- Ha ha ha ha... Ha ha ha ha! Trời giúp bản vương, trời giúp bản vương!!
Thí Nguyệt Ma Quân vừa lao nhanh vừa cười to, điệu cười còn tùy ý và điên cuồng hơn trước. Cứ hai mươi tư năm U Minh Bà La Hoa lại nở một lần, đó cũng là thời khắc hắn mong chờ nhất. Mà lần này, hắn còn kích động hơn bất kỳ lần nào trong quá khứ gấp mấy lần!
Bởi vì nuốt U Minh Bà La Hoa không chỉ chữa trị được tổn thương hồn nguyên không cách nào diễn tả của hắn, mà còn có thể giúp hồn lực của hắn khôi phục phần lớn trong thời gian ngắn, sức sống, huyền lực, ngay cả thương thế cũng sẽ hồi phục nhanh hơn gấp mấy lần! Trước đây, những điều này chẳng có tác dụng gì với hắn, nhưng giờ khắc này, nó lại ảnh hưởng đến tương lai và vận mệnh của hắn!
Những ngày gần đây, hắn luôn lảng vảng phía trên U Minh Bà La Hoa, mỗi thời mỗi khắc đều nhìn chằm chằm, chờ đợi nó hoàn toàn nở rộ. Bây giờ nó rốt cuộc cũng đã nở rộ, giống như ân huệ của trời cao, ban xuống vào đúng thời điểm hắn cần nhất.
Sau khi nuốt đóa U Minh Bà La Hoa đã nở này, chỉ cần hai mươi hơi thở ngắn ngủi, hắc ám huyền lực của hắn liền có thể khôi phục hơn một nửa! Trận ác chiến với Vân Triệt là trận chiến khốc liệt nhất của hắn, mà mức độ khôi phục như thế này sẽ khiến hắn hoàn toàn nghiền ép ngược lại Vân Triệt!
- Bắt buộc phải đuổi kịp hắn!! Nếu để hắn nuốt được U Minh Bà La Hoa, ngươi chắc chắn phải chết!!
Âm thanh của Mạt Lỵ cực kỳ trầm trọng và phẫn hận... Lấy sức mạnh của nàng, dù ở bất kỳ nơi đâu, việc tiêu diệt Thí Nguyệt Ma Quân cũng chỉ cần một cái nháy mắt!
Nhưng ở đây, đừng nói là phóng thích sức mạnh, ngay cả việc rời khỏi thân thể Vân Triệt nàng cũng không thể làm được!
Vân Triệt bung toàn bộ huyền lực, hàm răng gần như bị cắn nát, Huyễn Quang Lôi Cực được triển khai đến mức tận cùng. Luận về tiêu hao huyền lực, hắn và Thí Nguyệt Ma Quân gần như nhau, nhưng luận về thương thế, Thí Nguyệt Ma Quân nặng hơn hắn một chút, hơn nữa tốc độ của hắn vốn mạnh hơn Thí Nguyệt Ma Quân, vì lẽ đó dưới tốc độ cực hạn, khoảng cách giữa hắn và Thí Nguyệt Ma Quân nhanh chóng được rút ngắn, trong nháy mắt đã rút ngắn chỉ còn bốn mươi, năm mươi trượng.
Nhưng bởi vì trong ngoài thân thể hắn đều bị thương, bây giờ huyền lực phóng thích lại tập trung vào tốc độ, nên thương thế của hắn không những không thuyên giảm, ngược lại còn nhanh chóng chuyển biến xấu... Nhưng dù tình cảnh như vậy, hắn cũng không thể lo được những thứ này.
Chắc là... có thể đuổi kịp!
Trong vài hơi thở, một người một ma đã xông đến nơi sâu nhất của Thí Nguyệt Ma Quật, khoảng cách giữa Vân Triệt và Thí Nguyệt Ma Quân chỉ còn chưa tới ba mươi trượng, thanh âm vừa khóc vừa cười đến từ U Minh Bà La Hoa cũng càng thêm rõ ràng.
