Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 776: CHƯƠNG 775: THÍ NGUYỆT MA QUÂN (THƯỢNG)

Oanh! Oanh! Oanh!

Trong tiếng nổ rung trời, hỏa diễm Phượng Hoàng không ngừng bùng phát, khiến cả một vùng biển rộng lớn và bầu trời nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh người. Khi ngọn lửa rơi xuống, những hòn đảo bị rơi trúng lập tức hóa thành biển nham thạch nóng chảy sôi sục.

Thanh thế và sức mạnh đáng sợ đã sớm kinh động các cường giả của Chí Tôn Hải Điện, nhưng sự tàn phá của hỏa diễm Phượng Hoàng không những không có dấu hiệu ngừng lại mà còn càng thêm nóng bỏng và cuồng bạo.

- Tuyết công chúa, mau dừng tay! Kết giới đó không thể cưỡng ép phá vỡ, cho dù bốn thánh chủ liên thủ cũng không làm được!

Tu vi của Tử Cực cũng là Quân Huyền Cảnh tầng tám, nhưng dưới uy lực quá kinh khủng của thần hỏa, lão cũng không khỏi lùi ra xa, hơn nữa còn đang liên tục lui về phía sau.

- Vân ca ca... Vân ca ca!

Trước kết giới Thí Nguyệt Ma Quật, Phượng Tuyết Nhi như phát điên, điên cuồng dùng Phượng Hoàng Viêm oanh kích kết giới. Nhưng mặc cho Phượng Hoàng Viêm công phá thế nào, từ đầu đến cuối, kết giới cũng không xuất hiện một tia vết rách, thậm chí không hề rung chuyển, chỉ thỉnh thoảng gợn lên một tia sáng như gợn sóng.

- Tuyết Nhi muội muội, đừng tiếp tục nữa!

Hạ Nguyên Phách cũng bị ép lùi ra xa. Hắn mấy lần muốn lại gần, nhưng Phượng Hoàng Viêm của Phượng Tuyết Nhi quá đáng sợ, chỉ trong nháy mắt, dư âm của ngọn lửa đã ép hắn lùi xa cả dặm. Hiện tại, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ gào lên khản cả giọng trong lo lắng, nhưng mặc cho hắn và Tử Cực khuyên can thế nào, Phượng Tuyết Nhi cũng hoàn toàn không nghe.

Lúc này, Phượng Hoàng Viêm tạm ngừng, hòn đảo vốn ngập tràn trong biển lửa cuối cùng cũng thoáng yên tĩnh. Hạ Nguyên Phách tưởng rằng Phượng Tuyết Nhi đã khôi phục lại chút lý trí, vừa định tiến lên... một đóa hỏa liên khổng lồ chói lòa đến cực điểm lấy thân thể Phượng Tuyết Nhi làm trung tâm mà nở rộ.

Oanh!!!!

Một luồng sóng nhiệt ngút trời ập tới, ngực của Tử Cực và Hạ Nguyên Phách đồng thời như bị một cây búa lớn từ luyện ngục hung hăng nện thẳng vào người, bay ngược ra ngoài, tóc và quần áo toàn thân cũng nhanh chóng bốc cháy.

Đây là một đòn toàn lực của Phượng Tuyết Nhi sau khi thiêu đốt Tinh Yêu Liên, cũng là uy lực cực hạn của Phượng Hoàng Viêm có thể phóng ra trong thế giới này! Mạnh hơn Phượng Hoàng Viêm ở trạng thái cực hạn của Vân Triệt không chỉ mười lần!

- Tuyết Nhi muội muội... Mau... dừng tay!

Tiếng hét của Hạ Nguyên Phách mang theo khổ sở, thân thể hắn toàn lực lui về phía sau, toàn thân giống như bị hỏa diễm luyện ngục bao bọc, mỗi một tấc da đều bị cháy phỏng, đau đến không muốn sống. Rất lâu sau, cảm giác bỏng rát mới yếu bớt đến mức hắn có thể chịu đựng được. Hắn luống cuống tay chân dập tắt ngọn lửa trên người, há to miệng thở dốc, mà mỗi một ngụm khí thở ra cũng nóng bỏng như lửa cháy.

