Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 768: CHƯƠNG 767: HẢI ĐIỆN LƠ LỬNG

Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi bay dọc theo đường ven biển, đến không phận Nam Hải. Sau khi bay được một lúc, trong tầm mắt cuối cùng cũng xuất hiện một luồng lam quang khác thường... Nơi phát ra lam quang là một hòn đảo hoang không lớn lắm.

- Chính là chỗ đó, chúng ta xuống dưới.

Vân Triệt dắt tay Phượng Tuyết Nhi, cùng nàng đáp xuống hòn đảo hoang. Phượng Tuyết Nhi đưa tay khẽ vuốt mặt, dung nhan tuyệt mỹ khiến đất trời thất sắc kia lập tức được một tầng tuyết sa che phủ.

Vân Triệt lấy viên ngọc thạch hình lục giác mà Cơ Thiên Nhu giao cho hắn từ trong Thiên Độc Châu ra. Mảnh ngọc thạch này tên là Hải Thần Ngọc, bên trong khắc ghi thiệp mời tham dự Ma Kiếm đại hội và phương pháp tiến về Chí Tôn Hải Điện. Giống như thông tin trong Hải Thần Ngọc, tất cả những người đến tham dự Ma Kiếm đại hội đều phải thông qua một truyền tống trận đặc thù trên hòn đảo nhỏ này, vượt qua hải vực ba ngàn dặm để trực tiếp truyền tống đến Chí Tôn Hải Điện.

Trên đảo, một cơn gió biển mát mẻ thổi tới. Toàn bộ đảo nhỏ trống không. Khi Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi vừa đáp xuống, hai bóng người tựa quỷ mị xuất hiện trước mặt bọn họ.

- Hai vị đến vì Ma Kiếm đại hội? Nếu đúng, xin mời xuất trình Hải Thần Ngọc, nếu không có thì mau chóng rời đi!

Hai người đều mặc áo lam, sắc mặt cứng ngắc, trong vẻ nghiêm nghị lộ ra một luồng uy nghiêm và ngạo nghễ không cách nào che giấu.

Bởi vì bọn họ là đệ tử của Chí Tôn Hải Điện! Mặc dù lần này những người đến đây đều là cường giả hoặc thế lực hàng đầu Thiên Huyền đại lục, nhưng trên toàn cõi Thiên Huyền, kẻ có thể ngồi ngang hàng với họ cũng chỉ có ba thánh địa còn lại mà thôi. Cho nên, trừ phi gặp người của tam đại thánh địa, bằng không vẻ ngạo nghễ của bọn họ tuyệt không thu liễm nửa phần.

Tứ đại thánh địa là chúa tể của Thiên Huyền, trải qua vạn năm ròng rã không ai có thể lay chuyển.

Vân Triệt lười biếng trả lời, trực tiếp lấy Hải Thần Ngọc ra, vừa định ném cho một tên đệ tử Hải Điện thì bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc mang theo sự hưng phấn tột độ hòa cùng gió biển truyền đến từ phía sau.

- Tỷ phu! Tỷ phu!!

Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi đồng thời quay người lại, bất ngờ nhìn thấy Hạ Nguyên Bá đang từ phía đông nam nhanh chóng bay tới. Bên cạnh hắn còn có một thân ảnh mặc áo bào trắng, râu bạc rủ xuống ngực, dáng vẻ tiên phong đạo cốt... người này chính là Cổ Thương chân nhân mà Vân Triệt đã gặp ở Thần Hoàng quốc năm đó.

Hạ Nguyên Bá đáp xuống đầu tiên, lao tới trước mặt Vân Triệt, gương mặt tràn đầy kích động nói:

- Thật là trùng hợp, vậy mà lại gặp được tỷ phu ở đây! Hắc hắc, Tuyết Nhi muội muội quả nhiên cũng đi cùng.

- Nguyên Bá, sao chỉ có ngươi và sư phụ ngươi đến đây? Những người khác của thánh vực đâu?

Vân Triệt vỗ vỗ vai Hạ Nguyên Bá, thuận miệng hỏi. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn cảm nhận rõ ràng thực lực của Hạ Nguyên Bá so với lần gặp trước lại có sự tăng tiến...

Hơn nữa còn là sự tăng tiến vượt bậc.

Bá Hoàng thần mạch... Lại còn là “Bá Hoàng Thần mạch không giống bình thường” trong miệng Mạt Lỵ!

