Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 743: CHƯƠNG 742: NGÀY ƯỚC CHIẾN

- Được!

Mạt Lỵ ôm ngực, chậm rãi gật đầu. Nàng đã sớm biết sau khi Vân Triệt hay tin ma độc của mình được tịnh hóa, việc đầu tiên hắn nghĩ đến chắc chắn là dùng sức mạnh của nàng để tìm ra Sở Nguyệt Thiền. Và lần này nàng hiện thân trước mặt Vân Triệt cũng chính vì mục đích đó.

Bởi vì nàng biết rõ hơn bất kỳ ai, Sở Nguyệt Thiền là nỗi đau sâu thẳm trong tâm hồn hắn, mỗi lần chạm đến đều đau thấu tim gan. Ma độc đã tiêu, vậy thì nàng nên giúp hắn nhổ cái gai này đi càng sớm càng tốt.

- Mặc dù trạng thái hiện giờ của ta chỉ là hồn thể, sức mạnh có thể phát huy chưa bằng một phần ngàn so với lúc toàn thịnh, nhưng muốn dùng thần thức bao trùm cả Thiên Huyền Đại Lục nho nhỏ này thì cũng hoàn toàn đủ sức.

Mạt Lỵ nói xong, một cánh tay nhỏ đã điểm lên ống tay áo Vân Triệt. Vân Triệt còn chưa kịp nói gì, trước mắt liền lóe lên quang ảnh, trong tầm mắt đã là một vùng Tuyết Vực trắng xóa, cả người đang ở trên không trung cao ít nhất ngàn trượng.

Vân Triệt ngẩn ra một lúc mới phản ứng được, trong nháy mắt hắn đã bị Mạt Lỵ đưa từ trong các lên độ cao ngàn trượng, chính là xuyên qua không gian.

Hoặc có lẽ... đây không phải là xuyên qua không gian.

- Ta cần hai trăm hơi thở, không được quấy rầy ta. Còn nữa... ngươi phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt, bất kể lát nữa kết quả thế nào, ngươi cũng phải chấp nhận!

Mạt Lỵ dang rộng hai tay, chậm rãi nhắm mắt lại, một luồng sức mạnh vô hình cao đến mức Vân Triệt không cách nào cảm nhận hay lý giải được phóng thích ra, phạm vi bao phủ... rõ ràng là toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục.

Trong nháy mắt, khí tức của tất cả sinh linh trên Thiên Huyền Đại Lục đều bị thu vào trong thần trí của nàng, không một ai có thể trốn thoát.

Vân Triệt thu liễm huyền khí, nín thở, không dám tạo ra một tiếng động, nhưng nội tâm lại dâng lên cơn sóng khiếp sợ và kích động khó mà lắng xuống. Hắn khiếp sợ vì câu nói vừa rồi của Mạt Lỵ…

- Trạng thái hồn thể, chỉ có thể phát huy một phần ngàn sức mạnh bình thường!

Nói cách khác, bởi vì Mạt Lỵ chỉ là hồn thể, chưa có thân thể hoàn chỉnh nên sức mạnh cường đại mà nàng thể hiện từ trước đến nay, thế mà chỉ bằng một phần ngàn trạng thái toàn thịnh của nàng!

Thực lực chân chính của nàng rốt cuộc đã mạnh đến cảnh giới đáng sợ nào chứ!

Ở thế giới nơi nàng lớn lên, nàng là nhân vật khủng bố đến mức nào!

Đơn giản là không thể nào tưởng tượng nổi!

Vân Triệt không thể biết được việc dùng thần thức bao trùm cả một đại lục là khái niệm gì, hắn cảm nhận được Mạt Lỵ đang tĩnh tâm ngưng thần, cố gắng đè nén sự mong chờ và bất an trong lòng, không để mình phát ra một tiếng động nào.

Tiểu tiên nữ... Nhất định phải bình an!

Không... Nàng nhất định vẫn bình an, chỉ là đang ở một nơi nào đó mà ngay cả Hắc Nguyệt Thương Hội cũng không tìm ra được. Ta sẽ đến tìm nàng ngay lập tức... còn có cả con của chúng ta nữa.

Lần này, cho dù cả thiên hạ có phản đối, ta cũng sẽ không bao giờ để nàng rời xa ta nữa.

