- Chết đi!
Hai mắt Phần Tuyệt Trần đã hoàn toàn mất đi lòng trắng, chỉ còn lại một màu đen kịt. Hắc kiếm trong tay hắn đâm ra từ hư không, dưới một kiếm này, mấy chục cột nước đen nhánh từ mặt biển phóng lên tận trời. Vòng xoáy hắc ám phía sau hắn cũng gầm lên một tiếng, tựa như một con Cự Ma Thôn Thiên đang gào thét lao về phía Vân Triệt, muốn nuốt chửng hắn vào bóng tối vô tận.
- Tinh Thần Toái Ảnh!
Kiếm mang đen kịt xé rách không gian, bóng tối từ trên trời giáng xuống, mang theo khí tức nguy hiểm đến cực điểm. Thân ảnh Vân Triệt lóe lên, năm đạo hư ảnh bay về năm hướng khác nhau, trong nháy mắt tránh thoát khỏi kiếm mang của Phần Tuyệt Trần. Ngay sau đó, toàn thân hắn bùng lên Phượng Viêm, thi triển Phượng Dực Thiên Khung phá vòng vây.
Phượng Viêm rực cháy giữa thế giới hắc ám trông vô cùng chói mắt, luồng sức mạnh của nó hung hãn xé toạc lĩnh vực bóng tối khổng lồ, tạo ra một khe hở màu đỏ thẫm.
Thân hình dừng lại, Vân Triệt đã ở ngoài trăm trượng, hắn đưa tay lên, kinh ngạc phát hiện quần áo trên người mình đã thủng trăm ngàn lỗ!
Bóng tối bao trùm không gian này không chỉ đơn thuần là nuốt chửng ánh sáng, mà mỗi một hơi thở trôi qua, nó đều đang ăn mòn thân thể hắn. Đáng sợ hơn nữa là nó còn có sức áp chế nặng nề đối với linh hồn. Vân Triệt sở hữu Long Thần chi hồn nên loại áp chế này gần như vô hiệu, nhưng nếu đổi lại là người khác, dù có huyền lực ngang với Phần Tuyệt Trần, một khi bị bóng tối này bao phủ cũng sẽ tâm thần bất định, lồng ngực ngột ngạt như muốn nứt toác, nếu kéo dài, thậm chí tín niệm cũng sẽ sụp đổ.
Phượng Viêm bùng cháy trên người Vân Triệt, ngọn lửa sôi trào bao bọc toàn thân, ngăn cản sự ăn mòn của hắc ám huyền lực. Hắn không nhanh không chậm khoanh tay trước ngực, ánh mắt lười biếng liếc nhìn Phần Tuyệt Trần, miệng chậm rãi cất lời:
- Chậc chậc, cảnh tượng hoành tráng như vậy, ta còn tưởng là công kích kinh thiên động địa cỡ nào, ai ngờ ngay cả một sợi tóc của ta cũng không chạm tới... Đúng là phế vật!
- A a a a a!
Vòng xoáy đen kịt sau lưng Phần Tuyệt Trần đột ngột nổ tung, hắc ám huyền lực như thủy triều cuồn cuộn dâng lên, nhấc bổng một cơn sóng biển khổng lồ cao đến ngàn trượng. Một tiếng gầm thét tựa như đến từ địa ngục vang lên giữa cơn sóng dữ.
- Dạ Ma Táng Thiên!
Bóng tối ngút trời ập xuống, trong thoáng chốc, tầm mắt Vân Triệt không còn một tia sáng... Tựa như cả thương thiên đã thật sự bị bóng tối hoàn toàn chôn vùi!
Đây chính là uy thế táng thiên chân chính!
Con ngươi Vân Triệt hơi co lại, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh nhưng tâm thần không dám lơ là chút nào. Bóng tối trước mắt giống như cả bầu trời đang sụp đổ, không gian bên dưới bị ăn mòn và vặn vẹo dữ dội. Hắn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối đang ập đến, thân thể dùng Huyễn Quang Lôi Cực nhanh chóng lùi lại, nhưng vẫn không thể thoát khỏi thế giới hắc ám đủ để chôn vùi cả trời xanh. Ngay khoảnh khắc bóng tối bao phủ lấy thân thể, mắt hắn lóe lên, mở ra Tà Thần bình chướng.
