Dải sơn mạch liên hoàn này được hoàng thất Thương Phong ban cho Thiên Kiếm Sơn Trang hơn một ngàn năm trước, từ đó đổi tên thành Thiên Kiếm sơn mạch. Đỉnh núi cao nhất trong dãy núi này tên là “Nhất Kiếm Mặc Vân Phong”, cũng là ngọn núi cao nhất Thương Phong quốc.
Từ không trung nhìn xuống, Vân Triệt tỉ mỉ giới thiệu với Phượng Tuyết Nhi. Năm đó, lần đầu tiên hắn tới Thiên Kiếm Sơn Trang, khi nhìn thấy Nhất Kiếm Mặc Vân Phong sừng sững trên Thiên Kiếm sơn mạch và kiếm khí ngút trời, hắn đã vô cùng chấn động, lại thêm thanh danh lừng lẫy của Thiên Kiếm Sơn Trang, lòng hắn không khỏi dấy lên một tia kính sợ.
Thế nhưng lúc này, khi đối mặt với Thiên Kiếm Sơn Trang, trong mắt hắn chỉ còn lại sự khinh bỉ. Mà sự khinh bỉ này tuyệt không phải là thái độ của kẻ mạnh đối với kẻ yếu, mà là sự xem thường từ tận đáy lòng đối với toàn bộ Thiên Kiếm Sơn Trang!
Sáu năm trước, lúc mới đến Thiên Kiếm Sơn Trang, hắn tuyệt đối không ngờ thế lực mạnh nhất Thương Phong này lại bạc nhược đến thế khi đối mặt với kiếp nạn của Thương Phong quốc và Băng Vân Tiên Cung.
“Vân ca ca, ta muốn biết, lần này huynh đến, định xử trí Thiên Kiếm Sơn Trang thế nào?”
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng hỏi, trong lời nói lộ ra vẻ lo lắng:
“Là cho bọn họ một bài học nhỏ, hay là muốn… muốn…”
Lần trước, hắn đã suýt biến Phượng Hoàng thành thành một đống hoang tàn. Mà Thiên Kiếm Sơn Trang… đối với Vân Triệt mà nói, dù có muốn hủy diệt hoàn toàn cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực.
Câu hỏi của Phượng Tuyết Nhi khiến Vân Triệt hơi sững lại, hắn ngước mắt nhìn về phía sơn trang được dãy núi bao bọc trong tầm mắt, trầm giọng nói:
“Có lẽ, ta chỉ đơn thuần muốn trút giận mà thôi. Mặc dù Thiên Kiếm Sơn Trang bội bạc, về mặt đạo nghĩa khiến người ta khinh bỉ, nhưng lại có thể bảo toàn cơ nghiệp ngàn năm của họ. Ích kỷ là bản tính của con người, trong khoảng thời gian này, ta cũng không ngừng cố gắng đứng trên góc độ nhân tính để biện minh cho Thiên Kiếm Sơn Trang, nhưng kết quả là… ta vẫn không cách nào tha thứ cho họ. Nếu bọn họ đã lựa chọn bội bạc, vậy cũng phải gánh chịu hậu quả của sự bội bạc. Năm đó, hoàng thất Thương Phong cùng Thiên Kiếm Sơn Trang có lời thề cùng tồn cùng vong, Thương Phong gặp đại nạn thế này, cớ sao Thiên Kiếm Sơn Trang bội bạc lại có thể bình yên vô sự được!!”
“Cho dù ta có rộng lượng đến mức có thể tha thứ cho Thiên Kiếm Sơn Trang thì chuyện của tiểu tiên nữ… cũng tuyệt đối không thể tha thứ!”
Nghĩ đến Sở Nguyệt Thiền, một luồng lệ khí lại trào dâng trong tâm hồn vốn đã bình tĩnh của Vân Triệt… Luồng lệ khí này vừa sinh ra đã cuồng bạo đến mức không thể áp chế. Kể từ khi biết được kẻ cầm đầu hãm hại Sở Nguyệt Thiền năm đó chính là Hiên Viên Ngọc Phượng, hắn đã bị một cỗ hận thù bao phủ tâm hồn.