Cơn bão Phượng Hoàng Viêm kéo dài một hồi lâu cuối cùng cũng thực sự ngưng lại, ánh lửa nhanh chóng rút đi. Hạ Nguyên Phách một bên thở hổn hển, một bên toàn lực bình ổn nội tức, lúc này mới phát hiện, hắn đã bị ép ra ngoài hòn đảo của Thí Nguyệt Ma Quật hơn mười dặm.

Mặc dù hắn từng thấy Phượng Hoàng Viêm của Vân Triệt, nhưng lại chưa bao giờ giao thủ với Phượng Tuyết Nhi. Giờ phút này hắn mới kinh hãi nhận ra, thiếu nữ mảnh mai xinh đẹp như tiên nữ giáng trần, luôn miệng gọi hắn là "Đại ca ca" lại kinh khủng đến thế!

Bên kia, mặc dù Tử Cực không bị ép ra xa như Hạ Nguyên Phách, nhưng sự khiếp sợ và run rẩy trong con ngươi của lão lại không kém chút nào… Huyền lực của lão cũng giống như Phượng Tuyết Nhi, đều là Quân Huyền Cảnh tầng tám, hơn nữa ở trong cảnh giới còn thoáng nhỉnh hơn một chút, nhưng giờ phút này lão vô cùng tin tưởng, nếu giao thủ với Phượng Tuyết Nhi, chắc chắn sẽ bại không thể nghi ngờ!

Huyền lực Quân Huyền Cảnh tầng tám, cộng thêm huyết mạch Phượng Hoàng tinh thuần nhất cùng sức mạnh của Phượng Hoàng Viêm, tuyệt đối có thể đứng ngang hàng với cường giả Quân Huyền Cảnh tầng chín trong thánh địa!

Ánh lửa tan hết, nhưng gió biển vẫn nóng bỏng. Hòn đảo ban đầu đã biến mất không thấy, chỉ còn lại một kết giới khổng lồ màu xanh da trời gắn vào trên mặt biển, ngăn cách sự tồn tại của Thí Nguyệt Ma Quật. Mà những hải đảo bên ngoài kết giới, dưới đòn toàn lực thiêu đốt Tinh Yêu Liên của Phượng Tuyết Nhi đã hoàn toàn biến mất, ngay cả một chút bụi bặm cũng không còn.

- Tại sao lại như vậy? Vân ca ca... Vân ca ca...

Trên bầu trời kết giới, Phượng Tuyết Nhi lẻ loi đứng đó, bả vai hơi co rúm. Nàng nhìn kết giới màu xanh da trời không chút sứt mẻ, trong mắt tràn đầy thê lương, đôi môi mấp máy, từng chữ như vỡ nát.

- Tuyết Nhi muội muội, đừng quá lo lắng.

Hạ Nguyên Phách từ đằng xa nhanh chóng tới gần, dáng vẻ của hắn rất chật vật, trên mặt và toàn thân nám đen trải rộng, áo khoác bị cháy thành từng mảng lỗ chỗ như tổ ong, tóc và lông mày chỉ còn một nửa. Tuy nhiên trong lòng hắn lại không có chút oán khí nào đối với Phượng Tuyết Nhi, chỉ có vui mừng... bởi vì nàng suy sụp vì Vân Triệt.

- Anh rể là người thông minh… Nếu hắn chủ động muốn ở lại bên trong, thì nhất định có mục đích và phương pháp đi ra ngoài.

Hạ Nguyên Phách luôn miệng an ủi Phượng Tuyết Nhi, nhưng lòng bàn tay vẫn luôn đổ mồ hôi, nội tâm nóng như lửa đốt.

- Nhưng mà... bên trong nguy hiểm như vậy, Tử tiền bối cũng đã nói, một khi bị giam ở bên trong, thì sẽ... thì sẽ...

Giọng Phượng Tuyết Nhi hơi run, hiển nhiên sắp khóc.

- Yên tâm, yên tâm đi.

