Vân Triệt nhanh như chớp xoay người lại, kinh ngạc phát hiện ba người Tử Cực, Hạ Nguyên Phách và Phượng Tuyết Nhi đều đang ngây người nhìn ánh tím xa xăm. Gương mặt họ đờ đẫn, ánh mắt thất thần, con ngươi lúc thì giãn ra, lúc lại co rút kịch liệt, tựa như người mất hồn.
Trong lòng Vân Triệt chấn kinh, hắn lập tức phi thân tới, ôm chặt Phượng Tuyết Nhi vào lòng. Cùng lúc đó, tay trái hắn vung ra một luồng khí kình, đẩy văng Hạ Nguyên Phách và Tử Cực ra xa, miệng gầm lên:
- Mau lui lại! Đừng nhìn vào ánh sáng tím kia nữa!
Ba người đồng thời run lên bần bật như vừa bừng tỉnh từ cơn ác mộng. Phượng Tuyết Nhi vội vàng ôm chặt lấy Vân Triệt, gục đầu vào lồng ngực hắn, không dám ngẩng lên nữa. Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng tim nàng đang đập nhanh hơn bình thường gấp mấy lần. Tử Cực và Hạ Nguyên Phách cũng vội vã lùi lại, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh hãi.
- U Minh Bà La Hoa này quả nhiên danh bất hư truyền... Không! Phải nói là còn đáng sợ hơn cả lời đồn.
Tử Cực ôm ngực, sắc mặt tái xanh, tâm thần hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh. Ánh sáng tím kia cách xa ít nhất ba mươi trượng, vậy mà ở khoảng cách đó lại có thể dễ dàng khiến hắn rơi vào ảo mộng.
- Trên đời này... lại có thứ đáng sợ đến vậy.
Hạ Nguyên Phách vẫn còn sợ hãi:
- Nó thật sự chỉ là một đóa hoa thôi sao?
- Vừa rồi các ngươi cảm thấy thế nào? Hay đã nhìn thấy gì?
Vân Triệt nhíu mày hỏi. Vừa rồi hắn cũng nhìn vào ánh sáng tím, nhưng ngoài cảm giác hơi hoảng hốt mơ hồ thì không có biểu hiện khác thường nào.
- Tạm thời đừng quan tâm đến chuyện đó!
Tử Cực trầm giọng, hắn tựa lưng vào vách đá phía sau, không dám nhìn về phía U Minh Bà La Hoa nữa. Dù vậy, hắn vẫn mơ hồ cảm thấy có một đôi mắt ác ma đang nhìn chằm chằm mình từ nơi nào đó, khiến tim hắn đập loạn đến mức như muốn nổ tung.
- Vân Triệt! Chúng ta chỉ có một trăm hơi thở ngắn ngủi, bây giờ đã trôi qua gần một nửa rồi! Vận may của ngươi thật tốt, đã tìm được U Minh Bà La Hoa đáng sợ này, lại còn đang trong trạng thái nở hoa... Hãy dùng tốc độ nhanh nhất hái nó đi! Nếu không rời khỏi đây trong vòng một trăm hơi thở, chúng ta sẽ bị vây chết ở đây! Chắc chắn phải chết không có đường sống!
- Ta biết!
Vân Triệt gật đầu, đẩy Phượng Tuyết Nhi đến bên vách đá rồi nhanh chóng dặn dò:
- Tuyết Nhi, Nguyên Phách, hai người hãy tựa lưng vào vách đá, tuyệt đối không được quay đầu lại, ta đi hái U Minh Bà La Hoa ngay đây!
- Vân ca ca... huynh hãy cẩn thận!
Phượng Tuyết Nhi lo lắng hô lên. Trước đây, nàng đã cùng Vân Triệt nghe qua rất nhiều lời đồn về U Minh Bà La. Nhưng chỉ sau một cái nhìn ngắn ngủi vừa rồi, nàng mới biết sự đáng sợ của nó vượt xa sức tưởng tượng của mình.
- Yên tâm, ta đã dám đến thì đương nhiên có sự chuẩn bị chu toàn!
