Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 777: CHƯƠNG 776: THÍ NGUYỆT MA QUÂN (HAI)

Bên trong Thí Nguyệt Ma Quật bị phong ấn là một vùng Hắc Ám.

Vân Triệt lần đầu tiên trong đời biết thế nào là hắc ám chân chính. Thế giới hắn đang đứng tựa như một vực thẳm vô tận, không có lấy một tia sáng hay một chút sức sống nào. Nơi đây là một thế giới Hắc Ám tuyệt đối, hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cũng không xác định được phương hướng hay vị trí của bản thân. Đầu óc hắn nặng trĩu, thậm chí cảm giác choáng váng liên tục ập tới.

- Vân Triệt... ngươi có biết mình đang làm gì không?

Trong tâm hải của Vân Triệt vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Mạt Lỵ.

- Ta đương nhiên biết.

Vân Triệt hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm trạng. Bên trong Thí Nguyệt Ma Quật, mỗi một hơi thở của hắn đều gian nan hơn bên ngoài gấp mấy lần.

- Ta đã nói rõ với ngươi, ở nơi này ta hoàn toàn không có cách nào hiện thân để hái U Minh Bà La Hoa. Ta cũng đã nói, với năng lực của ngươi thì căn bản không thể hái được nó, ngay cả đến gần cũng không thể! Vậy mà ngươi...

- Ta biết.

Vân Triệt đáp với vẻ mặt ngưng trọng:

- Những lời do chính miệng ngươi nói, ta đương nhiên sẽ không hoài nghi. Thế nhưng, chúng ta đã tìm U Minh Bà La Hoa ròng rã bảy năm! Bảy năm trời, chúng ta đã tìm khắp Thiên Huyền đại lục và cả Huyễn Yêu giới, nhưng chưa bao giờ tìm được một chút manh mối nào. Mà cây ở bên trong Thí Nguyệt Ma Quật này rất có thể chính là cây duy nhất trên thế gian! Hơn nữa nó lại vừa vặn đang ở ngưỡng cửa nở rộ hoàn toàn... Ta sao có thể cam tâm từ bỏ nó được!

- Lúc nhìn thấy U Minh Bà La Hoa, trong lòng ta dấy lên một cảm giác vô cùng mãnh liệt. Nếu cứ thế này mà rời đi, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ tìm được cây U Minh Bà La Hoa thứ hai, cũng đồng nghĩa với việc không thể để ngươi có được một cuộc sống mới.

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Hơn nữa... nói thật lòng, ta cảm thấy U Minh Bà La Hoa này không đáng sợ như vẻ bề ngoài. Trước đó, cách nó chưa đến 30 trượng, tuy tinh thần bị nó can nhiễu, nhưng ta chỉ cần ngưng thần một chút là hoàn toàn thoát ra được, hoàn toàn không nghiêm trọng như đám người Tuyết Nhi. Chắc hẳn chuyện này có liên quan đến việc ta sở hữu Long Thần chi hồn... Nếu Long Thần chi hồn của ta được phát huy toàn bộ, rất có thể sẽ chống lại được năng lực nhiếp hồn của nó, ít nhất cũng đáng để thử một lần.

- Ngu xuẩn!

Mạt Lỵ oán hận nói:

- Ngươi có biết hình dáng của U Minh Bà La Hoa khi chưa nở và khi đã nở rộ hoàn toàn khác biệt lớn đến mức nào không? Sau khi U Minh Bà La Hoa nở rộ hoàn toàn, năng lực nhiếp hồn của nó sẽ mạnh hơn hiện tại ít nhất mười lần!

-...

Vân Triệt nhất thời kinh hãi:

- Mười... mười lần?

- Từ bảy năm trước cho tới bây giờ, ta vẫn luôn muốn ngươi tìm được U Minh Bà La Hoa, chứ chưa bao giờ nói muốn ngươi đi hái nó. Bởi vì nó vốn không phải là thứ mà người ở vị diện này có thể chạm tới!

Giọng nói của Mạt Lỵ trước sau vẫn đầy phẫn nộ, Vân Triệt hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi của Mạt Lỵ, chỉ hận không thể một tát đánh bay hắn đi mấy chục dặm.

