Bất tri bất giác, Vân Triệt đã ở lại Băng Vân Tiên Cung hơn một tháng.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều bận rộn không ngơi nghỉ. Sau Mộ Dung Thiên Tuyết, hắn dùng Bá Hoàng đan giúp Quân Liên Thiếp, Mộc Lam Y, Sở Nguyệt Ly, Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết đột phá đến Bá Huyền cảnh. Toàn bộ quá trình không xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Bằng cách này, không cần tốn chút công sức nào, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, các nàng đã đạt tới cảnh giới mà cả đời cũng không dám mơ tưởng. Dù hơn một tháng đã trôi qua, niềm vui sướng như trong mộng này vẫn không thể tan biến. Suốt thời gian qua, ngày nào các nàng cũng dốc lòng tĩnh tu, dựa vào Băng Thiềm Ngọc Lộ do Vân Triệt luyện chế để củng cố huyền lực.
Sau Băng Vân Thất Tiên, Vân Triệt lại bắt tay vào việc nâng cao thực lực cho các đệ tử Băng Vân khác. Vẫn là phương pháp mượn nhờ Bá Hoàng đan, quá trình cũng hoàn toàn tương tự, nhưng điểm khác biệt là cảnh giới huyền lực của mỗi nữ tử Băng Vân không giống nhau, khả năng chịu đựng dược lực của Bá Hoàng đan cũng khác, thời gian hao tốn cũng vì thế mà thay đổi.
Mộc Lăng Tuyết mạnh nhất có thể tiếp nhận hai viên Bá Hoàng đan, huyền lực chỉ trong một canh giờ đã bạo tăng đến Vương Huyền cảnh, khiến nàng mấy ngày sau đó vẫn ngỡ như đang mơ. Còn những đệ tử mới nhập môn ngay cả nửa viên cũng khó lòng chịu đựng.
Vì vậy, thời gian để nâng cao huyền lực cho các nữ tử Băng Vân bình thường ngắn hơn Băng Vân Thất Tiên rất nhiều, nhưng độ khó lại không hề thua kém. Trong suốt quá trình, Vân Triệt đều phải toàn lực phóng thích huyền lực, tinh thần tập trung cao độ, bởi vì huyền lực càng thấp, thể chất càng yếu thì lại càng phải cẩn thận, quyết không thể để xảy ra nửa điểm sai sót.
Hơn một tháng qua, hắn đã giúp ba trăm nữ tử Băng Vân hoàn thành đột phá huyền lực, không một ai thất bại.
Tất cả nữ tử Băng Vân nhìn về phía vị cung chủ tân nhiệm... cũng là vị cung chủ nam nhân đầu tiên trong lịch sử, ánh mắt đã sớm không còn chút bài xích hay kỳ lạ nào, mà là một sự sùng kính như đang nhìn thần linh.
Lúc này là giữa trưa, Vân Triệt không giúp đệ tử Băng Vân nào tăng huyền lực, mà ngồi ngay ngắn trong băng các, chậm rãi điều tức. Sáng nay, sau khi giúp Thủy Vô Song tăng huyền lực, huyền khí toàn thân hắn bỗng nhiên đại loạn, mắt tối sầm lại rồi ngã nhào xuống đất, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Thủy Vô Song kinh hãi đến mức còn chưa kịp mặc tuyết y đã vội vàng chạy tới đỡ hắn... Mãi một lúc sau, nàng mới nhận ra, huyền lực của Vân Triệt đã đột phá bình cảnh.
Từ Vương Huyền cảnh cấp ba tăng lên Vương Huyền cảnh cấp bốn.
Vân Triệt có Đại Đạo Phù Đồ Quyết trong người, dù không tu luyện, cơ thể cũng sẽ tự động hấp thu thiên địa nguyên khí. Ngay cả trong giấc ngủ, sức mạnh và thể chất của hắn cũng không ngừng tăng lên, kéo theo huyền lực tăng trưởng.
Thân thể và huyền lực của hắn đã có hai lần nhảy vọt, một lần ở Thái Cổ Huyền Chu, một lần ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc. Trong Băng Vân Tiên Cung, nguyên tố băng hệ vô cùng dồi dào, mặc dù kém xa Không Gian Phong Bạo trong Thái Cổ Huyền Chu và Tử Vong Chi Hải trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc, nhưng tốc độ thu nạp thiên địa chi khí vẫn nhanh hơn những nơi khác rất nhiều.
Sau hơn một giờ điều chỉnh, huyền khí trong cơ thể Vân Triệt đã sớm ổn định, huyền lực chính thức bước vào Vương Huyền cảnh cấp bốn. Quá trình giúp các nữ tử Băng Vân tăng huyền lực cũng là một loại rèn luyện cường độ cao đối với huyền lực của hắn. Nếu không có gì bất ngờ, trước khi giao đấu với Phần Tuyệt Trần, huyền lực của hắn có thể đột phá tới Vương Huyền cảnh cấp năm.