Vân Triệt nói rồi vòng qua vách đá, tiến về phía U Minh Bà La Hoa khoảng mười mấy bước rồi dừng lại. Hắn vừa định gọi Mạt Lỵ ra hái hoa thì đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của nàng:
- Ngươi không nghe thấy lời ta nói vừa rồi sao? Rời khỏi đây ngay lập tức! Đừng quan tâm đến U Minh Bà La Hoa nữa!
Vân Triệt sững người:
- Nhưng mà...
- Không có nhưng nhị gì cả!
Giọng Mạt Lỵ trầm xuống một cách khác thường:
- Chẳng lẽ ngươi không nhận ra, đóa U Minh Bà La Hoa kia tuy đã nở nhưng vẫn chưa nở rộ hoàn toàn sao!
Vân Triệt giật mình, ngưng thần nhìn về phía ánh sáng tím đang lay động.
Trong bóng tối vô tận, hình ảnh của U Minh Bà La hiện lên vô cùng rõ ràng, như thể ở ngay trước mắt. Nó cao chừng một trượng, cành lá tím sẫm, giữa ánh tím mộng ảo là một đóa yêu hoa đang khoe sắc. Mỗi cánh hoa đều tựa như tử ngọc lưu quang, chỉ có điều nụ hoa vẫn còn hơi khép, cánh hoa vẫn còn hơi cuộn lại, tuy đã diễm lệ vô song nhưng rõ ràng vẫn chưa bung nở hoàn toàn.
Thí Nguyệt Ma Quật tĩnh lặng như tờ, không một gợn gió. Đóa yêu hoa nở nửa vời đang chậm rãi lay động, phiêu tán tựa làn sương tím đến từ Minh Giới, thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh như khóc như cười, âm u đến mức khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Quả nhiên như Mạt Lỵ nói, nó vẫn chưa nở rộ hoàn toàn!
Nhưng theo hiểu biết của Vân Triệt về thực vật, đóa U Minh Bà La Hoa này dù chưa nở rộ hoàn toàn nhưng cũng đã được bảy tám phần! Có lẽ chỉ vài ngày nữa, thậm chí là vài giờ nữa thôi là nó sẽ bung nở trọn vẹn!
Đúng lúc này, ánh tím trong tầm mắt Vân Triệt chợt lóe lên, khung cảnh trước mắt bỗng nhiên nhòe đi, hóa thành một màu tím thuần khiết.
Thế giới màu tím vô tận tựa như tiên cảnh mộng ảo, khiến lòng hắn mê say. Mọi căng thẳng, cẩn trọng, lo âu... mọi tâm tư tình cảm đều tan biến, cả người trở nên nhẹ bẫng, thân thể cũng nhẹ như lông hồng, khiến hắn bất giác muốn bay lên, bay vào sâu trong thế giới màu tím cho đến khi hòa làm một với cõi mộng...
Cơn mê man chỉ kéo dài trong chốc lát, Vân Triệt liền đột ngột tỉnh lại. Trong nháy mắt, thế giới màu tím trước mắt sụp đổ, trở về với bóng tối chỉ còn lại một vệt sáng tím yêu dị.
Sự ăn mòn linh hồn thật đáng sợ... Vân Triệt toát mồ hôi lạnh, lòng kinh hãi. Cách xa gần ba mươi trượng, một đóa U Minh Bà La Hoa còn chưa nở rộ hoàn toàn đã có thể khiến hắn, người sở hữu Long Thần chi hồn, phải thất thần trong giây lát!
Nếu đến gần hơn, hậu quả thật không dám tưởng tượng!
Mạt Lỵ từng nói, nếu hắn đến gần trong vòng mười trượng sẽ thống khổ không chịu nổi, trong vòng năm trượng chính là tự tìm đường chết… Bây giờ hắn tin chắc, những lời đó không hề khoa trương.
- Dù chưa nở rộ hoàn toàn, nhưng cũng đã được bảy tám phần! Chẳng lẽ hiệu quả lại chênh lệch nhiều so với khi nở rộ hoàn toàn đến vậy sao?
