- Chẳng lẽ có liên quan đến Ma Kiếm đại hội?
Vân Triệt hỏi thẳng.
- Quả nhiên ngươi đã biết rồi.
Cơ Thiên Nhu nhoài người về phía trước, lật tay phải, một khối bảo ngọc lục giác lớn cỡ bàn tay tỏa ra quang mang mộng ảo được y đẩy về phía Vân Triệt:
- Đây là thiệp mời Ma Kiếm đại hội, trăm ngày sau, ngươi có thể dùng nó để tiến vào Chí Tôn Hải Điện, tham gia Ma Kiếm đại hội.
Vân Triệt đưa tay cầm lấy khối bảo ngọc màu lam, một luồng khí tức mát lạnh lập tức truyền đến từ lòng bàn tay. Ánh mắt hắn lướt qua văn tự khắc trên bảo ngọc rồi trực tiếp thu lại:
- Đa tạ Cơ tiền bối đã đích thân đến đây, trăm ngày sau vãn bối nhất định sẽ đến bái phỏng Chí Tôn Hải Điện. Mặt khác... liên quan đến Ma Kiếm đại hội, còn xin Cơ tiền bối vui lòng giải đáp, lần đại hội này có mục đích gì? “Ma kiếm” là chỉ thứ gì?
- Ồ?
Cơ Thiên Nhu kinh ngạc nhìn Vân Triệt, nhẹ nhàng nhấc ngón tay tựa bạch ngọc lên:
- Hóa ra tiểu Triệt Triệt cũng không biết. Chuyện Ma Kiếm đại hội đã lan truyền trong giới thượng tầng của Thiên Huyền đại lục lâu như vậy, thế mà tiểu Triệt Triệt ngay cả Ma kiếm là gì cũng không biết, xem ra ngươi cũng không hứng thú với Ma Kiếm đại hội cho lắm nhỉ.
- Không giấu gì Cơ tiền bối, vãn bối quả thực không có hứng thú quá lớn với Ma Kiếm đại hội.
Vân Triệt thành thật nói:
- Nhưng có thể nhân dịp Ma Kiếm đại hội này để đến bái phỏng Chí Tôn Hải Điện một phen.
- Khanh khách khách...
Cơ Thiên Nhu bật cười, tiếng cười còn kiều mị hơn cả nữ nhân, khiến Vân Triệt cảm thấy cả người khó chịu, cơ mặt co giật. Cơ Thiên Nhu cười híp mắt nói:
- Ma Kiếm đại hội à, tuy thanh thế và chiêu trò rất lớn, nhưng theo người ta thấy thì thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì. So với nó, người ta lại hứng thú với vị sư phụ thần bí của tiểu Triệt Triệt hơn. Nếu sư phụ của tiểu Triệt Triệt có thể hạ mình đến Chí Tôn Hải Điện, tất sẽ gây ra chấn động còn lớn hơn cả Ma Kiếm đại hội.
Vân Triệt chỉ cười mà không nói.
- Nếu tiểu Triệt Triệt đã hỏi đến Ma Kiếm đại hội, vậy người ta đành phải giải đáp cho ngươi thật kỹ. Nói đến Ma Kiếm đại hội... Tiểu Triệt Triệt, ngươi đã từng nghe qua về Vĩnh Dạ vương tộc chưa?
Cơ Thiên Nhu híp cặp mắt còn kiều mị hơn nữ nhân đến bảy phần, nhẹ nhàng nói.
- Vĩnh Dạ vương tộc?
Vân Triệt khẽ giật mình, rồi lông mày khẽ động:
- Chẳng lẽ, “Ma kiếm” trong Ma Kiếm đại hội là chỉ Thiên Tội Thần Kiếm?
Cái tên Vĩnh Dạ vương tộc này Vân Triệt đã được nghe từ ngày đầu tiên gia nhập Băng Vân Tiên Cung, do tiền cung chủ Phong Thiên Hối nói cho hắn biết. Theo lời Phong Thiên Hối, Vĩnh Dạ vương tộc vốn là một trong năm đại Thánh Địa đương thời, cũng là thế lực gia tộc duy nhất trở thành Thánh Địa, nhưng một ngàn năm trước lại bị bốn đại Thánh Địa còn lại liên thủ tiêu diệt.
