Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 742: CHƯƠNG 741: THOÁT KHỎI MA YỂM MẠT LỴ

Huyễn Yêu Giới, Yêu Hoàng thành.

Kể từ lúc Vân Triệt mang theo Tiêu Vân cùng huynh muội nhà Thiên Hạ rời khỏi Huyễn Yêu Giới, đã hơn ba tháng trôi qua.

Trong ba tháng, gió tanh mưa máu tại Yêu Hoàng thành cũng dần lắng xuống, bắt đầu hiện ra vẻ bình yên và tĩnh lặng trăm năm chưa từng có. Tiểu Yêu Hậu cũng trở thành tồn tại chí cao vô thượng của toàn bộ Huyễn Yêu Giới, không ai dám trái nghịch, không ai có thể trái nghịch.

-... Tên dị đồ cuối cùng ở thành nam đã bị tiêu diệt. Trăm năm trước, Thiên Huyền đại lục đã cài tổng cộng mười chín tên dị đồ vào nằm vùng, bây giờ đã bị diệt trừ hoàn toàn! Trong mười chín người này, có mười một kẻ đến từ Chí Tôn Hải Điện, tám kẻ còn lại đến từ Thiên Uy Kiếm Vực.

Trong đại điện, Mộ Vũ Bạch quỳ một chân trên đất, cung kính bẩm báo với Tiểu Yêu Hậu. Sở dĩ biết có tổng cộng mười chín người là nhờ vào thuật Huyền Cương Nhiếp Hồn của Vân gia. Sau khi moi ra được người thứ nhất, vị trí đại khái, phương thức tiến vào và những việc đã làm của những kẻ khác đều có thể biết rõ ràng.

Tiểu Yêu Hậu một thân y phục kim sắc đỏ thẫm, đầu đội vương miện lưu ly tím, eo thắt dải lụa huyền ảo màu đỏ, toàn thân toát ra vẻ tôn quý và uy nghiêm tột cùng. Dung nhan tuyết trắng dù không trang điểm son phấn nhưng vẫn huyễn mỹ vô song, môi anh đào khép hờ, ánh mắt băng lãnh, mặc dù không còn vẻ tĩnh mịch cùng uy lăng như trước nhưng vẫn lạnh lùng. Không ai dám hoài nghi, nếu như đôi mắt đẹp này cong lên thành một nụ cười yêu kiều, nhất định có thể mê đảo vạn vạn sinh linh.

Nhưng nhu quang trong con ngươi xinh đẹp của nàng, chỉ có thể nở rộ vì một mình Vân Triệt mà thôi.

- Lúc xử tử tên dị đồ cuối cùng này, có dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn không?

Tiểu Yêu Hậu hỏi.

Ánh mắt lạnh thấu xương của nàng bắt được một tia khác thường ẩn sâu trong đôi mắt Mộ Vũ Bạch.

- Hồi bẩm Tiểu Yêu Hậu, trước khi xử tử, chúng ta đã tiến hành Huyền Cương Nhiếp Hồn.

Mộ Vũ Bạch ngừng lại một chút, trên mặt lộ ra vẻ lo âu.

- Từ trong miệng hắn lấy được một tin tức không tốt.

- Nói.

Trên dung nhan tuyệt mỹ không cách nào dùng ngôn ngữ phàm trần để mô tả của Tiểu Yêu Hậu đều là sự lạnh lùng và uy nghiêm khiếp người, không chút biểu cảm.

Mộ Vũ Bạch thận trọng nói từng chữ.

- Những tên dị đồ đến từ Thiên Huyền đại lục mang theo một loại truyền âm thạch vô cùng đặc thù, bên trong phong ấn một loại huyền trận truyền âm cực mạnh, có thể truyền âm trực tiếp từ Huyễn Yêu Giới chúng ta đến Thiên Huyền đại lục. Loại truyền âm thạch này cực kỳ quý giá và hiếm có, hơn nữa chỉ sử dụng được một lần là sẽ hoàn toàn tan biến. Trong mười một người đến từ Chí Tôn Hải Điện tổng cộng mang theo bảy miếng truyền âm thạch đặc thù, và đã dùng hết toàn bộ vào một năm ba tháng trước. Tin tức cuối cùng truyền về Thiên Huyền đại lục là khi Yêu Hậu Đại Điển còn chưa được tổ chức.

- Mấy tháng trước ngươi đã nói qua những thứ này, lần nữa nhấc lên, chẳng lẽ Thiên Uy Kiếm Vực vẫn chưa dùng hết truyền âm thạch?