Hạ Nguyên Phách cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng an ủi:

- Anh rể tự quyết định ở lại bên trong, chứ không phải bị cưỡng ép nhốt vào, cho nên hắn nhất định nắm chắc có thể đi ra ngoài. Hơn nữa giữa anh rể và lời nói của Tử tiên sinh, dĩ nhiên chúng ta phải tin tưởng anh rể chứ! Vừa rồi anh rể cũng đã nói mấy ngày sau sẽ ra còn gì, hơn nữa...

Hạ Nguyên Phách âm thầm liếc Tử Cực, ngưng tụ huyền khí, truyền âm nói:

- Đừng quên, trên người anh rể có Thái Cổ Huyền Chu, trong nháy mắt có thể vượt qua mấy trăm ngàn dặm, muốn từ bên trong đi ra... nhất định sẽ rất đơn giản.

Bốn chữ "Thái Cổ Huyền Chu" khiến cho đôi mắt đẫm lệ của Phượng Tuyết Nhi nhất thời sáng lên. Lời nói của Hạ Nguyên Phách không phải là lời an ủi sáo rỗng, nó có thể làm cho tâm hồn hoảng sợ hỗn loạn của nàng thoáng dịu đi rất nhiều.

- Ta cũng cho là không cần lo lắng quá nhiều.

Tử Cực từ xa bay tới, mặc dù trên người lão bị đốt trọi nhiều chỗ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản:

- Mặc dù ta tin chắc cõi đời này tuyệt không có người nào có thể phá vỡ kết giới này, nhưng đừng quên, sư phụ của Vân Triệt là một thế ngoại cao nhân. Năm đó, ngài ấy có thể mang Vân Triệt từ trong Thái Cổ Huyền Chu về, thì đối với chuyện mang hắn ra khỏi Thí Nguyệt Ma Quật có lẽ cũng dễ như trở bàn tay.

- Đúng đúng đúng, nhất định là như vậy.

Hạ Nguyên Phách nhanh chóng gật đầu phụ họa, nhưng trong lòng không hề thả lỏng... bởi vì hắn biết rõ, "sư phụ" kia của Vân Triệt là giả.

- Chuyện gì xảy ra?

Một tiếng quát chói tai từ phương bắc xa xa truyền tới, cùng lúc đó, một luồng khí tức cũng nhanh chóng từ xa đến gần. Bất luận là giọng nói hay là động tác cũng đều dồn dập.

Hạ Nguyên Phách xoay người nhìn về hướng bắc, một người mặc lam bào đang bay tới nơi này với tốc độ kinh người, sau lưng kéo theo một làn sóng biển bị huyền khí của hắn kích thích cao đến mấy chục trượng. Phía sau hắn, còn có bốn người mặc áo đỏ đi theo.

- Hải Điện Đại trưởng lão Mạch Trần Phong!

Hạ Nguyên Phách bật thốt lên.

Mà sau khi thấy bốn người áo đỏ phía sau, Phượng Tuyết Nhi lập tức ngơ ngẩn, sau đó kích động phi thân tới nghênh đón:

- Phụ Hoàng, Gia Gia, Thái Tử ca ca, còn có... Thái Gia Gia.

Thấy bóng người Phượng Tuyết Nhi tiến lên nghênh đón, bốn người áo đỏ cũng dừng lại, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kích động. Phượng Hoành Không kích động nói:

- Là Tuyết Nhi... Thật sự là Tuyết Nhi!

Vừa rồi Phượng Tuyết Nhi dùng toàn lực Phượng Hoàng Viêm oanh kích kết giới, khí tức Phượng Hoàng quá cường đại đã truyền xa trăm dặm, kinh động cả Phượng Hoàng Thần Tông đang ở trong Hải Điện. Mà trên đời này, người có thể phóng ra hơi thở Phượng Hoàng tinh thuần như vậy cũng chỉ có Phượng Tuyết Nhi!

Vì vậy bốn người không để ý những thứ khác, toàn lực bay về phía nam, quả nhiên, bọn họ đã gặp được Phượng Tuyết Nhi đã rời tông mấy tháng.

- Thái Gia Gia?

