Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 767: CHƯƠNG 766: PHẾ MINH VƯƠNG

- Tiểu... Tiểu Yêu Hậu!

Minh Vương dùng tay che ngực, toàn thân run rẩy không sao kiềm chế được... Hắn mạnh mẽ, ngông cuồng, coi trời bằng vung, chưa từng tỏ ra sợ hãi trước bất kỳ ai, nhưng giờ đây cả thân thể và ý chí của hắn lại đang run rẩy điên cuồng.

Bởi vì thân thể hắn càng cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề.

Lâm Quy Nhạn bị Minh Vương một đòn trọng thương, vừa thấy bóng dáng Tiểu Yêu Hậu, mặc kệ miệng mình đang tuôn máu, vội vàng quỳ rạp xuống đất, run giọng nói:

- Cung nghênh Tiểu Yêu Hậu!!

Bọn họ bị gieo nô ấn, tuyệt đối trung thành với Tiểu Yêu Hậu.

- Cung nghênh Tiểu Yêu Hậu.

Tất cả mọi người đồng loạt bái lạy, Mộ Phi Yên nhanh chóng tiến lên, khom người nói:

- Tiểu Yêu Hậu đích thân giá lâm, lần này Minh Vương có chắp cánh cũng khó thoát!

Ánh mắt hắn chuyển sang Minh Vương, gầm lên giận dữ:

- Mau bắt tên tặc tử này lại!!

Tiếng hắn chưa dứt, Mộ Vũ Bạch, Tô Hạng Nam cùng tám vị thái thượng trưởng lão đã lao ra. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lành lạnh vang lên:

- Lui lại, không ai được phép ra tay.

Toàn thân Mộ Vũ Bạch chấn động, vội vàng dừng thân hình rồi lui về phía sau.

Hiển nhiên, Tiểu Yêu Hậu muốn tự tay giết Minh Vương... để báo huyết hải thâm thù cho Huyễn Yêu hoàng tộc.

Tuy Minh Vương rất mạnh, nhưng với thực lực của Tiểu Yêu Hậu, muốn giết hắn chẳng khác nào trở bàn tay.

Thế giới vừa rồi còn nổ vang như luyện ngục, giờ khắc này lại yên tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu nhìn chăm chú vào Minh Vương, tĩnh lặng không một gợn sóng, gương mặt không giận không buồn, vô hỉ vô bi. Thế nhưng, tâm thần của tất cả mọi người có mặt đều căng như dây đàn, đến thở cũng không dám thở mạnh.

- Huyễn Thải Y...

Sự trầm mặc đáng sợ khiến lồng ngực Minh Vương như muốn nổ tung, cuối cùng hắn không thể nhịn được nữa, khàn giọng gầm lên:

- Bản vương... thực sự hối hận vì trăm năm qua đã không dứt khoát giết ngươi!

- Hừ, chết đến nơi rồi còn dám ăn nói ngông cuồng!

Mộ Phi Yên nổi giận mắng.

Tiểu Yêu Hậu không nói một lời, cũng không bị lời nói của Minh Vương chọc giận. Nàng chỉ chậm rãi giơ bàn tay ngọc ngà lên, lòng bàn tay trắng như tuyết hướng về phía Minh Vương.

Động tác đơn giản này khiến con ngươi Minh Vương co rụt lại. Hắn hét lớn một tiếng, hai tay đồng thời đánh ra, huyền lực toàn thân như bị rút cạn, Đọa Lạc Ma Viêm bùng lên ngập trời, gào thét lao về phía Tiểu Yêu Hậu.

Mật độ của Đọa Lạc Ma Viêm cực cao, uy lực tỏa ra đủ để thiêu rụi một tòa thành thành tro bụi trong nháy mắt.

Tiểu Yêu Hậu vẫn không chút biểu cảm, ấn ký Kim Ô nơi mi tâm lóe lên, bàn tay nhẹ nhàng đẩy về phía trước. Tức thì, một quầng sáng vàng óng bùng lên, Kim Ô chi viêm bốc cháy dữ dội ngay trong biển Đọa Lạc Ma Viêm. Ngọn ma diễm hung tợn khủng bố kia vừa chạm phải Kim Ô chi viêm màu vàng kim, tựa như ác quỷ gặp phải thánh quang, liền phát ra những tiếng rít chói tai, điên cuồng giãy giụa rồi nhanh chóng bị nuốt chửng, nhấn chìm...

- Ha ha ha ha ha...

Phía sau Đọa Lạc Ma Viêm, vang lên tiếng cười điên cuồng của Minh Vương:

- Huyễn Thải Y... Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn giết bản vương... Đúng là chuyện hoang đường!!

