Vân Triệt khẽ nâng Kim Ô viêm, ánh mắt nhìn thẳng vào U Minh Bà La hoa, thấp giọng nói:
- Mạt Lỵ, hiện tại quái vật kia đang ở đâu?
Qua một lát, Mạt Lỵ mới đáp lại:
- Nó vẫn đang ở phía trên U Minh Bà La hoa, cách khoảng 34 trượng, không có gì thay đổi. Nếu như ta không cảm giác sai, hiện tại ánh mắt của nó đã khóa chặt trên người ngươi!
- Huyền lực thì sao? Xác định nó là Quân Huyền cảnh cấp sáu à?
Vân Triệt hỏi lại lần nữa.
- Ta không dám vận dụng hồn lực quá mức, linh giác ở đây bị giới hạn nghiêm trọng, không cách nào xác định được. Nhưng ở khoảng cách này, dù có sai lệch cũng sẽ không quá xa.
- Được.
Vân Triệt khẽ đáp một tiếng, sau đó hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt lạnh đi. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía không gian cách U Minh Bà La hoa chừng ba bốn mươi trượng, cất giọng bình thản:
- Xin lỗi đã quấy rầy sự yên tĩnh của ngươi, Thí Nguyệt Ma Quân!
- Thí Nguyệt Ma Quân?
Ngữ khí của Mạt Lỵ mang theo nghi vấn:
- Ngươi đang thăm dò nó?
- Cũng không hoàn toàn là vậy.
Vân Triệt thận trọng nói:
- Ta cảm giác... Nó chính là Thí Nguyệt Ma Quân mà Tử Cực nói tới! Tử Cực nói nó đã chết hơn sáu ngàn năm trước, căn cứ vào việc kể từ đó, đệ tử Hải Điện tiến vào Thí Nguyệt Ma Quật thăm dò chưa từng phát hiện tung tích của nó. Mà từ lúc bốn người chúng ta tiến vào rồi rời đi, nó rõ ràng tồn tại nhưng thủy chung không có động tĩnh gì... Rất có khả năng cái chết của nó từ trước đến nay chỉ là một màn kịch.
- Bởi vì nó không hề tiêu vong! Chỉ cần nó ẩn mình ở nơi đó, dù cho bốn Thánh chủ đến cũng không thể phát hiện được sự tồn tại của nó!
Bầu trời vốn chỉ có bóng tối vô tận đột nhiên sáng lên hai điểm hào quang màu xám sẫm.
Đó là một đôi mắt cực kỳ khủng bố! Khoảnh khắc đôi mắt này mở ra, từ thân thể đến linh hồn của Vân Triệt đều chấn động kịch liệt.
- Nhân loại ngu xuẩn! Ngươi bất chấp tính mạng mà ở lại, là để cầu xin bản vương ban cho ngươi cái chết sao?
Nó không ngạc nhiên khi Vân Triệt phát hiện sự tồn tại của mình, trong thanh âm khàn khàn âm u tràn ngập sự cáu kỉnh và ngạo mạn khiến người ta run sợ.
- Nói như vậy, ngươi thực sự là Thí Nguyệt Ma Quân đã tồn tại ở nơi này một vạn năm trước?
Lòng Vân Triệt chấn động mạnh.
Tuy rằng đã sớm được Mạt Lỵ báo cho biết nơi này ẩn giấu một quái vật đáng sợ, nhưng giờ khắc này tận mắt nhìn thấy nó hiện thân, hắn vẫn không khỏi dâng lên một nỗi kinh ngạc tột độ. Bởi vì sự tồn tại của nó, ngay cả Chí Tôn Hải Điện vẫn luôn trấn thủ Thí Nguyệt Ma Quật cũng không hề hay biết!
- Ha ha ha ha!
Âm thanh cười lớn có chút dọa người:
- Bản vương chỉ từng tiết lộ danh xưng một lần với loài người các ngươi, không ngờ vạn năm đã qua, các ngươi vẫn còn nhớ tới tên của bản vương. Xem ra dù cho bản vương vạn năm không thấy Nhật Nguyệt, cũng đủ để cho những sinh linh thấp kém như các ngươi rơi vào sợ hãi mãi mãi, ha ha ha ha ha...
