Nguy rồi!
Nhìn cánh U Minh Bà La Hoa bị Thí Nguyệt Ma Quân một hơi nuốt chửng, một luồng hơi lạnh từ trong ra ngoài lan khắp toàn thân Vân Triệt.
Rốt cuộc, tình huống tồi tệ nhất vẫn xảy ra ngay trước mắt hắn.
Không chỉ khát vọng đoạt được U Minh Bà La Hoa của hắn tan thành mây khói, mà lực lượng và thương thế của Thí Nguyệt Ma Quân cũng sẽ nhanh chóng hồi phục! Ở trong một khu vực bị phong tỏa tuyệt đối thế này, cho dù là Thái Cổ Huyền Chu cũng không thể đào thoát. Trớ trêu thay, Mạt Lỵ lại không có cách nào hiện thân tại đây!
Tình cảnh trước mắt gần như là tuyệt cảnh tàn khốc nhất mà Vân Triệt từng đối mặt.
Thí Nguyệt Ma Quân nuốt U Minh Bà La Hoa vào, say sưa dang rộng hai tay, nhắm mắt cảm nhận lực lượng của nó khuếch tán trong cơ thể. Một cảm giác vô cùng khoan khoái lan khắp toàn thân, thấm sâu vào tận linh hồn, khiến nỗi đau đớn trên người hắn gần như biến mất không còn tăm tích.
Hắc ám khí tức trên người hắn hồi phục với tốc độ cực nhanh... Cả Vân Triệt và chính Thí Nguyệt Ma Quân đều cảm nhận được rõ ràng. Những vết thương chi chít trên thân hắn cũng nổi lên tử quang mờ ảo, sau đó bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
- Ha ha ha ha!
Thí Nguyệt Ma Quân cất tiếng cười ngạo nghễ. Mỗi lần nuốt U Minh Bà La Hoa đều là khoảnh khắc hắn say mê nhất, và lần này còn hơn bất kỳ lần nào trong quá khứ. Nghĩ đến cảnh Vân Triệt ra sức giãy giụa rồi cuối cùng chỉ có thể đối mặt với tuyệt vọng, trong lòng hắn càng dâng lên khoái cảm mãnh liệt:
- Nhân loại hèn mọn! Lần này, xem ngươi còn giãy giụa thế nào trong tay bản vương!
- Ngươi sẽ lập tức biết được hậu quả của việc chọc giận bản vương! Bản vương sẽ cho ngươi biết thế nào là luyện ngục đáng sợ nhất trên đời này!
...
Cảm nhận khí tức của Thí Nguyệt Ma Quân đang tăng vọt, trơ mắt nhìn vết thương của hắn nhanh chóng khép lại, toàn thân Vân Triệt lạnh buốt, lòng chùng xuống, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường...
Càng rơi vào tuyệt cảnh, hắn lại càng tỉnh táo!
Trước đó Mạt Lỵ đã nói, với trạng thái của Thí Nguyệt Ma Quân, sau khi nuốt U Minh Bà La Hoa, chỉ cần trăm hơi thở ngắn ngủi là có thể khôi phục hơn một nửa huyền lực và thương thế! Mà hắn chỉ nuốt năm cánh hoa chứ không phải cả đóa, nên thời gian này sẽ dài hơn một chút.
Trăm hơi thở để khôi phục hơn một nửa, tuy kinh thế hãi tục, nhưng dẫu sao vẫn cần trăm hơi thở... chứ không phải tuyệt vọng ngay tức khắc!
U Minh Bà La Hoa mất năm cánh... nhưng vẫn còn lại bốn cánh!
Biết đâu lực lượng của bốn cánh hoa này cũng đủ để giúp Mạt Lỵ tái sinh! Dù không được thì cũng sẽ có ích lợi cực lớn.
Lông mày Vân Triệt nhíu chặt, tâm niệm xoay chuyển cực nhanh... Hiện tại Thí Nguyệt Ma Quân bị thương rất nặng, lực lượng cũng tiêu hao rất lớn, trước khi y dùng U Minh Bà La Hoa để hồi phục lại trạng thái đỉnh phong, nếu như mình có thể giết y...
Không! Không có nếu như! Đây là lựa chọn duy nhất, là hy vọng duy nhất của hắn... Nếu không, một khi Thí Nguyệt Ma Quân hồi phục, hắn chắc chắn phải chết không còn gì nghi ngờ!
Thế nhưng, thực lực tổng hợp của Thí Nguyệt Ma Quân vốn đã vượt xa hắn, lại thêm ma thân bất hoại... Trước đó ác chiến mấy canh giờ còn không lấy được nửa cái mạng của y! Muốn giết y trong mấy chục hơi thở ngắn ngủi, quả thực khó như lên trời!