“Vân ca ca…”
Phượng Tuyết Nhi lập tức cảm nhận được sự thay đổi của Vân Triệt, nàng quay mặt sang, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn hắn. Mỗi lần nhắc đến “tiểu tiên nữ”, hơi thở và khí tức của hắn đều trở nên bất ổn, mà khi đến Thiên Kiếm Sơn Trang, khí tức của hắn bỗng nhiên càng thêm hung bạo đáng sợ, ánh mắt cũng biến thành kinh người.
Ba tháng sớm chiều bầu bạn, lúc đầu nàng còn kinh ngạc lo lắng, nhưng sau đó dần dần hiểu ra… Vân Triệt đối với Sở Nguyệt Thiền có tình yêu, sự lo lắng và áy náy quá sâu đậm… hơn nữa còn có nỗi sợ hãi không bao giờ được gặp lại nàng, cho nên mỗi lần nhắc đến tên nàng, nghĩ đến nàng, tâm tình của hắn đều rơi vào xao động.
Vân Triệt nắm tay Phượng Tuyết Nhi, bay xuống Thiên Kiếm Sơn Trang, đồng thời một thanh âm trầm thấp mang theo lệ khí bao phủ toàn bộ Thiên Kiếm Sơn Trang, thậm chí cả tòa Thiên Kiếm sơn mạch.
“Hiên Viên Ngọc Phượng, cút ra đây cho ta!!”
Huyền lực của Vân Triệt bây giờ hùng hậu biết bao, chỉ riêng thanh âm đã khiến kiếm khí lượn lờ quanh Thiên Kiếm Sơn Trang bị chấn động dữ dội, mấy ngàn thanh kiếm trên đài càng hỗn loạn tưng bừng. Thiên Kiếm Sơn Trang vốn vô cùng yên tĩnh lập tức náo loạn, các đệ tử, các chủ, kiếm thị, trưởng lão đều vận dụng toàn bộ lực lượng, mặt đầy phẫn nộ, như lâm đại địch.
Dù sao, từ khi xây dựng sơn trang ngàn năm đến nay, chưa từng có kẻ nào dám lớn mật khiêu khích Thiên Kiếm Sơn Trang như vậy.
“Hình như hôm nay Thiên Kiếm Sơn Trang có hai vị khách thì phải.”
Mạt Lỵ bỗng nhiên lên tiếng.
“Hử… khách nhân?”
Lông mày Vân Triệt khẽ động.
“Hai tên Đế Quân lục cấp, một kẻ trung kỳ, một kẻ hậu kỳ. Xem ra ngươi muốn làm gì thì làm ở đây cũng không thuận lợi như vậy.”
Mạt Lỵ thản nhiên nói.
“Đế Quân lục cấp?”
Thần sắc Vân Triệt hơi biến, nhưng không hề lo lắng, ngược lại cười lạnh một tiếng:
“Chẳng lẽ là người của Thiên Uy Kiếm Vực? A, xem ra hôm nay ta đến không phải lúc rồi. Ngọn núi mà Thiên Kiếm Sơn Trang dựa vào quả thực là ngày càng vững chắc.”
Vân Triệt lập tức nhớ lại chuyện ở Phượng Hoàng thành ba năm trước, sau khi Thất quốc bài vị chiến kết thúc, hắn tình cờ gặp được Lăng Kiệt, lúc đó Lăng Kiệt từng nói một đoạn…
“Năm đó mẫu thân ta ở giữa phụ thân và ông ngoại đã lựa chọn phụ thân, khiến ông ngoại giận dữ. Mấy ngày trước, cha mẹ ta đã mang theo đại ca và ta cùng đến Thiên Uy Kiếm Vực, gặp được ông ngoại, cuối cùng mâu thuẫn giữa mẫu thân và ông ngoại mới được hóa giải… Ông ngoại hình như rất thích ta, còn nói sẽ đích thân dạy ta Thiên Uy Tuyệt Kiếm hoàn chỉnh, hắc hắc…”
“…”
Ánh mắt Vân Triệt có chút phức tạp.