Thời gian trôi qua từng hơi thở một, trong sự chờ đợi dày vò đến cực điểm, Vân Triệt chợt thấy Mạt Lỵ chậm rãi mở mắt, hai cánh tay đang dang ra cũng buông xuống.

Vân Triệt chấn động, nín thở, vội vàng hỏi:

- Thế nào rồi? Tìm được chưa? Bây giờ tiểu tiên nữ đang ở đâu? Còn Khuynh Nguyệt nữa, có tìm được nàng không?

Mạt Lỵ liếc hắn một cái, trong đôi mắt không có chút cảm xúc nào, thản nhiên nói:

- Vẫn chưa được, ta đã đánh giá thấp số lượng sinh linh trên Thiên Huyền Đại Lục, hơn nữa với trạng thái hồn thể hiện tại, sức mạnh có thể phát huy cũng thấp hơn nhiều so với dự tính của ta. Xem ra, muốn giúp ngươi tìm được tiểu tiên nữ, e rằng phải chờ đến khi ta tái tạo được thân thể.

Vân Triệt lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng lập tức trấn tĩnh lại:

- Được... Hai tháng sau đến Chí Tôn Hải Điện, bất kể thế nào ta cũng sẽ lấy được U Minh Bà La Hoa cho ngươi!

- Mong là vậy…! Có điều, U Minh Bà La Hoa hai mươi bốn năm mới nở một lần, mà nơi Tử Cực miêu tả lại có quá nhiều điểm quỷ dị, thật ra ta cũng không ôm hy vọng quá lớn.

Mạt Lỵ nghiêng mắt đi, không nhìn thẳng vào Vân Triệt, thản nhiên nói.

- Hửm?

Vân Triệt nhìn chằm chằm Mạt Lỵ một giây, rồi bỗng nhiên cười híp mắt nói:

- Kỳ lạ, trước kia ngươi tha thiết muốn tái tạo thân thể như vậy, bây giờ chỉ còn thiếu một đóa U Minh Bà La Hoa, sao ta lại cảm thấy ngươi không hề vội chút nào vậy? Chẳng lẽ... là ngươi không nỡ rời xa ta?

Ánh mắt Mạt Lỵ hơi nghiêng đi, cười lạnh một tiếng:

- Hoàn toàn ngược lại, bản công chúa nằm mơ cũng muốn rời khỏi tên đại sắc ma hèn hạ, vô sỉ, siêu cấp xấu xa nhà ngươi, nhìn thấy ngươi thôi cũng đã bẩn mắt bẩn tai ta rồi, hừ!

Sau khi hừ lạnh, Mạt Lỵ lười để ý tới hắn, hóa thành một đạo hồng quang, quay về Thiên Độc Châu, lúc đi vẫn không quên nhắc nhở một câu:

- Ngươi nên đi đến biển Đông quyết chiến với Phần Tuyệt Trần đi! Ba tháng này ngươi không nghe lời ta đoạt lấy Phượng Hoàng nguyên âm của Phượng Tuyết Nhi, ta lại muốn xem lần này ngươi làm thế nào để thắng được Phần Tuyệt Trần, kẻ đã mạnh hơn ba tháng trước rất nhiều!

...

Bên trong Thiên Độc Châu, lông mày Mạt Lỵ nhíu chặt, thật lâu không giãn ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết cũng phủ một lớp lo âu mỏng. Sau khi nói câu cuối cùng với Vân Triệt, nàng lặng lẽ thở ra một hơi, trong mắt lóe lên ánh nhìn vô cùng phức tạp.

Hồng Nhi đang ôm một thanh kiếm không biết lấy từ đâu ra, vui vẻ gặm cắn, nhìn thấy dáng vẻ của Mạt Lỵ, nàng liền dừng lại, tới gần Mạt Lỵ, lên tiếng hỏi:

- Mạt Lỵ tỷ tỷ, tỷ sao vậy? Lúc nãy rõ ràng là rất vui vẻ, sao bây giờ lại không vui rồi, là chủ nhân bắt nạt tỷ à... À, không đúng, chủ nhân toàn bị tỷ bắt nạt, làm sao dám bắt nạt tỷ chứ.

Mạt Lỵ dựa vào chiếc giường nhỏ của Hồng Nhi, ngồi xuống, chậm rãi nhắm mắt lại, buồn bã nói:

- Tìm không thấy...

- Tìm không thấy? A? Cái gì tìm không thấy? Là đồ ăn ngon sao?