- Ồ, Thánh Đế đại nhân đã xuất phát trước chúng ta hai ngày rồi. Mà khoảng thời gian trước ta lại vừa có đột phá nhỏ, nên ta và sư phụ mới đi chậm một chút.

Hạ Nguyên Bá vừa cười vừa nói, đối với hắn, có thể nhìn thấy Vân Triệt tự nhiên là một chuyện vô cùng vui vẻ.

- Thì ra là thế.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu, thầm nghĩ: Mình đã đến sớm gần bốn ngày, vậy mà Hoàng Cực Thánh Vực còn đến sớm hơn, lại do chính Thánh Đế dẫn đầu. Xem ra cho dù là tứ đại thánh địa cũng rất có hứng thú với Ma Kiếm đại hội lần này.

Dù sao, đối với những chí tôn cường giả đã đứng ở đỉnh phong Quân Huyền cảnh hàng trăm, hàng ngàn năm mà không cách nào đột phá, bốn chữ “Thần Huyền chi bí” này có một sức hấp dẫn không thể nào kháng cự.

Đệ tử Hải Điện nhìn thấy Cổ Thương chân nhân, không thèm để ý đến Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi nữa mà vội vàng bước lên nghênh đón, vẻ ngạo khí trên mặt lập tức thu lại, biến mất không còn tăm hơi, vô cùng cung kính hành lễ:

- Vãn bối là đệ tử Hải Điện, bái kiến Cổ Thương chân nhân.

Cổ Thương chân nhân hơi vung phất trần trong tay, mỉm cười gật đầu, sau đó đi thẳng tới chỗ Vân Triệt, cười ha hả nói:

- Vân tiểu hữu, năm đó vừa gặp, Cổ mỗ đã nhận định tương lai ngươi sẽ là một chân long kinh thế hãi tục. Bây giờ mới qua ba năm ngắn ngủi không gặp, ngươi đã thật sự hóa thành kim long, khiến Cổ mỗ không khỏi cảm thán.

- Vãn bối Vân Triệt bái kiến Cổ tiền bối, Cổ tiền bối quá khen, vãn bối không dám nhận.

Vân Triệt mỉm cười hành lễ.

Lúc Cổ Thương chân nhân nói chuyện với Vân Triệt, ánh mắt của ông còn thoáng lướt qua Phượng Tuyết Nhi bên cạnh, ánh mắt và sắc mặt chợt cứng lại trong sát na, ngay cả bước chân cũng rõ ràng chậm đi.

Huyền lực càng cao, thọ nguyên càng dài. Cho nên chỉ nhìn bề ngoài thì không thể nào phán đoán được tuổi tác của một huyền giả cường đại. Mặc dù có thể duy trì vẻ ngoài trẻ trung, nhưng huyền giả có đủ kinh nghiệm vẫn có thể từ khí tức mà phán đoán ra tuổi tác thật sự của họ.

Cổ Thương cảm giác được tuổi tác của cô gái bên cạnh Vân Triệt chỉ mới đôi mươi, ít nhất còn nhỏ hơn Hạ Nguyên Bá.

Nhưng khí tức huyền lực của nàng, lại là...

Quân Huyền cảnh... bát cấp!?

Điều này khiến ông không thể không kinh hãi, và lập tức nghĩ đến một người... cùng với tin đồn khiến người ta không thể nào tin được trong khoảng thời gian này.

Chẳng lẽ lời đồn kia... lại là sự thật?

Ánh mắt Cổ Thương chân nhân rơi trên người Phượng Tuyết Nhi, nhất thời khó mà dời đi:

- Vị tiểu hữu này, có phải là Tuyết công chúa của Phượng Hoàng Thần Tông không?

Phượng Tuyết Nhi tiến lên, nhẹ nhàng thi lễ:

- Vãn bối Phượng Tuyết Nhi, bái kiến Cổ Thương tiền bối.

- Ngô.

Cổ Thương chân nhân chậm rãi gật đầu, nhưng sóng lòng lại không cách nào đè xuống, ông cảm thán một tiếng nói:

- Ai, thật đúng là hậu sinh khả úy. Xem ra, lão bất tử sống ngàn năm như ta đây cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi, ha ha.

