- Chết đi!
Oanh—
Ầm ầm ầm—
Rầm! Rầm! Rầm!
Bên trong Lưu Vân thành, tiếng oanh minh kéo dài từ phương Đông xa xôi truyền đến, mặc dù cách cực xa nhưng vẫn trầm đục đến mức khiến tim người ta khó chịu như muốn vỡ tung. Nếu lúc này nói cho người trong Lưu Vân thành biết đây là âm thanh giao chiến của hai người ở ngoài thành sáu trăm dặm thì tuyệt đối không một ai tin tưởng.
Mà tiếng oanh minh ngột ngạt này chẳng những dày đặc mà còn kéo dài suốt hơn một canh giờ, không hề có dấu hiệu dừng lại. Không ít người dân trong Lưu Vân thành đã đi đến phía đông, nhìn ra Đông Hải, cố gắng tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Xoẹt!
Xoẹt!
Hai vết rách đen kịt xẹt qua hư ảnh của Vân Triệt. Mỗi một kiếm Phần Tuyệt Trần chém ra đều mang theo huyền lực hắc ám lạnh thấu xương, nhưng dù hắn có tung ra mấy chục kiếm liên tục như vũ bão thì thứ hắn đánh trúng cũng chỉ là tàn ảnh của Vân Triệt. Một kiếm cuối cùng chém xuống, sóng biển bị hung hăng xé toạc, mà thân ảnh của Vân Triệt lại càng lúc càng xa.
- Aaaa!
Sóng biển cuộn trào, một cơn phong bạo huyền lực khổng lồ khiến phong vân biến sắc, mang theo sự run rẩy của không gian đánh về phía Vân Triệt. Ánh mắt Vân Triệt ngưng tụ, hai tay giao nhau chắn ngang trước ngực, gầm nhẹ một tiếng...
Ầm!
Phong bạo hắc ám hung hăng đập vào người Vân Triệt, đánh văng hắn ra sau mười mấy trượng. Một khối đá ngầm lớn chừng ngàn trượng ở phía dưới bị thổi bay lên không trung, còn chưa kịp rơi xuống đã hóa thành bột phấn trong bóng đêm.
Vân Triệt không cố gắng giảm bớt lực tác động, thân thể bị huyền lực hắc ám xung kích bay đi suốt bảy tám dặm. Thời điểm hắn dừng lại, nhìn về phía cánh tay của mình... thì phần dưới hai cánh tay đã trở nên đen kịt, không đổ máu, cũng không đau đớn... Thậm chí không cảm nhận được sự tồn tại của da thịt!
Hô!
Phượng Viêm bùng lên trên cánh tay hắn, trong nháy mắt đã xua tan đi luồng khí hắc ám quỷ dị này, da thịt bị thôn phệ đang chậm rãi tái sinh với tốc độ mắt thường có thể thấy.
- Phần Tuyệt Trần, đã hơn một canh giờ rồi! Ngươi thật sự khiến ta quá thất vọng! Ha ha ha ha ha...
Vân Triệt vẫn đang cuồng tiếu, nhưng toàn thân trên dưới lại không có một chỗ nào là nhẹ nhõm. Mỗi lần Phần Tuyệt Trần công kích, hắn đều không chút lưu tình mà trào phúng, giống như mình mới là cường giả tuyệt đối, đang đùa bỡn, làm nhục đối thủ. Nhưng tình hình thực tế thế nào, trong lòng hắn hiểu rõ.
Thời gian kéo dài càng lâu, Phần Tuyệt Trần cũng càng trở nên cuồng bạo. Hắn rống lên một tiếng, huyền lực hắc ám trên người tỏa ra cũng đã suy yếu đi một mảng lớn, nhưng công kích vẫn vô cùng mãnh liệt như cũ, mỗi một lần đều là toàn lực công kích... Cả người hắn giết đến đỏ cả mắt như một tên điên, trong mắt chỉ có Vân Triệt, trong tâm hồn chỉ có một ý niệm duy nhất là giết chết Vân Triệt!
