Vân Triệt hô lên bốn chữ "Thiên Uy Kiếm Vực", khiến đám người Hiên Viên Ngọc Phượng và Lăng Nguyệt Phong đều kinh hãi trong lòng, nhưng điều khiến bọn họ kinh hãi hơn nữa chính là vẻ mặt và ngữ khí của Vân Triệt khi hắn hô lên bốn chữ đó, trong lời nói rõ ràng mang theo sự bất kính. Bốn chữ "giấu đầu lộ đuôi" lại càng mang theo ý sỉ nhục.
Thiên Uy Kiếm Vực là thế lực ở tầng cao nhất Thiên Huyền đại lục, trong mắt Thiên Kiếm Sơn Trang càng giống như thần vực trên thiên khuyết, là sự tồn tại mà bọn họ liều mạng bám víu, tuyệt đối không dám có chút bất kính hay mạo phạm nào. Bọn họ cũng chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe có kẻ nào dám ngang ngược như vậy khi đối mặt với Thiên Uy Kiếm Vực.
Mà hai lão giả này, vẫn là người có địa vị cực cao trong Thiên Uy Kiếm Vực, huyền lực mạnh đến mức thông thiên!
- Vân Triệt, ngươi đúng là to gan lớn mật!!
Gương mặt Hiên Viên Ngọc Phượng tràn đầy giận dữ, có hai vị trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực ở đây, nàng đối mặt với Vân Triệt chẳng còn chút kiêng dè nào, nàng nổi giận nói:
- Ngươi đã biết hai vị quý khách của sơn trang đến từ Thiên Uy Kiếm Vực, lại còn dám mở miệng bất kính như thế! Ngươi tưởng mình ra oai ở Thần Hoàng đế quốc thì liệu có tư cách giương oai trước mặt Thiên Uy Kiếm Vực sao!
- Phu nhân!
Lăng Nguyệt Phong lập tức lên tiếng, muốn ngăn cản Hiên Viên Ngọc Phượng nói tiếp. Vân Triệt chọc giận hai nhân vật có huyền lực ngập trời này, e rằng hôm nay khó có thể sống sót rời đi.
Trong nhận thức của y, mặc dù huyền lực của Vân Triệt trong những năm này có mức độ trưởng thành kinh người, đủ để chấn nhiếp thần tông, nhưng làm sao có thể chống lại Thiên Uy Kiếm Vực, đó chính là thánh địa chí cao vô thượng đã tồn tại vạn năm trên Thiên Huyền đại lục!
Hiên Viên Ngọc Phượng không để ý Lăng Nguyệt Phong ngăn cản, quay mặt về phía hai vị lão giả nói:
- Hai vị thúc thúc, tên nhãi ranh này bắt nạt Thiên Kiếm Sơn Trang ta thì cũng thôi đi, nay lại dám không coi Thiên Uy Kiếm Vực ra gì. Từ lúc Ngọc Phượng sinh ra đến nay, chưa từng thấy kẻ nào dám ngang ngược với Thiên Uy Kiếm Vực như thế, việc này có thể nhịn, nhưng nỗi nhục này thì không thể! Xin hai vị thúc thúc ra tay bắt hắn lại!
- Hai vị trưởng lão!
Trong lòng Lăng Nguyệt Phong run lên, vội vàng tiến lên nói:
- Vân Triệt tuổi còn trẻ, huyết khí phương cương, lại đang tức giận mà đến nên mở miệng không biết nặng nhẹ, xin hai vị trưởng lão đừng chấp nhặt với hắn. Về phía hoàng thất Thương Phong, Thiên Kiếm Sơn Trang chúng ta sẽ tự mình giải thích. Hai vị cao nhân này chính là trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực, là khách quý nhất của Thiên Kiếm Sơn Trang từ trước tới nay, ngươi phải tiếp đãi cho tốt, mau rời đi đi.
Vân Triệt vẫn không nhúc nhích, chỉ thản nhiên liếc nhìn Lăng Nguyệt Phong một cái. Dù Lăng Nguyệt Phong có phần ích kỷ bạc nghĩa, nhưng chung quy vẫn là người chính phái, không uổng công Thương Nguyệt đã khoan dung!
- Phu quân, hắn đến bắt nạt sơn trang ta, vì sao người còn che chở cho hắn! Hơn nữa hôm nay hắn dám đối xử với Thiên Kiếm Sơn Trang ta như vậy, nếu cứ để hắn rời đi, sau này sẽ chỉ càng thêm lấn tới!