Hồng Nhi tỏ vẻ lo lắng.

- Một người rất quan trọng đối với chủ nhân của ngươi.

Mỗi lần nghĩ đến phản ứng kịch liệt của Vân Triệt khi nghe thấy chuyện liên quan đến Sở Nguyệt Thiền, lông mày Mạt Lỵ lại càng nhíu chặt. Nàng rất rõ ràng, Vân Triệt không chỉ yêu say đắm Sở Nguyệt Thiền, mà còn có cả sự lo lắng và áy náy sâu đậm...

Nhìn Vân Triệt bị nữ nhân gây khó dễ là một trong những niềm vui của Mạt Lỵ, nếu có một ngày Vân Triệt bị một nữ nhân mà hắn muốn giở trò đâm cho mười mấy nhát, thì phản ứng của nàng nhất định là cười trên nỗi đau của người khác. Duy chỉ có Sở Nguyệt Thiền... là người đầu tiên khiến nàng không dám nói cho hắn biết chân tướng liên quan đến một người phụ nữ.

- Người... quan trọng? Ồ!

Nghe thấy không phải đồ ăn ngon, Hồng Nhi lập tức mất hết hứng thú, liền không hỏi nữa, nàng lại cầm lấy một thanh kiếm tím lấp lánh trong tay, cắn một miếng, thân kiếm lập tức hằn lên một dấu răng ngay ngắn.

- Xem ra, chỉ có thể tạm thời giấu hắn.

Mạt Lỵ thấp giọng tự nói:

- Nhưng vì sao ngay cả khí tức của Hạ Khuynh Nguyệt cũng không tìm thấy.

- Chẳng lẽ là do truyền tống trận của Băng Di Thần Điện kia...

—— —— —— —— —— —— —— —— ——

Thời gian đã là buổi sáng, khoảng cách đến giờ ước chiến với Phần Tuyệt Trần ngày càng gần.

Huyền lực của Phần Tuyệt Trần chẳng những trở nên vô cùng đáng sợ, mà sự căm thù đối với hắn càng đến tận xương tủy, có lẽ nguyện vọng lớn nhất trong quãng đời còn lại của y đều là dồn Vân Triệt vào chỗ chết. Nhưng Vân Triệt lại không có chút thái độ khẩn trương nào, mãi cho đến khi chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ là đến giờ quyết chiến, hắn mới thong thả cùng Phượng Tuyết Nhi điều khiển Thái Cổ Huyền Chu, bay về phía Lưu Vân Thành.

Thái Cổ Huyền Chu không đáp xuống trên không Lưu Vân Thành, mà là ở Đông Giao.

Sau khi rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu, hai tay Phượng Tuyết Nhi nắm chặt góc áo Vân Triệt, ánh mắt mông lung nói:

- Vân ca ca, ta thực sự không thể đi cùng huynh sao? Ta... rất lo lắng.

- Không sao đâu.

Vân Triệt cười nhẹ:

- Ngay từ đầu ta đã nói với Phần Tuyệt Trần là một chọi một, tuyệt đối không có người ngoài tham dự. Hơn nữa, cho dù ta đánh không lại hắn, ta vẫn còn Thái Cổ Huyền Chu, có thể chạy trốn thật xa bất cứ lúc nào, nên nàng không cần lo lắng... Huống chi, ta có niềm tin mười phần sẽ đánh bại được hắn.

- Vâng... Ta đương nhiên tin tưởng Vân ca ca.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng gật đầu, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ lo lắng sâu sắc.

- Tốt, nàng đến chỗ gia gia và Tiểu Cô Mụ đi. Có lẽ sau khi trời tối ta mới có thể trở về, bảo họ không cần lo lắng. Ta sẽ cố gắng kéo địa điểm giao đấu với Phần Tuyệt Trần ra xa một chút, nhưng dư chấn vẫn có thể lan đến Lưu Vân Thành, còn phải nhờ Tuyết Nhi bảo vệ an toàn cho họ.

Vân Triệt vỗ vỗ cánh tay Phượng Tuyết Nhi. Ngay từ đầu, hắn đã không định đi gặp Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch, bởi vì chuyện đó sẽ chỉ làm họ thêm lo lắng.

- Còn nữa, nếu Tiểu Cô Mụ nhất quyết muốn đi tìm ta, nhất định không được đồng ý.