Vân Triệt dời mắt đi, thấp giọng hỏi.
- Một trời một vực, hoàn toàn khác biệt!
Mạt Lỵ lạnh lùng đáp:
- Chỉ có U Minh Bà La Hoa ở trạng thái nở rộ hoàn toàn mới có thể giúp hồn thể của ta và thân thể được cải tạo dung hợp một cách hoàn mỹ. U Minh Bà La Hoa chưa nở hết có tầng thứ lực lượng rất yếu, dù có hái được mười ngàn đóa cũng không thể nào đạt được sự dung hợp hoàn mỹ. Nếu cưỡng ép dung hợp, kết cục cũng sẽ như Phần Tuyệt Trần bây giờ, thân thể và lực lượng bị linh hồn bài xích, phải chịu đựng thống khổ từng giây từng phút, và chỉ sau vài năm ngắn ngủi sẽ thân tử hồn tiêu!
Vân Triệt:
- ...
- Không được…
Vân Triệt siết chặt nắm tay, nghiến răng, gương mặt đầy vẻ không cam lòng:
- Chúng ta đã vất vả lắm mới tìm được tung tích của U Minh Bà La... Bây giờ, nó đang ở ngay trước mắt, chỉ còn thiếu một chút nữa là sẽ nở rộ hoàn toàn.
- Nếu bỏ lỡ lần này, lần nở hoa tiếp theo phải đợi hai mươi bốn năm nữa... Mà muốn vào Thí Nguyệt Ma Quật, phải đợi thêm năm trăm năm nữa...
Hắn làm sao có thể cam tâm từ bỏ đóa U Minh Bà La Hoa mà mình đã mất suốt bảy năm trời mới tìm thấy.
- Vân Triệt, ngươi nghe cho kỹ đây!
Mạt Lỵ đột nhiên gắt lên:
- Ta còn muốn có được một đóa U Minh Bà La Hoa hoàn chỉnh hơn bất kỳ ai! Nhưng đừng nói là đóa hoa chưa nở hoàn toàn này, cho dù nó đã nở rộ hoàn toàn, chúng ta cũng không thể lấy được! Việc ngươi cần làm bây giờ là rời khỏi đây ngay lập tức!
- Tại sao?
Vân Triệt không hiểu, thân thể cũng không hề có ý định quay về... Hắn nghe ra sự không cam lòng trong giọng nói của Mạt Lỵ, và hắn cũng vậy.
- Mức độ đáng sợ của nơi này vượt xa sức tưởng tượng của ngươi! Khí tức hắc ám ở đây tuy cường độ rất yếu nhưng tầng thứ lại cực cao, ngay cả ta cũng chưa từng thấy qua. Nếu ta còn thân thể nguyên vẹn, khí tức hắc ám này chẳng thể ảnh hưởng gì đến ta, nhưng ta hiện giờ chỉ là hồn thể, không có thân thể bảo vệ, đối mặt với loại lực lượng hắc ám có tầng thứ tàn phệ này căn bản không có sức chống cự! Nếu ta hiện ra hồn thể ở đây, sẽ bị trọng thương trong thời gian ngắn, ngay cả hồn nguyên cũng sẽ bị tổn thương nặng nề!
Vân Triệt:
- ...
- Hồn thể của ta bị ma độc ăn mòn nhiều năm, tuy bây giờ đã hoàn toàn thoát khỏi nhưng cũng yếu hơn trạng thái đỉnh phong gấp bội! Chỉ sau khi cải tạo thân thể mới có thể từ từ hồi phục. Với trạng thái hồn thể hiện tại của ta mà lại chịu sự tàn phệ của lực lượng hắc ám... hậu quả chính là vĩnh viễn không thể hồi phục hoàn toàn! Thậm chí rất có thể sẽ tiêu tán.
Từng chữ Mạt Lỵ nói ra đều vô cùng nặng nề, khiến Vân Triệt hoàn toàn chết lặng.
