…!
Tuy trong lòng sớm đã có suy đoán, nhưng khi nghe Mạt Lỵ dùng ngữ khí cực kỳ trầm trọng nói ra chữ “Ma” này, tâm hồn Vân Triệt vẫn chấn động mãnh liệt.
Ma! Một sự tồn tại từ thời đại Thượng Cổ, cùng Chư Thần Viễn Cổ thống trị thế giới Hỗn Độn. Sức mạnh, sinh mệnh, linh hồn… mọi phương diện đều vượt xa nhân loại, đứng trên vạn vật.
Nhưng Thần và Ma rõ ràng đã tuyệt diệt từ trăm vạn năm trước rồi kia mà.
Chư Thần vẫn diệt còn để lại truyền thừa rải rác, còn Ma tộc, theo lời Mạt Lỵ, đã biến mất từ lâu không để lại bất kỳ dấu vết nào.
- Mạt Lỵ… ngươi chắc chắn chứ?
Lúc Vân Triệt nói, nhịp tim gần như ngừng đập. Nếu những lời Mạt Lỵ nói là thật, vậy thì thứ đứng trước mặt hắn chính là một sinh linh khủng bố vốn đã phải tuyệt diệt từ trăm vạn năm trước, một sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết Viễn Cổ.
- Khả năng rất lớn… Vừa rồi hắn thi triển Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển tuy không cường đại, nhưng lại cực kỳ thuần túy! Hoàn toàn khác một trời một vực so với lúc Phần Tuyệt Trần thi triển! Nếu ma thể và ma hồn không đủ thuần túy, thì không thể sử dụng ma công thuần túy đến vậy… Mà ma công Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển vốn đã tuyệt diệt cùng với Ma tộc Viễn Cổ.
Từng lời của Mạt Lỵ đều nặng tựa vạn cân:
- Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển của Phần Tuyệt Trần rất có khả năng đến từ Vĩnh Dạ Vương tộc.
Vân Triệt:
- …
- Ngươi là kẻ nào? Ngay cả ma công của bản vương cũng nhận ra.
Lời của Mạt Lỵ không chỉ khiến Vân Triệt kinh hãi, mà cũng khiến Thí Nguyệt Ma Quân kinh động. Ma khí hắc ám đang bốc lên quanh thân nó thoáng chùng xuống, nhưng hắc quang trong con ngươi lại càng thêm cường thịnh.
- Hừ, nực cười.
Mạt Lỵ cười lạnh nói:
- Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển thì hiếm lạ gì? Ở Thiên Huyền đại lục, người tu luyện Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển đâu chỉ ngàn vạn.
Mạt Lỵ hiển nhiên là đang thăm dò.
- Nói bậy!
Trong âm thanh của Thí Nguyệt Ma Quân mang theo sự tức giận ngút trời:
- Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển là ma công độc nhất của Vĩnh Dạ Ma Tộc ta, cũng là ma công hiếm hoi còn sót lại trên đời này! Trong thiên hạ ngoại trừ bản vương, tuyệt đối không thể có người thứ hai sở hữu.
- Thật sao? Nếu ma công đó chỉ thuộc về một mình ngươi, vậy ngươi giải thích thế nào về việc Bổn công chúa nhận ra nó, còn gọi đúng tên của nó?
Mạt Lỵ lạnh lùng nói.
Trong chốc lát, Thí Nguyệt Ma Quân không nói gì, rồi đột nhiên khói đen trên người bốc lên, một luồng khí thế hung hăng như biển gầm bạo phát, lại một lần nữa ép Vân Triệt lùi lại hơn mười bước, nhưng cùng lúc đó hắn cũng cảm nhận rõ ràng, cơn thịnh nộ này của Thí Nguyệt Ma Quân dường như không phải nhắm vào hắn.
- Thì ra là vậy… Thì ra là vậy!
Thí Nguyệt Ma Quân phẫn nộ gầm lên:
- Là tên nghịch tử kia… Nghịch tử! Hắn không chỉ phản bội bản vương, mà còn đem ma công chí cao vô thượng của tộc ta truyền cho loài người… A… A!!! Năm đó, bản vương… lẽ ra nên chém ngươi thành muôn mảnh… thành muôn mảnh!
Ầm! Ầm! Ầm!!
Tâm tình của Thí Nguyệt Ma Quân mất kiểm soát, lực lượng cũng bùng nổ, huyền lực hắc ám hỗn loạn càn quét bốn phía, mang theo những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
- Hắn đang nói gì vậy? Con trai của hắn?
Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, tập trung toàn bộ tinh thần đề phòng. Nhưng âm thanh gầm thét của Thí Nguyệt Ma Quân, hắn hoàn toàn không hiểu gì.