Nếu có thể lấy được Phượng Hoàng nguyên âm của Phượng Tuyết Nhi...
Lúc này, mắt Vân Triệt chậm rãi mở ra. Bên ngoài băng các, truyền đến giọng nói mềm mại của Phượng Tuyết Nhi:
- Vân ca ca, ta vào được không?
- Tuyết Nhi, mau vào đi.
Vân Triệt lập tức đáp.
Cửa băng được nhẹ nhàng đẩy ra, Phượng Tuyết Nhi uyển chuyển bước vào. Khoảnh khắc ấy, mắt Vân Triệt đột nhiên sáng lên, ánh mắt dừng lại trên người Phượng Tuyết Nhi, say đắm hồi lâu.
Bình thường Phượng Tuyết Nhi hay mặc y phục màu vàng kim hoặc đỏ rực, nhưng lúc này nàng lại khoác lên mình một thân tuyết y trắng muốt của Băng Vân Tiên Cung.
- Vân ca ca, có đẹp không?
Nàng đứng trước mặt Vân Triệt, khẽ xoay người khoe dáng trong bộ tuyết y của Băng Vân cung, nghênh đón nàng là ánh mắt ngây ngẩn của Vân Triệt.
Toàn thân áo trắng như tuyết, váy dài chấm đất, thấp thoáng lộ ra đôi giày tinh xảo. Bên hông là một dải lụa tuyết trắng, hoàn hảo phác họa vòng eo thon gọn, càng làm nổi bật đôi gò bồng đảo căng đầy trước ngực, tạo thành một đường cong vô cùng quyến rũ.
Tuyết y của đệ tử phổ thông và Băng Vân Thất Tiên không giống nhau, mà bộ tuyết y Phượng Tuyết Nhi đang mặc chính là trang phục thuộc về Băng Vân Thất Tiên, Vân Triệt rất quen thuộc với nó. Điều khiến hắn kinh diễm không phải là tuyết y, mà là thiếu nữ ẩn mình dưới lớp áo tuyết.
Da thịt Phượng Tuyết Nhi vốn đã trắng ngần... tựa như băng tuyết tinh khiết nhất, dù dưới lớp tuyết y thuần trắng vẫn vô cùng nổi bật. Ngay cả trong băng các thiếu ánh sáng, làn da nàng vẫn trắng đến chói mắt. Trên khuôn mặt trắng như băng tuyết là đôi mày dài nhỏ tựa trăng khuyết, hài hòa với cặp mắt trong veo sâu thẳm. Gò má trắng hơn tuyết, lúm đồng tiền như thơ như họa, đôi môi mềm mại như một nét son mà ông trời đã dụng hết tâm huyết tô vẽ, xinh đẹp đến kinh tâm động phách.
- Tuyết Nhi của ta... đương nhiên mặc gì cũng là đẹp nhất thế gian.
Vân Triệt kinh ngạc nhìn, từ tận đáy lòng ca ngợi.
Phượng Tuyết Nhi giang hai tay, nụ cười rạng rỡ:
- Đây là Hàn Nguyệt sư thúc đưa cho ta, may mà vừa người, không thừa một chút nào. Hơn nữa còn rất nhẹ... A!
Phượng Tuyết Nhi còn đang duyên dáng nói thì đã bị Vân Triệt ôm lấy eo thon kéo tới, ngồi lên đùi hắn. Vân Triệt nhẹ nhàng ôm lấy ngọc thể trong lòng, thần thái có chút mông lung:
- Tuyết Nhi, nàng thật sự quá đẹp... khiến ta không biết phải làm sao mới tốt.
Phượng Tuyết Nhi khẽ rúc vào lòng Vân Triệt, hai má ửng lên một tầng hồng phai, dịu dàng nói:
- Vân ca ca, huynh... không phải lại muốn... bắt nạt ta chứ...
Mỗi lần ôm thân thể ngọc ngà của Phượng Tuyết Nhi vào lòng, cơ thể Vân Triệt lại dâng lên một luồng xao động mãnh liệt khó kiềm chế. Hắn ghé sát vào mặt Phượng Tuyết Nhi, khẽ nói:
- Vốn là không có, nhưng Tuyết Nhi vừa nhắc nhở như vậy...
Lời chưa dứt, Vân Triệt đã ôm chặt Phượng Tuyết Nhi, hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, say mê cướp lấy hương thơm ngọt ngào trong miệng nàng.
Phượng Tuyết Nhi "ưm" một tiếng, vẻ e thẹn trên khuôn mặt thiếu nữ lập tức hóa thành một vầng ráng đỏ.