Vân Triệt không hề che giấu thân hình, ung dung hiện ra trên không trung Thiên Kiếm Sơn Trang, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống phía dưới.
Thiên Kiếm Sơn Trang nhốn nháo. Ở phía dưới, một bóng người cùng một đạo kiếm khí băng hàn gào thét bay lên, trong nháy mắt đã đến trước mặt Vân Triệt… người tới chính là Lăng Nguyệt Phong. Cùng lúc đó, đông đảo các chủ, trưởng lão có huyền lực từ Địa Huyền cảnh trở lên cũng theo sát phía sau, nhanh chóng kết thành trận thế, bao vây Vân Triệt và Phượng Tuyệt Nhi vào giữa.
“Vân Triệt, quả nhiên là ngươi.”
Nhìn thấy Vân Triệt, vẻ mặt Lăng Nguyệt Phong trở nên vô cùng phức tạp, rồi hắn cười nhạt một tiếng:
“Ngươi tới nhanh hơn ta dự đoán rất nhiều.”
Hoàn toàn chính xác, hắn đã sớm biết ngày này sẽ tới.
Lúc trước, giữa Thần Hoàng chi loạn và cơ nghiệp ngàn năm của Thiên Kiếm Sơn Trang, bọn họ đã lựa chọn vi phạm tổ huấn, đồng thời cũng vi phạm đạo nghĩa tín nghĩa, phong bế sơn trang, phớt lờ lời cầu cứu của hoàng thất Thương Phong, cũng không đoái hoài đến Băng Vân Tiên Cung. Khi đó, bọn họ hoàn toàn không nghĩ rằng hoàng thất Thương Phong còn có thể may mắn sống sót, càng không thể ngờ kết cục lại long trời lở đất đến vậy.
Mà biến số này chính là sự trở về của Vân Triệt.
Vân Triệt nổi tiếng có thù tất báo. Thảm kịch diệt môn của Phần Thiên Môn không ai dám quên. Mà chuyện đầu tiên sau khi Vân Triệt còn sống trở về còn kinh thiên động địa hơn cả việc diệt Phần Thiên Môn năm đó vô số lần… hắn khiến Phượng Hoàng Thần Tông vốn luôn một tay che trời phải người ngã ngựa đổ, gà chó không yên, cuối cùng không thể không rút quân, còn phải hướng Thương Phong quốc bồi tội và bồi thường… Hơn nữa, kết cục này là do Thương Nguyệt nữ hoàng khoan dung, nếu không Phượng Hoàng Thần Tông sẽ phải trả một cái giá thảm khốc hơn nhiều.
Sau khi chiến loạn lắng xuống, với tính cách của Vân Triệt, làm sao có thể bỏ qua Thiên Kiếm Sơn Trang. Dù sao, Thiên Kiếm Sơn Trang và các thế lực khác hoàn toàn khác biệt… Đồng thời, họ còn nghe nói hắn đã cứu Băng Vân Tiên Cung khỏi đại nạn ngập đầu, trở thành tân nhiệm cung chủ của Băng Vân Tiên Cung, mà cung chủ đời trước Cung Dục Tiên và thái thượng cung chủ Phong Thiên Hối đều đã tử nạn…
Phượng Hoàng Thần Tông dưới tay Vân Triệt còn thê thảm như vậy, huống chi là Thiên Kiếm Sơn Trang.
Vân Triệt của bây giờ và Vân Triệt của ba năm trước hoàn toàn ở hai đẳng cấp khác nhau.
Ánh mắt Lăng Nguyệt Phong nhìn sang bên cạnh Vân Triệt, lập tức giật mình. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ mặc tuyết y thuần trắng, eo thon thắt một dải lụa ngọc, trang phục trên người đều là của Băng Vân Tiên Cung. Một lớp sa mỏng che kín dung nhan nàng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đôi mắt vô cùng thanh tú.