- Phong Vân Tỏa Nhật!
Không gian bị xé nát như một tờ giấy mỏng manh, mười hòn đảo nhỏ bị hủy diệt thành hư vô trong khoảnh khắc. Hải vực biến thành một màu đen kịt, mặt biển sụt xuống gần ngàn trượng, vô số hải thú vừa ngửi thấy hơi thở tử vong đã bị chôn vùi hoàn toàn.
Dưới Phong Vân Tỏa Nhật, cho dù là bóng tối mang uy thế táng thiên cũng không thể thật sự chôn vùi được Vân Triệt. Tà Thần bình chướng không ngừng vặn vẹo nhưng vẫn kiên cường trụ vững. Vân Triệt dốc toàn lực chống đỡ, Phượng Hoàng Hỏa Diễm trên người cũng bùng cháy đến cực hạn. Cả người hắn như sa vào vũng lầy hắc ám, nhưng vẫn di chuyển với tốc độ kinh người...
Ầm!
Theo một tiếng Phượng hoàng kêu vang, thế giới bóng tối bị một đạo hỏa quang hung hăng xuyên thủng. Trong khoảnh khắc thoát khỏi sự bao trùm của bóng tối, Tà Thần bình chướng cũng hoàn toàn sụp đổ, nhưng toàn thân Vân Triệt lại không hề hấn gì. Hắn lướt ra xa, cất lên một tràng cười ngạo nghễ:
- Ha ha ha ha! Phần Tuyệt Trần, chẳng lẽ đây chính là toàn lực của ngươi sao? Đúng là khiến người ta cười đến rụng răng, ha ha ha ha ha!
Miệng Vân Triệt cười lớn, nhưng trong lòng lại thầm kinh hãi. Huyền công mà Phần Tuyệt Trần sử dụng vô cùng đặc thù, với kinh nghiệm hai kiếp của mình, hắn chưa từng thấy qua hay tiếp xúc với loại sức mạnh nào tương tự. Dưới màn hắc ám che trời lấp đất vừa rồi, hắn tin chắc rằng nếu không kịp thời mở ra Phong Vân Tỏa Nhật, bản thân chắc chắn đã trọng thương!
Thậm chí ngay cả linh hồn cũng có thể bị tổn thương!
Cùng là Quân Huyền cảnh lục cấp, Vân Triệt tự tin bây giờ mình có thể đối đầu trực diện với Phượng Hoàng Viêm của Phượng Thiên Uy!
Nhưng hắc ám huyền lực của Phần Tuyệt Trần thì... ngay cả khi dùng Phong Vân Tỏa Nhật mà còn phải chống đỡ chật vật như thế, nếu bị cuốn vào trực tiếp thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi!
Toàn thân Vân Triệt rực lên hỏa diễm, lấp lánh trong thế giới hắc ám. Phần Tuyệt Trần không cần dùng thần thức cũng có thể tìm ra vị trí của hắn ngay lập tức. Hắn trơ mắt nhìn Vân Triệt bị "Dạ Ma Táng Thiên" nuốt chửng, rồi lại trơ mắt nhìn hắn thoát ra khỏi bóng tối, toàn thân trên dưới không hề có một dấu vết bị thương tổn...
Huyền lực của Vân Triệt chỉ ở Vương Huyền cảnh cấp năm!
Mà hắn, bây giờ đã là Quân Huyền cảnh lục cấp! Hơn đối phương trọn vẹn hai đại cảnh giới! Diệt hắn, vốn là chuyện dễ như trở bàn tay!
Thế nhưng, chuyện khiến hắn không thể tin và chấp nhận nổi lại xảy ra... rõ ràng hắn đã dốc toàn lực, nhưng ngay cả làm đối phương bị thương cũng không thể! Thứ hắn nhận lại chỉ là sự miệt thị và tiếng cười nhạo chói tai.