- Cho nên, dù đó là một đóa U Minh Bà La Hoa đã nở rộ hoàn toàn, ta cũng không thể hiện thân đi hái, mà ngươi thì càng không thể.
Giọng Mạt Lỵ càng thêm ngưng trọng:
- Những lời ta nói không hề khoa trương một chữ! Nơi có thể tỏa ra khí tức hắc ám như vậy kéo dài vạn năm, chắc chắn trong Thí Nguyệt Ma Quật này đang ẩn giấu một thứ gì đó kinh khủng vượt xa nhận thức của ngươi. Dù đang ở trong Thiên Độc Châu, ta vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo chưa từng có. Ngay cả linh giác của ta cũng bị áp chế, chỉ có thể...
Giọng Mạt Lỵ đột nhiên ngừng lại, khiến tâm thần Vân Triệt run lên. Đúng lúc này, Mạt Lỵ bỗng hét lên:
- Mau đi! Phía trên U Minh Bà La Hoa có một sinh vật sống... ánh mắt của nó đang dán chặt vào người ngươi, mau đi ngay!
- Cái gì?
Vân Triệt kinh hãi, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh hang phía trên U Minh Bà La Hoa, nhưng chỉ thấy một mảng tối đen.
Cùng lúc đó, tiếng gầm của Tử Cực cũng vang lên từ phía sau:
- Vân Triệt! Ngươi đang làm gì vậy? Thời gian chỉ còn chưa tới ba mươi hơi thở, không đi là không kịp đâu!
Vân Triệt không dám do dự nữa, vội vàng xoay người quay trở lại, đồng thời hét lớn:
- Chúng ta đi!
- Nhưng mà, đóa U Minh Bà La Hoa kia...
Hạ Nguyên Phách ngập ngừng, vì ánh sáng tím vẫn còn đó, nghĩa là Vân Triệt chưa hái được hoa.
- Tạm thời đừng quan tâm, đi mau!
Vân Triệt một chưởng đẩy Hạ Nguyên Phách ra, kéo tay Phượng Tuyết Nhi, mượn ánh sáng của phượng hoàng viêm, dốc hết sức chạy về phía lối ra.
- Con 'quái vật' đó có đuổi theo không?
Vân Triệt gấp gáp hỏi. Vì vừa mới đi bộ vào nên hắn vẫn nhớ đường, tốc độ quay trở lại nhanh hơn lúc đến rất nhiều.
- Không có.
Mạt Lỵ đáp.
- ...
Vân Triệt khẽ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ: sinh vật sống trong Thí Nguyệt Ma Quật, chẳng lẽ đó là Thí Nguyệt Ma Quân trong truyền thuyết?
Nhưng không phải Thí Nguyệt Ma Quân đã chết hơn sáu ngàn năm rồi sao? Một con Phách Huyền Thú làm sao có thể sống từ vạn năm trước đến bây giờ?
Hơn nữa, từ giọng điệu dồn dập của Mạt Lỵ, có thể đoán con quái vật ẩn mình trong bóng tối kia chắc chắn mạnh đến mức hắn không thể chống cự... Vậy thì càng không thể nào là Thí Nguyệt Ma Quân ở cảnh giới Phách Huyền được?
Rốt cuộc nó là thứ gì?
- Con quái vật đó rốt cuộc là gì? Có dò ra được thực lực của nó ở tầng nào không?
Vân Triệt hỏi.
- Hình thể to lớn hơn con người, còn thực lực... khoảng chừng Quân Huyền Cảnh tầng sáu! Nhưng đó là với điều kiện linh giác của ta không bị sai lệch khi bị áp chế!
Mạt Lỵ trả lời có chút do dự.
Quân Huyền Cảnh tầng sáu... Tốc độ dưới chân Vân Triệt không giảm, trong mắt lóe lên tia sáng phức tạp.
- Còn mười hơi thở nữa, yên tâm, hoàn toàn kịp.