Mi cong của Tiểu Yêu Hậu thoáng trầm xuống.

- Vâng.

Mộ Vũ Bạch gật đầu, đôi mày nhíu chặt từ đầu đến cuối không hề giãn ra:

- Tám người của Thiên Uy Kiếm Vực chỉ mang theo ba miếng truyền âm thạch, nhưng qua trăm năm, bọn chúng chỉ dùng hai quả, mà quả cuối cùng... lại mới được dùng ba tháng trước!

- Cái gì!

Sắc mặt Tiểu Yêu Hậu đột nhiên trầm xuống. Bởi vì nàng biết chuyện này có ý nghĩa gì.

- Hơn nữa, không có chút may mắn nào là... trong lần truyền âm cuối cùng, kẻ đó đã nhắc đến chuyện của Vân Triệt! Hơn nữa còn hết sức hoàn chỉnh... Bao gồm thân phận con cháu Vân gia của hắn, chuyện hắn đến từ Thiên Huyền đại lục, từ Thương Phong quốc mang di thể Yêu Vương trở về, bình định Hoài Vương chi loạn, đến việc được Kim Ô truyền thừa, cùng Tiểu Yêu Hậu thành hôn... tất cả đều đã truyền về Thiên Huyền đại lục!!

Những chuyện này, ở Huyễn Yêu Giới không những không phải là bí mật, mà ngược lại là chuyện đàn bà trẻ con đều biết! Người người Huyễn Yêu Giới đều biết Tiểu Yêu Hoàng, biết hắn là Yêu Hoàng nam đầu tiên trong lịch sử Huyễn Yêu!

Ánh mắt vốn lạnh lùng của Tiểu Yêu Hậu càng thêm lạnh lẽo thấu xương, khiến toàn thân Mộ Vũ Bạch cứng lại, không dám thở mạnh. Hồi lâu sau, hắn mới tiếp tục nói:

- Như vậy, chắc chắn Thiên Uy Kiếm Vực đã biết thân phận của Vân Triệt rồi. Hắn ở Thiên Huyền đại lục... sẽ vô cùng nguy hiểm! Mặc dù Vân Triệt thiên tư cực cao, tiến cảnh thần tốc, nhưng sao có thể là đối thủ của các Thánh Địa.

...

Tiểu Yêu Hậu biết Vân Triệt sở hữu Thái Cổ Huyền Thuyền, nhờ nó, dù gặp phải nguy cơ lớn đến đâu, hắn cũng có thể chạy thoát, hẳn là sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng bảo nàng hoàn toàn yên tâm thì không thể nào... Phụ hoàng nàng chết trong tay Thiên Uy Kiếm Vực, Vân Thương Hải cùng các tiên liệt Vân gia cũng bại dưới “Thiên Uy Trấn Hồn Trận” của Thiên Uy Kiếm Vực. Một Thiên Uy Kiếm Vực đã đáng sợ như vậy, một khi thân phận của Vân Triệt bị bại lộ ở Thiên Huyền đại lục, thứ hắn phải đối mặt đâu chỉ dừng lại ở một Thiên Uy Kiếm Vực... mà gần như là toàn bộ Thiên Huyền đại lục sẽ đối địch với hắn!

- Lúc tên dị đồ kia truyền âm, có đề cập tới Luân Hồi Kính hay không?

Tiểu Yêu Hậu trầm giọng hỏi.

- Thật sự có nói qua!

Lúc này Mộ Vũ Bạch mới nhớ tới một chi tiết cực kỳ trọng yếu mà bản thân đã bỏ sót, sắc mặt hắn đại biến, răng cắn chặt vào nhau.

- Ngày đại hôn của Tiểu Yêu Hậu, Yêu Hoàng chí bảo Luân Hồi Kính được dùng làm sính lễ... Những lời này, hắn cũng đã truyền đi... Nguy rồi!

- Đúng là một tin tức tồi tệ.

Tiểu Yêu Hậu nghiêng mặt đi, không để Mộ Vũ Bạch thấy được sự lo âu trong con ngươi lạnh lùng của nàng. Tại Yêu Hậu Đại Điển, tất cả mọi người đều biết Luân Hồi Kính mất tích nhiều năm đang ở trên người Vân Triệt, nhưng sau khi hắn trả lại Yêu Hoàng Tỳ, lại không nói đến việc trả lại Luân Hồi Kính. Tiểu Yêu Hậu đã đề cập tới ba lần, hắn vẫn mặt dày mày dạn không trả, sau đó nàng dứt khoát tuyên bố lấy Luân Hồi Kính làm sính lễ... Dù sao, Vân Triệt thành hôn cùng nàng cũng coi như là gia nhập Yêu Hoàng nhất tộc.