Nghe được tiếng gọi của Phượng Tuyết Nhi, ánh mắt của Hạ Nguyên Phách lập tức rơi vào người áo đỏ phía bên phải. Lão có một đầu tóc bạc, khuôn mặt đỏ rực như lửa, mà một đôi con ngươi giống như hai ngọn lửa đang cháy, chỉ tiếp xúc ánh mắt cũng làm hắn cảm thấy bỏng mắt.

Thái Gia Gia của Tuyết Nhi muội muội... Đúng rồi! Là sư phụ đầu tiên của Phượng Hoàng Thần Tông... Phượng Tổ Khuê!

Hạ Nguyên Phách từng nghe Cổ Thương chân nhân chính miệng nhắc tới, trăm năm trước, huyền lực của Phượng Tổ Khuê đã ở Quân Huyền Cảnh tầng chín hậu kỳ, bởi vì có liên quan đến Phượng Hoàng Viêm, cho nên thực lực tổng hợp mơ hồ còn thắng cả Cổ Thương chân nhân!

Ngoài Tứ Đại Thánh Địa ra, lão xứng đáng là người tài giỏi nhất Thiên Huyền!

Phượng Tổ Khuê cực ít hiện thế, ngay cả đệ tử Phượng Hoàng cũng không có mấy người được gặp mặt lão. Chuyện lão sẽ đến tham dự Ma Kiếm Đại Hội này cũng không làm cho người ta quá mức bất ngờ.

- Tử tiên sinh, nơi này đã xảy ra chuyện gì vậy?

Phía dưới mặt biển chỉ còn lại kết giới ngăn cách, mà khu vực đảo đã biến mất không chút dấu vết. Mạch Trần Phong nhíu mày, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.

Nhưng Tử Cực chỉ hời hợt khoát tay:

- Không phải kẻ thù. Chỉ là Vân Triệt vẫn còn ở trong Thí Nguyệt Ma Quật.

- Cái gì?

Mạch Trần Phong thất kinh.

- Không phải hắn không kịp đi ra, mà là hắn chủ động ở lại bên trong.

Tử Cực nói:

- Nghe hắn nói, dường như là vì U Minh Bà La Hoa chưa nở hoàn toàn nên không cách nào hái được, cho nên phải ở bên trong đến khi nó hoàn toàn nở hết.

- Này...

Cơ mặt của Mạch Trần Phong co giật, sau đó trầm giọng nói:

- Đây chính là Thí Nguyệt Ma Quật đó, một khi bị nó phong tỏa ở bên trong chỉ có con đường chết! Hải Hoàng Đô từng chính miệng nói qua, ngay cả nàng ở bên trong cũng không thể chống đỡ nổi ba canh giờ! Hiện tại, hắn chủ động ở lại bên trong... căn bản chính là tự tìm đường chết!

Tử Cực lắc đầu:

- Nếu đổi thành người khác, thì đúng là như vậy. Nhưng Vân Triệt đã từng sống sót thoát khỏi Thái Cổ Huyền Chu. Hơn nữa, mặc dù hắn kiêu ngạo, nhưng không đến nỗi cuồng vọng dốt nát đến mức lấy sinh mạng ra coi rẻ Thí Nguyệt Ma Quật.

Lão xoay người, nhìn về phía kết giới của Thí Nguyệt Ma Quật, bình tĩnh nói:

- Bây giờ ta rất muốn xem, hắn có thể sống sót ở Thí Nguyệt Ma Quật, rồi thoát khỏi kết giới ngăn cách này, thành công lấy được U Minh Bà La Hoa mà chưa bao giờ có người còn sống đến gần hay không?

Mạch Trần Phong im lặng.

- Có điều, sự mong đợi của ta nhiều nhất chỉ kéo dài đến giờ này ngày mai.

Tử Cực tiếp tục nói:

- Có lẽ 'sư phụ' của hắn có khả năng thông thiên, nhưng thực lực của Vân Triệt còn chưa tới Quân Huyền Cảnh trung kỳ, sinh mệnh lực càng xa mới tới được. Ngay cả Hải Hoàng Đô cũng không thể sống sót ở nơi đó quá ba canh giờ... Nếu như qua một ngày, hắn không được 'sư phụ' của hắn mang ra ngoài, vậy cũng không có khả năng hắn còn sống nữa. Đến lúc đó, 'sư phụ' kia của hắn hoặc là không biết hắn bị giam ở trong đó, hoặc là căn bản không tồn tại.