Hiên Viên Ngọc Phượng lớn tiếng nói:
- Được! Giữ lại mạng hắn cũng được, nhưng phải để hai vị thúc thúc phế đi toàn thân huyền lực của hắn, xem sau này hắn còn cuồng vọng thế nào.
- Ai.
Lão giả áo xanh lại giơ tay phải lên, bàn tay khẽ lay động, trên mặt vẫn là vẻ cười ha hả, hoàn toàn không tức giận vì lời nói của Vân Triệt:
- Ngọc Phượng, không cần tức giận. Tính nết của Vân Triệt, chúng ta cũng sớm nghe qua, không sao không sao. Huống chi, Vân Triệt còn là người mà Kiếm chủ đại nhân muốn gặp nhất tại Ma Kiếm đại hội, nếu thật sự như ngươi nói, chẳng phải Kiếm chủ đại nhân sẽ trách tội hay sao.
Vân Triệt:
- ?
- Kiếm chủ đại nhân muốn gặp hắn?
Hiên Viên Ngọc Phượng nhíu chặt mày, vô cùng khó hiểu. Lăng Nguyệt Phong và Lăng Thiên Nghịch cũng kinh ngạc không thôi. Kiếm chủ Hiên Viên Vấn Thiên là chúa tể tối cao của Thiên Uy Kiếm Vực, những năm này bọn họ đến Thiên Uy Kiếm Vực nhiều lần, chưa từng dám hy vọng xa vời được diện kiến, vậy mà ngài lại chủ động muốn gặp Vân Triệt!?
- Ha ha, lời thập tam thúc của ngươi không có nửa chữ nói dối đâu.
Lão giả áo xám mở miệng, hướng về phía Vân Triệt, sắc mặt bình thản, nhưng sâu trong đôi mắt lại là vẻ ngưng trọng, còn có sự kiêng dè mà lão cố gắng che giấu, bởi vì lão biết rõ, sau lưng Vân Triệt có một vị sư phụ cường đại đến mức không thể nào hiểu được!
Sở dĩ Vân Triệt dám hung hăng như vậy trước mặt bọn họ, chính là vì vị sư phụ "đoạt thiên" kia.
Lão tự nhận giết chết Vân Triệt dễ như trở bàn tay, nhưng nghĩ tới vị sư phụ của Vân Triệt chỉ dùng một đốm tinh hỏa đã khiến trưởng lão Nhật Nguyệt Thần Cung có thực lực tương đương mình hóa thành hư vô, lão nào dám thực sự ra tay.
- Vân tiểu hữu.
Lão giả áo xám cười ha hả nói:
- Lão phu họ Mục, tên Danh Uyên, là trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực. Mặc dù Ngọc Phượng đã gả vào Thiên Kiếm Sơn Trang, nhưng nàng xuất thân từ Thiên Uy Kiếm Vực, là con gái duy nhất của Cửu trưởng lão Hiên Viên Tuyệt của Thiên Uy Kiếm Vực, không biết Vân tiểu hữu và Ngọc Phượng có ân oán gì, mà khiến ngươi nhất định phải nhằm vào nàng như thế?
Lăng Nguyệt Phong và Lăng Thiên Nghịch đều nhìn về phía Vân Triệt, bọn họ hoàn toàn không biết giữa Vân Triệt và Hiên Viên Ngọc Phượng có quan hệ gì.
- Ân oán gì?
Vân Triệt cười trầm thấp, từ lúc nhìn thấy Hiên Viên Ngọc Phượng, một luồng lệ khí điên cuồng bốc lên trong lồng ngực, vừa rồi hắn ra tay với Hiên Viên Ngọc Phượng bị hai lão giả ngăn lại, càng khiến luồng lệ khí này dâng trào, gần như muốn nổ tung trong lồng ngực. Đến lúc này, đã gần như mất kiểm soát.
- Các ngươi đã muốn biết đến vậy, ta sẽ để nàng ta tự mình trả lời các ngươi!!
Khi chữ cuối cùng rơi xuống, thân hình Vân Triệt khẽ chao đảo, bất ngờ lao về phía Hiên Viên Ngọc Phượng đang được hai vị trưởng lão Kiếm Vực bảo vệ sau lưng.
So với tốc độ, thứ kinh khủng hơn chính là khả năng bộc phát lực lượng tức thời của Vân Triệt, từ lúc đứng im đến khi hóa thành một đạo lôi quang. Chỉ trong nháy mắt.
