Chí Tôn Hải Điện có bảy vị tôn giả, Nhật Nguyệt Thần Cung có năm vị thần sứ, Thiên Uy Kiếm Vực có ba vị kiếm thị, còn Hoàng Cực Thánh Vực là mười hai chân nhân... đều là những tồn tại ngự trị bên trên các trưởng lão trong Tứ Đại Thánh Địa!
— Lúc trước ở Thần Hoàng thành, nghe nhiều người gọi Cổ tiền bối là chân nhân, ta còn tưởng đó chỉ là cách xưng hô đặc biệt của mọi người dành cho Hoàng Cực Thánh Vực. Nói vậy, Cổ tiền bối cũng là một trong mười hai chân nhân của Hoàng Cực Thánh Vực sao?
Vân Triệt hỏi, trong lòng khẽ động. Năm đó ở Thần Hoàng thành, hắn đã nhận ra địa vị của Cổ Thương ở Hoàng Cực Thánh Vực tuyệt đối không thấp, là một người khiến Phượng Hoành Không phải nhún nhường, ngay cả những kẻ kiêu căng cuồng ngạo, tính tình quái dị như Dạ Tinh Hàn và Cơ Thiên Nhu cũng phải cung kính trước mặt ông, không dám lỗ mãng. Hoàng Cực Thánh Vực hết sức coi trọng Hạ Nguyên Bá, người mang Bá Hoàng Thần Mạch, thậm chí có dấu hiệu muốn lập cậu ta thành Thánh Vực chi chủ đời tiếp theo, nhưng cuối cùng vẫn là do Cổ Thương đến chỉ đạo tu luyện, từ đó có thể thấy được địa vị của ông.
Xem ra, hai chữ "Chân nhân" trong Cổ Thương chân nhân lại là một cách xưng hô kinh người đến vậy!
— Đúng vậy, đúng vậy!
Hạ Nguyên Bá gật đầu:
— Sư phụ ta chính là một trong mười hai chân nhân, xếp thứ năm trong mười hai chân nhân.
— Thì ra là vậy.
Vân Triệt chậm rãi gật đầu, không chỉ là chân nhân của Thánh Vực, mà còn xếp hạng thứ năm...
Nói cách khác, địa vị tổng hợp của Cổ Thương chân nhân trong toàn bộ Hoàng Cực Thánh Vực xếp thứ sáu! Còn đáng sợ hơn cả dự đoán của mình.
Ánh mắt Vân Triệt liếc qua, lặng lẽ nhìn Cổ Thương chân nhân ở phía sau một chút, nhỏ giọng hỏi:
— Nguyên Bá, ta vẫn chưa hỏi cậu, tu vi huyền lực của sư phụ cậu là gì?
— Quân Huyền cảnh cấp chín.
Hạ Nguyên Bá không chút do dự đáp, sau đó lại vỗ ngực một cái:
— Trước đây thấy sư phụ lợi hại, nhưng nếu cho ta mười năm, ta nhất định có thể vượt qua ông ấy, khà khà khà.
Cổ Thương chân nhân ở phía sau khẽ lắc đầu, trên mặt lộ ra cảm xúc phức tạp, trong đó mang theo một chút kiêu ngạo.
Đối với một sư phụ mà nói, đệ tử có thể vượt qua chính mình sẽ là niềm an ủi lớn lao, thậm chí là niềm kiêu hãnh. Ông sống hơn ngàn năm, tu vi huyền lực kinh thế hãi tục, đã phải trải qua biết bao gian khổ... Nhưng cái tên quái thai Hạ Nguyên Bá này, chỉ dùng thời gian mấy năm ngắn ngủi đã từ một tên Sơ Huyền cảnh yếu ớt đến không thể tả nhảy vọt lên Quân Huyền cảnh, đến hiện tại, vẫn duy trì tốc độ trưởng thành khiến cả Thánh Đế cũng phải kinh sợ.