Đây không phải lần đầu tiên nàng bị hắn nếm đôi môi thơm. Kể từ khi bị hắn cướp đi nụ hôn đầu vào nửa tháng trước, Vân Triệt đã bắt đầu muốn tiến thêm một bước, mỗi ngày đều dùng đủ cách hoặc ôn nhu, hoặc bá đạo, hoặc vô lại, hoặc bất ngờ không kịp đề phòng để hôn nàng nhiều lần. Mỗi lần nàng chỉ có thể e lệ thuận theo... bởi vì sâu trong nội tâm, nàng đã được phụ hoàng gả cho Vân Triệt.
Cánh tay nhỏ mềm mại vô lực khẽ đẩy bờ vai Vân Triệt, đôi môi khẽ thở dốc, đôi mắt đẹp hé mở tràn đầy sương mù mê ly... Nếu người của Thần Hoàng quốc nhìn thấy Tuyết công chúa mà họ coi là tín ngưỡng lại bị một nam nhân ức hiếp như vậy, có lẽ sẽ gây nên bạo động toàn đế quốc.
Tâm thần Phượng Tuyết Nhi đang chìm trong mê mộng, không hề cảm giác được váy của nàng đã bị một bàn tay to không an phận lặng lẽ vén lên, thẳng đến bên hông, để lộ đôi chân ngọc ngà. Dải lụa bên hông cũng bị cởi ra, tuyết y trượt xuống, đôi vai tinh tế mịn màng như ngọc, ánh hồng mê người tựa sương tuyết được nắng đông chiếu rọi.
Lòng Vân Triệt chấn động, không thể kìm nén được thôi thúc, bàn tay bất giác đưa lên, vuốt ve xương quai xanh trần trụi của Phượng Tuyết Nhi...
Bàn tay không chút ngăn trở chạm vào da thịt, đôi mắt đẹp của Phượng Tuyết Nhi lập tức mở to, cả người như con thỏ nhỏ bị kinh hãi nhảy khỏi lòng Vân Triệt, miệng thở hổn hển, ánh mắt mê loạn...
- Ta... Ta đi trả tuyết y... cho Hàn Nguyệt sư thúc...
Mặt Phượng Tuyết Nhi đỏ tới tận mang tai, luống cuống kéo lại tuyết y không biết đã bị kéo xuống từ lúc nào...
- Hầy...
Vân Triệt có chút ủ rũ, nằm vật ra băng ghế.
- Vậy mà vẫn chưa thành công, ngươi không sợ thua Phần Tuyệt Trần một cách khó coi sao!
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
- Tâm hồn của Phượng Tuyết Nhi không có chút kháng cự nào với ngươi, nếu ngươi cứng rắn một chút, hẳn đã sớm có được Phượng Hoàng nguyên âm của nàng rồi.
- Đương nhiên là không được!
Vân Triệt lắc đầu, thì thầm:
- Chuyện này phải thuận theo tự nhiên. Tuyết Nhi đối với ta một lòng một dạ, nếu ta làm như ngươi nói, có thể sẽ khiến nàng sợ hãi, thậm chí là tổn thương nàng. Hơn nữa, vì để giao đấu với Phần Tuyệt Trần mà chiếm lấy Phượng Hoàng nguyên âm của nàng, sẽ khiến ta cảm thấy mình đang lợi dụng và làm tổn thương Tuyết Nhi. Ta không làm được... Đây là vấn đề nguyên tắc.
- Nguyên tắc?
Mạt Lỵ khinh miệt cười lạnh:
- Chuyện liên quan đến nữ nhân mà ngươi cũng dám nói nguyên tắc... Hừ, quả nhiên là da mặt còn dày hơn tường thành.
- Hắc hắc, vẫn là Mạt Lỵ hiểu rõ ưu điểm của ta nhất.
Vân Triệt cười bỉ ổi.
-... Nhìn dáng vẻ của ngươi, hình như cũng không lo lắng về trận chiến với Phần Tuyệt Trần.
- Coi là vậy đi. Dù sao, người như Phần Tuyệt Trần cũng có một nhược điểm chí mạng trong tính cách.
Vân Triệt nhắm mắt lại, thản nhiên nói.
- Nhược điểm tính cách? Ngươi đang nói...
- Chí Tôn Hải Điện, Cơ Thiên Nhu cầu kiến Băng Vân cung chủ Vân Triệt!
Đúng lúc này, một giọng nói mềm mại từ bên ngoài truyền đến. Vân Triệt lập tức từ trên băng ghế ngồi dậy:
- Cơ Thiên Nhu?
Sao hắn lại tới đây? Chẳng lẽ, người mà Tử Cực nói đến đưa thiệp mời Ma Kiếm đại hội chính là Cơ Thiên Nhu?
