Thần Hoàng Quốc, Phượng Hoàng Thần Tông.
“Phụ hoàng, những chuyện này... đều là thật sao?”
Trên mặt Phượng Hoành Không hiện lên vẻ chấn kinh vô cùng sâu sắc.
“Đây là do chính miệng Cửu trưởng lão Dạ Cô Ảnh của Nhật Nguyệt Thần Cung nói. Hơn nữa, hôm đó hắn chính là một trong bốn vị trưởng lão mà Dạ Tinh Hàn mang theo, không phải chỉ là lời đồn. Ngày đó, nếu không phải Dạ Cô Ảnh nhanh trí ứng biến, e rằng số người chết đã không chỉ dừng lại ở một mình Dạ Thạch.”
Giọng Phượng Thiên Uy rất bình thản, nhưng đôi mày của hắn lại nhíu chặt.
“Hiện tại, chuyện này đã không còn là bí mật trong Tứ Đại Thánh Địa. Ta và Dạ Cô Ảnh có giao tình nhiều năm nên hắn mới tiết lộ việc này cho ta. Hắn dặn ta tuyệt đối không được gây nên ân oán với Vân Triệt.”
“Khó trách... Khó trách Vân Triệt lại dám một mình xông vào Phượng Hoàng Thần Tông ta mà từ đầu đến cuối không hề sợ hãi. Cũng khó trách vì sao một kẻ có tính cách tàn nhẫn như Dạ Tinh Hàn, sau khi biết Vân Triệt còn sống vẫn không ra tay với hắn. Không ngờ sau lưng Vân Triệt lại tồn tại một nhân vật có thể một tay che trời đến thế.”
Sự chấn kinh trong lòng Phượng Hoành Không khó mà lắng xuống.
“Lúc còn trẻ, vi phụ từng nghe tổ tông nhắc đến cái tên ‘Đoạt Thiên lão nhân’. Bây giờ trong thiên hạ còn biết đến cái tên này, e rằng cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa và Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta. Vạn năm trước, lão là nhân vật có một không hai trong thiên hạ, cho tới bây giờ lại càng là một tồn tại độc nhất vô nhị kim cổ, là người đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục, cũng là người duy nhất bước vào cảnh giới nửa bước Thần Huyền, cùng một đẳng cấp với tiên tổ Phượng Thần... Hơn nữa, đó còn là chuyện của vạn năm trước!”
“Không ngờ lão lại còn sống... Đến cảnh giới đó, có được vạn năm thọ nguyên cũng là chuyện hết sức bình thường. Không, có lẽ cảnh giới bây giờ của Đoạt Thiên lão nhân đã đột phá nửa bước Thần Huyền, bước vào Thần Huyền Cảnh, thành tựu ‘Huyền Thần’ chí cao vô thượng trong truyền thuyết!”
Giọng Phượng Thiên Uy mang theo sự sợ hãi, thán phục, nặng nề, và cả kính ngưỡng:
“Cũng khó trách Vân Triệt mới chỉ là Vương Huyền Cảnh mà đã có thể khiến Phượng Hoàng Thần Tông ta phải muối mặt. Trong khoảng thời gian này vi phụ vẫn không nghĩ ra được nhân vật nào có thể dạy dỗ ra một quái thai bất thường như Vân Triệt... hóa ra lại là một nhân vật tầm cỡ như vậy!”
“Một đốm lửa chỉ bằng ngón tay, lại có thể thiêu rụi một Đế Quân trung kỳ thành hư vô…”
Phượng Hoành Không bất giác hít vào một hơi khí lạnh, thậm chí trong đầu không cách nào hình dung nổi đó là cảnh tượng kinh thiên động địa đến mức nào. Nếu không phải do Phượng Thiên Uy chính miệng nói ra, tin tức lại đến từ Tứ Đại Thánh Địa, hắn quyết không thể tin được.
“Xem ra, kết quả trước mắt cũng coi như là tốt rồi. Chuyện báo thù cho Lạc nhi... vĩnh viễn không cần nghĩ tới nữa.”
Phượng Thiên Uy thở dài một tiếng.
“Phụ hoàng! Phụ hoàng!!”
Trong tiếng hét lớn, Phượng Hi Minh gần như lảo đảo xông vào, không kịp hành lễ đã vọt thẳng tới trước mặt Phượng Hoành Không, khuôn mặt lộ rõ sự hoảng hốt và méo mó chưa từng có:
“Phụ hoàng... Hài nhi nghe nói người đã tuyên bố trong trưởng lão hội là muốn gả Tuyết Nhi cho Vân Triệt? Đây là chuyện gì... chắc chắn không thể nào là thật được!!”