Cậu ta muốn vượt qua mình, cần gì đến mười năm. Khi đó, cậu ta còn chưa tới ba mươi tuổi.
Một tên đệ tử chưa tới ba mươi tuổi vượt qua sư phụ hơn ngàn tuổi như ông, sao có thể không khiến ông tán thán.
— Hóa ra sư phụ cậu lợi hại như vậy. Mười hai chân nhân đều lợi hại như sư phụ cậu sao?
Vân Triệt tiếp tục hỏi.
Chuyện nội bộ của một thế lực, đặc biệt là kết cấu thực lực của tầng lớp cao nhất, rất kỵ bị người ngoài hỏi đến... Huống hồ đây lại là Tứ Đại Thánh Địa. Nhưng đối với Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá không có một chút kiêng kỵ nào, dù muốn hay không đều trực tiếp mở miệng nói:
— Mười hai chân nhân được sắp xếp dựa trên thực lực theo quy định rất nghiêm ngặt. Mạnh nhất là Khổ Thống chân nhân, Cửu Thán chân nhân, Tuyệt Tâm chân nhân, đều là Đế Quân cấp mười rất lợi hại!
— Đế Quân cấp mười?
Trong lòng Vân Triệt ngưng lại... Đế Quân cấp mười, đỉnh cao của Quân Huyền cảnh, cũng là thực lực cao nhất mà nhân loại ở Thiên Huyền đại lục có thể đạt đến!
Có thể đạt đến cảnh giới này, ở Huyễn Yêu giới hiện nay, ngoại trừ Tiểu Yêu Hậu, cũng chỉ có Minh Vương mà thôi!
Mà riêng Hoàng Cực Thánh Vực đã có ba người!
Không đúng, tính cả Thánh Đế là bốn người!!
— Chín vị chân nhân còn lại có năm người là Quân Huyền cảnh cấp chín, bốn người là Quân Huyền cảnh cấp tám hậu kỳ. Mà trong số các trưởng lão, người mạnh nhất cũng là Quân Huyền cảnh cấp tám.
Hạ Nguyên Bá tiếp tục nói.
"..."
Thẳng thắn mà nói, thực lực hùng hậu của Hoàng Cực Thánh Vực vượt xa dự liệu của Vân Triệt, khiến lòng hắn dấy lên sóng to gió lớn. Mà thực lực kinh khủng như thế, cũng tuyệt không phải chuyện người thường có thể biết được. Nếu không có Hạ Nguyên Bá, ngay cả hắn cũng không dễ dàng biết được Hoàng Cực Thánh Vực cường đại đến mức độ như vậy. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:
— Nói như vậy, muốn ngự trị bên trên các trưởng lão, ít nhất phải có thực lực Quân Huyền cảnh cấp tám hậu kỳ. Cường giả tuyệt thế như vậy, Hoàng Cực Thánh Vực các người có mười hai người, Chí Tôn Hải Điện có bảy người, Nhật Nguyệt Thần Cung có năm người, Thiên Uy Kiếm Vực có ba người... như vậy Hoàng Cực Thánh Vực ngự trị trên ba Thánh Địa khác, không hổ là đứng đầu Tứ Đại Thánh Địa.
— Cũng không hẳn là như vậy.
Giọng của Cổ Thương chân nhân từ phía sau truyền đến:
— Chân nhân, tôn giả, thần sứ, kiếm thị lần lượt là mười hai, bảy, năm và ba người mạnh nhất của Tứ Đại Thánh Địa, nhưng đây là bốn loại tồn tại độc lập, tiêu chuẩn thực lực cũng không giống nhau.
— Bảy vị tôn giả của Chí Tôn Hải Điện, có hai người là Quân Huyền cảnh cấp mười, năm người còn lại đều là Quân Huyền cảnh cấp chín. Nói về đại trưởng lão Mạch Trần Phong của Hải Điện, ông ta đã là Quân Huyền cảnh cấp tám hậu kỳ, là người mạnh nhất trong mười tám trưởng lão của Hải Điện.
