- Cho nên, các ngươi cứ vạn lần yên tâm. Chỉ cần nữ hoàng của ta lên tiếng, ta cũng chẳng có hứng thú đến tìm Thiên Kiếm Sơn Trang các ngươi gây phiền phức đâu. Ta cũng không muốn nữ hoàng của ta sau này xuống dưới cửu tuyền lại không còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông, giống như các ngươi!!
Sắc mặt Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong cứng đờ. Bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng để Vân Triệt cùng hoàng thất Thương Phong đến hỏi tội, cũng đã chuẩn bị trả một cái giá rất đắt, nhưng thứ họ nhận được lại là sự khoan dung đến vậy. Mà sự khoan dung này lại khiến bọn họ kinh ngạc, xấu hổ và khó xử vô cùng...
Lăng Thiên Nghịch nhắm mắt, gương mặt hiện lên vẻ thống khổ. Đối mặt với Thần Hoàng quốc vô cùng cường đại, bế quan tỏa cảng là hành động sáng suốt nhất của bọn họ. Dù cho có dốc toàn lực sơn trang cũng không thể bảo vệ được hoàng thất Thương Phong, chỉ khiến sơn trang vô ích bại vong. Nhưng bất luận nguyên do là gì, bội bạc vẫn là sự thật.
- Nữ hoàng Thương Nguyệt thông tuệ vô song, lòng dạ khiêm nhường, danh tiếng hiện nay đã vượt xa tiên hoàng, thành tựu tương lai cũng nhất định không thể đo lường. Thương Phong có được tân hoàng như vậy, chính là phúc lớn trăm năm. Lăng Thiên Nghịch ta tự hỏi cả đời không thẹn với lương tâm... lại vì một niệm do dự mà cuối cùng phải hổ thẹn với hoàng thất Thương Phong, hổ thẹn với Băng Vân Tiên Cung, cũng hổ thẹn với liệt tổ liệt tông của Thiên Kiếm ta.
Giọng Lăng Thiên Nghịch mang theo phiền muộn và nỗi niềm riêng:
Dù đã không còn mặt mũi nào gặp lại nữ hoàng Thương Nguyệt, nhưng sai lầm đã trót gây ra, không thể để sai lầm nối tiếp sai lầm. Ngày mai, ta sẽ đích thân đến hoàng thành Thương Phong, dâng lời tạ tội với nữ hoàng...
- Không cần!
Vân Triệt khoát tay, cắt ngang lời Lăng Thiên Nghịch một cách không chút nể tình:
- Hiện tại nữ hoàng của ta bận trăm công nghìn việc, không có thời gian gặp ngươi, cũng không muốn gặp ngươi, càng không muốn gặp bất kỳ ai của Thiên Kiếm Sơn Trang! Lăng Thiên Nghịch, ngươi cũng không cần phải giả nhân giả nghĩa ở đây. Ngươi bây giờ có thể nói ra những lời này là bởi vì hoàng thất Thương Phong vẫn còn được bảo toàn, chỉ cần nữ hoàng của ta nói một câu, ta có thể san bằng Thiên Kiếm Sơn Trang của ngươi bất cứ lúc nào! Nếu hoàng thất Thương Phong đã bị diệt, mà ta cũng đã chết... thì bộ mặt của ngươi bây giờ sẽ ra sao đây!!
Môi Lăng Thiên Nghịch mấp máy, nhưng không thể phản bác.
- Một thế lực thờ ơ trước quốc nạn của chính mình, thờ ơ trước chín lần khóc lóc cầu cứu trong tuyệt vọng của nữ hoàng, trong mắt ta đã sớm không còn trung nghĩa liêm sỉ. Cái gọi là tự thẹn, tạ tội của các ngươi, trong mắt ta càng không đáng một đồng, ngay cả làm trò cười cũng không xứng!
