năm, thậm chí trên trăm năm, và trong khoảng thời gian này nàng sẽ phải chịu đựng sự dày vò khó có thể thừa nhận.

Bây giờ, mới qua chưa đến bảy năm, thời điểm ma độc hoàn toàn bị tịnh hóa đã ở ngay trước mắt. Mà thực lực của Vân Triệt, người mà nàng dùng để phụ thuộc sinh mạng, cũng đạt tới yêu cầu của nàng, hơn nữa bởi vì huyền mạch cùng huyết mạch cường đại chí cực của hắn cũng mang lại hiệu quả vượt xa mong muốn của nàng. Hiện giờ Vân Triệt đã lấy được 50 cân trong số 70 cân Tử Mạch Thần Tinh. Nếu hắn muốn kiếm đủ 20 cân Tử Mạch Thần Tinh cuối cùng, với lượng lớn Bá Hoàng Đan mà hắn nắm giữ thì dễ như trở bàn tay. Ba viên huyền đan của Bá Huyền thú càng hoàn toàn không là vấn đề... Thậm chí Vân Triệt còn trực tiếp yêu cầu Hắc Nguyệt thương hội tìm kiếm ba viên huyền đan của Quân Huyền thú.

Ngay cả U Minh Bà La Hoa khó tìm nhất cũng đã có tin tức và mục tiêu.

Tất cả mọi việc đều thuận lợi hơn rất nhiều so với dự đoán của nàng. Tình huống lúc này còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với huyễn tưởng của nàng.

Lúc này nàng vốn nên mừng rỡ như điên. Nhưng theo việc ma độc trên người càng ngày càng ít đi, thậm chí không cần tới Thiên Độc Châu, chỉ dựa vào lực lượng của bản thân nàng cũng có thể tịnh hóa lượng ma độc còn sót lại một cách chậm chạp, nàng lại không có cảm giác vui sướng mà ngược lại là một loại mờ mịt không rõ.

Mạt Lỵ buông bàn tay nhỏ xuống, giống như ngày thường, theo thói quen nhìn xem tình hình bên ngoài của Vân Triệt. Ngay trong ánh mắt đầu tiên nàng liền nhìn thấy Vân Triệt cùng Phượng Tuyết Nhi đang ôm nhau, thì thầm dịu dàng...

Mỗi một câu mà hắn nói ra gần như đều có thể làm cho toàn thân nàng tê dại.

- Lại một kẻ nữa rơi vào ma chưởng!

Mạt Lỵ hừ mũi một cái, có chút phẫn nộ nói:

- Nữ nhân trên Thiên Huyền đại lục đều là một đám ngu ngốc hết thuốc chữa sao?

- Ngô...

Lúc này, Hồng Nhi đã bị thanh âm của Mạt Lỵ đánh thức. Nàng lập tức mở đôi mắt lấp lánh ánh đỏ của mình ra, có chút mơ hồ nói:

- Mạt Lỵ tỷ tỷ, ngươi tức giận à... Có phải là chủ nhân lại làm chuyện gì sai không?

- Không phải ta tức giận chủ nhân ngươi, mà là vì những nữ nhân ngu si đó!

Mạt Lỵ tức giận.

- ...A?

Hồng Nhi lập tức ngồi dậy, vươn vai một cái:

- Mạt Lỵ tỷ tỷ, ta đói, ta muốn tìm chủ nhân, muốn đi ăn.

- Hiện giờ không phải là thời điểm thích hợp để ngươi ra ngoài. Nếu ngươi ra ngoài lúc này sẽ không tìm thấy đồ ăn thích hợp đâu.

- Nhưng ta thực sự rất đói bụng.

Hồng Nhi rất nghe lời Mạt Lỵ, Mạt Lỵ nói không nên ra ngoài, nàng liền ngoan ngoãn ngồi trên giường không nhúc nhích, làm bộ đáng thương khẽ xoa bụng nhỏ.

Mạt Lỵ vẫy tay một cái, một chiếc nhẫn không gian tỏa ra sắc tím lấp lánh bị nàng hút tới.