— Năm vị thần sứ của Nhật Nguyệt Thần Cung, có hai người là Đế Quân cấp mười, ba người còn lại là Đế Quân cấp chín, đại trưởng lão mạnh nhất có thực lực xấp xỉ Mạch Trần Phong. Nếu xét về phương diện sức mạnh mà nói, họ hơi yếu hơn Chí Tôn Hải Điện một chút.
— Còn về Thiên Uy Kiếm Vực... Tuy số lượng Đế Quân cao cấp và Đế Quân cấp thấp của Thiên Uy Kiếm Vực ít nhất trong Tứ Đại Thánh Địa, nhưng ba vị kiếm thị này đều là Đế Quân cấp mười, xét về số lượng thì vượt qua Chí Tôn Hải Điện cùng Nhật Nguyệt Thần Cung, ngang hàng với Thánh Vực của ta.
— ...Thì ra là vậy, cảm tạ Cổ tiền bối đã không kiêng kỵ chỉ giáo.
Vân Triệt xoay người nói.
— Ha ha.
Cổ Thương chân nhân chậm rãi lắc đầu, thở dài nói:
— Với thực lực thần kỳ của tôn sư nhà cậu, e rằng trong mắt ngài ấy, chúng ta cũng chỉ là mây khói thoảng qua mà thôi.
— Cổ tiền bối nói gì vậy.
Vân Triệt thuận miệng trả lời, nhưng trong lòng lại nặng trĩu thêm mấy phần.
Xem ra, trong Tứ Đại Thánh Địa, cường giả đạt đến Đế Quân cấp mười đã là tầng lớp cao nhất rồi, mà số lượng còn nhiều đến mười bốn người! Mà bốn vị Thánh Chủ trong đó, e là đều đạt đến Quân Huyền cảnh cấp mười hậu kỳ! Chắc chắn sẽ không yếu hơn Minh Vương... thậm chí có thể mạnh hơn.
Mà Quân Huyền cảnh cấp chín, cũng có gần hai mươi người!
Đều là thế lực đỉnh cao của một đại lục, nhưng mười hai gia tộc thủ hộ của Huyễn Yêu giới lại không có ai thành tựu Đế Quân cấp mười! Đế Quân cấp chín chỉ có ba người. Hắn biết rõ nội tình của Vân gia và Mộ gia nhất... hiện nay người mạnh nhất Mộ gia chính là ông ngoại Mộ Phi Yên của hắn, cũng mới là Đế Quân cấp tám, còn Vân gia suy tàn trăm năm, thái thượng trưởng lão mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Quân Huyền cảnh cấp bảy mà thôi.
Từ lâu hắn đã biết, xét về phương diện huyền lực thì Thiên Huyền đại lục vượt qua Huyễn Yêu giới. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Tứ Đại Thánh Địa có thể đi vào địa bàn của mười hai gia tộc thủ hộ Huyễn Yêu giới, mà trăm năm qua gia tộc thủ hộ không dám bước chân vào Thiên Huyền đại lục.
Bốn thế lực to lớn, cường thịnh vạn năm, lấy danh xưng "Thánh Địa" để tồn tại ở thế gian, quả thực là những thế lực vô cùng đáng sợ.
Hải Điện lơ lửng giữa trời càng ngày càng gần, Vân Triệt hướng về Cổ Thương thỉnh giáo:
— Cổ tiền bối, không biết ngài có biết gì về Thí Nguyệt Ma Quật không?
— Thí Nguyệt Ma Quật? Đó là nơi nào?
Hạ Nguyên Bá nghiêng người sang, vẻ mặt hiếu kỳ.
"..."