- Tử tiên sinh ngược lại đã nhắc nhở ta, quy luật nguyên tố và quy luật không gian ở trong Thí Nguyệt Ma Quật không giống với ngoại giới. Ở trong đó, tất cả truyền âm thạch cùng các loại huyền khí không gian cũng hoàn toàn mất đi hiệu lực. Nếu như Vân Triệt ở trong đó muốn truyền âm cho 'sư phụ' hắn tới cứu, hoặc là thông qua huyền khí không gian rời khỏi, vậy thì hắn thật sự là tự tìm đường chết rồi.

Mạch Trần Phong chậm rãi nói.

-...

Tử Cực nhíu mày, sắc mặt vốn luôn bình tĩnh thêm mấy phần tiếc hận và do dự:

- Tóm lại, ngươi hãy quay về Hải Điện bẩm báo Hải Hoàng đi. Mấy ngày này toàn lực chuẩn bị Ma Kiếm Đại Hội, không cần vì bất kỳ chuyện bên ngoài nào mà phân tâm.

- Ừ.

Mạch Trần Phong gật đầu, dứt khoát xoay người đi. Hòn đảo nơi Thí Nguyệt Ma Quật nằm có bị hủy hay không không quan trọng. Bởi vì cho dù làm bất cứ thứ gì, kết giới phong tỏa Thí Nguyệt Ma Quật cũng không thể bị phá hủy.

- Tuyết Nhi, tại sao con lại ở đây?

Phượng Hoành Không vừa kích động, vừa ân cần hỏi. Ba người cùng hắn tới chính là Phượng Hi Minh, Phượng Thiên Uy, và... Phượng Tổ Khuê!

- Tuyết Nhi, muội... muội có khỏe không? Mấy tháng này ở Thương Phong Quốc, có người... nhất là tên khốn Vân Triệt kia có bắt nạt muội không?

Hai tay của Phượng Hi Minh khẽ run, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt nhìn chằm chằm Phượng Tuyết Nhi, kích động khó kiềm chế.

- Con theo chân Vân ca ca đến đây, lúc trước vì không xác định được Vân ca ca có dẫn con tới hay không, cho nên vẫn không nói cho Phụ Hoàng. Thái Gia Gia, ngài vậy mà cũng tới, Tuyết Nhi đã... đã lâu không gặp ngài rồi.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng khom người với Phượng Tổ Khuê.

- Trong ba năm Tuyết Nhi hôn mê, ta đã đi thăm con rất nhiều lần.

Nhìn thấy Phượng Tuyết Nhi, tâm tình của Phượng Tổ Khuê trở nên rất tốt, giờ phút này trên khuôn mặt vốn không giận tự uy tràn đầy cưng chiều cười nhạt. Lão quan sát Phượng Tuyết Nhi trên dưới mấy lần, nhất thời, trong mắt lóe lên hồng quang đại thịnh, nụ cười trên mặt càng sâu thêm mấy phần, trịnh trọng gật đầu thở dài nói:

- Tuyết Nhi, con thật không hổ là báu vật của toàn tộc chúng ta. Mới chỉ qua mấy năm ngắn ngủi, huyền lực Phượng Hoàng của con đã vượt xa cha con và Gia Gia của con, có lẽ giờ này sang năm, ngay cả lão bất tử ta cũng bị con áp đảo… Ha ha ha!

Phượng Tổ Khuê ngửa đầu cười to, nụ cười vô cùng vui sướng. Phượng Hoành Không nhớ lại, từ trước đến nay, chỉ thấy Phượng Tổ Khuê cười qua bốn lần, mà mỗi lần cũng là vì Phượng Tuyết Nhi, nhất là lần này, tiếng cười to và sung sướng hơn trước kia rất nhiều. Hắn bước lên trước, khom người nói:

- Tổ phụ, nhắc tới mới nhớ, Tuyết Nhi lột xác như vậy đều nhờ Vân Triệt cả. Ba năm trước đây ở Thái Cổ Huyền Chu, Vân Triệt đã truyền thụ cho Tuyết Nhi 'Phượng Hoàng Tụng Thế Điển' tầng thứ năm và thứ sáu, từ đó để cho Phượng Hoàng Viêm lực của Tuyết Nhi được thông suốt, nhanh chóng thức tỉnh.

