- Vĩnh viễn hóa thành cát bụi trong bóng tối đi!
Mỗi một bước Thí Nguyệt Ma Quân bước ra, Thí Nguyệt Ma Quật lại rung chuyển kịch liệt. Hắc vụ trên người hắn điên cuồng cuộn trào, hóa thành một làn sóng hắc ám khổng lồ ập về phía Vân Triệt.
Hơi thở hắc ám và giá lạnh đến cực hạn tựa như một vực sâu vô tận muốn nuốt chửng hắn vào cõi vĩnh hằng. Trước làn sóng hắc ám đó, thân thể Vân Triệt cứng đờ, cảm giác mình nhỏ bé như hạt cát trước cơn sóng thần ngập trời. Hắn vốn định tung ra Kim Ô Viêm nhưng không thể, mọi tiếng gào thét trong linh hồn đều là "Chạy mau!". Nếu dám đối đầu trực diện, kết cục duy nhất chính là bị hủy diệt thành hư vô.
Đây là lần đầu tiên, công kích của đối phương còn chưa tới gần, đã khiến hắn dâng lên nỗi khiếp sợ từ sâu trong linh hồn.
Vân Triệt đột ngột cắn mạnh đầu lưỡi, chân đạp Tinh Thần Toái Ảnh và Huyễn Quang Lôi Cực, nhanh như chớp lùi về phía sau, lao đi như bão táp rồi đâm sầm vào vách tường mà hắn không thể nhìn rõ.
Ầm!!
Thí Nguyệt Ma Quật lại một lần nữa rung chuyển, làn sóng hắc ám đánh vào vị trí Vân Triệt vừa đứng, lực lượng hắc ám nổ tung như vô số ác quỷ đang gào thét rồi tan biến.
Mọi thứ bên trong Thí Nguyệt Ma Quật đều đã chịu đựng khí tức hắc ám cấp độ cực cao suốt vạn năm, vì vậy mỗi tấc tường đá, mỗi hạt cát đều trở nên vô cùng kiên cố, đặc biệt có năng lực chống đỡ cực mạnh đối với huyền lực hắc ám. Ngay cả một chiêu hắc ám khủng bố tuyệt luân vừa rồi cũng không làm vỡ nát đá sỏi, vách đá cũng chỉ rung chuyển chứ không sụp đổ.
Tuy không bị huyền lực hắc ám của Thí Nguyệt Ma Quân đánh trúng, nhưng dư âm giá lạnh vẫn khiến toàn thân hắn cực kỳ khó chịu. Hắn nhíu chặt mày, thở hổn hển. Đối mặt với đòn tấn công đầu tiên của Thí Nguyệt Ma Quân, trái tim hắn gần như chìm xuống đáy vực... Cùng là Quân Huyền Cảnh cấp sáu, cùng tu luyện Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển, nhưng chỉ với một chiêu hắc ám huyền lực vừa rồi, có thể thấy Thí Nguyệt Ma Quân mạnh hơn Phần Tuyệt Trần không chỉ mấy lần!
Mà uy thế lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn còn vượt qua Phần Tuyệt Trần gấp trăm lần!
Ngay cả khi đối mặt với Hải Điện chi hoàng Khúc Phong Ức, uy áp mà hắn phải chịu cũng không thể nào sánh bằng Thí Nguyệt Ma Quân.
Bởi vì nó... dù sao cũng là một con ma thời Viễn Cổ.
- Vân Triệt, ngươi nghe cho kỹ đây!
Giọng Mạt Lỵ trở nên nghiêm nghị cực độ:
- Ngươi phải dùng hết toàn lực, dù phải tiêu hao hết át chủ bài, dù có nguy hiểm đến tính mạng, không từ thủ đoạn nào cũng phải giết chết Thí Nguyệt Ma Quân! Chỉ có sức mạnh của ngươi mới không bị ma khí hắc ám nơi đây áp chế, vì thế trên toàn bộ Lam Cực Tinh cũng chỉ có ngươi mới có thể giết hắn! Bằng không, nếu thật sự để hắn khôi phục, thì thứ chào đón Thiên Huyền Đại Lục và toàn bộ sinh linh trên thế gian này sẽ là một hồi đại hạo kiếp không thể tưởng tượng nổi.