Ngoài cửa, vang lên giọng nói của Mộ Dung Thiên Tuyết:
- Cung chủ, ngoài cửa cung có một người kỳ lạ muốn gặp ngài, tự xưng đến từ Chí Tôn Hải Điện.
Vân Triệt đứng dậy, đi ra ngoài băng các, thấy Mộ Dung Thiên Tuyết và Mộc Lam Y đang đứng đó với vẻ mặt trịnh trọng, hắn vội nói:
- Hai vị sư bá không cần lo lắng, cũng không cần cảnh giới. Đây là một vị cố nhân của ta, hắn đến đây có lẽ là để tặng đồ cho ta. Sau khi ta lấy được đồ sẽ quay lại ngay, bảo Tuyết Nhi không cần lo lắng.
Nói xong, Vân Triệt phi thân lên, bay về phía cửa cung.
- Người của Chí Tôn Hải Điện... Cung chủ cẩn thận.
Mộ Dung Thiên Tuyết và Mộc Lam Y đồng thanh nói. Mặc dù Vân Triệt đã bảo không cần lo lắng... nhưng dù sao đó cũng là người đến từ một trong Tứ Đại Thánh Địa.
Vừa ra khỏi Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt liền thấy một bóng người đứng trước cửa cung. Toàn thân áo trắng, đứng thẳng tắp, tay áo bay phấp phới trong gió lạnh, mặt như quan ngọc, mắt như nước thu, tuấn dật xuất trần... Đây là một nam nhân có thể dùng một chữ "đẹp" để hình dung, đẹp đến mức đủ để nữ nhân phải ghen tị.
Ngọc Diện Yêu Quân – Cơ Thiên Nhu.
Vân Triệt tiến lên đón, ôn hòa chắp tay:
- Vãn bối Vân Triệt, ra mắt Cơ tiền bối. Ba năm không gặp, phong thái của Cơ tiền bối quả nhiên hơn xưa.
Đôi mắt đẹp như hoa đào của Cơ Thiên Nhu lộ ra vẻ u oán nhẹ nhàng:
- Nếu nói về phong thái, người ta so với tiểu Triệt Triệt còn kém xa lắm.
Ba năm rồi mới nghe lại giọng nói của Cơ Thiên Nhu, da đầu Vân Triệt vẫn tê rần, toàn thân nổi da gà. Giọng Cơ Thiên Nhu vừa dứt, tay phải hắn đưa ra, nhẹ nhàng vê ngón tay ngọc, một cánh hoa màu lam nhạt không biết từ đâu xuất hiện, rồi theo ngón tay vung nhẹ, lững lờ bay về phía Vân Triệt.
Cánh hoa màu lam nhạt trông không khác gì cánh hoa bình thường, từ từ bay đến gần Vân Triệt. Nơi đây gió lạnh gào thét, nhưng không hề ảnh hưởng đến quỹ đạo bay của cánh hoa. Ngược lại... gió lạnh khi đến gần nó dường như bị hút vào một vòng xoáy khổng lồ vô hình rồi biến mất không tăm tích.
Cánh hoa đến gần, trên mặt Vân Triệt vẫn nở nụ cười, hắn trực tiếp đưa tay ra, tùy ý kẹp cánh hoa kia giữa hai ngón tay, sau đó thu vào lòng bàn tay. Khi bàn tay mở ra lần nữa, cánh hoa đã biến mất không còn dấu vết... Toàn bộ quá trình không có tiếng động, thậm chí không có chút huyền khí nào dao động.
- Cảm tạ quà tặng của Cơ tiền bối.
Vân Triệt mỉm cười nói.
- Ai da.
Cơ Thiên Nhu lại u oán than nhẹ một tiếng:
- Quả nhiên tiểu Triệt Triệt giống như trong lời đồn, mới ba năm không gặp đã đá người ta đi đâu mất rồi, sau này e là đến mắt của tiểu Triệt Triệt cũng không lọt vào nổi.
Vân Triệt cố gắng hết sức để giữ nụ cười, nhưng ngữ khí lại rất chân thành:
- Ân cứu mạng của Cơ tiền bối trên Thái Cổ Huyền Chu ba năm trước, vãn bối chưa từng dám quên. Nếu có thể báo đáp Cơ tiền bối, vãn bối nhất định sẽ dốc hết toàn lực.
Ánh mắt Cơ Thiên Nhu hơi chuyển, lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó cười mềm mại:
- Chuyện người ta làm trên Thái Cổ Huyền Chu năm đó, chỉ là chơi cùng tiểu Hàn Hàn một chút, thuận tiện trả ơn ngươi thôi. Nào có khoa trương như ngươi nói, báo đáp lại càng không cần. Món nợ ân tình này mà trả lại thì thật đáng ghét làm sao. Lần này người ta phụng mệnh Hải Điện đại trưởng lão đến đây, đưa cho tiểu Triệt Triệt một vật.