Về sau, ba Thánh Địa còn lại dần nhận ra mình bị Thiên Uy Kiếm Vực lợi dụng, nhưng vì danh dự Thánh Địa, chỉ đành đâm lao phải theo lao, tiếp tục gán tiếng xấu cho Vĩnh Dạ vương tộc, đồng thời nhanh chóng xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của họ. Cho đến ngày nay, người trên Thiên Huyền đại lục biết về Vĩnh Dạ vương tộc đã không còn mấy ai, về phần ân oán năm đó, người ngoài Tứ đại Thánh Địa lại càng không thể biết được.
Sở dĩ Băng Vân Tiên Cung biết được là do tiên tổ Băng Vân Mộc Băng Vân từng chịu ân huệ của Vĩnh Dạ vương tộc, đối với sự hủy diệt bi thảm của họ không cách nào quên đi, cho nên nàng đã phong ấn đoạn ký ức này trong truyền thừa của các đời cung chủ.
- Ôi chao! Tuy tiểu Triệt Triệt chưa từng nghe qua chuyện Ma Kiếm đại hội, nhưng quả nhiên vẫn biết Vĩnh Dạ vương tộc và Thiên Tội Thần Kiếm. Cũng phải thôi, tiểu Triệt Triệt có một sư phụ lợi hại như vậy, trên đời này làm gì có chuyện mà ngươi không biết chứ?
Ngoài Tứ đại Thánh Địa, người biết đến Vĩnh Dạ vương tộc đã ít lại càng ít, mà người biết đến “Thiên Tội Thần Kiếm” thì hẳn là đã tuyệt tích.
Vân Triệt khẽ lắc đầu:
- Vãn bối chỉ ngẫu nhiên nghe nói nhưng không biết rõ. Mong Cơ tiền bối chỉ giáo nguyên do trong đó.
Cơ Thiên Nhu híp mắt lại, nhẹ nhàng nói:
- Nói về Thiên Tội Thần Kiếm trước đi, một ngàn năm trước, tuy rất ít người biết tên của nó, nhưng ở cấp Thánh Địa thì không ai không biết. Nó là Đế Quân chi kiếm duy nhất trên Thiên Huyền đại lục, là Đế vương trong các loại kiếm. Từ trước đến nay không ai biết lai lịch của nó, chỉ biết nó là một thanh thần kiếm được Vĩnh Dạ vương tộc đời đời bảo vệ, về phần nguyên do bảo vệ thì cũng không người nào biết. E rằng những bí mật này, cho dù là người trong Vĩnh Dạ vương tộc cũng không có mấy ai biết.
- Mặt khác, từ khi thế nhân biết đến sự tồn tại của Thiên Tội Thần Kiếm, chưa từng thấy có ai sử dụng nó. Có lẽ đẳng cấp của nó quá cao, trong thiên hạ không người nào có thể khống chế. Một ngàn năm trước, người của Vĩnh Dạ vương tộc phạm phải trọng tội tày trời, bị Tứ đại Thánh Địa chúng ta liên thủ tiêu diệt, Thiên Tội Thần Kiếm cũng biến mất không thấy tung tích, ròng rã ngàn năm đều không có chút tin tức nào. Cách đây không lâu, Thiên Uy Kiếm Vực tuyên bố đã vô tình phát hiện một thanh kỳ kiếm tại một nơi hoang vu, cũng xác nhận đây chính là Thiên Tội Thần Kiếm đã biến mất ngàn năm.
Vân Triệt: “...”