Ánh mắt Vân Triệt lạnh như băng, giọng nói càng lạnh đến thấu xương, không chút lưu tình:
- Nếu trong ba năm qua, dù các ngươi không màng đến quốc nạn của Thương Phong mà chỉ cần trợ giúp hoàng thất, dù chỉ là phái người bảo vệ sự an toàn cho phụ hoàng và nữ hoàng của ta, thì hôm nay, hoàng thất Thương Phong đã cảm kích các ngươi, và ta cũng sẽ cảm kích các ngươi! Những gì các ngươi tổn thất trong thời gian đó, ta sẽ đền bù gấp mười lần! Vân Triệt ta, xưa nay có thù tất báo, có ân tất trả!
- Nhưng các ngươi đã lựa chọn vô tình vô nghĩa, thì kết cục hôm nay, các ngươi cũng đừng trách bất kỳ ai! Các ngươi càng nên cảm thấy may mắn vì nữ hoàng của ta lòng dạ nhân từ, nếu không, sau ngày hôm nay, trên đời này sẽ không còn Thiên Kiếm Sơn Trang tồn tại nữa... dù cho là Thiên Uy Kiếm Vực cũng không bảo vệ nổi các ngươi đâu!!
Bất kể là Lăng Thiên Nghịch hay Lăng Nguyệt Phong, ở Thương Phong quốc đều là những nhân vật một tay che trời, chưa từng bị ai chỉ thẳng vào mũi sỉ nhục như vậy. Nhưng đối mặt với những lời lẽ chói tai của Vân Triệt, họ chỉ có thể ngửa đầu nhắm mắt, im lặng không phản bác... cũng không có tư cách để phản bác.
Dù sao, họ cũng đã lựa chọn im lặng và lạnh lùng khi Thương Phong gặp nạn. Nhưng về bản chất, họ không phải là những kẻ ác nhân vô liêm sỉ. Ngược lại, dù là trên phương diện nhân đạo hay kiếm đạo, họ đều đứng ở đỉnh cao tuyệt đối. Có lẽ ba năm qua chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời họ.
Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong không phản bác, nhưng một giọng nữ vô cùng chói tai từ phía dưới truyền đến:
- Vân Triệt, khẩu khí của ngươi thật lớn! Ngươi không chỉ sỉ nhục Thiên Kiếm Sơn Trang ta, mà ngay cả Thiên Uy Kiếm Vực cũng không thèm để vào mắt, ai cho ngươi lá gan lớn đến vậy!
Hiên Viên Ngọc Phượng bay vút lên, đứng bên phải Lăng Nguyệt Phong. Nét mặt dù xinh đẹp nhưng lại mang một khí chất hoàn toàn khác biệt với Lăng Nguyệt Phong, ánh mắt nhìn Vân Triệt đầy phẫn nộ, địch ý và cả sự chế giễu.
- Hiên Viên Ngọc Phượng!
Đôi mắt Vân Triệt từ từ nheo lại. Người đàn bà trước mắt này mới chính là mục đích thực sự của hắn khi đến Thiên Kiếm Sơn Trang hôm nay.
- Ngọc Phượng, ở đây không có chuyện của ngươi, mau xuống dưới.
Lăng Nguyệt Phong khẽ quát. Hắn hiểu rõ tính cách của Hiên Viên Ngọc Phượng, mà Vân Triệt lại tuyệt đối không phải là kẻ chịu mềm mỏng.
- Không có chuyện của ta?
Hiên Viên Ngọc Phượng cười lạnh một tiếng:
- Hắn đã nói rõ lần này không phải đến để hỏi tội thay cho hoàng thất Thương Phong. Còn mục đích thực sự của hắn khi đến đây hôm nay... Ha, trong câu nói lúc hắn đến, lại chỉ có tên của Hiên Viên Ngọc Phượng ta! Sao lại không có chuyện của ta được!