Mạt Lỵ chậm rãi mà trầm thấp nói:
- Phải nghĩ cách để hắn nói ra tất cả bí mật! Cõi đời này vẫn còn một con ma đang ẩn giấu! Chuyện này tuyệt không đơn giản chỉ là hai chữ ‘ly kỳ’! Đây là một đại sự kinh thiên động địa, đủ để làm chấn động toàn bộ cõi Hỗn Độn!
- Nếu hắn thật sự là ma của Ma tộc Viễn Cổ, một ngày nào đó trong tương lai, một khi hắn khôi phục thực lực, vậy thì… hắn sẽ mang đến kiếp nạn khủng khiếp cho toàn bộ thế giới Hỗn Độn.
Tâm niệm của Vân Triệt vừa chuyển, lạnh lùng nói:
- Thí Nguyệt Ma Quân! Thật ra ta có thể cho ngươi biết, chúng ta biết đến ‘Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển’ là từ một thanh kiếm tên ‘Thiên Tội Thần Kiếm’! Thanh Thiên Tội Thần Kiếm đó, có phải có quan hệ với ngươi không?
- Thiên Tội Thần Kiếm?
Thí Nguyệt Ma Quân cười trong giận dữ:
- Đó là Vĩnh Dạ Ma Kiếm của bản vương.
Vĩnh Dạ… Ma Kiếm?
- Thiên Tội Thần Kiếm là cái tên mà Vĩnh Dạ Vương tộc đặt ra, dùng để nhắc nhở hậu nhân rằng kẻ sử dụng kiếm này sẽ phạm phải thiên tội! Mà Vĩnh Dạ Ma Kiếm… mới thực sự là tên của nó.
- Vậy vì sao nó lại ở Thiên Huyền đại lục? Chẳng lẽ là do ngươi cố tình để lại?
Vân Triệt nhíu mày hỏi. Lúc nói chuyện, hắn âm thầm thu liễm toàn bộ huyền lực. Bởi vì mình biểu hiện càng yếu, yếu đến mức không còn chút sức chống cự nào trước mặt nó, trông như một người sắp chết, như vậy nó sẽ dễ dàng tiết lộ nhiều chuyện hơn.
Cơn tức giận của Thí Nguyệt Ma Quân vẫn chưa tiêu tan, dường như “nghịch tử” trong miệng hắn là mối hận cả đời, âm thanh vẫn không kiềm chế được mà gào thét:
- Vạn năm trước, bản vương cuối cùng cũng thoát khỏi phong ấn, tuy chưa chết, nhưng mệnh hồn và hồn nguyên đều bị tổn hại nặng nề, một khi chạm vào ánh sáng Nhật Nguyệt sẽ đau đến không muốn sống, nhanh chóng tiêu vong, chỉ có thể co mình ở nơi không thấy ánh mặt trời! Bản vương vì muốn biết được sự biến hóa của thế giới bên ngoài, đã ném Vĩnh Dạ Ma Kiếm ra thế giới bên ngoài! Mà bên trong Vĩnh Dạ Ma Kiếm có phong ấn ma hồn của tên nghịch tử kia!
- Bản vương vốn cho rằng hắn sẽ làm theo ý của bản vương, báo cho bản vương biết tất cả. Nhưng tên nghịch tử kia lại cắt đứt liên hệ linh hồn với bản vương! Hắn vậy mà lại phản bội bản vương! Thậm chí còn truyền cả Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển cho nhân loại đê tiện… A… A!
- Uổng công năm đó bản vương tự tay phá hủy ma thể của hắn, rồi phong ấn ma hồn của hắn vào Vĩnh Dạ Ma Kiếm, để hắn có thể bất tử theo bản vương! Nhưng hắn lại phản bội bản vương… Nghịch tử! Nghịch tử!
Tâm tình của Thí Nguyệt Ma Quân càng lúc càng mất kiểm soát, tiếng gầm giận dữ như muốn xé rách màng nhĩ của Vân Triệt.
- Mạt Lỵ, ngươi có hiểu hắn đang nói gì không?
Vân Triệt dựa vào vách tường phía sau, thấp giọng hỏi.
- Thiên Tội Thần Kiếm chính là Vĩnh Dạ Ma Kiếm trong miệng nó, bên trong quả nhiên có ẩn giấu một ma hồn!
Mạt Lỵ trầm giọng nói:
- Có điều thanh kiếm kia không đáng lo, ngay cả Vĩnh Dạ Vương tộc cũng có thể dễ dàng phong tỏa nó, sức mạnh của nó đã yếu đến không thể tả. Đến ngày hôm nay, ma hồn bên trong dù chưa tiêu tán, nhưng cũng đã đến bờ vực tiêu tán. Thế nhưng tại sao Thí Nguyệt Ma Quân này lại sống sót? Vậy mà lại sống được đến tận bây giờ!