Trên mặt Cổ Thương chân nhân lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là ngạc nhiên vì Vân Triệt chưa từng tới Chí Tôn Hải Điện lại biết cái tên này. Ông thận trọng nhìn vẻ mặt Vân Triệt một chút, chậm rãi nói:
— Nếu cậu biết Thí Nguyệt Ma Quật, hẳn cũng nên biết vì sao Chí Tôn Hải Điện phải ở trên thương hải quanh năm. Liên quan tới Thí Nguyệt Ma Quật, cho dù là ta cũng biết rất ít. Đối với thế nhân mà nói, đó là một sự tồn tại cực kỳ cấm kỵ, tuyệt đối không thể nảy sinh lòng hiếu kỳ đối với nó.
— Tại sao?
Vân Triệt nhíu mày.
— Bởi vì nó đã tồn tại ròng rã vạn năm mà vẫn không thể mở ra.
Giọng của Cổ Thương chân nhân có chút trầm trọng:
— Những thứ không biết thường tràn đầy nguy hiểm bất ngờ. Mà loại bí ẩn lâu không mở ra này lại càng mang ý nghĩa trong đó tồn tại nguy hiểm lớn hơn. Cái tên Thí Nguyệt Ma Quật này, cậu cứ xem như là một truyền thuyết hư cấu là được, vạn lần đừng tra cứu... Càng không nên tới gần, để tránh khỏi vạn kiếp bất phục.
Cổ Thương chân nhân nói xong, Chí Tôn Hải Điện đã gần ngay trước mắt, ông vung phất trần một cái, nhất thời, một luồng gió nhẹ từ phía dưới thổi đến, mang bốn người lơ lửng bay lên:
— Đến rồi... Chúng ta lên đi.
Thân thể xuyên qua một tầng huyền quang màu lam, Vân Triệt mang theo Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng đáp xuống Phù Không Đảo.
Thời điểm bước vào Chí Tôn Hải Điện, khí tức xung quanh hoàn toàn thay đổi, không ngửi thấy một chút mùi biển nào, cũng hoàn toàn không cảm giác được gió biển... giống như từ thế giới đại dương bỗng nhiên tiến vào một thế giới khác hoàn toàn độc lập vậy.
Dưới chân là huyền ngọc tỏa ra ánh sáng lạnh nhàn nhạt, mỗi một khối đều có giá trị liên thành. Phóng tầm mắt ra xa, trong tầm mắt toàn là lầu vũ, cung điện, đình viện, cổ mộc, hoa cỏ trải rộng, sinh cơ bừng bừng. Bao trùm lên sức sống nồng đậm ấy là một luồng huyền khí bao phủ toàn bộ Hải Điện, tinh thuần đến mức khó tin.
Nơi này không giống một hòn đảo, lại càng không phải một cái "Điện", mà là một tòa thành giữa không trung vừa hào nhoáng hoa lệ, lại vừa khí thế ngút trời!
— Huyền khí thật nồng đậm.
Trong tâm hải của Vân Triệt truyền đến giọng nói của Mạt Lỵ:
— Xem ra, tất cả Đế Quân của Thiên Huyền đại lục đều tụ tập ở đây, thật là thú vị.
Vân Triệt:
"..."
Trên mặt mọi người đều mang theo vẻ thán phục nhìn tòa thành giữa không trung trước mắt, một bóng người xuất hiện trên bầu trời, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt họ.
Đây là một ông lão gầy gò, sắc mặt nghiêm nghị, vóc người dong dỏng, tốc độ của ông ta nhanh đến kinh thế hãi tục, ngay cả Vân Triệt cũng không thấy rõ ông ta đã đến gần như thế nào.
Lão nhân áo trắng hướng về phía Cổ Thương chân nhân chắp tay, trên mặt lộ ra nụ cười nhạt:
— Hóa ra là Cổ chân nhân, thứ cho Trần Phong bận rộn, không thể nghênh tiếp từ xa.
— Mạch lão đệ, đã lâu không gặp.
Cổ Thương chân nhân cười nhạt gật đầu.
— Người này hẳn là đại trưởng lão Mạch Trần Phong của Hải Điện.
Hạ Nguyên Bá nhỏ giọng nói bên tai Vân Triệt.