Bỗng nhiên Mạt Lỵ ý thức được điều gì, kinh ngạc nói:
- Chờ đã! Không cần đuổi theo!!
Mà lúc này, trước mắt Vân Triệt bỗng nhiên xuất hiện một vệt tử quang U Minh mộng ảo.
Phía trước là đóa U Minh Bà La Hoa đã nở rộ, chín cánh hoa hoàn toàn bung ra, sắp xếp một cách đều đặn, phóng thích ra tử quang U Minh thâm thúy đến cực điểm. Trong bóng tối, tử quang bao phủ tất cả, không nhìn thấy đài hoa, nhị hoa, cũng không nhìn thấy cành cây không ngừng lay động. Chín cánh hoa giống như độc lập trôi nổi trong thế giới hắc ám, phóng thích ra tử quang thần bí mà nguy hiểm.
Cảnh tượng này rơi vào trong con ngươi Vân Triệt... khiến hắn như nhìn thấy chín con mắt của ác ma!
Thí Nguyệt Ma Quân đã vọt tới trước U Minh Bà La Hoa, trong miệng phát ra tiếng cười to càng thêm điên cuồng. Hắn nhận ra Vân Triệt đang nhanh chóng đến gần nhưng không quay đầu lại, khóe miệng dính máu hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.
Keng!
Bỗng nhiên thế giới trước mắt Vân Triệt từ tử quang hắc ám lập tức biến thành tử quang trắng xám, ngay cả âm thanh bên tai cũng đột nhiên trở nên yên tĩnh... tiếng gió rít khi chạy hết tốc lực cũng biến mất không thấy tăm hơi.
Thứ duy nhất còn lại chính là thanh âm quỷ khóc của U Minh Bà La Hoa.
Toàn bộ thế giới, giống như đã trở nên trống rỗng trong nháy mắt.
Trong thế giới trắng xám, tử quang đang nhanh chóng phóng to, từ từ lan ra toàn bộ thế giới. Thanh âm quỷ khóc cũng càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng, thậm chí càng ngày càng êm tai... ban đầu âm u thấu xương, sau dần trở nên dễ nghe...
Thế giới màu tím, âm thanh dễ nghe, tạo ra một mộng cảnh khiến người ta say mê. Trong mộng cảnh, xuất hiện một vài hình ảnh cùng từng khuôn mặt quen thuộc. Thương Nguyệt, Phượng Tuyết Nhi, Tiêu Linh Tịch, Hạ Khuynh Nguyệt, Sở Nguyệt Thiền, Tiểu Yêu Hậu... các nàng lần lượt xuất hiện, trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười vô cùng ấm áp và mỹ lệ, đôi mắt xinh đẹp dịu dàng nhìn hắn, sau đó ở trong thế giới màu tím chậm rãi đi xa...
Càng ngày càng xa... Càng ngày càng mơ hồ...
- Vân Triệt! Lập tức lùi lại!!
Một tiếng quát chói tai như kinh lôi, bỗng nhiên vang lên trong thế giới màu tím.
Rắc!!
Mộng cảnh trong thế giới màu tím sụp đổ trong nháy mắt, hết thảy ảo giác biến mất, thống khổ to lớn giống như ngàn vạn cây kim đâm vào tâm hồn Vân Triệt, khiến hắn lập tức ôm lấy đầu, trong miệng phát ra tiếng gào thét đau đớn.
Hắn cảm giác như có vô số bàn tay hắc ám đang lôi kéo linh hồn của hắn, muốn lôi hết thảy ký ức, ý chí, niềm tin... ra khỏi thân thể sống sờ sờ của hắn!
Hắn đã trải qua rất nhiều lần công kích linh hồn, nhưng không có một lần nào kinh khủng và tàn khốc như lúc này. Loại cảm giác linh hồn bị lôi kéo, xé rách kia còn lạnh lẽo và rõ ràng hơn cả lưỡi đao cắt vào thân thể rất nhiều... hắn chưa hề biết, cũng chưa từng nghĩ tới, công kích linh hồn có thể khủng bố đến mức độ như thế!