Sắc mặt hai vị lão giả đột biến, dù kinh hãi nhưng không loạn, họ lập tức ra tay, cùng chộp về phía Vân Triệt, tốc độ ra tay không hề chậm hơn Vân Triệt chút nào.
Dù sao, đây cũng là hai Đế Quân trung kỳ vô cùng cường đại!
Xoẹt!!
Bàn tay hai vị trưởng lão Kiếm Vực đồng thời chộp vào cánh tay Vân Triệt, nhưng năm ngón tay lại không có cảm giác gì, mà chỉ tóm vào hư không, khiến không gian gợn lên một gợn sóng nhỏ, thân ảnh Vân Triệt cũng biến mất theo gợn sóng không gian đó.
Thứ bọn họ bắt được chỉ là tàn ảnh!
- A!
Một tiếng thét chói tai từ phía sau truyền đến, hai người cấp tốc quay lại, trong con ngươi co rút kịch liệt hiện ra thân ảnh của Vân Triệt, hắn đã đứng bên cạnh Hiên Viên Ngọc Phượng, bàn tay phải đã siết chặt lấy cổ nàng không chút thương tiếc, năm ngón tay nắm rất chặt, khiến sắc mặt Hiên Viên Ngọc Phượng chỉ trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch.
- Phu nhân.
- Ngọc Phượng!
- Ngươi!!
Lăng Thiên Nghịch và Lăng Nguyệt Phong quá sợ hãi, tất cả xảy ra nhanh như điện quang hỏa thạch, tiếng nói của Vân Triệt còn chưa tan hết bên tai, đừng nói là kịp phản ứng, họ thậm chí còn không biết Vân Triệt đã ra sau lưng họ bằng cách nào. Mà sắc mặt hai vị trưởng lão Kiếm Vực đã biến thành màu gan heo, bọn họ từng nghe nói tính tình và hành vi của Vân Triệt không thể lường theo lẽ thường, hơn nữa trước giờ không tuân theo quy củ nào, lại không ngờ tính tình hắn ngang ngược đến mức này, ngay trước mặt hai người bọn họ, lại đột ngột ra tay mà không hề kiêng dè hay báo trước.
Hai người bọn họ đồng thời xuất thủ, thế mà không thể ngăn lại, ngay cả góc áo của hắn cũng không chạm tới.
Đây là tốc độ và thân pháp hạng gì? Trong lòng hai vị trưởng lão Kiếm Vực đồng thời vang lên câu hỏi này.
- Vân Triệt, lập tức buông nàng ra!!
Sắc mặt lão giả áo xanh âm trầm xuống.
- Vân Triệt, nàng là con gái Cửu trưởng lão Kiếm Vực, ngươi muốn là địch với Thiên Uy Kiếm Vực chúng ta sao!
Lão giả áo xám cũng nhíu mày nói:
- Lập tức buông nàng ra! Ngươi vẫn còn đường lui!
- Ta không quan tâm nàng ta là con gái của ai! Đây là nữ nhân ác độc có ân oán với ta, chưa đến lượt hai lão già chết tiệt không biết từ đâu chui ra như các ngươi chỉ tay năm ngón!
Tư thái của hai vị trưởng lão Kiếm Vực đã vô cùng cứng rắn, nhưng tư thái của hắn còn cứng rắn hơn bọn họ:
- Không muốn rước họa vào thân thì cút khỏi tầm mắt của ta, càng xa càng tốt!
"..."
Lồng ngực của lão giả áo xanh phập phồng, nộ khí đã lan tràn. Lão sống gần ngàn năm, chưa từng gặp phải tình cảnh như thế, ánh mắt lão lạnh đi, giọng nói cũng ngày càng trầm thấp:
- Lão phu họ kép Hiên Viên, tên Cửu Đỉnh, đứng thứ mười ba trong hàng ngũ trưởng lão Kiếm Vực! Ngọc Phượng là cháu gái ruột của lão phu! Vừa rồi lão phu đối với ngươi đã đủ khách khí, ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Thiên Uy Kiếm Vực chúng ta là nơi ngươi có thể chọc vào sao!?
Hiên Viên?
Vân Triệt đã nghe Tử Cực nói qua, Hiên Viên là dòng họ của Kiếm chủ trong Thiên Uy Kiếm Vực, là nhất mạch được tôn sùng nhất. Từ lời nói và hành động, có thể thấy rõ trong hai người, lão già này giữ vai trò chủ đạo.