Mặc dù không thấy dung nhan, nhưng toàn thân nàng toát ra một loại khí tức như tiên như mộng, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy tự ti mặc cảm, không dám khinh nhờn…
Cảm giác này, giống hệt như năm đó hắn thấy Sở Nguyệt Thiền… hình ảnh khi đó khiến tâm linh hắn run rẩy, đến chết cũng không thể quên.
“Hừ…”
Vân Triệt hừ một tiếng chói tai, kéo hắn tỉnh lại từ cơn thất thần ngắn ngủi:
“Đây không phải là trang chủ của đệ nhất tông môn Thiên Kiếm Sơn Trang thanh danh hiển hách, uy phong lẫy lừng khắp Thương Phong quốc, Lăng Nguyệt Phong Lăng trang chủ sao? Ta chưa thông báo đã tùy tiện tới chơi, lại còn làm phiền đến Lăng trang chủ đại danh đỉnh đỉnh phải tự mình ra nghênh tiếp, khiến cho tiểu bối như ta thật sự sợ hãi đến cực điểm a.”
Chỉ cần không phải kẻ điếc, đều nghe ra được sự băng lãnh, khinh miệt và trào phúng đến cực điểm trong lời nói của Vân Triệt. Một vị trưởng lão Thiên Kiếm đứng gần nhất lớn tiếng quát:
“Vân Triệt! Đừng quên thân phận của ngươi! Thiên Kiếm Sơn Trang, còn chưa tới phiên ngươi đến giương oai!!”
“Lui ra!”
Ngực Lăng Nguyệt Phong phập phồng kịch liệt, hắn nặng nề quát.
“Trang chủ…”
Thần sắc của các trưởng lão Thiên Kiếm Sơn Trang xung quanh đều vô cùng ngưng trọng, các chủ cũng khẽ giật mình, có chút kinh ngạc và bối rối nhìn Lăng Nguyệt Phong.
“Tất cả lui ra!”
Giọng Lăng Nguyệt Phong đanh lại:
“Không có mệnh lệnh của ta, không ai được phép tới gần nơi này!”
“Vâng!”
Dưới mệnh lệnh nghiêm khắc của Lăng Nguyệt Phong, các trưởng lão, các chủ dùng ánh mắt sợ hãi kiêng kỵ nhìn chằm chằm vào Vân Triệt rồi chậm rãi lui lại, cho đến khi rời đi thật xa. Trong lòng họ vô cùng rõ ràng, nếu Vân Triệt thật sự muốn động thủ, với thực lực có thể khiến Phượng Hoàng Thần Tông gà chó không yên của hắn, dù bọn họ có đông hơn gấp mười lần cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Tất cả mọi người lui ra, Lăng Nguyệt Phong một mình đối mặt với Vân Triệt, hắn hít một hơi thật sâu. Lần trước nhìn thấy Vân Triệt là năm sáu năm trước, khi đó Vân Triệt trong mắt hắn chỉ là một tiểu bối có chút thú vị. Mà bây giờ, Vân Triệt trước mắt tướng mạo không thay đổi nhiều, chỉ có dáng người cao lớn hơn mấy phần, nhưng khi đối mặt với hắn, Lăng Nguyệt Phong lại cảm nhận rõ ràng một áp lực nặng nề như núi cao.
Hơn nữa, đối với Vân Triệt, hắn có một loại cảm xúc cực kỳ phức tạp… có lẽ loại tâm tình này có thể hiểu là sự hâm mộ và ghen ghét sâu đậm, bởi vì Sở Nguyệt Thiền mà hắn đau khổ chung tình chưa bao giờ nhìn tới hắn một lần, lại cùng với nam tử chỉ mới hai mươi tuổi trước mắt này…
Đồng thời, cũng không thể tránh khỏi có chút oán hận, chỉ là hắn biết rõ, bản thân không có tư cách đi hận hắn.
“Vân Triệt.”