Khi Vân Triệt báo tên mình, sắc mặt hai tên đệ tử Hải Điện đại biến, trong sự bối rối còn xen lẫn nỗi sợ hãi sâu sắc. Hai người họ liếc nhau, sau đó vội vàng tiến lên hành lễ với Vân Triệt, một tên vội nói:

- Hóa... hóa ra quý khách chính là Vân cung chủ của Băng Vân Tiên Cung Thương Phong quốc. Vừa rồi chúng ta có mắt không thấy Thái Sơn, lễ nghĩa có phần thất thố, mong Vân cung chủ rộng lòng tha thứ.

Thái độ này khiến Vân Triệt có chút kinh ngạc, hắn khoát tay nói:

- Ta chỉ là một hậu bối, hơn nữa lần này đến đây vẫn là có việc cầu Chí Tôn Hải Điện, các ngươi không cần phải khách khí với ta như vậy.

- Không không.

Đệ tử Hải Điện cuống quýt lắc đầu:

- Hải Hoàng đại nhân đã dặn dò, Vân cung chủ là quý khách của chúng ta, lễ nghĩa phải có thừa. Vừa rồi chúng ta lại...

- A, biết rồi biết rồi.

Vân Triệt hơi vung tay:

- Mấy chuyện nhỏ nhặt này bỏ qua đi, cứ trực tiếp đưa chúng ta đến truyền tống trận là được.

- Vâng... Các vị mời theo chúng ta.

Trung tâm đảo nhỏ là một không gian huyền trận đang tỏa ra quang mang xanh lam. Không gian huyền trận tiêu hao năng lượng rất lớn, mà không gian huyền trận có thể trực tiếp vượt qua ba ngàn dặm này lại càng không tầm thường, toàn bộ Thiên Huyền đại lục có được thủ bút bực này cũng không có mấy nhà.

- Bốn vị khách quý, sau khi tiến vào huyền trận sẽ được truyền tống đến một hòn đảo. Từ hòn đảo đó đi về phía nam trăm dặm chính là vị trí của Hải Điện. Đại trưởng lão đã tự mình chờ ở đó để cung nghênh các vị.

Hai tên đệ tử Hải Điện đứng khởi động huyền trận, cung kính nói, phần lớn ánh mắt của họ không phải rơi trên người Cổ Thương chân nhân mà là không ngừng liếc trộm Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá.

Bên trong huyền trận, lam quang lóe lên, phong cảnh trước mắt Vân Triệt lập tức hóa thành màu trắng, giây lát sau lại hiện ra một màu xanh thăm thẳm.

- Đến rồi, nơi này chính là hòn đảo mà hai người kia vừa nói, từ đây đi về phía nam trăm dặm chính là Hải Điện.

Cổ Thương chân nhân đi đầu bước ra khỏi huyền trận, cười ha hả nói. Ánh mắt của ba người Vân Triệt đều vô thức nhìn về phía nam, cả ba đồng thời há hốc miệng, bật ra tiếng kinh hô giống hệt nhau.

- Oa... A!

- Kia chính là... Chí Tôn Hải Điện?

Con mắt Hạ Nguyên Bá trừng lớn, đây cũng là lần đầu tiên hắn đến Chí Tôn Hải Điện.

Trên bầu trời phương nam có thể nhìn thấy một hòn đảo hình tròn được lam quang bao phủ. Hòn đảo kia không phải là hải đảo thông thường, mà nó... lơ lửng trên không trung phía trên mặt biển!!

Nhìn xuống phía dưới, khoảng cách từ mặt biển đến hòn đảo này khoảng bảy tám dặm!

- Phụ hoàng từng nói, Chí Tôn Hải Điện trôi nổi giữa không trung... hóa ra thật sự có chuyện thần kỳ như vậy.

Phượng Tuyết Nhi khẽ nói.

- ...Để một hòn đảo lớn như vậy lơ lửng quanh năm suốt tháng, chắc hẳn phải hao phí cực lớn.

Vân Triệt nhìn về phương nam nói.

- Ha ha, đó là tự nhiên.

Cổ Thương chân nhân gật đầu, cười nhạt nói:

- Hòn đảo lơ lửng này dài chín mươi dặm, rộng bảy mươi dặm, nếu xét về quy mô thì nó xếp cuối cùng trong tứ đại thánh địa, thậm chí không sánh kịp Phượng Hoàng thành của Phượng Hoàng Thần Tông, nhưng xét về khí thế thì không một thế lực nào trong thiên hạ có thể sánh bằng. Hơn nữa mỗi năm đều phải hao tốn vô số Huyền Tinh để duy trì nó lơ lửng.