Tuy Luân Hồi Kính là chí bảo thủ hộ Yêu Hoàng nhất tộc, nhưng không ai biết tác dụng cùng cách sử dụng nó.

Thiên Huyền đại lục... lại si cuồng vì Luân Hồi Kính như điên! Năm đó Huyễn Yêu gặp nạn, chính là do Minh Vương lấy Luân Hồi Kính để dẫn dụ Thiên Huyền!!

Thiên Uy Kiếm Vực biết Luân Hồi Kính có khả năng đang ở trên người Vân Triệt, vậy thì bọn chúng sẽ không công khai thân phận của hắn, mà sẽ tìm cơ hội “nuốt trọn một mình”... Nhưng điểm này không khiến Tiểu Yêu Hậu yên lòng hơn chút nào, bởi vì nàng nghĩ đến một vấn đề còn đáng sợ hơn.

Thiên Uy Kiếm Vực biết thân phận Vân Triệt... Nhưng Vân Triệt lại không biết Thiên Uy Kiếm Vực đã biết thân phận của hắn rồi!

- Còn bao lâu nữa lực lượng Đoạn Không Hoàn của Vân gia mới khôi phục?

Tiểu Yêu Hậu đột nhiên xoay người lại, thanh âm lạnh giá thấu xương.

- Từ trên xuống dưới Vân gia cũng đang lo lắng cho an nguy của Vân Triệt, nên không tiếc vận dụng toàn bộ Tử Mạch Thần Tinh nhận được lúc trước, toàn lực khôi phục lực lượng của Đoạn Không Hoàn. Nhưng ngay cả như vậy, để hoàn toàn khôi phục cũng cần thời gian ba tháng, dài nhất cũng không vượt quá sáu tháng...

Đoạn Không Hoàn chính là bí khí năm đó vợ chồng Vân Khinh Hồng sử dụng để lẻn vào Thiên Huyền đại lục.

- Ba tháng...

Rất hiển nhiên, Tiểu Yêu Hậu vô cùng bất mãn với khoảng thời gian này, ánh mắt nàng khẽ động, bỗng nhiên nói:

- Việc điều tra tung tích Minh Vương thế nào rồi?

- Thật xấu hổ, một tháng gần đây vẫn không có tiến triển, chúng ta nhất định sẽ...

- Bản hậu cho các ngươi thêm ba tháng!

Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng cắt đứt lời nói của Mộ Vũ Bạch:

- Trong vòng ba tháng, nhất định phải tìm được chỗ ẩn thân của Minh Vương! Nhưng không được tùy tiện công kích giống mấy lần trước, mà phải báo cho bản hậu biết trước tiên! Mặc dù Minh Vương đã tổn thương nguyên khí nặng nề, nhưng tuyệt không phải người thường có thể đối phó! Chỉ cần biết chỗ ẩn thân của hắn, bản hậu sẽ tự mình xuất thủ lấy mạng hắn!

Ban đầu Minh Vương sử dụng Huyết Độn để chạy trốn, Tiểu Yêu Hậu đã căn cứ vào ngọc giản ghi chép Đọa Viêm Ma Công tìm thấy dưới phủ đệ của Hoài Vương mà hiểu thấu triệt nó. Nếu Minh Vương rơi vào trong tay nàng, cho dù hắn có không tiếc giá nào sử dụng Huyết Độn lần nữa, cũng không thể thoát thân.

- Nếu trong ba tháng này vẫn không tìm được Minh Vương, tất cả các ngươi tự chặt một tay tạ tội!

Toàn thân Mộ Vũ Bạch rét run, hoảng sợ nói:

- Vũ Bạch hành sự bất lực, xin Tiểu Yêu Hậu bớt giận... Trong vòng ba tháng, Vũ Bạch không dám để Tiểu Yêu Hậu thất vọng.

- Lui ra đi... Bảo Vân Khinh Hồng tới gặp bản hậu!

Tiểu Yêu Hậu xoay người, đưa lưng về phía Mộ Vũ Bạch. Một cỗ khí tức nặng nề bao phủ toàn bộ đại điện, khiến Mộ Vũ Bạch không dám thở mạnh.

- Vâng!