Ba năm trước, Phong Thiên Hối đã nói với hắn, năm đó tiên tổ Băng Vân xác nhận, tội ác của Vĩnh Dạ vương tộc căn bản là do Thiên Uy Kiếm Vực dùng trăm phương ngàn kế để vu oan giá họa, mục đích chính là để đoạt được Thiên Tội Thần Kiếm. Mà sau khi Vĩnh Dạ vương tộc bị hủy diệt, Thiên Tội Thần Kiếm cũng không rõ tung tích, rất có khả năng đã rơi vào tay Thiên Uy Kiếm Vực.
Nhưng loại chuyện này lại bị Tứ đại Thánh Địa... đặc biệt là Thiên Uy Kiếm Vực cực lực che giấu, Băng Vân tiên tổ Mộc Băng Vân có thể biết rõ như vậy... cẩn thận nghĩ lại cũng có phần khó tin.
- Mà Ma Kiếm đại hội này, chính là do Thiên Uy Kiếm Vực không muốn độc chiếm kiện Đế Quân khí duy nhất của Thiên Huyền đại lục, nên mới mời quần hùng thiên hạ tề tựu tại Chí Tôn Hải Điện, cùng nhau tham khảo bí mật của thần kiếm.
- A... Thì ra là thế.
Vân Triệt chậm rãi gật đầu, cười nhạt nói:
- Vãn bối từng nghe Thiên Uy Kiếm Vực lấy kiếm thành đạo, xem kiếm hơn cả tính mạng, cả đời đều truy cầu kiếm đạo mạnh hơn. Không ngờ Thiên Uy Kiếm Vực ngẫu nhiên có được Thiên Tội Thần Kiếm mạnh nhất thế gian này lại không chiếm làm của riêng, ngược lại còn công bố cho thiên hạ, mời quần hùng cùng nhau thưởng thức. Vì để biểu thị thành ý, còn cố ý đặt địa điểm tại Chí Tôn Hải Điện chứ không phải Thiên Uy Kiếm Vực. Không hổ là Thánh địa của kiếm, tấm lòng rộng lớn bực này, thực sự khiến cho đám tiểu bối chúng ta khâm phục không thôi.
Cơ Thiên Nhu làm sao nghe không ra lời Vân Triệt rõ ràng là đang chất vấn mục đích của Thiên Uy Kiếm Vực, còn ẩn chứa sự trào phúng. Đôi mắt y lập tức nhíu lại, cười tủm tỉm nói:
- Tiểu Triệt Triệt không nên phụ lòng Thiên Uy Kiếm Vực như vậy, đến lúc đó nhất định phải tới nha. Nếu tiểu Triệt Triệt thực sự không có hứng thú với Ma Kiếm đại hội, thì người ta sẽ dẫn ngươi đi thưởng ngoạn kỳ quan trên biển một phen cũng tốt.
- Vậy trước tiên xin cảm ơn hảo ý của Cơ tiền bối.
Vân Triệt vừa cười vừa nói. Đối với Ma Kiếm đại hội, hắn có chút hiếu kỳ, nhưng cũng không có hứng thú quá lớn, nhất là sau khi nghe Cơ Thiên Nhu nói xong nội dung, hắn liền cảm thấy có một âm mưu nào đó, tốt nhất là không nên tham dự.
Lần này hắn đến Chí Tôn Hải Điện, mục đích chủ yếu là vì U Minh Bà La Hoa!
Về phần Ma Kiếm đại hội... hắn đi hay không cũng chưa chắc. Dù sao thì hiện tại hắn vẫn nên ít tiếp xúc với các Thánh Địa thì tốt hơn. Bởi vì “sư phụ” của hắn chỉ là nhân vật do hắn hư cấu ra, mà Dạ Tinh Hàn lại hận hắn thấu xương, một vị trưởng lão và mấy hộ pháp của Nhật Nguyệt Thần Cung đều bỏ mạng tại Băng Vân Tiên Cung, cũng không dám xuống tay với hắn... Nhưng tiếp xúc càng nhiều sẽ càng dễ lộ sơ hở.
Mà một khi chuyện “sư phụ” là giả bị vạch trần, hậu quả sẽ vô cùng nặng nề.