Giọng Tử Cực dịu đi một chút, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi... Trước đó hắn đã nói với Hải Hoàng chỉ cần năm mươi hơi thở sẽ cưỡng ép đưa Vân Triệt ra ngoài, không ngờ lại kéo cả bản thân vào tình cảnh nguy hiểm như vậy. Nếu không thể rời đi trong vòng một trăm hơi thở, cả bốn người bọn họ đều sẽ phải bỏ mạng ở đây.
- Chỉ tiếc là anh rể không hái được U Minh Bà La Hoa.
Hạ Nguyên Phách có chút thất vọng nói.
- Đây cũng là chuyện đương nhiên. Với sự đáng sợ của U Minh Bà La, dù cho bốn Thánh chủ liên thủ cũng không thể nào sống sót hái được nó.
Tử Cực thở dài. Mặc dù mục đích chuyến đi này của Vân Triệt không thành, nhưng lời hứa của Hải Điện với Vân Triệt đã được thực hiện.
Khi chỉ còn lại vài hơi thở cuối cùng trước khi lỗ hổng kết giới khép lại, trước mắt họ cuối cùng cũng xuất hiện một vệt sáng mờ.
- Đến lối ra rồi, mau ra ngoài!
Tử Cực đi đầu hét khẽ một tiếng, thân hình lóe lên, lao ra ngoài trong nháy mắt.
- Anh rể, mau lên!
Hạ Nguyên Phách theo sát phía sau Tử Cực, sau khi xuyên qua kết giới, hắn lo lắng quay đầu lại nhìn, sợ Vân Triệt chậm một bước.
Lối ra ở ngay trước mắt, một khi rời đi, muốn vào lại phải đợi ít nhất năm trăm năm nữa.
Hơn nữa, dù năm trăm năm sau có vào lại, cũng chưa chắc tìm được U Minh Bà La Hoa như hôm nay.
Nghĩ đến đây, bước chân của Vân Triệt chợt chậm lại, hai tay hắn vịn vai Phượng Tuyết Nhi, đẩy mạnh một cái, đưa nàng ra khỏi lỗ hổng kết giới, còn chính hắn lại dừng lại trước lối ra.
- Vân Triệt! Ngươi làm gì vậy... Mau ra ngoài!
Mạt Lỵ lập tức đoán được ý đồ của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời hoảng sợ thất sắc.
- Anh rể!
- Vân ca ca!
Một hơi thở trôi qua, Vân Triệt vẫn chưa ra khỏi lỗ hổng kết giới. Hạ Nguyên Phách và Phượng Tuyết Nhi đồng thời nhận ra điều bất thường. Sắc mặt Hạ Nguyên Phách đại biến, Phượng Tuyết Nhi hoa dung thất sắc, cả hai cùng lao về phía lỗ hổng.
- Đừng lo cho ta!
Vân Triệt hét lớn, dồn toàn lực vào hai tay rồi đột ngột đẩy về phía lối ra, đánh văng Hạ Nguyên Phách và Phượng Tuyết Nhi đang lao tới ra xa cả trăm trượng.
- Ta phải đợi U Minh Bà La Hoa nở rộ hoàn toàn, nên sẽ ở lại đây vài ngày... Các ngươi không cần lo cho ta, đừng quên, ta có Huyền Chu!
- Vân ca ca... Đừng mà!
Bên ngoài kết giới vọng lại tiếng khóc của Phượng Tuyết Nhi.
- Đi mau!
Giọng Mạt Lỵ vừa gấp gáp vừa tức giận, chấn động thẳng vào tâm hồn Vân Triệt:
- Quy tắc không gian ở đây đã sớm bị khí tức hắc ám làm cho méo mó, dù là Thái Cổ Huyền Chu cũng...
Xoẹt!!!
Một tiếng động như sấm rền vang lên, lỗ hổng kết giới mở ra trong một trăm hơi thở đã hoàn toàn khép lại trong nháy mắt. Ánh sáng xanh của kết giới lan ra, hòa làm một thể. Đừng nói là lỗ hổng, ngay cả một vết nứt nhỏ cũng không có, chia cắt trong ngoài thành hai thế giới hoàn toàn riêng biệt.