Âm thanh của Thí Nguyệt Ma Quân cực kỳ khó nghe, mỗi một chữ đều khiến toàn thân Vân Triệt khó chịu, tiếng cười của nó càng khiến hắn bức bối vô cùng. Mà những gì nó nói đã thật sự thừa nhận... nó thật sự chính là Thí Nguyệt Ma Quân mà Chí Tôn Hải Điện cho rằng đã sớm tiêu vong!
Cũng đồng nghĩa với việc... nó vẫn sống từ vạn năm trước đến nay!
Vạn năm đủ khiến Đế Quân ở cấp độ mạnh nhất cũng phải chết đi mấy lượt, mà nó ròng rã vạn năm đều không hề tiêu vong!
Tuổi thọ bực này quả thực phi thường!
Ngay cả thực lực của nó cũng không phải Phách Huyền cảnh trong truyền thuyết!
- Lại đúng là kẻ này!
Vân Triệt thấp giọng nói với Mạt Lỵ:
- Vạn năm bất tử, tuyệt đối là một con quái vật phi phàm.
Mạt Lỵ:
- ...
Vân Triệt khẽ hít một hơi, tâm đã tĩnh lại, hắn ngẩng đầu lên, cất giọng bình tĩnh:
- Tuy rằng ngươi chưa từng hiện thân ở Thiên Huyền đại lục, nhưng cái tên Thí Nguyệt Ma Quân này cũng chưa từng bị lãng quên. Còn ta, chỉ là một nhân loại thấp kém trong miệng ngươi, tự nhiên không oán không thù với ngươi, và cũng không muốn trở thành kẻ thù của ngươi. Ta đi tới nơi này chỉ muốn lấy một món đồ, sau khi lấy được sẽ lập tức rời đi, tuyệt không tiết lộ nửa chữ liên quan đến ngươi... Vừa rồi ta mở miệng là muốn bày tỏ áy náy vì đã quấy rối sự thanh tĩnh của ngươi.
Rất hiển nhiên, đối mặt với sinh vật khủng bố sống trong hoàn cảnh tăm tối ít nhất mười ngàn năm, Vân Triệt tuyệt không muốn đối đầu với nó. Nếu như nó không quấy rầy mình lấy U Minh Bà La hoa, đôi bên nước sông không phạm nước giếng... đương nhiên là kết quả tốt nhất.
Nhưng mà, kỳ vọng của Vân Triệt vừa mới thành hình đã bị dập tắt.
- Sinh linh thấp kém, ngu xuẩn, nhỏ bé, hạ đẳng!
Thí Nguyệt Ma Quân bỗng nhiên rít gào, âm thanh trùy hồn chói tai mang theo phẫn nộ thấu xương, trào phúng, xem thường, cặp con ngươi như vực thẳm u ám cũng đột nhiên từ không trung hạ xuống:
- Không chỉ mưu toan cướp đoạt U Minh Bà La hoa của bản vương, lại còn ảo tưởng bản vương sẽ buông tha ngươi!
Ầm!!
Một tiếng vang thật lớn vang lên, một bóng xám khổng lồ nặng nề rơi xuống phía trước Vân Triệt.
Một luồng sát khí như đến từ địa ngục phả vào mặt, Vân Triệt nhanh chóng lùi lại năm bước, hai tay đột nhiên nắm chặt. Từ tiếng vang xem ra, nó cách mình hơn mười trượng, nhưng trong bóng tối, hắn vẫn chỉ có thể nhìn thấy một đôi tròng mắt màu xám, ngoài ra, ngay cả đường viền mơ hồ cũng không thể thấy rõ.
Nó biết mình muốn U Minh Bà La hoa... Đúng rồi! Lúc trước nó đã nghe được cuộc đối thoại của mình và đám người Tử Cực.
Thí Nguyệt Ma Quân ở ngay trước mặt, tuy rằng không nhìn thấy nó, nhưng một luồng áp lực đáng sợ và cực kỳ nặng nề bao phủ lên thân thể cùng linh hồn của Vân Triệt. Lực áp bách này hoàn toàn khác biệt với tất cả áp lực mà đời này Vân Triệt từng gánh chịu. Lạnh lẽo, oán hận, bạo ngược, ngạo mạn, hư vô, khát máu... Hắn cảm giác từng luồng cảm xúc tiêu cực đến cực điểm tràn ngập mỗi một góc trong thế giới này. Trong lúc giật mình, hắn lại có cảm giác bản thân đã bị xiềng xích giữa biển lửa địa ngục, sắp phải đối mặt với sự trừng phạt tàn khốc nhất thế gian.