- Ha, bây giờ còn hơi sức đâu mà lo đến hạo kiếp?
Vân Triệt siết chặt hai tay, cười tự giễu thảm thương:
- Nếu ta không giết được hắn, ta cũng sẽ chết, không liều cũng phải liều... Chỉ là lần này, thật sự không có cơ hội chiến thắng rồi.
Bởi vì kẻ hắn đang đối mặt là một ác ma thời Viễn Cổ.
Trong thời đại mà Thần Ma đã tuyệt diệt trăm vạn năm này, Vân Triệt rõ ràng là người đầu tiên trong toàn bộ thế giới Hỗn Độn giao thủ với ma.
- Nếu chỉ có một mình ngươi, ngươi chắc chắn phải chết, không có một tia cơ hội chiến thắng nào.
Mạt Lỵ trầm giọng nói:
- Nhưng nếu có thêm cả Hồng Nhi... thì ngươi chưa hẳn đã không có hy vọng!
- Hừ, đúng là một sự giãy giụa thấp hèn.
Thí Nguyệt Ma Quân duỗi cánh tay đen kịt ra, một đoàn sương mù hắc ám ngưng tụ trước người hắn, sau đó chuyển động kịch liệt. Theo ngón tay của Thí Nguyệt Ma Quân điểm ra, sương mù hắc ám bỗng nhiên vỡ ra thành ngàn vạn tia sét hắc ám, bắn về phía Vân Triệt như một cơn bão tố. Mỗi một tia sét hắc ám đều nhỏ như kim châm, nhưng sức mạnh ẩn chứa bên trong lại khiến Vân Triệt lông tóc dựng đứng, hoảng sợ biến sắc.
- Đừng cố gắng đánh tan chúng, dốc toàn lực né tránh! Một khi bị đánh trúng, lực lượng hắc ám bên trong sẽ trực tiếp tổn thương linh hồn ngươi!
Mạt Lỵ gấp gáp cảnh báo.
Vân Triệt không chút do dự, lập tức sử dụng Tinh Thần Toái Ảnh, Huyễn Quang Lôi Cực, bám sát vách đá của Thí Nguyệt Ma Quật, dùng tốc độ nhanh nhất để tháo chạy về phía sau.
Ầm ầm ầm ầm ầm...
Những tia sét hắc ám xé toạc không gian, cuối cùng bắn vào vách đá và mặt đất, bùng nổ thành những tiếng rít chói tai cùng âm thanh ma quái của lệ khí hắc ám. Bên trong Thí Nguyệt Ma Quật đá lởm chởm, khi Vân Triệt dốc hết sức lực chạy trốn, tất cả những tia sét hắc ám cuối cùng đều bị vách đá ngăn cản... Lực lượng ẩn chứa trong mỗi tia sét hắc ám đều vô cùng đáng sợ, đủ để dễ dàng xuyên thủng Thiên Bàn Ngọc, nhưng lại không cách nào xuyên thủng vách đá nơi đây.
Những vách đá này đã bị khí tức hắc ám nhuộm đẫm suốt vạn năm, hiển nhiên đã trở thành lá chắn cho Vân Triệt chật vật trốn chạy.
- Hộc... Hộc...
Vân Triệt dựa lưng vào vách đá, mồ hôi lạnh trên trán tuôn như suối, miệng thở dốc kịch liệt. Khi hắn thoáng định thần lại, hắn phát hiện ra rằng, chỉ sau hai lần công kích của Thí Nguyệt Ma Quân, hắn đã bị ép từ nơi sâu nhất của Thí Nguyệt Ma Quật ra đến khu vực trung tâm.
Nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ không còn đường nào để trốn.
- Không được...