Lời nói của lão khiến Vân Triệt khẽ động tâm. Trước đó, ánh mắt của hai lão già này khi đối mặt với hắn rõ ràng mang theo sự kiêng dè sâu sắc, hiển nhiên là vì vị sư phụ hư cấu kia. Nhưng Hiên Viên Cửu Đỉnh lúc này lại hoàn toàn không có vẻ gì là kiêng dè. Mấy câu nói vừa rồi dường như còn mang ý châm chọc?
- Vân Triệt, lão phu cần phải nhắc nhở ngươi!
Mục Danh Uyên cũng trầm giọng nói:
- Thiên Uy Kiếm Vực thần uy vạn năm, chưa từng có ai dám động đến Hiên Viên nhất mạch! Mặc dù Ngọc Phượng đã thoát ly Thiên Uy Kiếm Vực, nhưng huyết mạch trong cơ thể nàng vẫn là máu của Hiên Viên nhất mạch! Nếu ngươi dám động đến nàng, người đầu tiên không tha cho ngươi chính là Kiếm chủ đại nhân của Thiên Uy Kiếm Vực!
- Ồ? Thật sao?
Trên mặt Vân Triệt không lộ vẻ kiêng dè, vẫn là nụ cười băng lãnh và nguy hiểm.
- Hai vị thúc thúc, không cần để ý đến ta, cứ việc ra tay phế hắn đi!
Hiên Viên Ngọc Phượng bị Vân Triệt khóa cổ họng khiến gương mặt vặn vẹo, phát ra thanh âm khàn khàn yếu ớt:
- Vân Triệt, có gan thì giết ta đi! Ngươi giết ta đi, rồi ngươi và tất cả những kẻ liên quan đến ngươi đều sẽ chết không toàn thây, đừng hòng sống trên cõi đời này, ha ha ha.
- A, vẫn còn nói được, xem ra ta ra tay vẫn còn quá nhẹ.
Vân Triệt cười một tiếng lạnh như băng, năm ngón tay đột nhiên siết chặt.
"Rắc" một tiếng, một đốt xương cổ của Hiên Viên Ngọc Phượng gãy lìa, hai mắt nàng lập tức lồi ra ngoài, mặt trắng như giấy, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không thể phát ra.
- Dừng tay, dừng tay! Dừng tay!
Gương mặt Lăng Nguyệt Phong tràn đầy thống khổ gầm lên:
- Vân Triệt, rốt cuộc là vì sao, ngươi muốn hạ độc thủ như vậy! Có chuyện gì cứ nhắm vào Lăng Nguyệt Phong ta là được!
- Xem ra, ngươi không biết chút nào nhỉ.
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Đúng là một đôi vợ chồng tệ hại hơn hai mươi năm qua!
- Rất tốt, Vân Triệt, xem ra ngươi muốn rượu mời không uống chỉ muốn uống rượu phạt!!
Áo bào của Hiên Viên Cửu Đỉnh tung lên, huyền khí khuấy động, mấy chục đạo kiếm khí kinh người bắt đầu tung hoành quanh thân thể lão.
- Thập tam trưởng lão.
Thấy người mình có dấu hiệu mạnh mẽ động thủ, Mục Danh Uyên vội vàng tiến lên, trầm giọng khuyên can. Dù sao, Vân Triệt cũng là người bọn họ không thể trêu chọc, vị sư phụ sau lưng hắn đã khiến Nhật Nguyệt Thần Cung phải trả một cái giá đẫm máu, đến bây giờ vẫn không dám tìm Vân Triệt gây chút phiền phức nào.
Ầm!
Giữa một tiếng động trầm thấp, thân hình lão đột nhiên lao ra, nhưng mục tiêu không phải Vân Triệt, mà là phía sau hắn!
Lão lao về phía nữ tử bạch y phiêu dật, khí tức thoát tục như tiên tử, người đã đi cùng Vân Triệt tới đây.
Lão không dám tùy tiện ra tay với Vân Triệt, bởi vì với tính tình cực đoan trong truyền thuyết của Vân Triệt, cho dù biết rõ Hiên Viên Ngọc Phượng là người của Hiên Viên nhất mạch, hắn cũng có thể trực tiếp giết chết nàng.
Mà cô gái này, tuy không biết thân phận, không rõ dung mạo, trông có vẻ là đệ tử Băng Vân Tiên Cung. Nhưng nếu có thể đi cùng hắn đến, tất nhiên quan hệ với hắn cũng không tầm thường, bắt được nàng, cũng có thể ép Vân Triệt phải khuất phục