- Có phải ngươi nghĩ, nếu cuối cùng không thành công thì sẽ dùng Thái Cổ Huyền Chu thoát khỏi nơi này? Vậy thì ngươi quá ngây thơ rồi! Nơi này đã phải chịu đựng khí tức hắc ám hơn vạn năm, hơn nữa còn là khí tức hắc ám có cấp độ ăn mòn cực cao, pháp tắc không gian ở đây từ lâu đã bị bóp méo! Đừng nói là dùng Thái Cổ Huyền Chu để ra ngoài, ngay cả việc di chuyển trong phạm vi Thí Nguyệt Ma Quật cũng không thể làm được!

Vân Triệt:

-...

- Còn nữa! Vừa nãy ta đã cảnh cáo ngươi rất rõ ràng, trong này có ẩn giấu một sinh vật sống! Hơn nữa thực lực của nó ít nhất cũng ở Quân Huyền Cảnh cấp sáu, nó có thể tồn tại trong môi trường Hắc Ám như vậy thì khả năng rất cao là một cực ác chi thú! Rất có thể ngươi còn chưa đến gần được U Minh Bà La Hoa thì đã chết dưới vuốt của con ác thú kia! Muốn chạy trốn cũng không có nơi nào để trốn!

- Ngươi đây chính là tự chui đầu vào chỗ chết! Mà cái mồ này, ngay cả ta cũng không thể cứu ngươi ra được.

Mạt Lỵ tức giận nói.

- Hì hì.

Vào lúc này, Vân Triệt chợt bật cười.

- Ngươi còn cười được à?

Mạt Lỵ có chút tức tối nói.

Vân Triệt mỉm cười đáp:

- Ta chỉ đột nhiên nghĩ đến, có rất nhiều lần, ngươi đều mắng ta vì nữ nhân mà ngay cả mạng sống cũng không cần. Mà mỗi lần như thế ta đều nói, nếu là vì ngươi, ta cũng bằng lòng không cần mạng, nhưng ngươi chưa bao giờ tin. Bây giờ, ngươi đã tin một chút rồi chứ?

- Ngươi...

Giọng nói của Mạt Lỵ nhất thời nghẹn lại.

- Mạt Lỵ, ngươi đã làm quá nhiều chuyện vì ta, mà thực ra ta chưa từng thật sự làm được gì cho ngươi, ngay cả việc giải trừ ma độc cho ngươi cũng chỉ đơn thuần dựa vào sự tồn tại của Thiên Độc Châu, chưa bao giờ cần ta phải trả giá điều gì. Mà trước mắt, cây U Minh Bà La Hoa kia rất có thể là hy vọng duy nhất để ngươi có được một cuộc sống mới. So với điều đó, cho dù hy vọng này xa vời gấp mười lần, nguy hiểm cũng tăng lên gấp mười lần, ta vẫn sẽ lựa chọn ở lại.

Mạt Lỵ:

-...

- Huống hồ, ta ở lại cũng không phải hoàn toàn lỗ mãng, mà đã cân nhắc kỹ càng. Chuyện này cũng không bi quan như ngươi nghĩ. Tuy Long Thần chi hồn ở trong cơ thể ta đã trở thành một phần linh hồn của ta, nhưng vì hồn lực của ta quá thấp, ngay cả ta cũng không biết rốt cuộc nó cường đại đến mức nào, và Mạt Lỵ ngươi chắc chắn cũng không biết. Nếu ý chí của ta đủ kiên định, kích phát ra được nhiều hồn lực của Long Thần chi hồn hơn, thì việc đến gần U Minh Bà La Hoa cũng không phải là hoàn toàn không có hy vọng!

- Còn thứ ẩn nấp trong bóng tối kia, cho dù nó là ác thú, nhưng cũng chỉ ở Quân Huyền Cảnh cấp sáu, ta không nhất định không đánh lại. Hai tháng trước, thực lực của Phần Tuyệt Trần cũng tương đương như vậy, chẳng phải vẫn bị ta đánh bại đó sao? Hơn nữa còn là một trận toàn bại.