Phụt!!

Bỗng nhiên, Minh Vương phun ra một ngụm máu tươi. Sương máu từ trên trời rơi xuống, bao phủ lấy thân thể hắn. Cả người hắn chìm trong màn sương máu, dần trở nên trong suốt... rồi biến mất.

- Là huyết độn!!

Mộ Vũ Bạch kinh ngạc thốt lên. Lúc trước ở Yêu Hoàng Thành, Minh Vương đã dùng chiêu huyết độn kỳ dị này để thoát khỏi tay Tiểu Yêu Hậu.

Minh Vương tung ra Đọa Lạc Ma Viêm toàn lực chỉ là đòn gió, mục đích thực sự của hắn là lặp lại chiêu cũ, dùng huyết độn để đào tẩu... Huyết độn cần lấy tinh huyết làm vật dẫn, cái giá phải trả vô cùng nặng nề, nếu không phải thời khắc sinh tử, hắn tuyệt đối sẽ không sử dụng. Mà cả hai lần hắn thi triển, đều là trước mặt Tiểu Yêu Hậu... Bởi vì nếu không trả cái giá này, hậu quả duy nhất chính là chết thảm!

- Hừ!

Đôi mắt sáng hơn cả trăng rằm của Tiểu Yêu Hậu khẽ nheo lại, nàng hừ lạnh một tiếng, kim quang trên người lóe lên, trong nháy mắt xuyên qua tầng tầng Đọa Lạc Ma Viêm, bàn tay hờ hững chụp tới vị trí Minh Vương vừa biến mất.

Lúc trước, khi lục soát mật thất dưới lòng đất của Hoài Vương phủ, nàng đã tìm được ngọc giản ghi lại Đọa Viêm Ma Công, trong đó có ghi chép về môn Huyết Độn thuật cấm kỵ này. Thời gian qua, Tiểu Yêu Hậu đã nắm rõ nguyên lý của nó, lần này Minh Vương muốn dùng Huyết Độn thuật để chạy trốn trước mặt nàng, mới thật sự là si tâm vọng tưởng.

Ầm!!!

Viêm quang bùng nổ, một mảng lớn không gian ầm ầm vỡ vụn. Giữa những mảnh vỡ không gian, bóng người vốn đã biến mất của Minh Vương lại bị đánh bay ra trong tiếng kêu gào thảm thiết, nặng nề rơi xuống đất, toàn thân co giật. Hắn nhìn gương mặt lạnh như băng của Tiểu Yêu Hậu, toàn thân run lẩy bẩy, trên mặt là vẻ kinh hoàng như gặp phải ma thần.

- Ngươi... Không thể... Không thể...

Mặt Minh Vương trắng bệch như tờ giấy. Nếu hắn dốc toàn lực tử chiến với Tiểu Yêu Hậu, tuyệt đối có thể chống đỡ được một khoảng thời gian. Nhưng hắn lại thi triển huyết độn, không chỉ tổn thất lượng lớn tinh huyết, thiên phú bị tổn hại, mà mấy ngày sau còn rơi vào trạng thái suy yếu tột độ.

Lúc này, đừng nói là Tiểu Yêu Hậu, dù chỉ là Mộ Vũ Bạch cũng có thể dễ dàng lấy mạng hắn.

Lần đầu tiên thi triển huyết độn, hắn đã trốn thoát thành công.

Nhưng lần này, hắn không những không thể trốn thoát mà còn phí công tổn hao tinh huyết, tự đẩy mình vào chỗ chết.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu lạnh như băng, tay nàng nâng lên rồi hạ xuống, một ngọn lửa màu vàng kim lạnh lùng đánh vào đan điền của Minh Vương.

Ầm!!

Viêm quang nổ tung, sức mạnh Kim Ô viêm cuồng bạo điên cuồng tràn vào huyền mạch của Minh Vương, thiêu đốt, phá hủy huyền mạch vốn đã cực kỳ suy yếu do tổn thất lượng lớn tinh huyết... Tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm của Minh Vương vang lên, thê lương đến mức như muốn xé rách cả cổ họng. Mà huyền lực hắn khổ tu gần ngàn năm cũng nhanh chóng tiêu tán dưới sự thiêu đốt của Kim Ô Hỏa Diễm...

