- Ngàn năm trước, Băng Di Thần Công bỗng nhiên xuất hiện cùng với tổ tiên Băng Vân Tiên Cung là Mộc Băng Vân, mà trước đó chưa từng có bất kỳ ghi chép nào về nó, ngươi không thấy kỳ quái sao? Môn huyền công này không hề đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Muốn tu luyện nó, bắt buộc phải có huyết mạch hoặc thần hồn của thần thú, nếu không thì dù ngộ tính có cao đến đâu cũng vĩnh viễn không thể phát huy được chút uy lực nào.
- Giống như việc không có huyết thống Phượng Hoàng thì vĩnh viễn không thể luyện thành Phượng Hoàng Tụng Thế Điển chân chính!
- Cái gì?
Lần này, Vân Triệt không chỉ đơn thuần kinh ngạc, mà là chấn động đến kinh hoàng:
- Lẽ nào Băng Di Thần Công cũng là thần quyết do một loại thần thú thượng cổ lưu lại?
- Khoan đã, không đúng!
Vân Triệt bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó:
- Nếu là vậy, tại sao ta có thể tu luyện? Khuynh Nguyệt cũng có thể luyện thành?
- Hừ, đó là bởi vì Hạ Khuynh Nguyệt sở hữu Cửu Huyền Linh Lung Thể, có thể phá vỡ giới hạn pháp tắc ở một mức độ rất lớn! Còn ngươi, ngươi có Tà Thần huyền mạch, thậm chí có thể đi ngược lại trật tự và pháp tắc, hơn nữa còn có Thủy Linh Tà Thể... Năm đó ngươi còn có thể vượt qua bốn cảnh giới đầu để lĩnh ngộ tầng thứ năm, thứ sáu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, việc gượng ép tu luyện Băng Di Thần Công căn bản là dễ như trở bàn tay.
Mạt Lỵ nhàn nhạt giải thích. Nhưng những điều này nàng cũng không hề phát hiện ra trước khi Vân Triệt trở lại Thiên Huyền đại lục, nên chỉ cảm thấy Băng Di Thần Công có chút quen thuộc mà thôi.
- Chỉ có điều, bất luận là ngươi hay Hạ Khuynh Nguyệt, uy lực khi triển khai Băng Di Thần Công tuy vượt xa huyền công hệ băng tầm thường, nhưng so với Băng Di Thần Công chân chính thì vẫn kém rất xa... Nói cho cùng, Băng Di Thần Công chân chính là thần quyết thượng cổ cùng đẳng cấp với Phượng Hoàng Tụng Thế Điển!
- Cùng đẳng cấp với Phượng Hoàng Tụng Thế Điển sao?
Vân Triệt kinh ngạc nói. Sau khi tu thành Băng Di Thần Công, hắn rất ít khi sử dụng, tuy trong một số trường hợp đặc thù sẽ tạo ra hiệu quả bất ngờ, nhưng uy lực tổng thể vẫn kém xa Phượng Hoàng Tụng Thế Điển và Kim Ô Phần Thế Lục. Nếu nói uy lực của chúng vốn thuộc cùng một đẳng cấp... Vậy thì, thần thú thượng cổ truyền thừa nó cũng là một tồn tại sánh ngang Phượng Hoàng?
- Ở thời đại thượng cổ, Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô là tam đại chí tôn hỏa hệ. Mà thủy hệ cũng có tam đại chí tôn, đó chính là Thanh Long, Băng Hoàng, Băng Lân! Bởi vì băng là một loại hình thái có uy lực lớn nhất của nước, nên Băng Hoàng và Băng Lân đều lấy sức mạnh hàn băng làm chủ, chỉ có Thanh Long lấy nước làm chủ, nên uy lực hơi kém hơn so với Băng Hoàng và Băng Lân.
- Băng Di Thần Công đến từ Băng Hoàng thượng cổ!
- Băng... Hoàng?
Đây là lần đầu tiên Vân Triệt nghe đến cái tên này, hắn thì thầm:
- Phượng Hoàng... Băng Hoàng... Chẳng lẽ là tồn tại tương tự Phượng Hoàng, chỉ có điều thuộc tính trái ngược? Nếu huyền công này do tổ tiên Băng Vân Tiên Cung là Mộc Băng Vân truyền xuống, hơn nữa nàng có thể tu luyện, vậy thì... nàng cũng nhận được truyền thừa của thần thú Băng Hoàng?
- Nói như vậy, Thiên Huyền đại lục ngoài truyền thừa của Long Thần và Phượng Hoàng ra, còn có di địa của Băng Hoàng?