Xoẹt!
Một đạo kiếm mang hắc ám dài mười mấy trượng cắt ngang mà tới, vô tình xé rách không gian. Thân ảnh Vân Triệt khẽ lay động, đã xuất hiện ở dưới mặt biển năm mươi trượng. Lúc hắn nhìn thấy Phần Tuyệt Trần gầm lên giận dữ xông tới lần nữa, trong lòng bỗng nhiên lặng lẽ thở dài một tiếng.
Chỉ tính huyền lực đơn thuần, Phần Tuyệt Trần hoàn toàn vượt xa hắn. Nếu chính diện giao thủ, mặc dù hắn không thảm bại trong thời gian ngắn, nhưng chắc chắn sẽ thua.
Chỉ có điều, Phần Tuyệt Trần chung quy vẫn còn quá trẻ.
Hơn nữa tâm tính cũng quá cực đoan.
Lúc trước ở Phần Thiên Môn, thân là thiếu chủ nên hắn chưa từng trải qua sinh tử chi chiến hay bất kỳ kinh lịch nào.
Mà sau khi hắn đạt được luồng huyền lực hắc ám cường đại này, hắn càng không gặp được đối thủ ngang sức ngang tài.
Còn Vân Triệt chẳng những có nhân sinh hai đời, mà còn trải qua vô số trận chiến sinh tử. Trước đó Phần Tuyệt Trần gào thét rằng bản thân đã "trải qua địa ngục", nhưng những gì Vân Triệt đã trải qua lại là địa ngục mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi.
Cho nên, mặc dù thực lực hắn vượt qua Vân Triệt, cũng không có nghĩa là... hắn nhất định có thể thắng được Vân Triệt!
Thương Vân đại lục, có vô số thế lực mạnh hơn Vân Triệt rất nhiều, nhưng cuối cùng lại chết trong tay hắn, nhiều không kể xiết!
- Xem ra, không cần tới bốn canh giờ.
Vân Triệt khẽ nói, ngưng tụ tinh thần, toàn lực ứng đối với Phần Tuyệt Trần đã gần như là một con dã thú.
Lưu Vân thành, Tiêu Môn.
Tiếng bạo liệt, tiếng oanh minh, âm thanh xé rách... Thiên Hạ Đệ Nhất bay lên không trung, lặng lẽ nhìn về phương Đông. Người dân bình thường trong Lưu Vân thành chỉ biết đó là những tiếng vang dị thường đến từ phương xa, nhưng hắn biết sau lưng những tiếng vang ấy ẩn giấu một lực lượng kinh thế hãi tục.
- Đã suốt hai canh giờ rồi.
Thiên Hạ Đệ Nhất thấp giọng nói:
- Ngay cả Hoài Vương mà Vân huynh đệ cũng có thể dùng một kiếm trọng thương... Cái người tên Phần Tuyệt Trần kia, thế mà lại có thực lực kinh người đến mức độ như vậy!
- Hơn nữa hắn còn không phải người của Thánh Địa!
- Đã hai giờ mà còn kịch liệt như vậy... Thật đáng sợ.
Thiên Hạ Đệ Thất dùng hai tay vô thức bảo vệ trước bụng, nàng sợ hãi kinh động đến thai nhi.
- Đại ca lợi hại như vậy, nhất định sẽ không thua.
Tiêu Vân nói với vẻ mười phần tin tưởng, chỉ là giọng nói hơi có chút run rẩy.
- Tiểu cô mụ... Người không cần lo lắng, Vân ca ca sẽ không sao đâu, cho dù đánh không lại Phần Tuyệt Trần, huynh ấy cũng có thể dùng Huyền Chu lập tức trở về.
Phượng Tuyết Nhi không ngừng an ủi Tiêu Linh Tịch... Bởi vì khí tức của Tiêu Linh Tịch vẫn luôn hỗn loạn, ánh mắt nàng không một khắc nào bình tĩnh, trên mặt hiện đầy lo lắng, sợ hãi, trán không ngừng đổ mồ hôi.