Dưới sự thống khổ đến từ linh hồn, hắn gần như hoàn toàn mất đi sức mạnh cùng khả năng khống chế thân thể, cả người lập tức ngã quỵ trên đất, toàn thân điên cuồng run rẩy, trong nháy mắt trên trán đã đổ mồ hôi lạnh.
Mà giờ khắc này, khoảng cách từ hắn đến U Minh Bà La Hoa chỉ còn hai mươi trượng!
- Nhanh lùi về sau!!
Tiếng thét của Mạt Lỵ lại vang lên, làm cho linh hồn đang kịch liệt giãy dụa của Vân Triệt khôi phục một chút thanh tỉnh. Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng, dốc hết tất cả ý chí ngưng tụ lại một luồng sức mạnh, lấy một tư thế cực kỳ vặn vẹo nhảy về phía sau.
Ầm!!
Đầu Vân Triệt va chạm mạnh, liên tục lăn lộn vài vòng mới dừng lại được. Cú nhảy này khiến hắn bay lùi về hai, ba mươi trượng, cảm giác linh hồn bị lôi kéo vẫn tồn tại, nhưng đã yếu bớt đến mức hắn hoàn toàn có thể ung dung ứng đối.
Vân Triệt dùng hai tay chống đỡ thân thể, miệng há lớn thở dốc, mồ hôi lạnh trên trán chảy thành dòng, trong con ngươi hiện lên sự sợ hãi.
Đây là... năng lực cướp đoạt linh hồn của U Minh Bà La Hoa!?
Thật đáng sợ... Vì sao lại đáng sợ như vậy!
Mới vừa rồi còn cách xa như vậy mà đã khủng bố đến thế! Nếu đến gần thêm chút nữa... Căn bản không thể tưởng tượng nổi!
Trên đời này, tại sao lại có thứ đáng sợ như vậy tồn tại!
- Bây giờ mới tin lời ta nói sao?
Mạt Lỵ nói với vẻ trầm trọng:
- Một khi U Minh Bà La Hoa hoàn toàn nở rộ, năng lực nhiếp hồn sẽ đáng sợ vượt xa khỏi tưởng tượng của ngươi! Tuyệt không phải là thứ mà cấp độ như ngươi có khả năng chạm đến!
Vân Triệt không đáp lại Mạt Lỵ, mà đột nhiên ngẩng đầu... Phía trước, Thí Nguyệt Ma Quân đã đứng trước U Minh Bà La Hoa, trên khuôn mặt xám trắng che kín vẻ đắc ý, trào phúng cùng cười gằn. Hắn tham lam nhìn chín cánh hoa, say sưa với khí tức U Minh nó thả ra, còn không quên hướng về phía Vân Triệt cười nhạo:
- Nhân loại ngu xuẩn thấp hèn! Chỉ bằng ngươi cũng vọng tưởng cướp giật U Minh Bà La Hoa với bản vương... Ha ha ha ha ha...
Tiếng cười điên cuồng bỗng nhiên im bặt, khuôn mặt, âm thanh của Thí Nguyệt Ma Quân đều mang theo sự phẫn nộ cùng cừu hận khắc cốt:
- Chính là ngươi... đã hại bản vương phải mạnh mẽ biến thân, tổn thất lượng lớn mệnh nguyên! Tính mạng thấp hèn của ngươi có chết một vạn lần cũng khó giải mối hận trong lòng bản vương! Chờ bản vương nuốt U Minh Bà La Hoa xong... tất sẽ khiến ngươi nhận hết thảy cực hình của Ma Tộc ta! Để ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, khiến ngươi vĩnh viễn hối hận vì đã đến nơi này!