Nàng lập tức lấy ra một khối Tử Mạch Thần Tinh từ trong nhẫn ném vào tay Hồng Nhi:

- Được rồi, nhanh ăn đi.

- Oa! Vẫn là Mạt Lỵ tỷ tỷ tốt nhất!

Hai mắt Hồng Nhi lấp lánh, ôm lấy Tử Mạch Thần Tinh, cắn một ngụm lớn rồi nhai, vẻ mặt tràn đầy hưởng thụ như đang ăn mỹ vị tuyệt trần.

Để phòng ngừa Hồng Nhi ăn vụng, Vân Triệt đã cất tất cả tinh thạch vào trong nhẫn không gian, sau đó lại cất vào bên trong Thiên Độc Châu. Nhưng, nếu hắn định kỳ kiểm tra thì sẽ phát hiện ra 50 cân Tử Mạch Thần Tinh vốn có trong nhẫn... bây giờ chỉ còn lại hơn 47 cân mà thôi. Đây chính là lý do vì sao Hồng Nhi một mực luôn nghe lời Mạt Lỵ.

Mạt Lỵ tiện tay quăng nhẫn không gian ra, ngồi xuống bên cạnh giường, yên lặng nhìn ngắm dáng vẻ hài lòng khi ăn uống của Hồng Nhi, dần dần, ánh mắt của nàng trở nên mông lung...

- Thải... Chi...

Lúc này, khóe môi nàng bất giác thì thầm.

- Thải Chi?

Nghe được thanh âm này, Hồng Nhi liền ngẩng đầu lên, gương mặt hiện ra vẻ hiếu kỳ hỏi:

- Đó là cái gì? Nghe có vẻ ngon lắm! Là đồ ăn ngon sao?

Mạt Lỵ khẽ giật mình, cấp tốc hoàn hồn lại, lắc đầu nói:

- Không phải đồ ăn, là một tiểu muội muội giống như Hồng Nhi, nàng cũng gọi ta là tỷ tỷ giống như Hồng Nhi.

- Ồ...

Nghe đó không phải đồ ăn, hứng thú của Hồng Nhi lập tức giảm mạnh, một hơi nuốt nốt chỗ Tử Mạch Thần Tinh cuối cùng, vừa ăn vừa lẩm bẩm:

- Vậy nhất định không đáng yêu bằng người ta.

Mạt Lỵ trầm lặng không nói.

- Ô a...

Sau khi ăn hết toàn bộ Tử Mạch Thần Tinh, trên người Hồng Nhi liền có từng luồng tử quang chớp động, trong miệng nàng phát ra một tiếng hô to thỏa mãn, sau đó thân thể mềm nhũn nằm lên trên giường:

- Ăn no rồi! Tiếp tục ngủ!

- Ngủ đi.

Mạt Lỵ chợt đứng lên, khi nàng mới đi được một bước, sau lưng liền vang lên tiếng ngủ say của Hồng Nhi.

Thời gian im ắng trôi qua, bóng đêm lặng yên rút đi. Vân Triệt cùng Phượng Tuyết Nhi đều không trở về băng các, mà vẫn ôm nhau nhìn cảnh tuyết rơi cả đêm. Mà bên trong Thiên Độc Châu, Mạt Lỵ cũng yên lặng ngắm nhìn thế giới bên ngoài suốt cả đêm.

- Bên cạnh hắn có nhiều nữ nhân như vậy, hắn mãi mãi cũng không biết cô đơn đâu nhỉ.

Mạt Lỵ tự nói, sau đó nhàn nhạt hừ một tiếng:

- Thiếu kẻ mỗi ngày đều mắng hắn như ta, khẳng định là hắn cầu còn không được!

Sau khi dời sự chú ý khỏi Vân Triệt, vẻ mặt Mạt Lỵ lại khôi phục vẻ lạnh lùng, nàng nhắm mắt lại, chậm rãi dẫn dắt lực lượng của Thiên Độc Châu, lại một lần nữa tiến vào trạng thái tịnh hóa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!