Sắc mặt những người có mặt đều co giật, sống lưng lạnh toát... Đối với những cường giả cấp bậc như họ, bị phế đi huyền lực còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Sau khi phá hủy huyền mạch của Minh Vương gần như không còn, Kim Ô viêm mới ngừng thiêu đốt. Minh Vương không ngất đi, nhưng huyền lực đã mất hết, khiến khả năng chịu đựng đau đớn của hắn cũng giảm đi mấy chục lần. Gương mặt hắn vặn vẹo như ác quỷ, thân thể co quắp, đôi môi run rẩy thốt ra những lời cực kỳ yếu ớt nhưng oán độc đến tột cùng:

- Huyễn Thải Y... Bản vương... dù có rơi xuống cửu u hoàng tuyền... cũng không... tha cho ngươi!!

- Chỉ sợ ngươi không có cơ hội đó.

Giọng nói của Tiểu Yêu Hậu lạnh thấu xương tủy:

- Dưới cửu tuyền, liệt tổ liệt tông của Huyễn Yêu hoàng tộc sẽ không tha cho ngươi, liệt tổ liệt tông của các gia tộc thủ hộ sẽ không tha cho ngươi. Ngay cả liệt tổ liệt tông của chính ngươi cũng sẽ không tha cho ngươi!!

- A a a a a!!

Minh Vương gầm rú như một con ác quỷ tuyệt vọng.

Tiểu Yêu Hậu giơ tay, ngón tay khẽ vạch một cái, bốn đạo viêm quang điểm vào tứ chi của Minh Vương, trong nháy mắt đốt tay chân hắn thành than. Một đạo viêm quang cuối cùng đánh thẳng vào miệng hắn, đánh bay toàn bộ răng của hắn... Răng còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị thiêu thành hư vô giữa không trung.

Hai mắt Minh Vương lồi ra, toàn thân cứng đờ, rồi ngất lịm đi trong cơn đau tột cùng.

Bây giờ đã là mùa xuân ấm áp, nhưng đám người Mộ Vũ Bạch xung quanh đều cảm thấy toàn thân phát lạnh. Họ dè dặt tiến lại gần... Nhưng thảm trạng của Minh Vương không khiến họ nảy sinh dù chỉ một tia thương hại.

Hắn đã phạm phải trọng tội, dù phải chịu hình phạt tàn khốc nhất thiên hạ cũng không đủ để chuộc tội!

- Tiểu Yêu Hậu, tại sao không giết hắn?

Mộ Phi Yên dè dặt hỏi. Tiểu Yêu Hậu không lấy mạng Minh Vương, chỉ phế bỏ huyền lực của hắn.

Hủy đi tứ chi và toàn bộ răng, là muốn hắn ngay cả tự sát cũng không làm được.

- Hắn hại phụ hoàng, hại hoàng đệ, khiến Yêu Hoàng tộc ta suýt nữa tuyệt tự, khiến Vân gia suýt nữa vạn kiếp bất phục, đẩy Huyễn Yêu Giới vào trăm năm loạn lạc... Tội ác tày trời như vậy, để hắn chết một cách dễ dàng thực sự là quá hời cho hắn!

- Bổn hậu không những không để hắn chết, mà còn muốn hắn sống thật tốt! Sống đủ một trăm năm! Trong một trăm năm này, mỗi ngày mỗi giờ, bổn hậu muốn hắn phải chịu đựng sự dằn vặt và thống khổ tàn nhẫn nhất!

Mộ Phi Yên bất giác rùng mình một cái.

Những người khác cũng toàn thân run rẩy, không dám thở mạnh.

- Hơn nữa, Vân Triệt đã từng nói, người sống thường hữu dụng hơn người chết rất nhiều.

Tiểu Yêu Hậu quay mặt đi, không thèm nhìn Minh Vương thêm một lần nào nữa:

- Mộ gia chủ, Đoạn Không Hoàn của Vân gia cần bao lâu nữa mới có thể khôi phục?

Mộ Phi Yên vội vàng đáp:

- Hôm qua lão phu đã đích thân truyền âm xác nhận với Vân Khinh Hồng, trong vòng mười ngày, chắc chắn sẽ khôi phục. Sau khi khôi phục, sẽ đủ để qua lại Thiên Huyền đại lục một lần.

- Mười ngày?

Lông mày Tiểu Yêu Hậu hơi nhíu lại.

- Mười ngày chỉ là ước tính thận trọng. Hiện nay Vân gia đang dốc toàn lực khôi phục Đoạn Không Hoàn, các Vương phủ cũng đều hết lòng tương trợ, tin rằng thời gian sẽ còn ngắn hơn... Xin hỏi Tiểu Yêu Hậu, sau khi Đoạn Không Hoàn khôi phục, lão phu có thể đi cùng không?