Dưới cơn chấn động cực độ, hận ý và sát ý của Phần Tuyệt Trần lại điên cuồng sôi trào. Cả người hắn hóa thành một con sói đẫm máu, nắm chặt hắc kiếm đâm thẳng về phía Vân Triệt.
Kiếm quang đen nhánh lướt qua trước người Vân Triệt, không gian vỡ vụn như thủy tinh. Ngoài âm thanh xé rách chói tai, Vân Triệt còn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc thét tựa như của ác quỷ.
Sóng biển ngập trời, kiếm mang đen nhánh như ác mộng, điên cuồng quét về phía Vân Triệt, mỗi một đạo kiếm đều để lại trong hư không một vệt đen kịt thật lâu không tan.
Vân Triệt kết hợp Tinh Thần Toái Ảnh với Huyễn Quang Lôi Cực, lúc thì hóa thành huyễn ảnh, lúc thì hóa thành cuồng phong, né tránh toàn bộ công kích của Phần Tuyệt Trần. Nhưng dư chấn của hắc ám huyền lực vẫn lần lượt quét trúng người hắn, khiến cả thân thể và tinh thần đều vô cùng khó chịu... May mắn là chúng vẫn nằm trong phạm vi hắn có thể chịu đựng. Mặc dù đẳng cấp huyền lực của hắn thấp, nhưng hắn lại có Long Thần thân thể, Long Thần linh hồn!
Đồng thời, sức mạnh của Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm vốn có tác dụng khắc chế nhất định đối với loại hắc ám huyền lực này... Chỉ là bây giờ Vân Triệt vẫn chưa nhận ra mà thôi.
- Chết đi, chết đi, chết đi! Ta muốn chém ngươi thành muôn mảnh!
Hắc ám huyền lực hóa thành mây đen cuồn cuộn trên không trung, tỏa ra khí tức tựa như ngày tận thế. Trong tiếng gầm gừ khàn khàn của Phần Tuyệt Trần, toàn bộ lĩnh vực hắc ám và khí tức bóng tối đều bị điên cuồng dẫn dắt, hóa thành một cơn bão hắc ám kinh hoàng bao trùm tới...
Trong nháy mắt, không gian bị dễ dàng xuyên thủng, lực lượng không gian tùy ý khuếch tán, hòa cùng cơn bão hắc ám, hóa thành một luồng lốc xoáy đen kịt cực kỳ khủng bố, quét về phía Vân Triệt.
Khi luồng lốc xoáy hắc ám này còn cách trăm trượng, Vân Triệt đã ngửi thấy mùi vị địa ngục nồng nặc. Ánh mắt hắn ngưng tụ, vội vàng đạp Huyễn Quang Lôi Cực dùng tốc độ cao nhất bỏ chạy, nhưng cơn bão hắc ám này cuốn theo lực xé rách khủng bố đến cực điểm, khiến thân thể hắn không những không thể thoát đi, ngược lại còn bị cưỡng ép hút về phía nó.
Tê tê!
Quần áo trên người Vân Triệt hóa thành vô số mảnh vụn, đồng tử hắn co rút kịch liệt. Hắn không chần chừ nữa, lập tức mở ra trạng thái "Luyện Ngục", "Phong Vân Tỏa Nhật" cũng được kích hoạt ngay sau đó.
Xoẹt!!!!!!!!!
Cơn bão hắc ám va vào Tà Thần bình chướng, cuốn theo Vân Triệt quét ngang mà đi. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã bị quét xa mấy dặm... Không gian vỡ nát và vặn vẹo cũng kéo dài vài dặm, một vết rách đen nhánh vắt ngang không trung, ròng rã mười mấy hơi thở mới chậm rãi tiêu tán.
Khi cơn bão hắc ám ngừng tàn phá, Phong Vân Tỏa Nhật cũng hoàn toàn tan vỡ. Khí huyết toàn thân Vân Triệt cuộn trào, hắn hít một hơi thật sâu, cưỡng ép đè nén khí huyết đang sôi sục, sau đó đưa tay chỉ về phía Phần Tuyệt Trần đang kinh ngạc:
- Tiếp tục đi! Cũng gần hết một khắc rồi, ta chỉ phòng ngự không hoàn thủ, vậy mà ngươi lại không thể để lại một vết thương nào trên người ta. Trước đó kiêu ngạo như vậy, không ngờ... Chậc chậc chậc!