“Là thật!”
Phượng Hoành Không nhíu chặt mày, lạnh mặt nói.
“Cái... gì?”
Sau khi nhận được lời xác nhận từ chính miệng Phượng Hoành Không, Phượng Hi Minh vốn đang kinh hãi bỗng chốc mất hết lý trí, gầm lên:
“Phụ hoàng, người điên rồi sao! Vân Triệt là đại cừu nhân của chúng ta, hắn đã giết bốn vị Hoàng đệ của con... cũng là bốn nhi tử của người! Còn có các vị trưởng lão, hai vị thái thượng trưởng lão, và hàng ngàn đệ tử đồng tộc... Hắn còn hủy đi Phượng Thần Tượng, bây giờ Phượng Hoàng thành vẫn còn đầy vết thương... hắn là kẻ thù không đội trời chung của toàn tộc chúng ta! Tại sao người có thể gả Tuyết Nhi cho hắn!!”
Đúng lúc này, hắn mới nhìn thấy Phượng Thiên Uy ở ngay bên cạnh, vội vàng lảo đảo tiến lên một bước:
“Gia gia, phụ hoàng điên rồi, ông ấy lại muốn gả Tuyết Nhi cho tên ác ma Vân Triệt kia... Gia gia người mau ngăn ông ấy lại!”
“Đủ rồi!”
Phượng Hoành Không quay người quát:
“Lát nữa trẫm sẽ cho ngươi biết nguyên do, trẫm đang cùng gia gia ngươi thương nghị chuyện quan trọng, lập tức lui ra.”
Phượng Thiên Uy liếc nhìn Phượng Hi Minh một cái rồi khoát tay:
“Lời ta muốn nói đã nói xong. Hoành Không, thời gian tới, hãy chuẩn bị kỹ lưỡng cho Ma Kiếm đại hội đi. Lần Ma Kiếm đại hội này không những toàn bộ nhân vật quan trọng của Tứ Đại Thánh Địa đều đích thân tới, mà còn mời tất cả cường giả có tu vi Bá Hoàng trên đại lục, khung cảnh sẽ rầm rộ chưa từng có, thanh thế cũng đủ kinh người. Đến lúc đó, ta sẽ tự mình cùng các ngươi đến... Minh nhi cũng đi cùng đi.”
“Phụ hoàng cũng muốn đi cùng sao?”
Phượng Hoành Không vui mừng nói.
“Chỉ bốn chữ ‘bí mật Thần Huyền’... đã đủ khiến cho huyền giả trong thiên hạ dù biết chín phần chín là hư ảo cũng không ai có thể cưỡng lại được. Coi như không thu hoạch được gì, có thể nhìn thấy chủ nhân của Tứ Đại Thánh Địa đích thân tới, quần hùng thiên hạ tụ hội, cũng không uổng công một chuyến.”
Phượng Thiên Uy nói xong, tay áo dài phất một cái, viêm quang lóe lên rồi biến mất tại chỗ.
“Ngươi lui ra đi.”
Phượng Hoành Không liếc mắt nhìn Phượng Hi Minh:
“Vừa rồi ngươi cũng nghe lời gia gia ngươi nói rồi đấy, mấy tháng này cần phải chỉnh đốn lại Phượng Hoàng thành, cũng phải toàn lực chuẩn bị cho Ma Kiếm đại hội. Hôn sự của Tuyết Nhi cũng cần chuẩn bị sớm.”
“Phụ hoàng!”
Phượng Hi Minh “phịch” một tiếng, quỳ xuống trước mặt Phượng Hoành Không, khắp mặt là vẻ cầu khẩn. Thái độ của Phượng Thiên Uy rõ ràng cho thấy ông cũng không phản đối chuyện này, điều đó khiến hắn gần như tuyệt vọng:
“Nhi thần khẩn cầu người... nhất định phải thu hồi mệnh lệnh. Nhi thần thật sự không thể hiểu nổi vì sao phụ hoàng lại làm như vậy. Đó là Tuyết Nhi... là nữ nhi mà phụ hoàng thương yêu nhất, là tương lai của Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta!”