Lăng Nguyệt Phong nhẹ giọng nói:
“Hai tháng nay, ta chưa từng rời khỏi sơn trang, chính là để chờ ngươi, hoặc là hoàng thất Thương Phong đến đây. Tuy những năm này bế trang là hành động bất đắc dĩ của Thiên Kiếm Sơn Trang, nhưng vẫn là chuyện khiến ta hổ thẹn không nguôi. Bây giờ ngươi đến đây hỏi tội, ta không có lời nào để nói.”
Chân mày Vân Triệt hơi nhướng lên, vừa định nói chuyện thì một thanh âm già nua mà trầm hùng cũng từ xa truyền đến:
“Quyết định bế trang là do ta hạ lệnh. Không ra tay tương trợ Băng Vân Tiên Cung, cũng là quyết định của ta.”
Thanh âm vừa dứt, một lão giả mặc kiếm bào xám trắng đã đi tới bên cạnh Lăng Nguyệt Phong, ông ta liếc nhìn Vân Triệt, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại:
“Nếu hôm nay ngươi đã tới… ta tự nhiên sẽ cho ngươi một lời công đạo.”
“Phụ thân, những chuyện này rõ ràng đều là quyết định của con… căn bản không liên quan gì đến người!”
Lăng Thiên Nghịch xuất hiện, còn nói ra những lời khiến Lăng Nguyệt Phong có chút hoảng loạn, hắn vội vàng tiến lên một bước nói:
“Vân Triệt! Phụ thân ta chỉ vì che chở cho ta mới nói ra những lời đó, thân là trang chủ đương nhiệm của Thiên Kiếm Sơn Trang, tự nhiên tất cả đều do ta quyết định, không hề liên quan đến phụ thân ta! Ngươi có oán cừu gì, cứ việc nhắm vào ta là được!”
“Ha ha, thật là một đôi phụ tử tình thâm, quả thực cảm động đất trời a!”
Vân Triệt cười lạnh, ánh mắt như dao chiếu thẳng vào mặt Lăng Thiên Nghịch:
“Lăng Thiên Nghịch, năm đó ta và ngươi không thù không oán, ngươi vì giết ta mà lặn lội vạn dặm đuổi tới hoàng thành Thương Phong, miệng đầy lý lẽ trừ ma vệ đạo, nhân nghĩa đạo đức, nào là trừ hại cho Thương Phong! Mặc dù lúc ấy ta bị thương nặng, suýt chút nữa mất mạng trong tay ngươi, nhưng trong lòng vẫn còn giữ lại ba phần kính trọng đối với ngươi, cho rằng sở dĩ ngươi muốn giết ta là do bản tính ngươi ghét ác như cừu, cương trực công chính, cực kỳ trọng tín nghĩa lại hiểu lầm ta là kẻ hiếu sát!”
“Thế nhưng, lúc quốc gia thật sự đối mặt với nguy cơ, lại coi lời tổ huấn giữa các ngươi và tiên tổ Thương Phong như không, Thiên Kiếm Sơn Trang các ngươi vốn là lực lượng trung kiên nhất, nhưng kết quả dưới sự dẫn dắt của Lăng Thiên Nghịch ngươi lại trở thành con rùa đen rút đầu lớn nhất Thương Phong quốc!”
Vân Triệt không chút lưu tình châm chọc:
“Khắp nơi trên đất Thương Phong khói lửa ngập trời, máu chảy thành sông, mà Thiên Kiếm Sơn Trang các ngươi ba năm qua không mất một viên ngói một viên gạch, không bỏ ra nửa điểm nhân lực vật lực, ngay cả một người lộ diện cũng không có. Bây giờ nghĩ lại những lời đường đường chính chính ngươi hô to khi đó, thật sự khiến người ta buồn nôn!”
“… Vân Triệt!”
Khuôn mặt Lăng Nguyệt Phong thoáng âm trầm:
“Chuyện này, Thiên Kiếm Sơn Trang ta tự nhận hổ thẹn! Nhưng quyết định như thế, Thiên Kiếm Sơn Trang ta tự có nỗi khổ tâm! Ngươi có oán hận gì, cứ việc nhắm vào Lăng Nguyệt Phong ta… không được nhục mạ phụ thân ta!”