- Mặc dù, mấy tháng trước, Vân Triệt là đại họa của tông ta, nhưng hắn đối với Tuyết Nhi là một mảnh chân thành, trước có ân cứu mạng, sau có ân tái tạo...

Phượng Hoành Không nhắm hai mắt lại:

- Cho nên, mấy tháng qua mối thù giết con... ta cũng cam tâm nuốt xuống, thù của hai vị trưởng lão đã lâu, ta cũng không có lòng truy cứu nữa.

Phượng Thiên Uy quét nhìn bốn phía, nhíu mày nói:

- Tuyết Nhi, con nói con theo Vân Triệt tới, vậy sao ở đây chỉ có một mình con?

Những lời này khiến cho thân thể mềm mại của Phượng Tuyết Nhi khẽ run, trong nháy mắt, hai giọt nước mắt gần như rơi xuống từ đôi mắt xinh đẹp của nàng. Mặc dù, Vân Triệt là người nàng tin tưởng nhất trên thế giới này, mặc dù, nàng biết sự tồn tại của Thái Cổ Huyền Chu... nhưng nỗi lo lắng và bất an trong lòng lại quá mức kịch liệt, không thể nào dừng lại.

Lập tức, ba người Phượng Hoành Không sững sốt. Phượng Hi Minh trực tiếp nhảy dựng lên, ngửa đầu, gương mặt co rúm lại, gầm lên như dã thú:

- Có phải hắn bắt nạt muội không? Hắn... hắn đang ở đâu? Tên khốn! Súc sinh! Ta muốn giết hắn... Ta phải băm thây hắn thành vạn mảnh!

Phượng Hoành Không hung hăng lườm Phượng Hi Minh một cái, thấp giọng nói:

- Tuyết Nhi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Phượng Tuyết Nhi cắn môi, một lúc lâu, mới rốt cục phát ra thanh âm mang theo tiếng nấc:

- Vân ca ca hắn... hắn bị giam ở trong Thí Nguyệt Ma Quật.

- Cái gì?

Sắc mặt của Phượng Hoành Không và Phượng Thiên Uy đồng thời đại biến. Phượng Hi Minh sửng sốt một chút, sau đó, trong nháy mắt, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên không cách nào che giấu.

Sự tồn tại của Thí Nguyệt Ma Quật ngoại trừ Tứ Đại Thánh Địa ra, còn có một tông môn khác biết... đó chính là Phượng Hoàng Thần Tông.

- Không cần quá lo lắng.

Thần sắc của Phượng Tổ Khuê vẫn một mực yên tĩnh:

- Ta vừa mới nghe được cuộc nói chuyện giữa Tử tiên sinh cùng Mạch Đại trưởng lão, Vân Triệt chủ động muốn ở lại trong đó, vậy thì hắn nhất định nắm chắc có thể đi ra ngoài. Mà sư phụ của hắn lại là 'Đoạt Thiên lão nhân' có khả năng thông thiên trong truyền thuyết. Cho nên bị giam chặt trong Thí Nguyệt Ma Quật, đối với Vân Triệt mà nói có lẽ cũng không phải là thập tử vô sinh.

- Đúng đúng đúng!

Nước mắt của Phượng Tuyết Nhi làm cho trái tim Phượng Hoành Không như bị kim đâm, hắn liên tục gật đầu không ngừng phụ họa:

- Thái Gia Gia của con nói rất đúng! Người khác bị kẹt ở Thí Nguyệt Ma Quật hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng Vân Triệt thì khác! Năm đó ngay cả Thái Cổ Huyền Chu cũng không làm khó được hắn. Bây giờ, con theo Phụ Hoàng trở về Hải Điện trước, nói không chừng sáng mai tỉnh lại, hắn cũng đã đi ra ngoài rồi.