Ánh mắt Mạch Trần Phong chuyển sang Hạ Nguyên Bá, mặt lộ vẻ thán phục:
— Thiết nghĩ vị này chính là Hạ Nguyên Bá uy chấn thiên hạ, người có Bá Hoàng Thần Mạch? Tuổi còn trẻ đã có tu vi như thế, thật khiến người ta không khỏi thán phục, không ai có thể sánh bằng. Bá Hoàng Thần Mạch đã từng xuất hiện mấy lần trong lịch sử Thiên Huyền đại lục, nhưng không một ai so sánh được với đệ tử của ngài. Hoàng Cực Thánh Vực có thể nhận được kỳ tài bực này, thật khiến người ta hâm mộ không ngớt.
— Ha ha.
Cổ Thương chân nhân cười nhạt, không tỏ rõ ý kiến.
Ánh mắt Mạch Trần Phong chuyển tới trên người Phượng Tuyết Nhi, vừa định mở miệng, bỗng nhiên toàn thân chấn động, con ngươi co rút lại kịch liệt.
Lúc trước Cổ Thương chân nhân với tâm cảnh ngàn năm khi nhìn thấy Phượng Tuyết Nhi cũng bị chấn động dữ dội, huống hồ là Mạch Trần Phong.
Vừa rồi Mạch Trần Phong còn cảm thán thần tích của Hạ Nguyên Bá là không ai có thể sánh bằng. Nhưng khi linh giác của ông ta chạm đến Phượng Tuyết Nhi thì thấy tuổi nàng còn nhỏ hơn Hạ Nguyên Bá, mà tu vi huyền lực đã đạt đến Quân Huyền cảnh cấp tám.
Ngang hàng với một đại trưởng lão Hải Điện như ông ta!!
— Chẳng lẽ vị cô nương này... chính là Tuyết công chúa của Phượng Hoàng Thần Tông?
Giọng của Mạch Trần Phong biến đổi, lúc nói chuyện với Phượng Tuyết Nhi, hai tay càng theo bản năng nâng lên... Thân là đại trưởng lão Hải Điện, cho dù ở trong Tứ Đại Thánh Địa, ông ta đều có địa vị siêu nhiên. Nhìn khắp Thiên Huyền đại lục, người có tư cách để ông ta hành lễ hiếm như lá mùa thu, mà giờ khắc này đối mặt với Phượng Tuyết Nhi, ông ta hoàn toàn lộ ra thái độ cung kính theo bản năng.
Đây là sự kính nể của huyền giả đối với cường giả. Tuy luận về tu vi huyền lực, hai người đều là Quân Huyền cảnh cấp tám, nhưng tuổi tác của họ chênh lệch nhau ròng rã hơn năm mươi lần! Dựa vào điểm này mà nói, Quân Huyền cảnh cấp tám như ông ta căn bản không xứng đánh đồng với Phượng Tuyết Nhi, quả thực là khác biệt một trời một vực.
— Vãn bối Phượng Tuyết Nhi, ra mắt Mạch đại trưởng lão.
Phượng Tuyết Nhi dịu dàng thi lễ.
Mạch Trần Phong há miệng, trong lúc nhất thời lại không nói nên lời. Bỗng nhiên ông ta nghĩ đến, nếu như nữ hài cường đại đến dị thường này là Phượng Tuyết Nhi, vậy người ở bên cạnh nàng chẳng lẽ là...
— Cái kia... Vị tiểu hữu này, chẳng lẽ chính là Băng Vân Cung chủ Vân Triệt của Thương Phong quốc?
Từ lúc bốn người đến, Mạch Trần Phong chỉ chú ý đến khí tức của Cổ Thương chân nhân, căn bản không nghĩ tới Vân Triệt mà ông ta chờ đợi đã lâu sẽ đi cùng Cổ Thương chân nhân.
— Vãn bối chính là Vân Triệt, ra mắt Mạch đại trưởng lão.
Vân Triệt khẽ gật đầu.
"..."