“Được rồi Nguyệt Phong, không cần giải vây cho ta, hắn nói không sai.”
Lăng Thiên Nghịch giơ tay lên, bất lực nói, chỉ mấy năm ngắn ngủi không gặp, khuôn mặt ông ta đã già đi rất nhiều, có lẽ những năm này, trong lòng ông ta cũng mang gánh nặng tội lỗi:
“Vân Triệt, ta đã nói sẽ cho ngươi và hoàng thất Thương Phong một lời công đạo.”
“Công đạo?”
Vân Triệt quay mặt đi, lạnh lùng nói:
“A, ta có nói là muốn các ngươi cho công đạo sao?”
“Ta đúng là có dự định san bằng Thiên Kiếm Sơn Trang các ngươi.”
Vân Triệt dùng thanh âm lạnh lùng khiến bất cứ ai nghe được đều phải kinh hồn bạt vía:
“Đừng tưởng rằng các ngươi có Thiên Uy Kiếm Vực làm chỗ dựa thì ta không làm gì được! Ba tháng trước, ngay cả Phượng Hoàng thành trong Phượng Hoàng Thần Tông còn suýt bị ta hủy hoàn toàn, muốn hủy một cái Thiên Kiếm Sơn Trang, chẳng qua chỉ là lật tay mà thôi, thậm chí không cần đến một cái chớp mắt!”
Hơi thở của Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong đồng thời trở nên dồn dập, những lời này nếu người khác nói ra chỉ có thể làm trò cười cho họ. Nhưng từ trong miệng Vân Triệt nói ra, họ nửa điểm cũng không cười nổi, sau lưng là một trận lạnh lẽo thấu xương.
“Nhưng, trước khi ta rời khỏi hoàng thành Thương Phong, nữ hoàng lão bà của ta đã đặc biệt ngăn ta lại và nói với ta rằng: Thiên Kiếm Sơn Trang có thể làm chuyện quên tổ quên tông, nhưng hoàng thất Thương Phong không thể! Bởi vì năm đó, Thương Phong thái tổ và Thiên Kiếm thủy tổ là huynh đệ đồng sinh cộng tử, một người chưởng khống Thương Phong, một người chưởng khống huyền giả, hai bên cùng chung sống tương trợ lẫn nhau, cũng khuyên bảo hậu nhân phải đời đời gắn bó với Thiên Kiếm Sơn Trang như môi với răng! Mặc dù bây giờ Thiên Kiếm Sơn Trang vô tình vô nghĩa trước, nhưng thân là hậu nhân của Thương Phong thái tổ, làm sao có thể vi phạm thái tổ chi huấn, hủy đi cơ nghiệp mà Thiên Kiếm thủy tổ để lại.”
“Trong ba năm, nàng gánh chịu nỗi đau mất cha mất chồng, gánh vác toàn bộ quốc nạn của Thương Phong quốc, bảo vệ Thương Phong quốc cùng tôn nghiêm cuối cùng của hoàng thất, lại mang tất cả tôn nghiêm của mình, hướng các ngươi cầu viện chín lần! Nhưng thứ nàng nhận được là gì…”
Vân Triệt hung hăng hít một hơi, thanh âm càng thêm lạnh lẽo và thất vọng:
“Cho nên, nàng nên là người hận các ngươi nhất trên thế giới này, cũng là người có tư cách oán hận, cừu thị các ngươi nhất. Nhưng trớ trêu thay lại chính là nàng, muốn ta khoan dung cho các ngươi, ít nhất không hủy đi Thiên Kiếm Sơn Trang… Chỉ coi như Thiên Kiếm Sơn Trang chưa bao giờ tồn tại!”
Lời nói của Vân Triệt khiến ánh mắt Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong đồng thời rung động… Nghĩ đến chín phong thư mang theo huyết lệ từ Thương Nguyệt nữ hoàng, tâm hồn họ chua xót, xấu hổ vô cùng.