- Mệnh nguyên, hồn nguyên của bản vương đều đã bị hủy diệt sạch, chỉ có thể giam cầm bản thân ở đây, vạn năm không dám thấy Nhật Nguyệt! Khí tức hắc ám nơi này giúp khôi phục sinh mệnh cùng sức mạnh của bản vương, còn cây U Minh Bà La hoa kia có thể khôi phục hồn nguyên của bản vương! Đây là trời cao ban cho bản vương, là vật quý giá nhất của bản vương! Sống khuất nhục trong thế giới này, cứ cách 24 năm sẽ có một ngày hoa nở, đây chính là thời khắc vui vẻ nhất của bản vương! Một sinh linh nhỏ bé ngu xuẩn cấp thấp lại mưu toan nhòm ngó đồ vật quý giá nhất của bản vương!
Một nhân vật cường đại không gì sánh nổi, đối mặt với một "sinh linh thấp kém", nguyên bản không đến nỗi nổi giận. Nhưng rất hiển nhiên, Vân Triệt đã đụng vào vảy ngược của nó!
Nó bỗng nhiên bạo phát sát khí, cơn tức giận khiến Vân Triệt kinh hãi, nhưng sau đó hắn lại nhanh chóng bình tĩnh lại, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo lạ thường:
- Xem ra... không thể thương lượng được rồi.
Tình thế không những không như mong muốn, mà còn diễn biến theo phương hướng ác liệt nhất... U Minh Bà La hoa này lại là vảy ngược của Thí Nguyệt Ma Quân!
Cũng đồng nghĩa với việc, hắn muốn lấy được U Minh Bà La hoa thì nhất định phải giết chết Thí Nguyệt Ma Quân!
Giết chết một quái vật mang trên mình vô tận bí ẩn, sống vạn năm mà không chết.
- Nghe đồn hơn một vạn năm trước, thực lực của ngươi ở Phách Huyền cảnh Sơ kỳ. Mà qua ròng rã mười ngàn năm, huyền lực của ngươi mới tăng lên tới Quân Huyền cảnh Trung kỳ...
Nếu đã nhất định một mất một còn, Vân Triệt cũng tự nhiên không cần khách khí với nó, cười lạnh nói:
- Tốc độ trưởng thành thật đáng thương, không bằng một nhân loại tư chất thấp kém! Xem ra quái vật luôn mồm luôn miệng gọi chúng ta là sinh linh cấp thấp... cũng chỉ đến thế mà thôi!
- Ha ha ha ha ha!
Thí Nguyệt Ma Quân không nổi giận vì lời nói của Vân Triệt, ngược lại còn phá lên cười lớn:
- Sinh linh ngu xuẩn thấp kém há có thể lý giải sức mạnh của bản vương! Hôm nay bản vương yên lặng chỉ do mệnh nguyên cùng hồn nguyên bị kiềm hãm! Chỉ cần cây U Minh Bà La hoa này không chết, lại cho bản vương thêm ba ngàn năm nữa, mệnh nguyên cùng hồn nguyên của bản vương liền có thể khôi phục, đến lúc đó, thân thể cùng linh hồn của bản vương sẽ khôi phục cực nhanh, sức mạnh một ngày ngàn dặm! Đến lúc đó, tất cả thế gian này đều phải cúi đầu dưới chân của bản vương!
Mạt Lỵ:
- ...
- Xì!
Vân Triệt tỏ vẻ xem thường, khịt mũi nói:
- Đời ta gặp phải không ít cường giả, người mạnh hơn ngươi nhiều không đếm xuể, nhưng bàn về nói mạnh miệng, có vẻ như không ai so được với ngươi. Ai nha... Ngươi sẽ không phải chính là tên Thất Tâm Phong chứ? Cũng đúng, ở trong hoàn cảnh hoàn toàn tăm tối này, đừng nói khiến người ta phát điên, phỏng chừng chỉ một hai tháng liền có thể bức người tự sát. Nói như thế, ta bỗng nhiên có chút bội phục ngươi, một mình ẩn náu ở nơi này mười ngàn năm lại không tự sát, vẫn còn sống khỏe mạnh.
- Hắc...
Trong bóng tối, truyền đến tiếng cười gằn nguy hiểm của Thí Nguyệt Ma Quân:
- Bản vương đã chịu đựng ở đây trăm vạn năm, chỉ vạn năm nữa có đáng là gì!
Lông mày Vân Triệt giật nảy...
Trăm vạn năm?