Vân Triệt ngẩng đầu nói, nếu có thể tìm thấy di địa của Băng Hoàng, nhận được Băng Hoàng huyết hoặc Băng Hoàng chi hồn, thì uy lực Băng Di Thần Công của hắn nhất định sẽ tăng vọt. Băng Vân Tiên Cung cũng có thể thăng hoa một lần nữa.
- Ha...
Mạt Lỵ đương nhiên biết Vân Triệt đang nghĩ gì, nàng thản nhiên nói:
- Sao ngươi biết, nàng lưu lại truyền thừa ở Thiên Huyền đại lục?
- Hả?
- Ta có thể nói cho ngươi biết, thế giới này tuyệt đối không có truyền thừa của Băng Hoàng. Nếu ta đoán không sai, năm đó Mộc Băng Vân mất hết ký ức, sau đó từ từ khôi phục, sáng lập Băng Vân Tiên Cung, lưu lại Băng Di Thần Công nhưng không ai có thể tu thành. Sau này khi ký ức hoàn toàn khôi phục, nàng mới nhớ ra Băng Di Thần Công không phải người thường có thể tu luyện, liền tự sáng tạo ra Băng Vân quyết kém xa Băng Di Thần Công để người bình thường có thể tu luyện.
Vân Triệt:
"..."
- Nhưng những điều này đều chỉ là suy đoán, nguyên nhân thực sự là gì, có lẽ không ai biết, ngươi cũng không cần phải đi tìm hiểu. Ngươi chỉ cần biết... để các nàng tu luyện Băng Di Thần Công, vốn chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.
Mạt Lỵ nói xong liền không để ý đến hắn nữa.
Vân Triệt run lên, ý tứ trong lời Mạt Lỵ rõ ràng là nói tổ tiên Băng Vân Tiên Cung, Mộc Băng Vân, không phải người của Thiên Huyền đại lục.
Không đúng, Mạt Lỵ nói “thế giới này”, chứ không phải Thiên Huyền đại lục.
Chẳng lẽ, tổ tiên sáng lập Băng Vân Tiên Cung là người đến từ một thế giới khác!?
Hơn nữa xem ra, Mạt Lỵ dường như biết chút gì đó, nhưng hoàn toàn không có ý định nói cho hắn biết.
- Cung chủ, hãy để chúng ta thử thêm một thời gian nữa. Nếu một năm sau vẫn không có thành tựu gì, vậy cũng chỉ đành từ bỏ.
Quân Liên Thiếp mở miệng nói.
- Băng Di Thần Công...
Vân Triệt suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi nói:
- Đúng là có nhiều chỗ rất đặc thù, một vài cửa ải không phải chỉ dựa vào nỗ lực hay ngộ tính là có thể vượt qua, vì vậy không thể tu luyện cũng không phải là vấn đề của các vị. Chuyện tu luyện Băng Di Thần Công tạm thời gác lại đi. Tu luyện Băng Vân quyết đến cảnh giới chí cao, uy lực cũng sẽ không yếu hơn Băng Di Thần Công.
- Được, cứ theo lời cung chủ.
Đến bây giờ, trên dưới Băng Vân Tiên Cung đã coi Vân Triệt như thần minh, răm rắp nghe theo lời hắn.
- Sáng mai, ta sẽ cùng Tuyết Nhi lên đường đến Chí Tôn Hải Điện tham gia Ma Kiếm đại hội. Có lẽ phải sáu, bảy ngày sau mới có thể trở về. Trong khoảng thời gian này, làm phiền các vị sư thúc sư bá chỉ dẫn, đốc thúc các đệ tử trong cung ngưng tâm củng cố căn cơ, tốt nhất là trong vòng hai, ba tháng không nên tùy tiện tu luyện Băng Vân quyết.
Vân Triệt dặn dò:
- Ngoài ra, nếu có chuyện gì bất ngờ xảy ra, phải lập tức truyền âm cho ta, ta sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để quay về.
- Ngày mai đã đi rồi sao?
Sáu người bước nhanh tới, Mộ Dung Thiên Tuyết nhìn Phượng Tuyết Nhi một chút rồi nói:
- Nghe nói Ma Kiếm đại hội là nơi thiên hạ quần hùng tụ hội, cường giả đỉnh cao của tứ đại thánh địa đều sẽ có mặt... Cung chủ đến nơi đó, nhất định phải cẩn thận.
- Tuyết Nhi, làm phiền ngươi bảo vệ tốt cung chủ của chúng ta.