Mộ Vũ Bạch lui ra, mãi cho đến khi ra khỏi đại điện mới nặng nề thở ra một hơi. Hắn đưa tay sờ trán, thấy tay dính đầy mồ hôi lạnh.

- Hừm... Dù gì cũng là cháu dâu ngoại của mình mà.

Mộ Vũ Bạch đầy bụng ủy khuất lầm bầm một câu, rồi cẩn thận từng li từng tí rời đi.

————————————————

Cũng trong lúc đó, Thiên Huyền đại lục, Băng Vân Tiên Cung.

Trời mới tờ mờ sáng. Trước đó, Vân Triệt đã dùng Bá Hoàng Đan để tăng huyền lực cho các nữ tử Băng Vân Tiên Cung. Mà lúc này, hắn đang nằm trên chiếc xe trượt tuyết mà Sở Nguyệt Thiền đã dùng để ngủ mấy chục năm qua, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tựa hồ như còn đang say ngủ.

Lúc này, bên cạnh hắn bỗng nhiên có hồng quang chợt lóe, một thiếu nữ tóc đỏ mặc hồng y, vóc người nhỏ nhắn linh lung xuất hiện, sắc mặt nàng tĩnh lặng, một đôi con ngươi lóe lên quang hoa yêu dị.

Vân Triệt mở mắt ra, thoáng cái ngồi dậy nói:

- Mạt Lỵ, sao ngươi lại ra đây?

- Hôm nay là ngày ngươi và Phần Tuyệt Trần ước chiến, ngươi không quên chứ?

Mạt Lỵ nhướng đôi mày tinh tế, lãnh đạm nói.

- Đương nhiên không quên, cho nên bây giờ ta đang nghỉ ngơi dưỡng sức.

Vân Triệt ung dung nói.

- Nhìn dáng vẻ không chút lo lắng nào của ngươi, ta nhắc nhở ngươi, huyền lực của hắn so với ba tháng trước sẽ tăng vọt... Hừ, dù vậy, trước lúc này, có một tin tốt, ngươi có muốn nghe không?

- Tin tức tốt?

Vân Triệt vừa muốn hỏi, bỗng nhiên phát giác trên người Mạt Lỵ không còn khí tức tịnh hóa của Thiên Độc Châu, hắn nhất thời tiến về phía trước, vui vẻ nói:

- Chẳng lẽ... Ma Độc trên người ngươi đã được tịnh hóa toàn bộ rồi?

- Không sai, toàn bộ!

Mạt Lỵ nghiêng mặt sang một bên, nhưng Vân Triệt có thể thấy, khóe môi nàng hơi nhếch lên... lần này, không còn là nụ cười lạnh, mà là một vệt cười rất nhạt, nhưng lại là một nụ cười chân chính!

Cẩn thận tính ra, hắn và Mạt Lỵ gặp nhau, sống chung đến bây giờ cũng gần sáu năm mười tháng.

Đây lại là lần đầu tiên hắn thấy Mạt Lỵ lộ ra nụ cười chân chính... Mặc dù rất nhỏ, rất ngắn.

- Quá tốt rồi!!

Vân Triệt khẽ hô một tiếng, niềm vui sướng của hắn phát ra từ tận nội tâm, từ sâu trong linh hồn. Không phải vì nàng thoát khỏi Ma Độc có thể cung cấp trợ lực to lớn cho hắn, mà chỉ đơn thuần vì nàng đã thoát khỏi cơn ác mộng Ma Độc.

- Không hổ là Thiên Độc Châu, loại Ma Độc có cái tên ‘Thí Thần’, có thể xâm nhập vào cả linh hồn, mà cũng có thể bị tịnh hóa hoàn toàn. Lúc ta phát giác mình trúng Ma Độc, còn tưởng rằng mình chắc chắn phải chết rồi.

Mạt Lỵ nhìn bàn tay mình, khẽ nói. Hiện nay, hồn thể của nàng đã hoàn toàn tinh khiết như lúc ban đầu, không bị Thí Thần Độc làm thương tổn mảy may. Đối với loại độc đáng sợ này, nàng hiểu rõ hơn Vân Triệt rất nhiều... Ngay cả thượng cổ chân thần, một khi trúng phải loại độc này, cũng chỉ có kết cục mất mạng.

Mà nàng thì còn sống, toàn bộ Thí Thần Độc đã bị tịnh hóa. Hơn nữa chỉ dùng thời gian chưa tới bảy năm.