- Tinh cầu này là do Tà Thần sáng tạo! Mà hắn nói mình bị phong ấn trăm vạn năm, rất có khả năng là bị Tà Thần phong ấn! Nhưng Tà Thần đã có năng lực phong ấn nó lâu như vậy, tại sao lúc đầu không trực tiếp giết chết nó? Vừa rồi nó cũng nói đã phong ấn ma hồn của con trai vào trong kiếm để có thể bất tử như nó… Rốt cuộc là có chuyện gì?
Một con ma còn sống sót, chuyện này nếu lộ ra ngoài, sự nghiêm trọng và đáng sợ của nó người thường không thể nào tưởng tượng nổi.
Giọng nói của Mạt Lỵ lại một lần nữa vang lên trong Thí Nguyệt Ma Quật:
- Thí Nguyệt Ma Quân! Ngươi luôn miệng tự xưng là Vĩnh Dạ Ma Tộc, lại mấy lần nói bị phong ấn trăm vạn năm, chẳng lẽ muốn nói cho chúng ta biết ngươi là Ma Thần thời đại Viễn Cổ sao? Ha, thật nực cười! Từ trăm vạn năm trước, Thần tộc và Ma tộc đã tuyệt diệt, đây là chuyện ngay cả đứa trẻ ba tuổi trong toàn cõi Hỗn Độn cũng biết, nếu bọn ta tin từng lời của ngươi, thì đúng là ngu không ai bằng.
- Ma thể của bản vương, há là thứ mà nhân loại thấp hèn các ngươi có tư cách nghi ngờ?
Thí Nguyệt Ma Quân gầm lên giận dữ:
- Thần Vẫn Ma Diệt, một nửa Vĩnh Dạ Ma Tộc chết trong tay Thần tộc, một nửa chết dưới Tà Anh Vạn Kiếp Luân! Chỉ có bản vương còn sống! Nhưng tên Tà Thần chết tiệt kia rõ ràng đã trúng phải ‘Vạn Kiếp Vô Sinh’ của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, vậy mà vẫn sống dai như thế, thậm chí còn dùng toàn bộ sức mạnh còn lại để phong ấn bản vương tại nơi thấp hèn này.
- Hắn quả nhiên giống như lời ngươi nói, là bị Tà Thần phong ấn!
Vân Triệt thấp giọng nói.
Mạt Lỵ:
- …
- Bản vương bị phong ấn trăm vạn năm… Ròng rã hơn một triệu năm!
Thí Nguyệt Ma Quân tiếp tục gào thét, dường như đang dùng cách này để phát tiết sự phẫn nộ do cái tên “nghịch tử” kích thích:
- Phong ấn chết tiệt, từng giây từng phút đều ăn mòn ma thể và ma hồn của bản vương! Bản vương vốn tưởng rằng mình sẽ hồn phi phách tán trong phong ấn của Tà Thần, nhưng không ngờ, vạn năm trước, sức mạnh phong ấn lại tiêu hao hết, không chỉ giúp bản vương giữ lại một tia mệnh nguyên và hồn nguyên, mà còn trả lại tự do cho ta!
- …
Lời của Thí Nguyệt Ma Quân khiến Vân Triệt thoáng nghi hoặc. Thông thường, sau khi thoát khỏi phong ấn, người ta sẽ nói là “giành lại tự do, và giữ được một tia mệnh nguyên cùng hồn nguyên”, nhưng nó lại nói “giúp bản vương giữ lại một tia mệnh nguyên cùng hồn nguyên, và trả lại tự do”. Cách nói này nghe như thể… việc được tự do không phải là điều quan trọng nhất? Tuy nhiên, sự nghi ngờ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu Vân Triệt, có lẽ chỉ là cách diễn đạt của Thí Nguyệt Ma Quân có chút khác biệt mà thôi.
- Tà Thần nhất định không ngờ rằng, hắn hao hết toàn lực phong ấn cũng không thể giết được bản vương… Mà bản thân hắn thì đã chết từ trăm vạn năm trước rồi, ha ha ha ha!
Thí Nguyệt Ma Quân từ nổi giận chuyển sang cười lớn:
- Đây là trời giúp bản vương, giúp Vĩnh Dạ Ma Tộc ta!