- A a a a a a a!
Phần Tuyệt Trần gào lên một tiếng như mất trí, thân thể hóa thành bóng đen, lao thẳng đến chỗ Vân Triệt. Còn chưa tới gần, một bàn tay đen kịt đã từ trên trời giáng xuống, hung hăng chụp tới đỉnh đầu hắn...
Nếu lúc này có người nhìn từ trên cao, sẽ thấy một vùng bóng tối khổng lồ xuất hiện trên Đông Hải. Trong bóng tối sôi trào không ngừng, sóng to gió lớn gào thét.
- Thì ra là thế...
Đến lúc này, Mạt Lỵ mới hoàn toàn hiểu rõ Vân Triệt dùng phương pháp gì để đối phó với Phần Tuyệt Trần khi thực lực yếu hơn.
Phương pháp đó chính là trong một khoảng thời gian nhất định chỉ phòng thủ chứ không tấn công, qua đó bào mòn lượng lớn huyền lực của Phần Tuyệt Trần. Đợi đến khi đối phương kiệt sức, hắn sẽ tung ra đòn phản kích toàn lực.
Loại "chiến thuật" này, nếu đổi lại là người khác, đừng nói là đối mặt với kẻ địch mạnh hơn, mà dù là đối thủ đồng cấp, thậm chí yếu hơn một chút, cũng không thể gọi là "chiến thuật". Nó không những không hiệu quả, ngược lại còn tự đẩy mình vào thế yếu, ngay từ đầu đã bị đối thủ áp chế triệt để, đến lúc muốn phản kích cũng khó có khả năng.
Nhưng duy chỉ có Vân Triệt mới có thể thực hiện được.
Khi hắn đối mặt với Phần Tuyệt Trần, chiến thuật này càng thành công vượt bậc.
Bởi vì Vân Triệt có Tinh Thần Toái Ảnh và Huyễn Quang Lôi Cực, mặc dù huyền lực kém xa Phần Tuyệt Trần, nhưng năng lực né tránh và chạy trốn lại vượt xa đối phương. Vân Triệt có thể dễ dàng khiến công kích của Phần Tuyệt Trần thất bại, uổng phí sức lực. Khi không thể né tránh, hắn còn có thể mở ra Phong Vân Tỏa Nhật để cưỡng ép phòng ngự.
Mặt khác, Phần Tuyệt Trần có lòng tự trọng cực mạnh, khiến tính cách hắn vừa tự cao tự đại, vừa rất dễ bị chọc giận! Dưới sự khiêu khích liên tục của Vân Triệt, Phần Tuyệt Trần sẽ bị lửa giận thiêu đốt tâm trí, sát ý cuồn cuộn không ngừng, mỗi một đòn tấn công đều không tiếc toàn lực, chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất đánh bại Vân Triệt, thậm chí là trực tiếp tiêu diệt hắn. Thêm vào đó, hắn tuổi còn quá trẻ, mặc dù huyền lực tăng vọt, nhưng kinh nghiệm đối địch, tâm cơ và tâm cảnh còn kém xa Vân Triệt vạn dặm. Càng đánh lâu không xong, hắn sẽ càng bực bội, càng dốc hết sức lực...
Đây chính là "nhược điểm trong tính cách" của Phần Tuyệt Trần mà Vân Triệt đã chỉ ra.
Tinh Thần Toái Ảnh và Huyễn Quang Lôi Cực tiêu hao rất nhỏ, mặc dù Phong Vân Tỏa Nhật tiêu hao rất lớn, nhưng chỉ khi cần thiết mới mở ra. Tổng hợp lại, mức tiêu hao của hắn tự nhiên còn kém xa so với Phần Tuyệt Trần liên tục công kích toàn lực.