Lông mày Phượng Hoành Không trầm xuống, nhưng không nổi giận, mà chậm rãi nói:
“Trẫm đưa ra quyết định này, tự nhiên đã trải qua suy tính kỹ càng, huống chi hiện tại lại có thêm một lý do còn quan trọng hơn. Hi Minh, ngươi có biết vì sao Vân Triệt mới từng ấy tuổi đã có cảnh giới Vương Huyền, mà thực lực lại kinh người như vậy không? Ngươi có biết vì sao hỏa diễm của hắn lại vượt qua cả Phượng Hoàng Viêm không? Ngươi có biết vì sao hắn có thể sống sót trở về từ Thái Cổ Huyền Chu không? Ngươi có biết năm đó hắn chọc giận Dạ Tinh Hàn, vì sao từ đầu đến cuối Dạ Tinh Hàn không đi tìm hắn gây sự không?”
“Hôm nay trẫm mới biết, sau lưng Vân Triệt có một vị sư phụ cường đại đến mức vô tiền khoáng hậu, có thể phá nát hư không! Năm đó hắn bị mắc kẹt trong Thái Cổ Huyền Chu, chính sư phụ của hắn đã xé rách không gian, đưa hắn ra khỏi đó! Cũng không phải Dạ Tinh Hàn không tìm Vân Triệt gây phiền phức, mà ngược lại, ngay ngày đầu tiên Vân Triệt trở về, hắn đã dẫn theo bốn vị trưởng lão Nhật Nguyệt, mười lăm vị hộ pháp, không tiếc vận dụng cả Nhật Nguyệt Thần Châu để đi giết Vân Triệt, nhưng kết quả lại ép sư phụ của Vân Triệt phải ra mặt...”
Phượng Hoành Không đưa ngón trỏ ra:
“Sư phụ của hắn chỉ dùng một đốm lửa bằng ngón tay đã thiêu rụi một vị trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Cung thành hư vô trong nháy mắt... Đừng nói là thi thể, ngay cả một sợi tóc cũng không còn! Nếu không phải lão sớm đã không màng thế sự, không muốn vọng động sát giới, lại thêm Cửu trưởng lão liều mạng thề sẽ không gây phiền phức cho Vân Triệt nữa, thì tất cả những người của Nhật Nguyệt Thần Cung đi theo hôm đó đừng hòng có thể sống sót trở về.”
Phượng Hi Minh ngây người, như nghe chuyện thần thoại.
“Sự cường đại của sư phụ Vân Triệt có lẽ còn hơn cả tiên tổ Phượng Thần, đã đến một cảnh giới mà chúng ta không thể nào lý giải nổi. Cho dù là Tứ Đại Thánh Địa cũng quyết không dám trêu chọc Vân Triệt. Mặc dù Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta vì Vân Triệt mà gặp phải một trận kiếp nạn, nhưng bây giờ nghĩ lại vẫn còn may mắn. Nếu đẩy Vân Triệt vào tuyệt cảnh, ép sư phụ của hắn phải ra tay, hậu quả… sẽ không thể tưởng tượng nổi!”
“Tiềm lực của Vân Triệt không cách nào đánh giá, thân lại mang huyết mạch Phượng Hoàng, đối với Tuyết Nhi cũng là thật lòng, cam nguyện lấy mạng bảo vệ... Lại còn có một chỗ dựa vững chắc như vậy.”
Phượng Hoành Không nhắm mắt lại:
“Mặc dù trẫm hận hắn thấu xương, nhưng chuyện chung thân đại sự của Tuyết Nhi, hoàn toàn không còn ai thích hợp hơn hắn. Nếu có thể gả cho hắn, không những có thể hòa giải ân oán với Thương Phong Quốc, mà Phượng Hoàng Thần Tông ta cũng có được một chỗ dựa cực lớn. Dù cho chân tướng tiên tổ Phượng Thần chết đi sau khi lực lượng của Tuyết Nhi hoàn toàn thức tỉnh bị người đời biết được, Tứ Đại Thánh Địa cũng không dám tùy tiện động đến chúng ta mảy may.”
Sắc mặt Phượng Hi Minh lúc xanh lúc trắng, bờ môi không ngừng run rẩy. Những lời giải thích của Phượng Hoành Không chẳng những không khiến hắn bình tĩnh lại chút nào, mà khí tức trên người ngược lại càng thêm hỗn loạn, hắn hét lớn:
“Vậy thì thế nào! Đó là Tuyết Nhi! Đối với phụ hoàng, đối với nhi thần, đều là người quan trọng nhất trên đời. Tại sao có thể lợi dụng nàng để...”
“Cái gì mà lợi dụng!?”
Hai chữ này của Phượng Hi Minh khiến ngọn lửa giận mà Phượng Hoành Không một mực đè nén bắt đầu bùng phát:
“Đây là ý nguyện của Tuyết Nhi! Nếu Tuyết Nhi không muốn, trẫm dù có liều mạng cũng sẽ không đồng ý! Nàng bị ép buộc hay là cam tâm tình nguyện... chẳng lẽ trong lòng ngươi thực sự không rõ sao!!”