Mộ Dung Thiên Tuyết mang theo vẻ lo lắng mơ hồ... Dù sao, đó cũng là thịnh hội của các thánh địa. Tuy Vân Triệt mạnh, nhưng đến nơi đó, người mạnh hơn hắn thật sự quá nhiều.
Đặc biệt là hắn còn có ân oán với Nhật Nguyệt Thần Cung...
Dù sao, các nàng cũng biết rõ "Sư phụ" của Vân Triệt căn bản là giả. Một khi cái danh nghĩa này bị vạch trần, hậu quả khó mà lường được.
- Vâng, con sẽ bảo vệ tốt Vân ca ca. Hơn nữa, Ma Kiếm đại hội không phải là nơi để chém chém giết giết, chắc sẽ không có nguy hiểm gì đâu ạ.
Phượng Tuyết Nhi mỉm cười nói.
-... Cung chủ.
Sở Nguyệt Ly do dự hồi lâu, tiến lên phía trước nói:
- Khuynh Nguyệt vẫn chưa có tin tức gì, lần này Ma Kiếm đại hội có thiên hạ quần hùng tụ hội, biết đâu sẽ tìm được chút manh mối.
- Ừm, ta biết.
Vân Triệt gật đầu, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, Hạ Khuynh Nguyệt có khả năng đã không còn ở Thiên Huyền đại lục. Bằng không, nàng đã sớm chủ động liên lạc với Băng Vân Tiên Cung.
Rốt cuộc nàng đã đi đâu... Hắn còn muốn biết hơn bất kỳ ai.
Cũng trong lúc đó, tại khu vực Đông Nam của Huyễn Yêu giới.
Dãy núi quanh năm yên tĩnh này lúc này đã hóa thành một biển lửa. Tiếng nổ vang rền truyền xa trăm dặm, những ngọn núi cao gần đó rung chuyển dữ dội, đá núi lăn lóc, như thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
- Minh Vương, ngươi là tên tặc tử tội ác tày trời, còn không mau thúc thủ đền tội!!
Thân thể bốn người Mộ Phi Yên, Mộ Vũ Bạch, Tô Hạng Nam, Lâm Quy Nhạn bùng lên huyền quang, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên mỗi người đều đang dốc toàn lực vây công một người... Ngoài bốn người họ ra, vòng ngoài còn có tám người đang nhìn chằm chằm, đề phòng kẻ bị vây công bỏ chạy. Tám người này đều là nhân vật cấp thái thượng trưởng lão trong các gia tộc thủ hộ.
Mười hai người, bất kể là ai, cũng đều là cường giả đứng đầu một phương của Huyễn Yêu giới. Trận thế kinh người như vậy chỉ vì một người...
Bởi vì người đó là Minh Vương!!
- Ha ha ha ha, chỉ bằng đám rác rưởi các ngươi mà cũng đòi bản vương cúi đầu sao!
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!!
Trận chiến cấp bậc Đế Quân, mỗi một lần va chạm đều mang theo uy thế kinh thiên động địa. Chiến đấu đến lúc này, phạm vi hơn hai trăm dặm đã hóa thành một vùng phế tích, không biết bao nhiêu huyền thú vô tội đã bị chôn thây trong đó.
Lúc trước Minh Vương dùng huyết độn để chạy trốn khỏi Yêu Hoàng Thành, đã khiến tinh huyết của hắn tổn thất nặng nề, nguyên khí đại thương, sau đó lại ngày đêm trốn chạy, gần như không có cơ hội thở dốc. Với thực lực năm đó của hắn, dù bốn người Mộ Phi Yên liên thủ cũng chỉ có thể thảm bại dưới tay hắn, bây giờ chỉ có thể miễn cưỡng áp chế Minh Vương, khiến hắn trong thời gian ngắn không cách nào thoát thân.
- Minh Vương lão tặc, năm đó lão phu thực sự đã bị mỡ heo che mờ mắt, mới tin lời ngươi mà bỏ qua lời khuyên của Yêu Vương... Hôm nay, lão phu sẽ tự tay đập chết ngươi!!
Mộ Phi Yên tức giận gầm lên, hắn và Mộ Vũ Bạch tạo thành một hàn băng lĩnh vực khổng lồ, mỗi một hơi thở đều có vô số băng lăng oanh kích về phía Minh Vương, khiến trên người hắn tóe ra mười mấy lỗ máu.
- Đập chết bản vương? Ha ha ha ha ha... Xem bản vương đập chết ngươi trước!!