Mạch Trần Phong hít một hơi, cảm thán:
— Băng Vân Cung chủ của Thương Phong quốc, Tuyết công chúa của Phượng Hoàng Thần Tông, Hạ Nguyên Bá của Hoàng Cực Thánh Vực, ba vị nhân vật kinh thế hãi tục nhất trong thế hệ trẻ lại cùng lúc đến đây, thật khiến ta có chút bất ngờ.
— Vừa rồi thực sự là thất lễ, xin mời!
Dưới sự hướng dẫn của Mạch Trần Phong, bốn người đi vào bên trong Hải Điện. Ánh mắt Mạch Trần Phong không ngừng nhìn ba người Vân Triệt, trong lòng không ngừng thầm than:
— Ba người này, một người thuộc về Thương Phong quốc, một người thuộc về Thần Hoàng quốc, ngay cả Hạ Nguyên Bá cũng không phải xuất thân từ Hoàng Cực Thánh Vực.
— Lẽ nào thời đại của Tứ Đại Thánh Địa... thật sự sắp đến hồi kết rồi sao?
Ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu ông ta hầu như giống hệt lúc Cổ Thương nhìn thấy ba người này.
Mạch Trần Phong lấy ra một khối ngọc thạch màu lam nhạt, môi khẽ nhúc nhích, hiển nhiên là đang truyền âm cho ai đó.
— Mạch lão đệ, huyền khí bên trong Hải Điện rất nồng đậm, mà từ xưa đến nay chưa hề có chuyện này. Xem ra Ma Kiếm đại hội còn mấy ngày nữa mới tổ chức, nhưng người được mời hẳn đã đến gần đủ rồi nhỉ.
Cổ Thương chân nhân nói.
Mạch Trần Phong chậm rãi gật đầu:
— Không sai, xem ra huyền giả thế gian đều mê mẩn với bí mật của ma kiếm.
Vân Triệt nhàn nhạt bĩu môi... chính người của Tứ Đại Thánh Địa các người còn say mê như thế! Còn nói tới những thế lực khác... mà ai có lá gan dám từ chối lời mời của Tứ Đại Thánh Địa.
Mạch Trần Phong hướng về phía Phượng Tuyết Nhi nói:
— Tuyết công chúa, lệnh tôn đã dẫn đầu Phượng Hoàng Thần Tông đến đây mấy ngày, hiện đang ở trong Viêm Tâm Điện. Không biết... Ha ha, Tuyết công chúa muốn ở trong Viêm Tâm Điện, hay là ở cùng Vân tiểu hữu?
— Đương nhiên ta ở cùng Vân ca ca rồi.
Phượng Tuyết Nhi không chút do dự nói. Hơn nữa nàng hoàn toàn không ý thức được có gì không thích hợp. Bởi vì nàng đối với Ma Kiếm đại hội một chút hứng thú cũng không có, mục đích nàng đi cùng Vân Triệt chính là bảo vệ hắn, nên đương nhiên phải ở cùng một nơi.
— Như vậy, liền theo ý của Tuyết công chúa.
Mạch Trần Phong gật đầu, lúc này, màu xanh lam trong tay ông ta hơi lóe lên. Mạch Trần Phong dừng bước, xoay người hướng về phía Vân Triệt nói:
— Vân tiểu hữu, mấy ngày trước Hải Hoàng đã dặn, cậu vừa đến phải báo cho ngài ấy trước tiên. Hải Hoàng vừa nghe tin cậu đã đến Hải Điện, liền lập tức gác lại mọi chuyện quan trọng, dặn ta bằng mọi giá phải đưa cậu đến gặp ngài ấy ngay.
— Hải Hoàng đã chờ ở trong Hải Điện, xin mời theo ta đi yết kiến Hải Hoàng trước tiên.
— Vinh hạnh của vãn bối.
Vân Triệt không có lý do chối từ.
Muốn tiến vào Thí Nguyệt Ma Quật, nhất định phải có sự đồng ý của Hải Hoàng Chí Tôn Hải Điện.