Lăng Nguyệt Phong nghe vậy khẽ giật mình, lúc này mới đột nhiên nhớ ra, câu nói vang vọng khắp Thiên Kiếm Sơn Trang của Vân Triệt rõ ràng là...
- Hiên Viên Ngọc Phượng, cút ra đây cho ta!!
Khi Vân Triệt đến, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cho rằng y nhất định đến để hỏi tội thay cho hoàng thất Thương Phong... nên đã không để ý rằng người mà y gọi đích danh là "Hiên Viên Ngọc Phượng", và chỉ có "Hiên Viên Ngọc Phượng".
- Hiên Viên Ngọc Phượng!
Từ lúc Hiên Viên Ngọc Phượng xuất hiện, ánh mắt của Vân Triệt đã khóa chặt trên người nàng. Ánh mắt, và cả khí tức trên người hắn, đều trở nên lạnh lẽo thấu xương, trong không khí thậm chí còn khuấy động lên sát khí có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào:
- Giữa chúng ta... có một món nợ lớn cần phải tính toán đấy!!
Đối mặt với Lăng Nguyệt Phong và Lăng Thiên Nghịch, giọng điệu của Vân Triệt là khinh miệt và xem thường. Còn giọng điệu của hắn đối với Hiên Viên Ngọc Phượng lại âm trầm, bên trong còn ẩn chứa sát cơ.
Bầu không khí đột ngột thay đổi khiến Lăng Nguyệt Phong lập tức nhận ra tình hình tuyệt đối không bình thường... hơn nữa còn là rất không bình thường! Oán hận, hàn khí, sát cơ, tất cả những điều này, hắn đều cảm nhận được rõ ràng. Hắn vội vàng bước lên nói:
- Vân Triệt, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó! Nội tử từ khi gả vào Thiên Kiếm Sơn Trang gần như chưa từng bước ra khỏi sơn môn, chuyện bên ngoài trang lại càng chưa bao giờ can thiệp. Nội tử và ngươi chỉ mới gặp nhau một lần vào sáu năm trước, ngay cả một câu cũng chưa từng nói, làm sao có thể có thù oán gì được.
- Hơn nữa, tất cả quyết sách trong những năm qua đều do trang chủ là ta quyết định, không hề liên quan đến nội tử... Trong này nhất định là có hiểu lầm gì rồi!
Lăng Nguyệt Phong không phải đang bao che một cách đơn thuần. Những năm qua Hiên Viên Ngọc Phượng đã làm gì, hắn là người rõ nhất. Từ khi đến Thiên Kiếm Sơn Trang, nàng gần như chưa bao giờ bước ra ngoài, mấy năm gần đây chỉ ra ngoài vài lần, cũng đều là trở về Thiên Uy Kiếm Vực, hơn nữa lần nào hắn cũng đi cùng... Hắn thực sự không thể nghĩ ra, Hiên Viên Ngọc Phượng có chỗ nào đắc tội với Vân Triệt, mà xem ra còn là thù hận cực lớn.
- Hiểu lầm?
Vân Triệt siết chặt hai tay, khớp xương trắng bệch:
- Hiên Viên Ngọc Phượng! Có phải là hiểu lầm hay không, trong lòng ngươi rõ hơn bất kỳ ai! Hôm nay, ta không cần Thiên Kiếm Sơn Trang phải giao ra cái gì, nhưng ngươi...
Lời còn chưa dứt, Vân Triệt đã giận đến không thể kìm nén, thân hình lao vút đi, mắt như sao băng, tay như mỏ ưng, chộp thẳng về phía cổ của Hiên Viên Ngọc Phượng.
- Dừng tay!
Lăng Nguyệt Phong và Lăng Thiên Nghịch đồng thời kinh hãi. Bọn họ còn đang nghi ngờ giữa Vân Triệt và Hiên Viên Ngọc Phượng rốt cuộc có ân oán gì, tuyệt đối không ngờ hắn lại đột ngột ra tay, mà thế tấn công còn vô cùng tàn nhẫn.