Sắc mặt Minh Vương dữ tợn, cất tiếng cười lớn, toàn thân bỗng nhiên huyết quang đại thịnh, hai hỏa diễm cự nhân đen nhánh đột ngột xuất hiện trên bầu trời rồi đánh xuống.
- Mộ gia chủ cẩn thận!!
Đây là Viêm Ma của Minh Vương, uy lực cực kỳ khủng bố. Tô Hạng Nam trong lòng kinh hãi, cấp tốc thay đổi phương hướng công kích, trong nháy mắt Vạn Thiên Kiếm Ảnh ngưng tụ thành một luồng, mang theo cuồng phong đâm về phía Viêm Ma.
- Phong Thần kiếm!!
Nhưng khi hai con Viêm Ma rơi xuống lại không đánh về phía Mộ Phi Yên, mà đột nhiên biến hướng giữa không trung, trực tiếp oanh về phía Lâm Quy Nhạn.
Ầm!!
Một con Viêm Ma đã khiến Lâm Quy Nhạn vô cùng chật vật, huống hồ là hai con. Sắc mặt Lâm Quy Nhạn đại biến, gắng gượng chống đỡ một tức, sau đó gầm lên một tiếng thảm thiết giữa biển xích diễm đen nhánh rồi bay ra ngoài.
Xoẹt!!
Vai của Minh Vương bị Phong Thần kiếm của Tô Hạng Nam mạnh mẽ đâm xuyên một lỗ thủng, nhưng vòng vây của bốn người đã bị phá vỡ. Minh Vương cứng rắn chịu một kiếm, nhưng vẫn cười lớn một tiếng rồi đột ngột bỏ chạy.
- Không xong rồi... Mau ngăn hắn lại!!
Mộ Vũ Bạch hét lớn.
Mộ Vũ Bạch vừa dứt lời, tám vị thái thượng trưởng lão ở vòng ngoài đã đồng loạt lao về phía Minh Vương. Lúc Minh Vương đột phá vòng vây của bốn người Mộ Phi Yên đã sớm có chuẩn bị, khi hai vị thái thượng trưởng lão gần nhất còn chưa kịp đến, hai quả cầu xích diễm đã ngưng tụ trong tay hắn từ lâu bỗng nhiên nổ tung, uy lực khủng bố khiến không gian hai bên chấn động vỡ nát trong nháy mắt.
Hổ bị thương vẫn là hổ, huống hồ lúc trước Minh Vương là người mạnh nhất toàn bộ Huyễn Yêu giới, cho dù tổn thất lượng lớn tinh huyết, huyền lực sụt giảm, thì hắn vẫn là nhân vật mà các thái thượng trưởng lão của gia tộc thủ hộ khó lòng ngăn cản.
Trong tiếng nổ lớn, hai vị thái thượng trưởng lão của Mộ gia bị đánh văng ra xa, khi họ vừa ổn định lại thân hình thì tiếng cười điên cuồng của Minh Vương đã ở ngoài mấy trăm trượng.
- Nguy rồi... Mau đuổi theo! Vất vả lắm mới tìm được hắn, lần này dù thế nào cũng không thể để hắn chạy thoát!!
Mộ Phi Yên gầm lên, ba tháng trước Tiểu Yêu Hậu đã định ra kỳ hạn cho bọn họ, nếu trong vòng ba tháng vẫn không bắt được Minh Vương, tất cả đều phải tự chặt một tay tạ tội.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng nhiên truyền đến từ phương xa, một đạo kim quang chói lòa cả đất trời. Tiếng cười điên cuồng của Minh Vương tắt ngấm, thay vào đó là một tiếng kêu thảm thiết.
Ầm!!
Minh Vương bị đánh mạnh từ trên không trung xuống đất, trước ngực là một ngọn kim diễm đang từ từ thiêu đốt. Hắn thống khổ lăn lộn trên đất, xích diễm trên người liều mạng bùng lên, mất ròng rã mấy hơi thở mới dập tắt được ngọn lửa màu vàng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong con ngươi lộ ra vẻ sợ hãi mà cả đời này mới xuất hiện vài lần.
Một bóng người rực rỡ chậm rãi hạ xuống từ không trung, vóc người nàng nhỏ nhắn xinh xắn, dung nhan tinh xảo đến mức khiến nhật nguyệt phải lu mờ, nhưng đôi mày hơi xếch kia lại ngưng tụ nên uy nghiêm vô thượng khiến người ta phải rùng mình.
Sự xuất hiện của nàng khiến cả thế giới này trở nên nặng nề trong nháy mắt, ngay cả âm thanh hỏa diễm thiêu đốt cũng hoàn toàn biến mất.