Hơn nữa... lần cuối cùng rời khỏi Hắc Nguyệt thương hội, hai câu nói sau cùng của Tử Cực khiến hắn không thể không dâng lên lòng cảnh giác.
- Cơ tiền bối, vãn bối có chút hiếu kỳ, những thế lực nào có tư cách được mời tham gia Ma Kiếm đại hội?
Vân Triệt hỏi.
- Tất cả huyền giả đạt tới cảnh giới Bá Huyền đều nhận được lời mời.
Cơ Thiên Nhu không nhanh không chậm nói:
- Hơn phân nửa thế lực và huyền giả tập trung ở Thần Hoàng đế quốc, sáu quốc gia còn lại thì rất ít.
- Nói như vậy, Phượng Hoàng Thần Tông cũng sẽ tham gia?
Vân Triệt có chút trầm ngâm.
- Ha ha ha, đó là tự nhiên.
Cơ Thiên Nhu lại bật cười:
- Hiện tại toàn bộ thiên hạ đều biết Phượng Hoàng Thần Tông vì tiểu Triệt Triệt mà nổi giận, lại còn chắp tay dâng Tuyết công chúa đến. Nếu lúc đó tiểu Triệt Triệt có thể mang theo Tuyết công chúa đến thì không còn gì tốt hơn. Dựa vào tấm thiệp mời ta vừa giao cho ngươi, có thể mang theo chín mươi chín người đi cùng.
- À đúng rồi, có một người khác cũng đã nhận được lời mời đặc biệt.
Cơ Thiên Nhu nhìn sắc mặt Vân Triệt:
- Người kia đang ở Thương Phong quốc, chắc chắn ngươi rất quen thuộc với cái tên này...
- Phần Tuyệt Trần.
- Hắn?
Lông mày Vân Triệt co rụt lại:
- Vì sao lại mời hắn?
- Bởi vì, bây giờ hắn còn lợi hại hơn cả tiểu Triệt Triệt.
Trong mắt Cơ Thiên Nhu lóe lên ánh nhìn khác thường:
- Từ khi hắn xuất hiện đến nay, Tứ đại Thánh Địa vẫn luôn có hứng thú rất lớn đối với hắn, gần như còn lớn hơn cả hứng thú dành cho ngươi.
- Đã từng là một tên Linh Huyền cảnh nhỏ bé, nhưng sau khi biến mất hai năm lại có được sức mạnh của Quân Huyền cảnh, quả thực còn kinh người hơn cả ngươi. Người ta đối với hắn cũng vô cùng hiếu kỳ. Hơn nữa, hắn đã nhận thiệp mời rồi... Cho nên, đến lúc đó tiểu Triệt Triệt nhất định phải cẩn thận đấy, chỉ cần người từng điều tra qua Phần Tuyệt Trần đều biết, chuyện hắn muốn làm nhất chính là giết ngươi.
- Đa tạ Cơ tiền bối nhắc nhở.
Vân Triệt bình thản cười, nhưng trong lòng lại dâng lên nghi hoặc... Việc Tứ đại Thánh Địa cảm thấy hứng thú với Phần Tuyệt Trần không có gì lạ, nhưng với tính tình của Phần Tuyệt Trần, vì sao lại nguyện ý đi tham dự Ma Kiếm đại hội?
- Tốt, nhiệm vụ lần này của người ta đã hoàn thành, có thể đi về rồi. Nhớ kỹ trăm ngày sau nhất định phải tới đấy.
Cơ Thiên Nhu nói xong, tay áo dài phất một cái, quay người định rời đi.
Vân Triệt gọi y lại:
- Cơ tiền bối hẳn là lần đầu đến Băng Vân Tiên Cung, ít nhất hãy để vãn bối tận tình làm chủ nhà một phen.
- Không cần đâu, nghe nói bên trong Băng Vân Tiên Cung toàn là nữ nhân, mà nữ nhân lại là thứ người ta ghét nhất, người ta không có hứng thú chút nào. Có thể nhìn thấy tiểu Triệt Triệt là đã đủ hài lòng rồi.