Vân Triệt mở to hai mắt trong bóng tối, nói đầy tự tin.

-...

Mạt Lỵ trầm mặc hồi lâu, mới nặng nề nói:

- Ngớ ngẩn! Ngươi có thể đánh bại Phần Tuyệt Trần hoàn toàn là nhờ có Hồng Nhi! Ngươi thật sự cho rằng bây giờ ngươi có thể chiến thắng một Đế Quân cấp sáu sao?

- Bởi vì... Hồng Nhi?

Vân Triệt sững sờ.

- Thôi bỏ đi.

Mạt Lỵ thở ra một hơi:

- Việc đã đến nước này, có mắng ngươi vạn lần cũng vô dụng. Con ác thú kia có thể sống sót trong môi trường này, tất nhiên là ác thú thuộc hệ hắc ám, nó cũng sẽ bị Hồng Nhi khắc chế giống như Phần Tuyệt Trần. Nếu là như vậy, ngươi có thể sẽ có sức đánh một trận đấy... Nhưng cũng chỉ là có khả năng mà thôi! Trước mắt, việc đầu tiên ngươi phải làm là làm sao để sống sót và duy trì trạng thái đủ mạnh trong môi trường này.

Giọng điệu của Mạt Lỵ vẫn nghiêm khắc như cũ, nhưng ngữ khí đã dịu đi một cách vô thức.

Tuy rằng trong mắt nàng, việc Vân Triệt cố chấp ở lại Thí Nguyệt Ma Quật chờ U Minh Bà La Hoa là một hành vi cực kỳ lỗ mãng và ngu xuẩn, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, nhưng lần này, lại hoàn toàn là vì nàng... Hoàn toàn.

Hơn nữa, trong suốt thời gian chung sống, nàng cũng đã quá hiểu nam tử này, chẳng phải từ đầu đến cuối hắn đều có tính cách như vậy sao?

- Ở đây, ngươi có cảm thấy lồng ngực khó chịu, đầu óc u ám, hô hấp khó khăn không?

Mạt Lỵ dùng ngữ khí khẳng định để hỏi.

Vân Triệt gật đầu:

- Đúng vậy. Hơn nữa cảm giác này còn mãnh liệt hơn rất nhiều so với lúc vừa mới tiến vào. Lực lượng Hắc Ám có thể ăn mòn sinh mệnh và linh hồn, cho nên cảm giác này cũng là bình thường thôi.

- Hừ! Bây giờ, ngươi có thể duy trì trạng thái và ý chí đầy đủ là bởi vì sinh mệnh lực của ngươi vượt xa người thường. Nếu đổi lại là một huyền giả Vương Huyền Cảnh bình thường, chỉ sau trăm hơi thở sẽ toàn thân vô lực, ý thức mơ hồ. Nhưng cho dù sức sống của ngươi có mạnh đến đâu cũng không thể chống đỡ quá lâu, không quá một canh giờ, ngươi sẽ...

Giọng Mạt Lỵ bỗng nhiên dừng lại, ngữ khí hơi đổi, thản nhiên nói:

- Xem ra cũng không cần ta nhắc nhở ngươi, ngươi dám ở lại, chắc hẳn cũng đã nghĩ đến rồi.

- Đó là đương nhiên.

Vân Triệt ưỡn ngực:

- Căn nguyên của tất cả lực lượng trên thế gian chính là thiên địa chi khí, lực lượng Hắc Ám tự nhiên cũng vậy. Đừng nói đến nguyên tố Hỏa Diệm của Tử Vong Chi Hải, ngay cả Không Gian Phong Bạo của Thái Cổ Huyền Chu ta còn có thể thu nạp và chuyển hóa thành nguyên khí cho bản thân, không có lý do gì lại không thu nạp được lực lượng Hắc Ám nơi này! Môi trường nguyên tố càng đậm đặc, khả năng thu nạp và chuyển hóa thiên địa nguyên khí của Đại Đạo Phù Đồ Quyết sẽ càng mạnh mẽ hơn, chắc chắn có thể trung hòa, thậm chí vượt qua cả sự ăn mòn sinh mệnh của khí tức hắc ám.