- Tà Thần phong ấn bản vương ở thế giới cực kỳ thấp kém này nhất định là vì muốn cho bản vương dù có ngày thoát khỏi phong ấn cũng vĩnh viễn không cách nào khôi phục ma thể và ma hồn tàn tạ, chỉ có thể chờ chết! Nhưng, hắn nằm mơ cũng không ngờ, đám nhân loại ngu xuẩn đê tiện lại vì bản vương mà tạo ra một kết giới hoàn mỹ, không chỉ hoàn toàn ngăn cách ánh sáng Nhật Nguyệt, còn khiến những ma khí quý giá này không tiêu tán, hoàn toàn cho bản vương sử dụng! Càng kỳ diệu hơn là, nơi này vậy mà lại thai nghén ra một đóa U Minh Bà La Hoa… Hấp thu ma khí để khôi phục mệnh nguyên, nuốt U Minh Bà La Hoa để khôi phục hồn nguyên, tất cả đều là trời cao giúp Vĩnh Dạ Ma Tộc ta một lần nữa ma lâm thiên hạ!
- !
Lần này, Vân Triệt đã thực sự hiểu ra.
Thí Nguyệt Ma Quân… đã bị Tà Thần dùng sức mạnh cuối cùng trước khi vẫn diệt để phong ấn tại nơi này! Mà một vạn năm trước, phong ấn mất đi hiệu lực, để Thí Nguyệt Ma Quân trốn thoát, nhưng hắn bị phong ấn ăn mòn trăm vạn năm chỉ còn lại hơi tàn, cho dù thoát khỏi phong ấn thì sớm muộn cũng sẽ vẫn diệt.
Nhưng thật trớ trêu, sau khi hắn thoát khỏi phong ấn không lâu đã bị tổ tiên của Chí Tôn Hải Điện phát hiện, rồi dựng nên kết giới này… Vô tình tạo ra cho nó một nơi hoàn hảo để hồi phục.
Cũng chính vì tích tụ lực lượng hắc ám mà nơi đây đã thai nghén ra một đóa U Minh Bà La Hoa!
Chí Tôn Hải Điện vốn định phong bế ma khí đáng sợ cùng Thí Nguyệt Ma Quân ở bên trong… nhưng lại vô tình cứu hắn!
Nhưng mặt khác, nếu không có kết giới này, ma khí không biết từ đâu ra sẽ lan tràn vào Thiên Huyền đại lục, hậu quả sẽ không thể lường được.
Giống như Mạt Lỵ đã nói, so với Thí Nguyệt Ma Quân, thứ không ngừng tỏa ra ma khí kia còn đáng sợ hơn!
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
- Năm đó, ngay cả Tà Thần cũng bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân hủy diệt, tại sao chỉ riêng ngươi sống sót? Mà phong ấn ngươi trăm vạn năm còn khó hơn giết ngươi rất nhiều, tại sao Tà Thần lại lựa chọn tiêu hao tất cả sức mạnh để phong ấn ngươi, mà không phải trực tiếp giết ngươi?
- Ha.
Thí Nguyệt Ma Quân âm trầm cười, đến lúc này, sự tức giận trên người hắn đã bắt đầu lắng xuống:
- Bởi vì Tà Anh Vạn Kiếp Luân không giết được bản vương, Tà Thần lại càng không giết được bản vương!
- Tại sao không giết được ngươi?
Mạt Lỵ ép hỏi:
- Vĩnh Dạ Ma Tộc cũng không phải gia tộc đứng đầu trong Ma tộc Viễn Cổ! Mà ngươi dù là vương của Vĩnh Dạ Ma Tộc cũng không phải ma cao cấp nhất! Ngay cả Sáng Thế Thần, Kiếp Thiên Ma Đế – những nhân vật đỉnh cao nhất trong Thần Ma đều đã vẫn diệt… Tại sao chỉ riêng ngươi không chết?
Ầm!
Thí Nguyệt Ma Quân không hề trả lời, sau khi đè nén được cơn thịnh nộ và ổn định lại tâm tình, lực lượng hắc ám trên người hắn lại một lần nữa khuấy động, khí tức lạnh thấu xương lại một lần nữa khóa chặt lấy Vân Triệt, theo bước chân hắn tiến về phía trước, toàn bộ Thí Nguyệt Ma Quật đều kịch liệt run rẩy:
- Nếu muốn biết nhiều như vậy, thì sau khi chết hãy đi hỏi tên Tà Thần chết tiệt kia đi. Nhân loại thấp hèn, nếu ngươi không may bị phong ấn ở đây, bản vương còn lười động thủ, nhưng ma khí nơi này đều bị ngươi nuốt chửng, đã thế ngươi còn dám mơ tưởng đến U Minh Bà La Hoa của bản vương… Vậy thì hãy tận hưởng cái chết tàn khốc mà bản vương ban cho ngươi đi.