Vân Triệt cắn răng lẩm bẩm, rồi nhìn về phía Thí Nguyệt Ma Quân:
- Ở một nơi như thế này, chạy trốn căn bản không có ý nghĩa gì... Dù thế nào cũng chỉ có thể liều mạng!
- Tốc độ của ngươi thật khiến bản vương kinh ngạc, một sinh linh cấp thấp với sức mạnh yếu kém như vậy lại có thể thoát khỏi sự trừng phạt của bản vương hai lần liên tiếp. Nhưng đáng tiếc, ngươi không đủ tư cách để bản vương trêu đùa. Lần này, dù ngươi có mười cái mạng, tốc độ có nhanh gấp mười lần nữa, cũng sẽ vĩnh viễn biến mất! Ngay cả một mẩu xương cũng không còn!
Giọng nói của Thí Nguyệt Ma Quân vọng đến từ trong bóng tối vô tận, giúp Vân Triệt miễn cưỡng khóa chặt vị trí của hắn. Hắn cắn chặt răng, cố gắng đè nén tất cả nỗi sợ hãi trong lòng...
- Luyện Ngục!
Một tiếng gầm nhẹ vang lên, huyền lực toàn thân Vân Triệt tăng vọt, trong chớp mắt, con ngươi và huyền khí quanh thân hắn đều chuyển thành màu đỏ sẫm.
- Viêm Dương Bạo Liệt!
Vân Triệt lao ra từ sau vách đá, Kim Ô Viêm rực cháy, hắn dốc toàn lực đánh về phía Thí Nguyệt Ma Quân.
Ầm!!
Khi còn cách Thí Nguyệt Ma Quân chưa đến hai mươi trượng, Kim Ô Viêm đột nhiên nổ tung, nhưng ngọn lửa hủy diệt không hề giải phóng sức mạnh thiêu đốt vạn vật, ngược lại nhanh chóng bị bóng tối dập tắt, chỉ trong một hơi thở đã biến mất không còn tăm hơi.
- Cái gì?
Vân Triệt cắn chặt răng.
- Đúng là một sự giãy giụa vô vị.
Thí Nguyệt Ma Quân lạnh lùng chế nhạo:
- Nếu là Chu Tước Viêm, bản vương còn có thể kiêng dè đôi chút, nhưng Kim Ô Viêm cấp thấp thế này chỉ là một trò cười đáng thương!
- ...
Vân Triệt hoàn toàn tin rằng Thí Nguyệt Ma Quân là một con ma thời Viễn Cổ. Bởi vì hắn không chỉ nhận ra đó là Kim Ô Viêm, mà còn không hề tỏ ra chút kinh ngạc nào.
Lúc này, khí tức của Thí Nguyệt Ma Quân đột nhiên ngưng lại, ánh mắt cũng xảy ra biến hóa kịch liệt... bởi vì hắn cảm nhận được sự thay đổi trong huyền lực của Vân Triệt, cùng với màu sắc huyền quang dị thường trên người hắn.
- Tà Thần Quyết!
Giọng Thí Nguyệt Ma Quân bỗng nhiên run lên, sau đó trở nên vô cùng phẫn nộ, oán hận, và điên cuồng:
- Trên người ngươi lại kế thừa sức mạnh của Tà Thần... A!! Vậy thì ngươi càng đáng chết, càng đáng chết hơn!
- Bản vương đã vô số lần thề rằng, sau khi nhìn thấy lại ánh mặt trời, việc đầu tiên chính là hủy diệt tất cả dấu vết mà Tà Thần lưu lại trên thế gian này.
- Mà ngươi lại kế thừa sức mạnh của Tà Thần, bản vương phải hủy diệt cả thể xác lẫn linh hồn của ngươi thành hư vô!
Bị phong ấn trăm vạn năm, hắn cũng tích lũy oán hận với Tà Thần trăm vạn năm!
Cảm nhận được Tà Thần chi lực trên người Vân Triệt, tất cả sự phẫn nộ của hắn như núi lửa phun trào, hoàn toàn bùng nổ, trong khoảnh khắc khiến cả Thí Nguyệt Ma Quật rung chuyển. Cơn thịnh nộ này còn mãnh liệt hơn cơn tức giận do tên "nghịch tử" kia gây ra gấp ngàn vạn lần.