Hắn quay đầu, ánh mắt hoàn toàn tập trung vào đóa U Minh Bà La Hoa ở gần trong gang tấc, lệ khí lúc trước nhất thời hóa thành sự kích động cùng say sưa. Hắn duỗi ra hai ma trảo, trên ma trảo có hắc quang bao phủ, chậm rãi đưa về phía U Minh Bà La Hoa... Hành động nhẹ nhàng này giống như hắn đang chạm vào chí bảo mà hắn quý trọng nhất trong đời.
- Tê ——
Hàm răng Vân Triệt sắp bị cắn nát. Sự đáng sợ của U Minh Bà La Hoa khiến hắn thoáng hồi tưởng lại là toàn thân rét run. Khoảng cách mấy chục trượng ngắn ngủi lại thành lạch trời mà hắn không có cách nào vượt qua!
Không được! Dù thế nào cũng phải ngăn cản hắn...
Ta đến nơi này, mạo hiểm ở lại, chính là vì U Minh Bà La Hoa! Nếu bị Thí Nguyệt Ma Quân cướp mất, không chỉ không chiếm được đóa U Minh Bà La Hoa có khả năng là duy nhất trên thế gian này, mà ngay cả mạng của mình, cùng với Mạt Lỵ và Hồng Nhi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi ở đây!
Dù thế nào cũng phải ngăn cản!
Dù thế nào đi nữa!
Hai tay Thí Nguyệt Ma Quân đã nâng U Minh Bà La Hoa lên, sau đó chậm rãi thu lại... bên trong hành động chậm rãi của hắn mang theo run rẩy, thậm chí vẻ mặt còn mang theo sự cuồng nhiệt và thành kính! Là viễn cổ chi ma, hắn chưa bao giờ có tín ngưỡng, cũng không có thứ gì có tư cách trở thành tín ngưỡng của hắn. Nhưng cây Bà La Hoa này đối với hắn lại là tồn tại tương đương thánh vật, nếu không có nó, hồn phách hắn đã sớm tiêu tán! Mà hắn có thể hoàn toàn chữa trị hồn nguyên, lại thấy ánh mặt trời, cũng phải dựa vào nó!
Vì lẽ đó, mỗi lần hái, hắn đều cẩn thận đến cực điểm, e sợ làm tổn thương đến cành cây của nó. Hắn chưa bao giờ hoàn toàn hấp thu khí tức nơi này đến mức cạn kiệt, mà trước sau luôn bảo lưu một mức độ đậm đặc nhất định, cũng là vì duy trì sự tồn tại của U Minh Bà La Hoa.
Ánh sáng màu đen bao vây lấy chín cánh hoa U Minh Bà La Hoa, qua một hơi thở nữa là hắn có thể hoàn mỹ hái được chín cánh hoa này... đúng lúc này, một luồng khí tức nguy hiểm đến cực đoan bỗng nhiên từ phía sau kéo tới.
Vân Triệt tung người lên, một lần nữa gọi ra Kiếp Thiên Kiếm cùng huyền cương, gần như trong nháy mắt liền tăng huyền lực toàn thân lên tới cực hạn, trên thân kiếm cùng huyền cương dấy lên Kim Ô chi viêm màu vàng nhạt, sau đó ầm ầm đập về phía trước.
- Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm!!
Phốc!!
Hai tay Vân Triệt máu bắn tung tóe lần thứ hai, lực phản chấn to lớn khiến hắn bị đánh bật ngửa ra sau. Hai đạo hư ảnh Thiên Lang thiêu đốt hỏa diễm mang theo gợn sóng không gian kịch liệt như sóng lớn đập về phía Thí Nguyệt Ma Quân!
Thí Nguyệt Ma Quân hoàn toàn không ngờ rằng, rõ ràng huyền lực của Vân Triệt đã tiêu hao to lớn lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh người như vậy, mà tốc độ của hai đạo hư ảnh Thiên Lang càng nhanh đến cực hạn. Hơn nữa lực chú ý của Thí Nguyệt Ma Quân đều tập trung trên U Minh Bà La Hoa, lúc hắn phát hiện ra, hai đạo hư ảnh Thiên Lang chỉ còn cách hắn ba thước.