Tay Tiêu Linh Tịch vẫn luôn nắm chặt lấy tuyết y của Phượng Tuyết Nhi. Nàng lại cầu xin một lần nữa:
- Tuyết Nhi, xin muội mang ta đi tới đó... Ta thực sự rất lo lắng, ta...
- Vân ca ca huynh ấy... Huynh ấy nhất định không có việc gì. - Phượng Tuyết Nhi an ủi, sau đó nhẹ nhàng cắn môi, nỗi lo lắng trong lòng nàng không hề ít hơn Tiêu Linh Tịch chút nào. Hơn nữa nàng từng nghe Vân Triệt chính miệng nói qua... Hắn không phải là đối thủ của Phần Tuyệt Trần.
- Tiểu Triệt không thể có chuyện gì được, Phần đại ca cũng vậy... Hai người họ không thể xảy ra chuyện! Phần Tuyệt Trần không phải người xấu, huynh ấy đã cứu mạng ta hai lần! Nếu như huynh ấy bị Tiểu Triệt giết chết, cả đời này ta sẽ không cách nào an lòng... Ta phải đi ngăn cản bọn họ... Bọn họ đã đánh lâu như vậy, đủ rồi!
Giọng nói của Tiêu Linh Tịch mang theo sự kinh hoảng, âm thanh từ phương đông truyền tới cho thấy trận ác chiến thảm liệt đến mức nào. Tử chiến giữa hai người, rất có khả năng chỉ khi một bên tử vong mới có thể dừng lại.
Nếu người chết là Vân Triệt, nàng sẽ đau đến không muốn sống, nếu người chết là Phần Tuyệt Trần, nàng cũng biết khó mà chấp nhận.
- Nhưng... nhưng ta đã hứa với Vân ca ca, ta không thể không nghe lời Vân ca ca.
Phượng Tuyết Nhi hoảng hốt lắc đầu.
Đúng lúc này, tiếng nổ đùng đoàng đến từ phương đông bỗng nhiên dừng lại, hơn nữa hồi lâu cũng không truyền đến nữa. Cảm giác áp bách mơ hồ từ ngoài mấy trăm dặm cũng biến mất vào lúc này.
- A? Rốt cuộc... đánh xong rồi sao?
Tiêu Vân khẽ nói, đồng thời, vẻ mặt của tất cả mọi người cũng trở nên thận trọng.
Kịch chiến ròng rã hơn hai canh giờ, không cách nào tưởng tượng nổi kết quả sẽ thảm liệt đến mức nào...
Phượng Tuyết Nhi vội vàng cầm lấy truyền âm ngọc, vô cùng khẩn trương truyền âm:
- Vân ca ca, huynh có khỏe không? Có phải huynh đã đánh bại hắn rồi không?
Truyền âm đi, mỗi một giây chờ đợi đều khiến người ta ngạt thở. Nhưng rất nhanh, giọng nói của Vân Triệt đã truyền về.
- Yên tâm đi, ta không sao, cũng không thể có chuyện gì được, các ngươi không cần để tâm đâu... nhiều nhất một canh giờ nữa, ta sẽ trở về...
Giọng của Vân Triệt rất nhẹ nhàng thoải mái, tràn đầy trung khí, dường như còn mang theo ý cười.
Tất cả mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm.
*
Thiên Huyền Đông Hải.
Vân Triệt chậm rãi thu hồi truyền âm ngọc, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Phần Tuyệt Trần. Tóc hắn đã hoàn toàn rối tung, toàn thân áo rách quần manh, trừ miệng ra, trên người không nhìn thấy vết máu nhưng lại có những vệt đen kịt như bị thiêu đốt. Hắn thở dốc kịch liệt... nhưng vẫn kém xa Phần Tuyệt Trần ở phía đối diện.