Thí Nguyệt Ma Quân gầm lên một tiếng, rồi đột nhiên lao tới, một tay chộp về phía Vân Triệt. Một luồng ma khí đen kịt nồng nặc như đến từ đáy vực sâu ập tới, muốn nuốt chửng Vân Triệt.
Hắn muốn dùng khí tức hắc ám để cầm cố Vân Triệt, sau đó dùng chính đôi tay của mình xé hắn thành từng mảnh, để phát tiết mối hận trăm vạn năm với Tà Thần.
Lý trí mách bảo Vân Triệt rằng tuyệt đối không được sợ hãi hay lùi bước, nhưng linh hồn lại run rẩy, thân thể co rúm lại. Đây là ma uy mà thân thể phàm nhân không thể nào chống đỡ. Vân Triệt có thể chống cự đến mức này đã là không dễ dàng.
- Liều mạng... Chỉ có thể liều mạng! Nếu không chỉ có chết vô ích!
Thân thể không thể kiểm soát mà run lên bần bật, hàm răng gần như bị hắn cắn nát. Sự sợ hãi giãy giụa trong lòng nhất thời hóa thành một luồng lệ khí điên cuồng...
- Hồng Nhi!
Ánh sáng đỏ thẫm lóe lên, Kiếp Thiên Kiếm xuất hiện, thân hình Vân Triệt cũng lao vút ra, đón lấy luồng sức mạnh hắc ám không thể chống cự. Trong tiếng gầm thét, tất cả sức mạnh toàn thân hắn đều không chút giữ lại, ngưng tụ trên Kiếp Thiên Kiếm, chém vào bóng tối vô tận phía trước.
Cũng vào lúc này, Vân Triệt đột nhiên phát hiện, trước mắt mình không còn là một mảng tối đen hoàn toàn nữa.
Thân kiếm Kiếp Thiên tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm quen thuộc. Trong thế giới hắc ám này, ngay cả Kim Ô Viêm cũng chỉ có thể soi sáng vài bước, nhưng kiếm quang màu đỏ của Kiếp Thiên Kiếm lại chiếu rọi cả dưới chân, phía trước, và phía trên Vân Triệt... Càng đến gần dòng xoáy hắc ám, mọi ngóc ngách trong Thí Nguyệt Ma Quật đều hiện ra trong tầm mắt hắn!
Thậm chí, trong con ngươi của Vân Triệt còn phản chiếu toàn bộ hình ảnh của Thí Nguyệt Ma Quân!
Cùng lúc đó, hắn đột nhiên cảm thấy nỗi sợ hãi, cảm giác bất lực trước Thí Nguyệt Ma Quân vốn luôn chiếm cứ tâm hải của hắn bỗng nhiên tan biến, hoàn toàn biến mất. Dòng xoáy hắc ám đang ập về phía hắn cũng trở nên không còn đáng sợ nữa, ngay cả ma uy hắc ám đến từ Thí Nguyệt Ma Quân cũng không còn nặng nề.
Đây là... chuyện gì đang xảy ra?
Tất cả những thay đổi này đều xuất hiện vào khoảnh khắc Vân Triệt liều mạng lao ra và Kiếp Thiên Kiếm hiện thân. Chỉ là, Vân Triệt đã không còn thời gian để kinh ngạc hay suy nghĩ, bởi vì ngay sau đó, Kiếp Thiên Kiếm đã hung hãn bổ vào dòng xoáy hắc ám trên người Thí Nguyệt Ma Quân.
Trong khoảnh khắc thân kiếm tiếp cận, Vân Triệt thấy rõ ràng, dòng xoáy hắc ám vốn đang cuồng bạo bỗng nhiên chậm lại... hay nói đúng hơn là đang kịch liệt co rút.
Xoẹt!