Ầm!!!
Hai đạo Thiên Lang viêm ảnh mãnh liệt oanh kích vào sau lưng Thí Nguyệt Ma Quân. Thí Nguyệt Ma Quân hét thảm một tiếng, vảy giáp màu đen sau lưng nhất thời nổ tung, hắc huyết văng tung tóe, mặc dù chưa gãy vỡ nhưng xương sống đã biến hình nghiêm trọng. Toàn bộ ma thể bay vụt đi như một viên đạn pháo, sau đó đập mạnh vào vách đá cách đó trăm trượng, ngã sấp trên đất, nửa ngày không dậy nổi.
- Thành... Thành công rồi!
Vân Triệt đứng dậy, trước mắt nhất thời tối sầm lại, suýt nữa ngã sấp xuống. Có thể nói đạo Thiên Lang Trảm vừa rồi đã vượt qua sức mạnh cực hạn hiện tại của hắn, huống hồ nó còn gia trì thêm lực lượng huyền cương, hao tổn to lớn khiến thân thể hắn suy yếu trong thời gian ngắn, suýt chút nữa không cầm nổi Kiếp Thiên Kiếm.
Nhưng hắn còn chưa kịp thở dốc mấy hơi, con ngươi bỗng nhiên co rút lại.
Vừa nãy công kích của hắn đã khéo léo tách U Minh Bà La Hoa ra. Thí Nguyệt Ma Quân không muốn nó bị bất kỳ tổn thương gì, Vân Triệt cũng không muốn. Thí Nguyệt Ma Quân bị đánh bay, U Minh Bà La Hoa không tổn hại chút nào. Nhưng, chín đóa tử mang vốn lơ lửng ở nơi đó...
Vậy mà chỉ còn lại bốn đóa!
Từ trên ma thể của Thí Nguyệt Ma Quân đang nằm ở cuối Thí Nguyệt Ma Quật, sáng lên năm đạo tử quang u ám!
- Nguy rồi!
Mạt Lỵ trầm giọng nói:
- Thời điểm hắn bị đánh bay, đã lấy đi năm cánh hoa!
Tiếng của Mạt Lỵ chưa dứt, Vân Triệt đã như mũi tên rời cung... hắn vòng qua U Minh Bà La Hoa, điên cuồng bắn thẳng đến chỗ Thí Nguyệt Ma Quân.
- Khốn nạn!
Thí Nguyệt Ma Quân giãy giụa đứng dậy, sau lưng như bị khoét ra một cái lỗ thủng trong suốt. Nhưng trong quá trình bị đánh bay, hắn đã nắm chặt năm cánh U Minh Bà La Hoa... nếu vừa nãy Vân Triệt không đánh bay hắn, lúc này chín cánh hoa đã rơi vào tay hắn.
Thí Nguyệt Ma Quân nhìn Vân Triệt đang lao về phía mình, thân thể nổi giận đến mức gần như muốn nổ tung:
- Tên khốn kiếp đáng chết này! Ngươi giãy dụa, chỉ có thể tăng thêm sự thống khổ mà ngươi sắp phải chịu đựng mà thôi!
Trong tiếng gầm gừ phẫn nộ, một tay Thí Nguyệt Ma Quân tóm lấy năm cánh hoa, nhanh chóng ném về phía miệng của chính mình.
Vân Triệt thất sắc, rít gào một tiếng:
- Câm miệng!
Chỉ là một hành động nuốt, cho dù tốc độ của Vân Triệt có nhanh hơn gấp mười lần cũng không thể kịp ngăn cản. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn năm cánh hoa rơi vào trong miệng Thí Nguyệt Ma Quân, bị hắn từ từ nuốt vào.
Tròng mắt Vân Triệt co rút lại kịch liệt, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng vô tận.
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng