Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 744: CHƯƠNG 743: VĨNH DẠ HUYỄN MA ĐIỂN?

Hai người một trước một sau, với tốc độ nhanh đến mức người thường không thể nào hiểu nổi, lao vào Thần Vực.

Vì không muốn dư ba huyền lực của hai người gây họa cho Lưu Vân Thành, Vân Triệt đã cố hết sức nới rộng khoảng cách. Từ trăm dặm đến hai trăm dặm, rồi lại đến ba trăm dặm... lúc quay đầu nhìn lại, đường ven biển đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Sau sáu trăm dặm, rốt cuộc Vân Triệt cũng dừng lại.

Nơi này là một vùng biển có nhiều đảo, khắp nơi trong tầm mắt là vô số đá ngầm cùng hòn đảo lớn nhỏ. Đến nơi này, gió biển đã không còn ôn hòa, phía dưới sóng cả dâng trào, bên tai là tiếng gió gào thét, tóc tai hai người bị thổi tung, y phục bay phần phật.

- Chính là nơi này đi.

Vân Triệt xoay người lại, đối mặt với Phần Tuyệt Trần. Ở vị trí này, hắn có thể không chút kiêng dè mà phóng thích toàn lực.

- Ngươi đã tìm cho mình một nơi chôn thây tốt lắm!

Đôi mắt gần như không có tròng của Phần Tuyệt Trần phóng ra âm quang tựa ác ma. Suốt chặng đường, lệ khí và sát khí của hắn không hề suy giảm, khiến Vân Triệt bay phía trước luôn cảm giác như có một lưỡi đao đen ngòm kề sát sau lưng mình.

- Xem ra hôm nay ngươi rất tự tin có thể giết được ta.

Dây buộc tóc của Vân Triệt đã bị thổi bay, mái tóc đen tùy ý phiêu tán trong gió biển, nhưng không hề tỏa ra âm khí nặng nề như Phần Tuyệt Trần, ngược lại còn toát lên một vẻ phiêu dật tự nhiên.

- Bảy vạn tộc nhân trên dưới Phần Thiên Môn của ta... phụ thân ta, sư phụ ta, gia gia ta... Toàn bộ đều chết trong tay ngươi! Mối thù giữa ta và ngươi không đội trời chung! Để có thể giết ngươi, ta đã trải qua những chuyện mà ngươi vĩnh viễn không thể tưởng tượng nổi!

- Một trong những lý do ta liều mạng sống đến bây giờ chính là muốn chém ngươi thành muôn ngàn mảnh! Hôm nay, ta không những muốn ngươi nợ máu trả bằng máu, mà còn muốn ngươi nếm trải tất cả thống khổ ta đã từng chịu đựng!

Phần Tuyệt Trần gầm lên, sắc mặt trở nên dữ tợn đáng sợ, quanh thân có một tầng hắc khí cuộn trào.

- Không thể tưởng tượng nổi?

Vân Triệt cười lạnh:

- Trước mặt ta, chưa có ai xứng đáng nói hai chữ "Địa Ngục", ngươi càng không xứng! Số người cả đời ta giết qua còn nhiều hơn số người cả đời này ngươi từng thấy, một cái Phần Thiên Môn nhỏ nhoi, ta gần như sắp quên mất rồi. Chỉ có điều, trước kia ta giết người đều trảm thảo trừ căn, vĩnh viễn trừ hậu hoạn.

- Về phần ngươi, nếu không phải năm đó Tiểu Cô Mụ cầu tình cho ngươi, e rằng bây giờ ngươi ngay cả xương cốt cũng đã bị phong hóa. Ngươi không cảm kích ta tha cho ngươi một mạng, không trân trọng tính mạng ta đã ban cho, ngược lại còn mang theo sự tự tin đến khó hiểu muốn giết ta, ha ha ha ha, mấy năm không gặp, ngươi chẳng có chút tiến bộ nào, vẫn chỉ là một tên ngớ ngẩn đáng thương coi trời bằng vung, tự cao tự đại!

Hử? Một trong những lý do sống?

Chẳng lẽ hắn còn có lý do khác muốn giết người?

Gió biển vốn đang gào thét bỗng đình trệ trong tích tắc, mặt biển cũng hoàn toàn ngừng gợn sóng, cả thế giới đột nhiên rơi vào sự tĩnh mịch đáng sợ, không một chút thanh âm. Hắc khí ngút trời dâng lên từ người Phần Tuyệt Trần, đôi mắt càng giống như vực sâu đen nhánh vô tận... Lời lẽ của Vân Triệt có thể nói là ác độc đến cực điểm, khiến cho sát ý và hận thù vốn đã sâu đậm của Phần Tuyệt Trần điên cuồng bùng cháy, sôi trào!

- Hồng Nhi, chuẩn bị đánh nhau.

Mạt Lỵ ở trong Thiên Độc Châu nhắc nhở Hồng Nhi đang khò khò ngủ say, sau đó hứng thú nhìn thế giới bên ngoài, thấp giọng tự nói:

- Hắn đang cố ý chọc giận Phần Tuyệt Trần, mà cái tên Phần Tuyệt Trần này quả nhiên là dễ dàng bị chọc giận.

Coong!

Hồng quang trong tay Vân Triệt lóe lên, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm thoáng hiện. Lúc hắn nắm Kiếp Thiên Kiếm trong tay, hai tay đột nhiên trĩu xuống, nếu không phải phản ứng đủ nhanh thì thân thể đã mất thăng bằng mà cắm đầu xuống biển.

- !@#$%...

Trọng lượng Kiếp Thiên Kiếm trong tay bạo tăng, kiếm thế cùng hồng quang phát ra cũng có chút khác biệt. Thời điểm kiếm thể hiện thân, một luồng phong vân rất nhỏ biến động, khiến biển cả dậy sóng, tạo ra khí thế bàng bạc. Chỉ có điều, bên trong minh châu nối giữa thân kiếm và chuôi kiếm, có một thiếu nữ đang ngủ say với tư thế có phần bất nhã, khiến khí tràng kinh thiên động địa này vơi đi không ít.

- Hồng Nhi, có phải ngươi lại lén ăn cái gì rồi không!

Vân Triệt dùng tâm niệm gầm lên. Kiếp Thiên Kiếm so với lần trước hắn gọi ra phải nặng hơn mười vạn cân, kiếm thế càng cường thịnh đến mức gần như thoát khỏi sự khống chế của hắn... Hắn tin chắc một vạn lần rằng trong khoảng thời gian này Hồng Nhi không chỉ ăn vụng, mà còn ăn vụng rất nhiều!

- Ư...

Hồng Nhi dường như nghe được tiếng gầm của Vân Triệt, phát ra một tiếng nức nở trong mơ, nhưng nàng không tỉnh lại, mà chỉ đổi một tư thế rồi tiếp tục ngủ say.

"..."

Hiện tại Vân Triệt tin chắc hai vạn lần, nhất định Hồng Nhi đã ăn vụng không ít thứ... Bởi vì mỗi lần ăn no, nàng đều ngủ say trong một thời gian rất dài.

Răng rắc!

Một đạo tia chớp màu đen lóe lên trong tay Phần Tuyệt Trần, một thanh trường kiếm toàn thân đen kịt, lượn lờ hắc mang quỷ dị đã bị hắn nắm trong tay:

- Vân... Triệt... Ta muốn ngươi... Chết không toàn thây!

- Chỉ bằng ngươi?

Vân Triệt coi thường cười lạnh, hắn liếc nhìn thanh kiếm đen kịt trong tay Phần Tuyệt Trần, trên mặt lộ ra vẻ miệt thị sâu hơn, sau đó dứt khoát vung tay, đem Kiếp Thiên Kiếm... cũng chính là Hồng Nhi, thu vào trong Thiên Độc Châu.

- Thanh Vương Huyền kiếm cấp thấp này chính là vũ khí của ngươi? Hắc...

Vẻ trào phúng, khinh thường, thậm chí là thương hại hiện rõ trên mặt Vân Triệt:

- Thứ rác rưởi bực này, ta ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn, nhưng nó lại giống như là binh khí quý giá nhất của ngươi thì phải, thật đáng thương làm sao. Đáng thương đến mức ta còn chẳng nỡ dùng Kiếp Thiên Kiếm của ta giao thủ với ngươi... Bởi vì đó là quá bắt nạt ngươi.

Đối mặt với Phần Tuyệt Trần đang tràn ngập hận thù và lửa giận, Vân Triệt dường như còn thấy chưa đủ, không chút lưu tình dùng ngôn ngữ ác độc đâm chọc, lăng nhục Phần Tuyệt Trần đến gần như mất khống chế. Vân Triệt chẳng những thu hồi Kiếp Thiên Kiếm, mà ngay cả khí tràng trên người cũng thu liễm lại, sau đó hướng Phần Tuyệt Trần duỗi ra một ngón tay, vô cùng khinh miệt ngoắc ngoắc:

- Chỉ bằng thanh phá kiếm này của ngươi, ta đều không nỡ dùng Kiếp Thiên Kiếm đánh với ngươi, nếu không ta sẽ cảm thấy mình đang bắt nạt ngươi. Ngươi đã liều mạng muốn giết ta như vậy, vậy hôm nay ta sẽ cho ngươi cơ hội đầy đủ!

- Ta cho ngươi bốn canh giờ!

Đối mặt với khuôn mặt đã hoàn toàn vặn vẹo của Phần Tuyệt Trần, Vân Triệt lại cười híp mắt giơ thẳng bốn ngón tay:

- Ngươi không nghe lầm đâu, là bốn canh giờ! Trong bốn canh giờ này, ta sẽ không đánh trả, càng không trốn chạy, mặc cho ngươi tùy ý công kích. Để ta xem, trong bốn canh giờ ta không hoàn thủ, ngươi có đủ bản lĩnh để giết ta không!

- Mà nếu ngay cả như vậy ngươi cũng không giết được ta...

Nụ cười của Vân Triệt trở nên mỉa mai khinh miệt:

- Vậy thì ngươi không nên xuất hiện trước mặt ta nữa!

Ầm!

Sau lưng Phần Tuyệt Trần, một loạt sóng dữ phóng lên tận trời. Trong thời gian ngắn ngủi mấy năm, dưới sự dung hợp linh hồn, huyền lực của hắn từ Linh Huyền Cảnh đã bạo tăng tới Quân Huyền Cảnh. Hắn vốn cho rằng với trạng thái hiện giờ của bản thân, muốn giết Vân Triệt căn bản là chuyện dễ như trở bàn tay... thứ hắn phải cân nhắc, chỉ là nên dùng phương pháp gì mới có thể khiến Vân Triệt chết thê thảm nhất, ít nhất phải chịu đựng muôn vàn tra tấn, mọi loại thống khổ.

Nhưng khi đối mặt với Vân Triệt, thứ hắn thấy trên mặt đối phương lại không phải là vẻ sợ hãi cầu xin, mà là sự miệt thị và chế giễu mà cả đời hắn căm ghét nhất.

- Ngươi... sẽ... hối hận... vì mỗi một chữ ngươi đã nói...!

Mỗi một chữ trong miệng Phần Tuyệt Trần đều âm trầm đến mức như phát ra từ tầng sâu nhất của địa ngục. Vô tận hận ý và sát ý đã hoàn toàn tràn ngập trong mỗi một tế bào, mỗi một giọt máu, mỗi một tia linh hồn của hắn! Ngay khoảnh khắc giọng hắn vừa dứt, sắc trời đột nhiên tối sầm lại.

- Ồ?

Vân Triệt theo bản năng ngẩng đầu, nhìn lên không trung.

Bầu trời vốn xanh thẳm không một gợn mây lại đang trở nên âm u với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Bóng tối nặng nề từ bốn phương tám hướng chậm rãi đè xuống, giống như có một vị Hắc Ám Ma Thần đang nuốt chửng cả phiến thiên địa này.

- Chuyện gì xảy ra?

Biến hóa kinh người khiến trong lòng Vân Triệt chấn động. Ba tháng trước, hắn và Phần Tuyệt Trần từng có một lần đối mặt giao thủ, khi đó sắc trời cũng âm u đi đôi chút, nhưng so với lúc này, quả thực là một trời một vực!