Sắc mặt Phượng Hi Minh lại tái đi, hắn quỳ sụp xuống đất, như đang trải qua nỗi tuyệt vọng lớn nhất, giọng nói cũng biến thành lời cầu xin thống khổ:
“Phụ hoàng... Bất luận thế nào, người không thể gả Tuyết Nhi cho Vân Triệt... Người thương yêu Tuyết Nhi như vậy, nhất định là không nỡ xa nàng đúng không? Tuyết Nhi nàng... là Phượng Thần tương lai, nàng thuộc về Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta, nàng không nên gả ra ngoài...”
“Câm miệng!”
Phượng Hoành Không tức giận nói:
“Tuyết Nhi là người thừa kế của tiên tổ Phượng Thần, tương lai gánh vác sứ mệnh bảo vệ toàn tông, nhưng không có nghĩa là nàng phải vĩnh viễn thuộc về Phượng Hoàng Thần Tông, cũng không thuộc về bất kỳ ai! Nàng chỉ thuộc về chính mình! Nửa năm nữa, nàng sẽ tròn hai mươi tuổi, nàng có thể tự quyết định bất cứ chuyện gì của bản thân. Chúng ta cũng chỉ có thể khuyên bảo và dẫn dắt, chứ không có quyền cưỡng ép can thiệp hay tư cách thay nàng quyết định! Đó mới thực sự là tốt cho nàng! Còn ngươi…”
Sắc mặt Phượng Hoành Không trở nên vô cùng âm trầm:
“Ngươi đối với Tuyết Nhi ôm cái tâm tư bẩn thỉu gì, trẫm một mực không muốn vạch trần, nhưng ngươi thật sự cho là trẫm không biết sao!!”
“Phụ hoàng…”
Phượng Hi Minh đưa tay níu lấy mắt cá chân Phượng Hoành Không, run giọng cầu xin:
“Nhi thần thực sự không thể mất đi Tuyết Nhi, nghĩ đến việc Tuyết Nhi phải gả cho người khác... nhi thần còn khó chịu hơn cả chết... Cầu phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh. Nhi thần nhất định sẽ dùng hết tất cả để bảo vệ Tuyết Nhi, nhi thần có thể cho Tuyết Nhi mọi thứ nàng muốn... Nhi thần có thể không làm thái tử, không cần hoàng vị... Có thể không cần bất cứ thứ gì, chỉ cầu...”
“Nghịch tử!!”
Phượng Hoành Không giận tím mặt, tung một cước. Trong tiếng kêu gào thảm thiết của Phượng Hi Minh, một cước đá văng hắn ra ngoài đại điện.
Phượng Hoành Không trong cơn thịnh nộ đã ra chân cực nặng, một vệt máu dài văng ra từ cửa đại điện.
“Đừng nói ngươi là hoàng huynh của nàng, cho dù các ngươi không phải huynh muội, ngươi cũng vĩnh viễn không thể xứng với Tuyết Nhi, và Tuyết Nhi cũng sẽ không bao giờ để mắt đến ngươi! Đến Phượng Tâm Điện diện bích trăm ngày cho trẫm! Còn dám nói càn, trẫm sẽ tự tay phế bỏ ngươi!”
Phượng Hoành Không tức đến toàn thân run rẩy. Với tư cách là phụ thân của Phượng Hi Minh, sao hắn lại không rõ tâm tư của gã, lại thêm sức hấp dẫn của Phượng Tuyết Nhi quả thực người thường khó lòng kháng cự. Mặc dù trong lòng hắn biết rõ, nhưng từ trước đến nay không cảm thấy quá mức không thể chấp nhận.
Nhưng hắn không ngờ, tâm tư của Phượng Hi Minh đối với Phượng Tuyết Nhi lại biến dị đến mức này, còn cả gan nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy.
Bên ngoài đại điện, Phượng Hi Minh một tay chống xuống đất, ho ra mấy ngụm máu tươi. Hắn thở dốc kịch liệt, không nói một lời đứng dậy, sau đó lảo đảo bước đi, nhưng sâu trong đôi mắt lại ánh lên sự oán độc đến đáng sợ...
“Ta có thể không có bất cứ thứ gì... nhưng không thể không có Tuyết Nhi...”
“Ta có thể vĩnh viễn không chiếm được nàng... nhưng cũng không cho phép kẻ khác có được!”
“Phượng Hoành Không... đây là ngươi ép ta...”
“Là các ngươi ép ta!!!”
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