Vân Triệt dặn dò.

- Vâng, những điều này ta đều biết. Vân ca ca yên tâm, có ta ở đây, bất luận người nào cũng sẽ không sao cả.

Phượng Tuyết Nhi dịu dàng nói.

Với thực lực Đế Quân cấp tám của Phượng Tuyết Nhi, dù Vân Triệt liên thủ với Phần Tuyệt Trần, lại thêm cả Hạ Nguyên Bá cũng không phải là đối thủ, cho nên có nàng ở bên cạnh đám người Tiêu Linh Tịch, Vân Triệt tự nhiên không cần lo lắng gì.

- Vậy ta đi nhé... khi trời tối hẳn, ta nhất định sẽ trở về, ngoan ngoãn chờ ta.

Vân Triệt nâng mặt Phượng Tuyết Nhi lên, hôn thật mạnh lên đôi môi thơm của nàng, sau đó phát động Huyễn Quang Lôi Cực, hóa thành một đạo thiểm điện bay vụt về phía Đông.

- Vân ca ca…

Nhìn bóng lưng Vân Triệt rời đi, hai tay Phượng Tuyết Nhi lo lắng đan vào nhau trước ngực, một lúc lâu sau mới xoay người, dùng tốc độ rất chậm bay về phía Lưu Vân Thành.

Với cảnh giới hiện giờ của Vân Triệt, lại thêm Huyễn Quang Lôi Cực, khoảng cách mấy trăm dặm đối với hắn căn bản không đáng là gì. Hắn bay qua phạm vi Lưu Vân Thành, xuyên qua một mảng rừng núi ẩm ướt, Đông Hải của Thiên Huyền Đại Lục rất nhanh đã hiện ra trong tầm mắt. Vân Triệt lập tức tăng tốc lần nữa, khoảng cách với Lưu Vân Thành ở sau lưng càng ngày càng xa.

Hôm nay Đông Hải rất yên bình, trên mặt biển chỉ có từng vòng sóng nhỏ lăn tăn. Khi bờ biển tới gần, một luồng hơi biển nồng đậm ập vào mặt. Vân Triệt nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hít vào một hơi, khi mở mắt ra, trong tầm mắt đã là một màu xanh thẳm bao la!

Hắn đã tới biển Đông.

Cũng vào lúc này, Vân Triệt thả chậm tốc độ, cho đến khi dừng hẳn. Trước mắt hắn, một bóng người cô độc mặc đồ đen đang lơ lửng ở đó, không biết y đã đứng đó bao lâu, toàn thân trên dưới tỏa ra một luồng khí tức âm u và băng hàn thấm thẳng vào cốt tủy. Ngoài ra, căn bản không có một tia sinh khí nào của người sống… tựa như thứ đang trôi nổi ở đó không phải người sống, mà là một cỗ tử thi.

Ngay cả vùng biển rộng lớn dưới chân y cũng lặng ngắt như tờ, không có chút gợn sóng nào, giống như một vũng nước tù bị tước đoạt hết sinh cơ.

- Xem ra, ngươi đến sớm thật đấy.

Vân Triệt dừng lại sau lưng y trăm trượng, cười nhạt nói. Khí tức trên người Phần Tuyệt Trần cực kỳ âm u, đủ để khiến người đến gần phải sinh lòng sợ hãi, nhưng vẫn chưa đến mức ảnh hưởng tới Vân Triệt.

Nam tử áo đen xoay người lại, một đôi con ngươi đen nhánh gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, sắc mặt cứng ngắc mà tái nhợt, hai con ngươi đầy tử khí âm u, không nhìn thấy một tia sáng nào. Sát khí nồng đậm, cuồng bạo, âm tàn đến cực điểm khóa chặt lấy Vân Triệt, cặp đồng tử đen kịt kia phóng ra quang mang, như muốn hóa thành hai đạo lợi kiếm xé nát thân thể hắn.

- Ngươi thế mà thật sự dám một mình đến!

Phần Tuyệt Trần trầm giọng nói.

Nơi này không có ngoại vật ràng buộc, y có thể tùy ý phóng thích hận ý và sát ý đối với Vân Triệt.

- Bằng không thì sao?

Hai tay Vân Triệt ôm ngực, trên mặt là vẻ khinh thường:

- Năm đó ta diệt cả nhà ngươi, chỉ chừa lại một mình ngươi. Bây giờ đối phó với một kẻ đáng thương do chính ta tha mạng, lẽ nào còn cần tìm người giúp sức sao?