Vân Triệt giật giật lông mày, đột nhiên hỏi:

- Cấp độ của khí tức hắc ám nơi này thật sự cao đến mức ngang với cấp độ của ngươi sao? Ngươi đã nói nó sẽ gây ra tổn thương không thể chống đỡ cho hồn thể của ngươi, vậy tại sao ta lại không cảm thấy nó đáng sợ đến thế? Ít nhất nó yếu hơn Không Gian Phong Bạo của Thái Cổ Huyền Chu rất nhiều! Ở bên trong Không Gian Phong Bạo của Thái Cổ Huyền Chu, chỉ cần tinh thần của ta thả lỏng vài hơi thở là sẽ thập tử vô sinh. Nhưng ở nơi này, cho dù ta không vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng có thể chống đỡ rất lâu.

- Hừ, không phải ta đã nói rồi sao, cấp độ cực cao, nhưng cường độ cực yếu. Khí tức hắc ám nơi này giống như một vị Đế Quân đã cạn kiệt huyền lực, sinh mệnh khô héo, đang ở bên bờ vực cái chết phóng thích ra khí tức, tuy cấp độ vẫn là Đế Quân, nhưng yếu đến mức không thể giết chết một huyền giả Chân Huyền Cảnh.

Giọng của Mạt Lỵ bỗng nhiên trầm xuống:

- Thực ra điều khiến ta để ý nhất chính là, loại khí tức hắc ám này rõ ràng đang ở trạng thái chuyển động, chứ không phải là tĩnh lặng vĩnh viễn.

- Có ý gì?

Vân Triệt nghi hoặc hỏi.

- Nói cách khác, những khí tức hắc ám này rõ ràng đang không ngừng sinh ra từ một nơi nào đó. Trong một môi trường hoàn toàn khép kín thế này, chúng không thể tiêu tán ra ngoài, nhưng suốt vạn năm qua, chúng vẫn mỏng manh như vậy... Rất có thể, có một thứ gì đó ẩn giấu ở nơi này đang phóng thích ra lực lượng hắc ám cấp độ cực cao, và lại có một thứ khác đang không ngừng hấp thu những lực lượng Hắc Ám này. Do đó, mặc dù nơi này đã bị phong bế vạn năm, lực lượng Hắc Ám vẫn cực kỳ mỏng manh, đồng thời không ở trạng thái tĩnh lặng.

- Bằng không, với cấp độ của lực lượng Hắc Ám này, một khi nó trở nên đậm đặc đến một mức độ nhất định, thì kết giới của Chí Tôn Hải Điện không thể nào phong tỏa nổi.

Những lời của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt đột nhiên ngẩn ra, sau đó thấp giọng nói:

- Lẽ nào... là con Hắc Ám huyền thú ẩn nấp trong bóng tối kia?

- So với một con Hắc Ám huyền thú cấp Đế Quân, ta càng muốn biết thứ phóng thích ra những lực lượng Hắc Ám kia rốt cuộc là cái gì?

Mạt Lỵ trầm giọng nói:

- Nếu đã bị phong tỏa ở đây, vậy thì hãy xem cho kỹ, trong này rốt cuộc ẩn giấu huyền cơ gì?

- Chỉ riêng cấp độ cao đến dị thường của những khí tức hắc ám này, ta thấy thứ thật sự ẩn giấu ở đây còn khủng bố và phức tạp hơn những gì Chí Tôn Hải Điện biết rất nhiều.

Những lời của Mạt Lỵ khiến Vân Triệt cảm nhận được toàn bộ bầu không khí trong Thí Nguyệt Ma Quật dường như đã đột ngột thay đổi.

Một thứ có cấp độ vượt qua cả Mạt Lỵ, khiến Mạt Lỵ phải dùng từ "khủng bố" để miêu tả... Rốt cuộc nó sẽ là cái gì?