Dòng xoáy hắc ám đáng sợ tựa như một tấm màn đen kịt, bị Kiếp Thiên Kiếm trực tiếp xé toạc làm đôi. Ma lực hắc ám tuôn trào ra nhưng không ập về phía Vân Triệt, mà rõ ràng đang giãy giụa, co rúm lại, sau đó vặn vẹo rồi liều mạng tiêu tán về phía ngược lại... như thể vừa nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời.
Dòng xoáy hắc ám cực kỳ đáng sợ bị một kiếm đánh tan, Vân Triệt sững sờ, trong chốc lát không thể tin vào mắt mình. Thí Nguyệt Ma Quân cũng ngây người, hắn dừng lại, hai mắt gắt gao nhìn vào thanh kiếm trên tay Vân Triệt, ánh sáng trong con ngươi trở nên vô cùng hỗn loạn:
- Đây... Đây là...
Lúc này, Vân Triệt đã nhanh chóng hoàn hồn. Trong lòng không còn sợ hãi hay nặng nề, hắn dùng Tinh Thần Toái Ảnh thoáng hiện đến trước mặt Thí Nguyệt Ma Quân, Kiếp Thiên Kiếm hung hãn chém vào ngực hắn.
Trong lúc kinh hãi, Thí Nguyệt Ma Quân bị trúng một kiếm.
- Aaaaaa!
Lập tức, tiếng kêu thảm thiết thê lương của Thí Nguyệt Ma Quân vang vọng khắp Thí Nguyệt Ma Quật. Một kiếm này của Vân Triệt tuy vội vàng, nhưng vẫn mang theo uy thế vạn quân, đánh bay Thí Nguyệt Ma Quân.
Vân Triệt không truy đuổi, mà ngẩn người tại chỗ... Bên tai là tiếng kêu thảm thiết như quỷ khóc của Thí Nguyệt Ma Quân, vang vọng mãi không dứt.
Một ma thể cường đại từ thời Viễn Cổ, chịu đựng phong ấn trăm vạn năm, lại phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn như vậy dưới một kiếm của mình... Cứ như đang phải chịu đựng cực hình tàn khốc nhất thế gian.
Ma thể đen kịt của Thí Nguyệt Ma Quân đập mạnh vào vách đá cách đó trăm trượng rồi lăn xuống, nhưng hắn không đứng dậy, mà lăn lộn trên mặt đất, không ngừng gào thét trong đau đớn tột cùng... Trước ngực hắn, nơi bị Kiếp Thiên Kiếm đánh trúng, thình lình xuất hiện một vết thương đỏ rực. Ánh sáng màu đỏ trên vết thương đặc biệt chói mắt, mãi không tan, một dòng máu đen kịt từ đó nhanh chóng chảy ra.
- Tru... Tru Ma... Kiếm!
Giọng Thí Nguyệt Ma Quân đau đớn đến méo mó, nhưng khi hô lên ba chữ "Tru Ma Kiếm", rõ ràng mang theo sự run rẩy và sợ hãi.
Vân Triệt chỉ đứng đó, nhìn thế giới trước mắt không còn chìm trong bóng tối mà được nhuộm một màu đỏ rực, nhìn Thí Nguyệt Ma Quân vốn cực kỳ đáng sợ giờ đây lại đang thống khổ kêu rên... Hắn lại cúi đầu nhìn thanh kiếm đỏ thẫm trong tay, vốn vô cùng quen thuộc, nhưng giờ phút này lại có vẻ xa lạ.
- Hì hì hì, quả nhiên là vậy!
Mạt Lỵ cười nói:
- Viễn cổ chi ma một khi bị Tru Ma Kiếm đả thương, sẽ phải chịu đựng nỗi đau đớn gấp ngàn vạn lần, vết thương sẽ khép lại chậm hơn bình thường gấp mười lần! Ma càng thuần túy, càng sợ Tru Ma Kiếm!
- Bây giờ ngươi đã biết tại sao ta nói có Hồng Nhi ở đây, ngươi chưa hẳn đã không có khả năng chiến thắng Thí Nguyệt Ma Quân rồi chứ?