Lực lượng của Phần Tuyệt Trần cực kỳ đặc thù, hắn đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ tới Phần Tuyệt Trần dưới cơn thịnh nộ lại triển khai toàn bộ lực lượng, dẫn phát ra cảnh tượng thế này... có thể đơn giản gọi là "thiên địa dị tượng".

Bóng tối đậm đặc tiếp tục bao trùm, nuốt chửng mọi tia sáng, một luồng khí tức kinh hoàng tràn ngập giữa thiên địa. Thủy triều dâng lên bất an, sóng lớn cuồn cuộn, vùng biển vốn xanh thẳm đã biến thành một màu đen nhánh, thậm chí mặt biển sôi trào còn hiện lên hắc quang.

- Đây là!

Trong tâm hải Vân Triệt truyền đến một tiếng kinh nghi thật sâu của Mạt Lỵ.

Bởi vì một màn trước mắt đã xúc động đến ký ức sâu trong linh hồn Mạt Lỵ... một hình ảnh đến từ Viễn Cổ Tinh Thần! Một cái tên... một cái tên đáng sợ vốn không nên xuất hiện trong linh hồn của nàng.

- Thôn thiên phệ nhật, vĩnh dạ vô quang... Vĩnh... Dạ... Huyễn... Ma... Điển!?

- Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển?

Vân Triệt lập tức ngây người:

- Đây là huyền công Phần Tuyệt Trần sử dụng sao? Chẳng lẽ ở thế giới của ngươi, ngươi đã từng gặp qua loại huyền công quỷ dị này?

- Ta chưa từng gặp qua... Phải nói là, toàn bộ không gian hỗn độn, đều không có ai từng thấy!

Giọng Mạt Lỵ rất trầm thấp, Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng tâm linh nàng đang chấn động, mà lời nàng nói ra càng khiến Vân Triệt không tài nào hiểu nổi.

- Không được phân tâm!

Mạt Lỵ đột nhiên quát:

- Có phải Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển hay không, bây giờ ta còn chưa thể xác nhận. Bất luận hôm nay phải dùng phương pháp gì, ngươi cũng phải đánh bại hắn! Nếu như không làm được, ta sẽ tự mình ra tay... ta phải thăm dò toàn bộ bí mật trên người kẻ này!

Giọng điệu trầm trọng của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt kinh hãi. Hắn không hỏi thêm nữa, hiện tại cũng không phải lúc truy vấn. Hắn cấp tốc ngưng thần, huyền khí toàn thân khuấy động, ánh mắt nhìn về phía trước hóa thành sự khinh miệt, không nhanh không chậm nói:

- Ngươi tấn công đi, đừng quên, ta chỉ ban cho ngươi bốn canh giờ. Để ta xem, ngươi có bản lĩnh giết ta, hay chỉ là một tên phế vật mắt cao hơn đầu!

Bóng tối vẫn đang tiếp tục lan tràn. Lúc này Vân Triệt mới phát giác, sau lưng Phần Tuyệt Trần thình lình xuất hiện một vòng xoáy hắc ám khổng lồ. Khi vòng xoáy đen kịt bành trướng, nó có một màu đen vô cùng thuần túy, giống như một lỗ đen có thể thôn phệ vạn vật trong không gian.

- Cẩn thận! Đây là một hắc ám lĩnh vực! Hoặc là toàn lực xé mở, hoặc là mau chóng thoát ly!

Mạt Lỵ trầm giọng nói. Ban đầu, nàng cũng không mấy để tâm đến trận chiến giữa Vân Triệt và Phần Tuyệt Trần, mà chỉ có hứng thú muốn biết dưới tình huống thực lực chênh lệch rất lớn, Vân Triệt sẽ dùng thủ đoạn "hèn hạ vô sỉ" gì để giành thắng lợi.

Nhưng bây giờ, Phần Tuyệt Trần đã bị chọc giận hoàn toàn, triển khai toàn bộ lực lượng, khiến tâm hồn của Mạt Lỵ sinh ra chấn động to lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!