- Vân ca ca, chúng ta đi nhanh lên một chút đi, bây giờ ta rất muốn xem thử rốt cuộc Chí Tôn Hải Điện trông như thế nào. Chỉ đứng xa xa nhìn thôi đã thấy nó còn thần kỳ hơn nhiều so với lời phụ hoàng nói.

Phượng Tuyết Nhi rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của Vân Triệt, gò má hưng phấn ửng hồng.

- Bây giờ ta cũng rất có hứng thú, đi thôi!

Vân Triệt đưa tay ôm lấy vòng eo mềm mại của Phượng Tuyết Nhi, hai người cùng bay lên, bay thẳng đến hòn đảo lơ lửng thần kỳ kia.

- A a, tỷ phu chờ ta với!

Hạ Nguyên Bá nhảy lên hơn mười trượng, rất nhanh liền sánh vai cùng Vân Triệt.

- Ha ha.

Cổ Thương chân nhân ôn hòa cười một tiếng, không nhanh không chậm đi theo sau ba người. Nhìn bóng lưng của họ, nụ cười trên mặt ông từ từ biến mất, thay vào đó là vẻ phức tạp.

Bởi vì ba người trẻ tuổi trước mắt chính là ba người có thiên tư đỉnh cao nhất trong thế hệ trẻ của Thiên Huyền đại lục!

Hơn nữa mỗi người đều là những tồn tại kinh thế hãi tục, vang danh cổ kim.

Hạ Nguyên Bá, sở hữu Bá Hoàng thần mạch, hơn nữa bên trong Bá Hoàng thần mạch còn ẩn giấu một lực lượng lớn đến mức ngay cả ông cũng không thể tưởng tượng. Kể từ khi Bá Hoàng Thần mạch của hắn bắt đầu thức tỉnh, tốc độ tăng trưởng huyền lực khiến ngay cả Hoàng Cực Thánh Đế cũng phải chấn động... Bá Hoàng Thần mạch của hắn mạnh hơn rất nhiều so với tất cả các Bá Hoàng Thần mạch từng xuất hiện trong ghi chép của Thiên Huyền đại lục!

Bây giờ Hạ Nguyên Bá mới hai mươi hai tuổi đã là Quân Huyền cảnh lục cấp, sáng tạo nên lịch sử của Thiên Huyền đại lục.

Nếu người khác có thể trở thành đệ tử của Cổ Thương thì đó chính là may mắn một đời. Nhưng Cổ Thương chân nhân lại cảm thấy có thể nhận được một đệ tử thiên tư dị bẩm như Hạ Nguyên Bá là may mắn lớn nhất đời ông.

Thế nhưng, vừa rồi lại xuất hiện một người chưa đến hai mươi tuổi đã là Quân Huyền cảnh cấp tám! Hoàn toàn nghiền ép Hạ Nguyên Bá.

Ít nhất là bây giờ.

Có điều, người kinh thế nhất trong thế hệ trẻ lại không phải hai người họ... mà là Vân Triệt!

Hạ Nguyên Bá và Phượng Tuyết Nhi có thiên tư và huyền lực khủng bố phá vỡ lịch sử. Nhưng Vân Triệt... mới chỉ là Vương Huyền cảnh lại có thể thi triển ra thực lực sánh ngang Quân Huyền cảnh, đây là chuyện khiến những cường giả đỉnh cao thế gian như bọn họ đều không thể nào hiểu nổi.

Nếu nói về phương diện thiên tư hoặc huyền công cực cao thì việc nghiền ép hoặc vượt cấp khiêu chiến đều là chuyện bình thường.

Nhưng, nhìn lại lịch sử Thiên Huyền đại lục, đừng nói là Vương Huyền cảnh sánh ngang Quân Huyền cảnh, mà ngay cả Bá Huyền cảnh sánh vai Quân Huyền cảnh cũng là chuyện xưa nay chưa từng có.

Mà chuyện khiến Cổ Thương chân nhân để ý nhất chính là, bất luận là Hạ Nguyên Bá hay Phượng Tuyết Nhi, đều có tình cảm sâu đậm đối với Vân Triệt. Hạ Nguyên Bá thì không cần phải nói, Cổ Thương rất rõ ràng, nếu như bảo Hạ Nguyên Bá dùng mạng để cứu Vân Triệt, hắn ngay cả lông mày cũng sẽ không nhíu một cái.