Lăng Nguyệt Phong và Lăng Thiên Nghịch một trái một phải, định ngăn cản Vân Triệt. Sáu năm trước, thực lực của họ đối với Vân Triệt là ngọn núi không thể vượt qua, nhưng hôm nay lại hoàn toàn ngược lại. Họ mới tiến lên được nửa bước, ngay cả cánh tay cũng chưa kịp giơ ra, đã bị khí lãng trên người Vân Triệt hung hăng hất văng... ngay cả một tia sức lực chống cự cũng không có.
Đúng lúc này, tiếng xé gió bén nhọn vang lên, một đạo kiếm khí cường hãn đến mức ngưng tụ thành thực thể từ phía dưới bắn vọt tới. Một khắc trước còn ở ngoài trăm trượng, một chớp mắt sau đã như xuyên qua không gian, đột ngột đâm tới trước mặt Vân Triệt.
Keng!!
Thân hình Vân Triệt xoay ngược lại, vận dụng huyền khí đã sớm tích tụ toàn lực đánh về phía trước. Một tiếng kim loại va chạm vang lên, không gian trước người hắn vặn vẹo, quỹ đạo của kiếm khí bị bẻ cong một góc lớn, bay thẳng về phía sau Vân Triệt. Thân hình Vân Triệt cũng bị đẩy lùi, trở về bên cạnh Phượng Tuyết Nhi, hai mắt lạnh lùng nhìn về hai bóng người vừa xuất hiện phía dưới:
- Cuối cùng hai người các ngươi cũng chịu ra mặt rồi, ta còn tưởng Thiên Uy Kiếm Vực chỉ là một lũ chỉ biết giấu đầu lòi đuôi.
Vân Triệt vốn đã có oán hận sâu sắc với Thiên Uy Kiếm Vực, nên nói chuyện không chút khách khí.
- Ha ha ha ha...
Trong tiếng cười ôn hòa, hai lão giả chậm rãi bay lên, một trái một phải đứng trước người Hiên Viên Ngọc Phượng. Một người mặc thanh y, một người mặc áo bào xám, trên người lần lượt đeo một thanh trường kiếm màu xám và màu xanh. Ánh mắt của họ cũng sắc bén như kiếm, huyền khí trên người càng mênh mông như biển rộng.
Đối mặt với việc Vân Triệt sỉ nhục Thiên Uy Kiếm Vực, họ lại không có chút tức giận nào. Lão giả mặc thanh y khẽ lướt mắt qua người Vân Triệt, sau đó vuốt cằm, cười nhạt nói:
- Tuy lão phu đã ẩn cư trong Kiếm Vực từ lâu, nhưng những ngày qua, cái tên Vân Triệt vẫn như sấm bên tai. Vốn nghĩ hai tháng sau có thể ở Ma Kiếm đại hội chiêm ngưỡng phong thái, không ngờ lại tình cờ gặp ở đây, cũng coi như là một chuyện may mắn.
- Hai vị trưởng lão.
Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong bị khí tức của Vân Triệt chấn cho toàn thân hỗn loạn, nhìn thấy hai lão giả này xuất hiện, họ vội vàng ôm ngực hành lễ. Bởi vì đối với Thiên Kiếm Sơn Trang mà nói, đây là hai đại nhân vật tuyệt đối không thể đắc tội.
Nhưng Vân Triệt lại hoàn toàn khác họ. Dù biết rõ họ là người của Thiên Uy Kiếm Vực, hơn nữa có thể là nhân vật cấp trưởng lão, hắn vẫn giữ vẻ mặt âm trầm:
- Chuyện may mắn? Nếu là chuyện may mắn, vừa rồi ra tay tấn công ta là có ý gì? Nếu các ngươi đã nghe qua đại danh của Vân Triệt ta, vậy các ngươi có nghe nói rằng... con người của ta, cực kỳ... thù dai hay không