- Tìm... Chết!!!

Không còn nghi ngờ gì nữa, lời nói của Vân Triệt đã khiến phẫn nộ và sát ý vốn đã lên đến đỉnh điểm của Phần Tuyệt Trần nổ tung. Y gầm nhẹ một tiếng như dã thú, cánh tay phải đột nhiên đánh ra, một bàn tay khổng lồ màu đen từ hư không vươn ra, chộp về phía Vân Triệt, mặt biển trong phạm vi bàn tay đen bao phủ lập tức lõm xuống mấy chục trượng.

Tròng mắt Vân Triệt hơi híp lại, thân ảnh lóe lên, dùng Tinh Thần Toái Ảnh né khỏi bàn tay đen, sau đó cười lạnh nói:

- Chỉ một câu đơn giản của ta đã chọc giận ngươi đến mức này, xem ra mấy năm nay huyền lực cường thịnh không ít nhưng tâm cảnh lại không có chút tiến bộ nào, kẻ như ngươi lấy gì ra để đánh bại ta?

Oanh!

Trong tiếng nổ vang trầm trọng đến cực điểm, vị trí bên dưới nơi Vân Triệt vừa đứng hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, gió biển bị cuốn thành một mảnh cuồng loạn.

Tròng mắt Phần Tuyệt Trần như hóa thành ác ma, khí tức trên thân càng cuồng bạo thêm mấy phần:

- Ngươi ——

- Nơi này cách Lưu Vân Thành rất gần, chắc ngươi cũng không muốn trận chiến của chúng ta gây họa cho Lưu Vân Thành chứ?

Vân Triệt dùng một câu chặn lại lời của Phần Tuyệt Trần:

- Nếu không muốn bị người ngoài phát hiện rồi đến quấy rầy chúng ta giải quyết ân oán sinh tử, thì hãy chọn một nơi thích hợp hơn đi.

Vân Triệt nói xong, không đợi Phần Tuyệt Trần đáp lại, đã hướng ra vùng biển sâu bay đi.

Đôi mắt Phần Tuyệt Trần vẫn luôn khóa chặt lấy Vân Triệt, nhưng không công kích, mà nhanh chóng theo sau hắn bay về phía Đông, đối diện với Huyễn Quang Lôi Cực của hắn mà tốc độ lại không hề thua kém chút nào.

- Mạt Lỵ, huyền lực bây giờ của hắn là cấp bậc gì? Ta cảm giác được, khí tức của hắn mạnh hơn ba tháng trước rất nhiều.

Vân Triệt thận trọng hỏi.

- Quân Huyền Cảnh lục cấp!

Mạt Lỵ lạnh lùng nói:

- Giống hệt Phượng Thiên Uy ở Phượng Hoàng Thần Tông đã khiến ngươi phải chật vật chạy trốn! Mặc dù huyền lực không hùng hậu bằng Phượng Thiên Uy, nhưng huyền công của hắn rất đặc thù, tổng hợp lại nói không chừng còn mạnh hơn cả Phượng Thiên Uy! Ta xem ngươi đối phó thế nào!

- Á... Khoa trương như vậy!

Mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý nhưng Vân Triệt vẫn không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Ba tháng trước, Phần Tuyệt Trần là Quân Huyền Cảnh cấp năm!

Mà ở Quân Huyền Cảnh, muốn tăng lên một tiểu cấp bậc là cực kỳ khó khăn, ngay cả những thế lực có tài nguyên và nội tình hùng hậu như Thánh Địa hay Gia Tộc Thủ Hộ cũng phải mất trăm năm, thậm chí mấy trăm năm, cho dù tư chất có nghịch thiên, cũng phải mất mấy chục năm.

Mà Phần Tuyệt Trần, chỉ dùng ba tháng!

- Thực lực và tốc độ phát triển của hắn khoa trương như vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!

Vân Triệt nhỏ giọng nói.

- Lúc ngươi giao thủ với hắn, cố gắng hết sức buộc hắn dùng ra toàn lực. Chỉ cần hắn vận dụng nguyên lực, có lẽ ta có thể thăm dò được toàn bộ nội tình của hắn... bao gồm cả linh hồn mà hắn dung hợp kia rốt cuộc là thứ gì

❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!