Phượng Tuyết Nhi nâng tay lên lau nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp, nhẹ nhàng nói:

- Con biết… Con cũng tin tưởng Vân ca ca nhất định... nhất định sẽ bình an đi ra hơn bất kỳ ai. Cho nên, con sẽ ở đây chờ Vân ca ca đi ra. Thái Gia Gia, Gia Gia, Phụ Hoàng, Thái Tử ca ca, Tuyết Nhi không có chuyện gì, các người quay về Hải Điện trước đi, Tuyết Nhi chờ đến lúc Vân ca ca ra ngoài, sẽ lập tức đi hỏi thăm sức khỏe của các người.

- Hít...

Lời nói và sự kiên quyết trên mặt của Phượng Tuyết Nhi khiến cho khuôn mặt vừa mới giãn ra của Phượng Hi Minh trong nháy mắt lại co rúm, hai tay nắm chặt, đôi môi hung tợn thì thầm: Vân Triệt ~~~~ ở Thí Nguyệt Ma Quật xuống tầng mười tám địa ngục đi! Chết đi! Chết đi! Chết đi!

- Tuyết Nhi...

- Không cần khuyên nàng.

Hạ Nguyên Phách đi tới, mặt đầy nặng nề nói:

- Dù các người khuyên bảo thế nào nàng cũng sẽ không rời khỏi nơi này đâu. Các người về Hải Điện trước đi, ta sẽ ở lại đây, đợi tâm tình của nàng lắng xuống một ít, ta sẽ khuyên nàng trở về.

- Hắn chính là Hạ Nguyên Phách, là đệ tử Thánh Vực có Bách Hoàng Thần Mạch trong truyền thuyết! Có quan hệ thông gia với Vân Triệt.

Phượng Hoành Không truyền âm cho Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê.

Lập tức, ánh mắt của Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê nhìn về phía Hạ Nguyên Phách đột nhiên thay đổi.

Phượng Hoành Không cau mày, sau đó khẽ than một tiếng:

- Đã như vậy... Tuyết Nhi, chúng ta ở ngay Viêm Tâm Điện phía tây bắc Hải Điện, nếu có chuyện gì, thì hãy truyền âm báo cho chúng ta biết... Trong lòng con có bao nhiêu lo lắng, Phụ Hoàng không biết, chỉ biết ta lo lắng hơn con rất nhiều. Bất luận thế nào, cũng đừng miễn cưỡng làm khó chính mình.

Đôi mắt của Phượng Tuyết Nhi mờ mịt:

- Phụ Hoàng...

- Phụ Hoàng, dù sao nơi này cũng là Hải Điện, làm sao có thể để một mình Tuyết Nhi ở đây được? Xin Phụ Hoàng cho phép hài nhi ở lại bồi...

- Im miệng!

Phượng Hi Minh còn chưa nói hết, đã bị Phượng Hoành Không nghiêm nghị cắt đứt. Hắn không nhìn Phượng Hi Minh một cái, chuyển sang nói với Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê:

- Phụ Hoàng, tổ phụ, chúng ta tạm thời rời đi đi. Nếu chúng ta cứ ở đây, Tuyết Nhi khó mà tĩnh tâm được.

Bốn người Phượng Hoàng Thần Tông rời đi, Tử Cực cũng theo đó rời đi. Vùng biển đã khôi phục lại yên tĩnh, chỉ còn lại Phượng Tuyết Nhi và Hạ Nguyên Phách, bọn họ cũng yên lặng nhìn kết giới màu xanh, im lặng thật lâu.

- Anh rể, ngươi nhất định không có việc gì!

Hạ Nguyên Phách nắm chặt quả đấm, lần lượt mặc niệm.

- Vân ca ca, Tuyết Nhi sẽ ở đây chờ ngươi bình an đi ra.

Hai tay của Phượng Tuyết Nhi đặt trước ngực, đôi mắt khép lại, môi khẽ thì thầm:

- Vân ca ca một ngày không ra, Tuyết Nhi chờ một ngày, một năm không ra, Tuyết Nhi chờ một năm... Nếu như... nếu như Vân ca ca vĩnh viễn không chịu trở lại, Tuyết Nhi sẽ vĩnh viễn... vĩnh viễn ở đây bầu bạn với Vân ca ca...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!