Mộ Phi Yên dè dặt nói, hắn cũng rất lo lắng cho Vân Triệt.

- Không cần!

Tiểu Yêu Hậu phất tay áo, xoay người bay lên không trung:

- Một mình bổn hậu đi là đủ rồi!

Thân ảnh Tiểu Yêu Hậu như một áng mây trôi, trong nháy mắt đã đi xa. Lúc này Mộ Phi Yên mới thở phào nhẹ nhõm, hắn nhìn Minh Vương nằm trên đất, hậm hực ra lệnh:

- Áp giải tên ác tặc này về Yêu Hoàng Thành! Nhớ kỹ, phải liên tục dùng huyền khí ổn định thương thế của hắn, tuyệt đối không được để hắn chết.

- Tiểu Yêu Hậu lại muốn một mình đến Thiên Huyền đại lục.

Mộ Vũ Bạch tiến đến, sắc mặt có chút kỳ quái.

- Cũng không có gì lạ. Đối với Huyễn Yêu Giới chúng ta, nơi đó là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Thêm một người là thêm một phần phiền phức và rủi ro. Tiểu Yêu Hậu đi một mình ngược lại càng an toàn hơn. Lão phu không tin với thực lực hiện nay của Tiểu Yêu Hậu, trên Thiên Huyền đại lục còn có kẻ nào có thể uy hiếp được nàng.

Mộ Phi Yên hùng hồn nói.

- Ha ha.

Tô Hạng Nam cười nhạt bước tới, nói đầy ẩn ý:

- Xem ra, Tiểu Yêu Hậu rất quan tâm đến Vân hiền chất. Mỗi lần gặp Mộ gia chủ hay Vân lão đệ đều hỏi về chuyện Đoạn Không Hoàn. Có vẻ như mối quan hệ giữa Tiểu Yêu Hậu và Vân hiền chất không chỉ đơn thuần là 'ý chỉ của Kim Ô Thánh Thần'.

- Chà chà, một nhân vật như Triệt nhi, chỉ có nữ nhân không xứng với nó, chứ không có nữ nhân nào mà nó không xứng. Tiểu Yêu Hậu nảy sinh tình cảm với nó, quả thực là chuyện bình thường không thể bình thường hơn. Cũng không xem nó là cháu ngoại của ai chứ, ha ha ha ha ha!!

Mộ Phi Yên chắp tay sau lưng, cười lớn rời đi. Bây giờ, chỉ cần nghĩ đến hoặc nhắc đến đứa cháu ngoại của mình, mặt hắn lại đỏ bừng, khí thế ngút trời.

————————————————

Thiên Huyền đại lục, Thiên Hương quốc.

Thiên Hương quốc nằm ở phía nam Thiên Huyền đại lục, là quốc gia gần Nam Hải Thiên Huyền và Chí Tôn Hải Điện nhất.

Sáng sớm, trời vừa hửng sáng, Vân Triệt đã cùng Phượng Tuyết Nhi cưỡi Thái Cổ Huyền Chu, từ Băng Vân Tiên Cung trong nháy mắt đến Thiên Hương quốc.

- Ta nghe ông nội nói, Thiên Hương quốc sản xuất một loại dị thảo tên là 'Thiên Hương', tỏa ra hương thơm rất lâu. Đứng ở khu vực xung quanh Thiên Hương quốc cũng có thể ngửi thấy được, có lẽ đây chính là nguồn gốc của cái tên Thiên Hương quốc.

Vân Triệt thong thả bay về phía Nam Hải, vừa bay vừa lục lại những thông tin ít ỏi trong đầu về Thiên Hương quốc để kể cho Phượng Tuyết Nhi nghe.

Không đi thẳng đến khu vực Nam Hải, tự nhiên là để phòng ngừa bại lộ Thái Cổ Huyền Chu.

- Lát nữa là có thể gặp phụ hoàng rồi. Sau khi Phượng Thần đại nhân rời đi, đây là lần đầu tiên ta xa phụ hoàng lâu như vậy, không biết khoảng thời gian này người có khỏe không.

Phượng Tuyết Nhi khẽ nói.

Trời càng lúc càng sáng, cuối cùng một vầng dương ấm áp cũng nhô lên ở phương đông, một vùng biển xanh biếc vô tận cũng hiện ra trong tầm mắt họ.

Nam Hải Thiên Huyền!

Từ Nam Hải Thiên Huyền tiếp tục đi về phía nam 3.000 dặm, chính là vị trí của một trong tứ đại thánh địa —— Chí Tôn Hải Điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!