Còn Phượng Tuyết Nhi, người khiến tâm thần ông kinh động suốt mấy hơi thở, lại vô cùng thân mật dựa vào Vân Triệt, ánh mắt nhìn về phía hắn hoàn toàn là một loại quyến luyến không muốn xa rời.

Lịch sử của tứ đại thánh địa... sắp đi đến hồi kết rồi sao?

- Hô...

Cổ Thương chân nhân thở ra một hơi thật dài, sau đó mở miệng nói:

- Vân tiểu hữu, không biết tôn sư của cậu có hứng thú với Ma Kiếm đại hội lần này không?

Không thể nghi ngờ, vị sư phụ “Đoạt Thiên lão nhân” của Vân Triệt là cái tên khiến tứ đại thánh địa kinh hãi nhất từ trước tới nay.

Vân Triệt không chút nghĩ ngợi, trực tiếp quay đầu nói:

- Gia sư sớm đã là người ngoài thế tục, trước nay không vướng bận hồng trần, cũng không muốn bị bất cứ điều gì trói buộc. Cho nên vãn bối tuy là đệ tử, nhưng trước nay không biết gia sư ở đâu, lại muốn đi phương nào. Chỉ khi nào vãn bối buộc phải cầu cứu, gia sư mới hiện thân gặp mặt.

Câu trả lời của Vân Triệt có chút khéo léo, hắn đã sớm suy nghĩ xong từ trước. Bởi vì đến Chí Tôn Hải Điện, tuyệt đối sẽ có người hỏi vấn đề này.

- Thì ra là thế.

Cổ Thương chân nhân gật đầu.

- Cổ tiền bối, người của Chí Tôn Hải Điện qua lại đại lục đều thông qua truyền tống trận sao?

Vân Triệt vì phòng ngừa Cổ Thương hỏi nhiều lộ ra sơ hở nên đã mở miệng hỏi trước một vấn đề mà thực ra hắn không quan tâm cho lắm.

- Cũng không phải như vậy.

Cổ Thương chân nhân đáp:

- Người của Hải Điện rất ít khi xuống biển. Dù có rời đi cũng đều là phi hành qua lại. Còn truyền tống trận vừa rồi là vì Ma Kiếm đại hội lần này mà đặc biệt tạo ra. Không gian huyền trận tiêu hao rất lớn, cho dù là Chí Tôn Hải Điện, e là cũng không thể duy trì lâu dài.

Tựa hồ nhìn ra ý đồ của Vân Triệt, Cổ Thương chân nhân cũng không truy hỏi thêm về chuyện sư phụ của hắn nữa.

- Vừa rồi hai vị đệ tử Hải Điện có đề cập, người đón khách là đại trưởng lão của họ. Xem ra Chí Tôn Hải Điện vô cùng coi trọng Ma Kiếm đại hội lần này, thế mà lại để đại trưởng lão tự mình đón khách. Có thể là đại trưởng lão của thánh địa, thực lực và địa vị trong Chí Tôn Hải Điện hẳn là chỉ đứng sau Hải Hoàng.

Vân Triệt trầm ngâm nói.

- Đại trưởng lão Chí Tôn Hải Điện tên là Mạch Trần Phong.

Hạ Nguyên Bá tiếp lời:

- Nhưng, ông ta ở trong Chí Tôn Hải Điện cũng không phải là người chỉ đứng sau Hải Hoàng. Phía trên các trưởng lão của Chí Tôn Hải Điện còn có Thất Tôn Giả. Bọn họ mới là bảy người lợi hại nhất ngoài Hải Hoàng của Chí Tôn Hải Điện.

- Thất... Tôn Giả?

Vân Triệt kinh ngạc quay đầu.

- Trong tứ đại thánh địa, trưởng lão cũng không phải là lực lượng cao nhất. Phía trên trưởng lão của Chí Tôn Hải Điện có Thất Tôn Giả, Nhật Nguyệt Thần Cung có Ngũ Thần Sứ, Thiên Uy Kiếm Vực có Tam Kiếm Thị. Hoàng Cực Thánh Vực chúng ta cũng vậy, phía trên trưởng lão còn có Mười Hai Chân Nhân.

Hạ Nguyên Bá giải thích.

✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!