Cơ Thiên Nhu vung tay, cánh hoa bay lả tả đầy trời, cuốn theo thân ảnh y rời đi, rất nhanh đã biến mất trong trời tuyết.
Cơ Thiên Nhu rời đi, Vân Triệt không lập tức trở về Băng Vân Tiên Cung mà đứng lại tại chỗ, chìm vào trầm tư một lúc lâu.
Ma Kiếm đại hội... Vĩnh Dạ vương tộc... Thiên Tội Thần Kiếm... Thiên Uy Kiếm Vực!
- Ngươi đang nghĩ gì?
Mạt Lỵ lên tiếng.
Vân Triệt giật giật lông mày, trầm ngâm nói:
- Rất hiển nhiên, năm đó Phong Thiên Hối nói không sai, Thiên Tội Thần Kiếm đã biến mất ngàn năm, và trong ngàn năm này nó vẫn luôn nằm trong tay Thiên Uy Kiếm Vực. Nếu Thiên Uy Kiếm Vực thật sự chỉ vừa mới có được Thiên Tội Thần Kiếm, tuyệt đối không có khả năng để lộ ra ngoài.
- Mà bây giờ lại tung tin về Thiên Tội Thần Kiếm, còn bày ra cái Ma Kiếm đại hội này, rất có khả năng là Thiên Uy Kiếm Vực đã dùng hơn một ngàn năm mà vẫn không thể tìm ra phương pháp khống chế Thiên Tội Thần Kiếm, cũng đã mất hết kiên nhẫn sau ngần ấy thời gian, cho nên mới mời cường giả thiên hạ tề tựu để cùng tìm kiếm bí mật.
- Còn có một khả năng khác.
Mạt Lỵ nhàn nhạt nói:
- Chính là Thiên Uy Kiếm Vực đã tìm được phương pháp giải khai Thiên Tội Thần Kiếm, nhưng năng lực của bản thân lại không đủ để làm được, do đó mới lấy danh nghĩa “Ma Kiếm đại hội” để tập hợp nhiều lực lượng hơn.
- Cũng có khả năng này.
Cái chết của gia gia Vân Thương Hải và Yêu Hoàng, bi kịch của Tiêu gia, mối thù của phụ mẫu, mối hận của Tiểu Yêu Hậu... đều có liên quan rất lớn đến Thiên Uy Kiếm Vực. Vĩnh Dạ vương tộc bị diệt vong cũng là do Thiên Uy Kiếm Vực vì tư dục bản thân mà bày mưu tính kế. Vân Triệt nặng nề thở ra một hơi, thấp giọng nói:
- Vốn tưởng rằng Ma Kiếm đại hội này do Chí Tôn Hải Điện tổ chức, cho nên ta vẫn luôn không để trong lòng. Nhưng nếu nó bắt nguồn từ Thiên Uy Kiếm Vực... thì phải cẩn thận một chút.
Cho tới bây giờ, Vân Triệt chỉ mới tiếp xúc qua Lăng Khôn của Thiên Uy Kiếm Vực. Nhưng dựa vào những gì hắn trải qua, ấn tượng của hắn đối với Thiên Uy Kiếm Vực đều là nguy hiểm, ác độc, hèn hạ, dã tâm, không từ thủ đoạn.
- Hừ, đến lúc đó đi xem một chút sẽ biết. Dù đó là âm mưu hay nguy hiểm gì đi nữa...
Giọng Mạt Lỵ đầy vẻ khinh miệt:
- Ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều. Bởi vì lúc đó, ma độc bên trong mệnh hồn của ta đã hoàn toàn được tịnh hóa! Đừng nói là một Thiên Uy Kiếm Vực, cho dù là Tứ đại Thánh Địa liên thủ... Ta muốn bọn chúng chết, chỉ cần búng tay một cái là đủ!
Vân Triệt: “...”
- Muốn giết ngươi cũng vậy thôi!
Mạt Lỵ cố ý nói thêm một câu.
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