- Buồn cười! Bản vương lại đi lãng phí miệng lưỡi với ngươi, một sinh linh cấp thấp ngu xuẩn!
Ầm!!
Một luồng sóng khí lạnh lẽo nổ tung, trong nháy mắt tròng mắt của Thí Nguyệt Ma Quân từ xám trắng biến thành đen kịt, trên người dâng lên một luồng khói đen nồng nặc. Trong lúc nhất thời, khí tức hắc ám trong Thí Nguyệt Ma Quật hoàn toàn bạo động, giống như âm phong đến từ địa ngục điên cuồng càn quét, ăn mòn mỗi một góc.
Ngực Vân Triệt như bị nện một cú, hắn toàn lực bật lùi, trong nháy mắt đã ra ngoài trăm trượng. Thí Nguyệt Ma Quân bỗng nhiên bạo phát lực lượng hắc ám cực kỳ đáng sợ, khiến hắn có cảm giác như trong nháy mắt lạc vào địa ngục.
Hô!!
Tay trái Vân Triệt là Phượng Hoàng Viêm, tay phải là Kim Ô viêm, toàn thân cũng hoàn toàn chìm trong biển lửa, lông mày nhíu chặt. Trong lòng hắn kinh ngạc trước lực lượng hắc ám của Thí Nguyệt Ma Quân, đồng thời cũng dâng lên một cảm giác quen thuộc không tên...
Cảm giác quen thuộc?
- Sinh linh vô tri cấp thấp, lấy sức mạnh thấp kém của ngươi mà muốn tới gần U Minh Bà La hoa chỉ có một con đường chết, căn bản không cần bản vương tự mình ra tay. Nhưng khí tức linh hồn dơ bẩn của loài người cấp thấp sẽ làm bẩn U Minh Bà La hoa của bản vương! Bản vương không thể không đem ngươi thiêu thành tro bụi trong bóng tối!
Bóng tối vô tận khiến Vân Triệt không nhìn thấy vị trí của Thí Nguyệt Ma Quân, chỉ có thể dựa vào linh giác có hạn để nhận biết sức mạnh của nó. Như vậy, còn chưa giao thủ, hắn đã rơi vào thế bị động tuyệt đối.
Mà lúc này, một thanh âm cực kỳ trầm thấp vang lên:
- Vĩnh Dạ Huyễn Ma điển!
Âm thanh này đến từ Vân Triệt, nhưng không phải do Vân Triệt phát ra... Mà là âm thanh của Mạt Lỵ!
Năm chữ ngắn ngủi kia khiến Vân Triệt choáng váng, cũng khiến hai tay sắp đánh ra của Thí Nguyệt Ma Quân nhất thời đình trệ.
- Là ai?
Trong con ngươi của Thí Nguyệt Ma Quân bắn ra minh quang đen kịt gấp mấy lần, mà minh quang này cuối cùng vẫn rơi vào người Vân Triệt:
- Thì ra là như vậy! Trong cơ thể ngươi còn có một linh hồn khác sống nhờ... Hơn nữa lại nhận ra ma công của bản vương!
- Mạt Lỵ, chuyện gì xảy ra?
Vân Triệt bất an hỏi. Hắn cũng rốt cuộc đã biết cỗ cảm giác quen thuộc không tên này là gì... Lúc Thí Nguyệt Ma Quân bạo phát khí tức hắc ám, khí tức kia rõ ràng tương tự lực lượng ngày ấy của Phần Tuyệt Trần. Chỉ là, nó mạnh mẽ, nồng nặc và thuần túy hơn của Phần Tuyệt Trần không biết bao nhiêu lần.
- Quái vật này không phải thú, cũng không phải người!
Âm thanh của Mạt Lỵ trầm thấp đáng sợ, bởi vì trong lòng nàng, sự khiếp sợ và ngơ ngác vượt qua Vân Triệt vô số lần:
- Mà vô cùng có khả năng... là Vĩnh Dạ Ma Tộc… từ thời đại Thượng Cổ trăm vạn năm trước...
- Ma!
"Vĩnh Dạ Huyễn Ma điển" hiện thân trên Thiên Huyền đại lục đã để Mạt Lỵ ngửi được khí tức rất không tầm thường. Mà Thí Nguyệt Ma Quân trước mắt vô cùng có khả năng chính là chân tướng đáng sợ đến tột cùng sau lưng "Vĩnh Dạ Huyễn Ma điển" kia.