Phần Tuyệt Trần đã ngừng công kích, ánh mắt hắn sắc như sói, lồng ngực phập phồng dữ dội, gần như có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Khí tức trên thân đã suy yếu hơn phân nửa so với lúc đầu, nhưng vẫn âm trầm, cuồng bạo, băng hàn như cũ, sát ý càng không hề suy giảm chút nào.
- Ngươi... đang... cố ý... tiêu hao... lực lượng của ta!
Bên trong con ngươi đen nhánh của Phần Tuyệt Trần chợt lóe lên quang mang màu máu.
Tính tình hắn cao ngạo tự phụ, lại có hận ý và sát ý sâu đậm đối với Vân Triệt, nên đã bị Vân Triệt dễ dàng chọc giận. Trong cơn giận dữ điên cuồng tấn công, sự điên cuồng lại càng làm gia tăng phẫn nộ... trong hai canh giờ này hắn điên cuồng công kích Vân Triệt, cho tới bây giờ, huyền lực trên người đã suy giảm hơn sáu thành!
Mà... khí tức huyền lực của Vân Triệt chỉ giảm bớt chưa đến ba thành!
Một kiếm vừa rồi khuấy lên sóng biển ngàn trượng, lúc nước biển lạnh như băng rơi xuống, xối ướt toàn thân hắn, cũng làm cho đầu óc đang nóng lên của hắn bỗng nhiên nhận ra ý đồ của Vân Triệt.
Vân Triệt không kinh không hoảng, cười híp mắt nói:
- Không sai, cuối cùng ngươi cũng nhìn ra, chỉ có điều đánh suốt hai canh giờ mới ý thức được điểm này, ngươi thật sự là rất thông minh a.
Phần Tuyệt Trần cười lạnh, thanh kiếm hắc ám trong tay phát ra tiếng oanh minh khiến người ta sợ hãi:
- Ngươi bây giờ trong mắt ta chỉ là một phế vật phải chết! Bất luận ngươi giở trò tâm cơ thủ đoạn gì, hôm nay đừng hòng sống sót rời đi!
- Ha ha, xem ra ta đã đề cao ngươi rồi.
Mặt Vân Triệt tràn đầy ý cười:
- Ta có thể chỉ thủ không công liên tục hai canh giờ mà không chết không trọng thương, đến thằng ngốc cũng nên hiểu rõ, với thân pháp và tốc độ của ta, ngươi bây giờ muốn giết ta... căn bản chính là kẻ si nói mộng!
Lúc trước Phần Tuyệt Trần toàn lực công kích, bất luận là lực lượng hay thanh thế đều vô cùng đáng sợ. Nhưng bây giờ Vân Triệt đã hoàn toàn xác định, Phần Tuyệt Trần về mặt thân pháp và tốc độ, tuyệt đối kém hắn một bậc!
Trước đó hắn đã quyết định dùng phương thức này để quyết đấu với Phần Tuyệt Trần, chính vì tin tưởng mình ở phương diện tốc độ và thân pháp nhất định có ưu thế không nhỏ... Hiện tại xem ra, ưu thế này chẳng những tồn tại, mà còn lớn hơn một chút so với hắn dự đoán.
Bây giờ, Phần Tuyệt Trần đã phát giác, tự nhiên là không thể tiếp tục như vậy nữa. Mà Vân Triệt, cũng không chuẩn bị tiếp tục chỉ thủ không công.
Coong!
Hồng quang đột nhiên lóe lên, Kiếp Thiên kiếm đã được Vân Triệt nắm trong tay. Dưới kiếm thế vô cùng cường hoành, sóng biển, tiếng gió gào thét hoàn toàn lắng lại, giống như bị triệt để đóng băng. Nụ cười nhạt trên mặt Vân Triệt cũng biến mất, thay vào đó là vẻ âm trầm lạnh lẽo, hắn cười lạnh nói:
- Hơn nữa, người không thể sống sót rời khỏi nơi này hôm nay... chính là ngươi