- A ha ha... chính là công lao của ta đúng không, may mà đêm hôm đó ta ở sau Tiêu Môn nhặt được ngươi, vừa vặn trên người lại có Thiên Độc Châu, nếu không... hừ hừ.

Vân Triệt vênh váo nói.

Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:

- Hừ, nếu không phải ngươi gặp được ta, ngươi không chết một ngàn lần thì cũng tám trăm lần rồi!

...

Vân Triệt cứng họng.

- Còn có một việc cũng không tệ có thể nói cho ngươi biết.

Mạt Lỵ ngẩng gò má tinh xảo hơn vạn phần so với con búp bê hoàn mỹ nhất, mang chút ý vị nói:

- Năm đó ta tuyên bố phong tỏa huyền lực của chính mình... Thật ra là giả!

Mạt Lỵ nói xong, chờ Vân Triệt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc đến trố mắt, nhưng hắn nghe xong những lời này của nàng lại chỉ yên lặng nhìn nàng một cái, sau đó gật đầu.

- Ồ, ta biết.

- Ngươi biết?

Người kinh ngạc lại là Mạt Lỵ.

- Ngươi biết từ lúc nào?

- Đại khái là lúc ở trên Thái Cổ Huyền Chu.

Vân Triệt đưa hai tay ra sau đầu, tựa vào tường băng, dùng thanh âm mềm nhũn nói.

- Ở bên trong Thái Cổ Huyền Thuyền chịu đựng không gian phong bạo suốt mười tám tháng, mỗi lần thân thể cùng tinh thần của ta đến điểm giới hạn tan vỡ cuối cùng, thì cơn bão lại bỗng nhiên chậm lại, cho ta một cơ hội thở dốc ngắn ngủi... Suốt mười tám tháng, thời gian mỗi lần ta chịu đựng đều tăng lên, nhưng lần nào cũng vậy, cứ đến gần cực hạn thì nó lại chậm lại, không có ngoại lệ.

- Trong mười tám tháng kia, toàn bộ tinh thần của ta đều tập trung vào việc cầu sinh, căn bản không thể phân ra một tia tinh thần nào để suy nghĩ những vấn đề khác. Về sau khi không gian phong bạo dừng lại, ta liền bắt đầu đoán rằng nhất định là ngươi đã can thiệp vào nó, bởi vì không thể nào có sự trùng hợp kéo dài suốt mười tám tháng được. Mà ngươi lại là người duy nhất ở cùng ta, có thể cảm giác được lúc nào ta đến giới hạn tan vỡ.

-... Vậy tại sao ngươi không vạch trần?

Mạt Lỵ vô cùng kinh ngạc nhìn Vân Triệt. Không gian phong bạo đúng là do nàng can thiệp, cuối cùng Thái Cổ Huyền Chu dừng lại ở Huyễn Yêu Giới, cũng là do nàng can thiệp vào quỹ đạo của nó mà vô tình tạo thành.

- Lúc ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc gặp phải Minh Vương, bị dồn đến tuyệt cảnh, thậm chí thiếu chút nữa chết trong tay Minh Vương, ngươi cũng chưa từng mượn dùng lực lượng của ta!

- Bởi vì ta biết dụng ý của ngươi khi làm như vậy là không muốn tiềm thức của ta sinh ra sự ỷ lại vào ngươi, từ đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình trưởng thành của ta. Hơn nữa... chuyện này vốn chỉ là suy đoán của ta, ta vẫn luôn cố gắng tự ám thị mình rằng đây chỉ là suy đoán, để cho ta trong bất kỳ tình huống nào cũng phải dựa vào chính mình, mà không dám ỷ lại vào chuyện ngươi không hề tự phong ấn lực lượng —— chỉ đơn giản như vậy thôi.

...

Mạt Lỵ.

Gò má Mạt Lỵ hơi ửng đỏ, dáng vẻ đáng yêu này hai ba năm qua Vân Triệt chưa chắc đã thấy được một lần. Hắn vừa muốn trêu chọc nàng một phen, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt ngẩn ra, thân thể bật dậy, nửa người trên gần như là nhào tới trước mặt Mạt Lỵ, vội vàng nói:

- Mạt Lỵ! Toàn bộ Ma Độc đã được tịnh hóa, có phải điều đó có nghĩa là ngươi có thể tùy ý vận dụng sức mạnh của mình rồi không? Mau giúp ta tìm xem tiểu tiên nữ đang ở đâu! Đây là chuyện ban đầu ngươi đã chủ động hứa với ta

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!