Ngoài những yếu tố này ra, còn có một điểm quan trọng nhất:
Năng lực hồi phục thương thế và huyền lực của Vân Triệt... vượt xa Phần Tuyệt Trần rất, rất nhiều!
Có Hoang Thần Chi Lực và Long Thần thân thể, năng lực hồi phục thương thế và huyền lực của hắn ít nhất gấp năm lần Phần Tuyệt Trần trở lên!
Vì vậy, chỉ cần Vân Triệt không nhận tổn thương quá nghiêm trọng, những vết thương thông thường khó mà tạo thành ảnh hưởng rõ rệt đối với hắn.
Hơn nữa, khi huyền lực của Phần Tuyệt Trần tiêu hao, sức tấn công sẽ yếu đi, áp lực của Vân Triệt cũng sẽ theo thời gian mà giảm bớt... Đến cuối cùng, nói không chừng tốc độ hồi phục của hắn còn vượt qua cả tốc độ tiêu hao!
Và khi đó, chính là thời khắc hắn phản kích Phần Tuyệt Trần.
"Sách lược" này gần như không thể bị nhìn thấu, bởi vì không ai có thể ngờ một người có huyền lực yếu hơn lại sở hữu năng lực hồi phục kinh khủng như vậy. Huyền giả bình thường làm thế, đơn giản là không khác gì tự tìm đường chết. Nhưng phương pháp này cũng rất khó thực hiện... bởi vì chỉ cần đối phương ngừng tấn công thì nó sẽ thất bại. Hơn nữa, cũng rất ít người sau khi công kích toàn lực, tiêu hao lượng lớn huyền lực mà không có kết quả vẫn tiếp tục tấn công.
Tuy nhiên, đối với một kẻ có lòng kiêu ngạo đến cực điểm như Phần Tuyệt Trần thì lại là một ngoại lệ.
Đúng như Vân Triệt dự liệu, Phần Tuyệt Trần dưới cơn thịnh nộ đã dốc toàn bộ huyền lực, điên cuồng tung ra các loại hắc ám huyền kỹ: hắc ám chi thủ, hắc ám chi kiếm, vĩnh dạ vô quang, Dạ Ma Táng Thiên... Hầu như mỗi một lần ra tay, hắn đều dốc hết toàn bộ lực lượng, hận ý và sát niệm, không giữ lại chút nào. Vùng biển rộng lớn không chỉ trở nên đen kịt mà còn bị khuấy động long trời lở đất, nhưng lần lượt bị Vân Triệt dùng thân pháp quỷ dị và huyền kỹ phòng hộ vô cùng mạnh mẽ né tránh hoặc ngăn cản.
Dưới tình huống liên tục công kích toàn lực, áo đen trên người Vân Triệt đã rách nát tả tơi, bề mặt thân thể cũng xuất hiện mấy chục vết thương mang theo hắc quang... nhưng từ đầu đến cuối không hề có vết thương nào đủ để khống chế hắn.
Đổi lại, là sự khinh miệt và tiếng cười lớn của Vân Triệt... chế giễu Phần Tuyệt Trần cũng chỉ "có thế mà thôi".
Từ Linh Huyền cảnh đến Quân Huyền cảnh, huyền lực tăng vọt chưa từng có cũng đi kèm với sự tự tin tăng vọt chưa từng có. Mà bây giờ, đối mặt với kẻ mình phải giết, niềm tin bành trướng vô số lần của hắn lại nhanh chóng bị xé nát. Với lòng tự tôn mạnh đến cực điểm, hắn chỉ cảm thấy khó chịu hơn cả lúc bị Vân Triệt giẫm dưới lòng bàn chân.
Càng làm hắn khó chịu hơn là từ đầu đến cuối, Vân Triệt đều làm đúng như lời hắn nói... chưa một lần hoàn thủ!
Rõ ràng là không hề coi hắn ra gì!
- Chết đi!
Phần Tuyệt Trần gào thét khàn giọng, hơn mười dặm hải vực bị nhấc bổng lên trong nháy mắt, tiếng sấm nổ vang trời truyền xa đến tận Lưu Vân thành cách đó mấy trăm dặm...