Có điều những thứ này, đối với hắn mà nói đều là thứ yếu, việc đầu tiên hắn cần phải làm chính là sống sót ở đây, sau đó, dốc hết toàn lực, không tiếc mọi giá để đến gần U Minh Bà La Hoa.

Trong bóng tối, Vân Triệt ngồi xuống, tĩnh tâm ngưng thần, Đại Đạo Phù Đồ Quyết chậm rãi vận chuyển, rồi dần dần tăng tốc. Từ từ, 54 Huyền Quan cùng với lỗ chân lông toàn thân hắn đều mở ra, từng luồng thiên địa chi khí tinh thuần tựa như những dòng suối mát lành tràn vào cơ thể hắn, hóa thành sức mạnh và sinh mệnh nguyên khí.

Trên đỉnh đầu Vân Triệt, một Tiểu Tháp màu vàng nhạt mông lung hiện ra, chậm rãi xoay tròn.

Trong thế giới tràn ngập lực lượng Hắc Ám, sinh mệnh và huyền lực của hắn nhanh chóng bị đoạt đi, linh hồn cũng phải chịu đựng sự tấn công mọi lúc. Nhưng cùng lúc đó, Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng từ trong lực lượng Hắc Ám đoạt lấy thiên địa chi khí đậm đặc hơn bình thường để khôi phục sinh mệnh lực và huyền lực cho hắn... Theo vòng xoay không một tiếng động của Tiểu Tháp màu vàng, sự ăn mòn và sự khôi phục đã đạt đến một trạng thái cân bằng vi diệu.

Vân Triệt mở mắt ra... Mọi chuyện còn thuận lợi hơn nhiều so với dự đoán của hắn.

Bằng cách này, hắn có thể sống sót lâu dài bên trong Thí Nguyệt Ma Quật - nơi mà chỉ cần nghe tên đã khiến người ta sợ hãi biến sắc.

Vân Triệt đứng dậy, vung cánh tay, Kim Ô Hỏa Diễm bùng cháy trong lòng bàn tay hắn. Ánh sáng của Kim Ô Viêm cố gắng xuyên qua lớp hắc ám dày đặc, chỉ miễn cưỡng soi sáng được một khoảng chừng mười bước chân.

Nhấc chân lên, Vân Triệt chậm rãi tiến về nơi sâu nhất trong Thí Nguyệt Ma Quật. Giống như những gì Mạt Lỵ nói, nếu khí tức hắc ám nơi này không bị một thứ nào đó hấp thu, thì sau nhiều năm tích tụ hoàn toàn có thể hủy diệt... hơn nữa là dễ dàng hủy diệt kết giới phong tỏa của Chí Tôn Hải Điện, thứ được xưng là kết giới mạnh nhất toàn bộ đại lục. Nhưng kết giới đã tồn tại suốt vạn năm mà chưa bao giờ có bất kỳ tình huống bất thường nào...

Lẽ nào, là bởi vì có thứ kia ở bên trong đang duy trì trạng thái bị phong tỏa này?

Nghĩ đến đây, Vân Triệt nhất thời cảm thấy một luồng khí lạnh không rét mà run.

Bên trong Thí Nguyệt Ma Quật, ngay cả linh giác của Mạt Lỵ cũng bị hạn chế rất lớn, huống chi là Vân Triệt. Hắn vẫn đang tiến vào sâu hơn, nhưng ngoài Hắc Ám vô tận ra thì không thấy được bất cứ vật gì tồn tại. Nếu không có Mạt Lỵ nhắc nhở, hắn cũng không biết có một 'sinh vật sống' vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối.

Lối vào Thí Nguyệt Ma Quật tương đối chật hẹp, càng đi vào trong lại càng rộng lớn. Đi đến đoạn giữa, đã không còn cảm nhận được giới hạn về độ cao và độ rộng. Càng đến gần nơi sâu nhất trong Ma Quật, phạm vi mà Kim Ô Viêm có thể chiếu sáng càng bị thu hẹp một cách dữ dội. Và lúc này, phía trước mắt hắn, lại một lần nữa xuất hiện vầng hào quang màu tím yêu dị đến cực điểm.

Ánh sáng màu tím của U Minh Bà La Hoa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!