Nhưng cục diện trước mắt không cho phép Vân Triệt do dự hay cân nhắc. Bởi vì mỗi một hơi thở trôi qua, lực lượng của Thí Nguyệt Ma Quân lại mạnh thêm một phần, thương thế lại hồi phục thêm một phần! Hy vọng vốn đã mong manh như đốm lửa trong vực sâu sẽ càng thêm xa vời! Có lẽ chỉ sau hai mươi, thậm chí mười hơi thở nữa, ngay cả một tia khả năng cuối cùng cũng không còn.
Mặt khác, hắn dùng đầu ngón chân cũng đoán được, hành động tiếp theo của Thí Nguyệt Ma Quân chắc chắn không phải giao đấu với hắn, mà là toàn lực thoát thân để lao đến chỗ U Minh Bà La Hoa một lần nữa! Đến lúc đó, không chỉ bốn cánh hoa còn lại rơi vào ma trảo của y... mà hắn ngay cả cơ hội tiếp cận U Minh Bà La Hoa cũng không có, nói gì đến giãy giụa và hy vọng cuối cùng!
Hai mắt Vân Triệt trợn trừng, bắn ra tia nhìn vừa tàn độc vừa quyết liệt. Hai tay hắn siết chặt Kiếp Thiên Kiếm, gần như muốn khảm nó vào da thịt... Đối mặt với tình thế không còn lựa chọn nào khác, hậu quả và cái giá phải trả đã bị hắn hoàn toàn ném ra sau đầu!
- Thí —— Nguyệt —— Ma —— Quân!
Vân Triệt gầm lên một tiếng như muốn xé rách cổ họng, tốc độ lao về phía Thí Nguyệt Ma Quân vốn chậm lại trong thoáng chốc bỗng tăng vọt.
- Vân Triệt, ngươi...
Mạt Lỵ lập tức hiểu ra ý đồ của Vân Triệt, nhưng lời can ngăn còn chưa kịp thốt ra đã bị nàng nuốt ngược vào trong... Bởi vì trong tình cảnh này, đây chính là lựa chọn duy nhất của hắn!
Không thể không lấy mạng ra đánh cược!
Mặc dù làm như vậy có khả năng chết bất đắc kỳ tử, nhưng ít ra vẫn còn một tia hy vọng mong manh!
- Tà Thần Cảnh Giới thứ tư —— Oanh Thiên!
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong huyền mạch của Vân Triệt. Tất cả huyền quan hoàn toàn mở ra, toàn bộ Tà Thần huyền mạch trong nháy mắt bành trướng gấp đôi... gần như sắp nổ tung!
Cùng lúc đó, một luồng khí lãng cuồng bạo bùng lên từ người hắn, đẩy văng mọi hắc ám khí tức xung quanh! Luồng khí lãng này khủng bố đến mức khiến Thí Nguyệt Ma Quân đang cười ngạo nghễ cũng phải như bị búa tạ nện trúng, bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá.
Tiếng cười của Thí Nguyệt Ma Quân tắc nghẹn, hắn vội ngẩng đầu nhìn về phía Vân Triệt, chút đắc ý và khoái trá còn sót lại trong con ngươi lập tức bị sự hoảng sợ tột độ thay thế...
Vân Triệt đang lao tới đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một huyết nhân toàn thân đẫm máu, tỏa ra khí tức kinh hoàng! Tóc hắn dựng đứng, hỏa diễm lượn lờ quanh thân, huyền khí phóng ra mang một màu đỏ rực chói mắt! Đôi mắt hắn cũng biến thành một màu huyết hồng như máu tươi!
Da thịt trên hai cánh tay và toàn thân hắn nứt ra vô số vết rách trông thấy mà ghê người, máu tuôn ra như những dòng suối nhỏ. Cả người hắn trông như vừa bị thiên đao vạn quả, vớt lên từ một bể máu, từ trên xuống dưới gần như không tìm thấy chỗ nào lành lặn!
Vẻ ngoài này đủ để dọa một người bình thường sợ đến mất mật, nhưng tuyệt đối không thể dọa được Thí Nguyệt Ma Quân. Thứ khiến y thật sự kinh hãi chính là khí tức cuồng bạo đang bùng phát từ trên người hắn!
Nếu lúc trước Vân Triệt chỉ là một ngọn lửa... thì huyết nhân trước mắt chính là một ngọn núi lửa đang phun trào dữ dội! Khí tức khủng bố đến mức khiến thần kinh toàn thân Thí Nguyệt Ma Quân co giật, linh hồn vừa được U Minh Bà La Hoa tẩm bổ cũng cảm nhận được nguy hiểm chết người đang ập đến.
Mà thanh cự kiếm màu đỏ trong tay hắn đã chứng minh... huyết nhân này chính là Vân Triệt!
- Ngươi...
Thí Nguyệt Ma Quân ép sát vào vách đá sau lưng, không thể cất nổi tiếng cười.
Khoảnh khắc Vân Triệt mở ra cảnh giới “Oanh Thiên”, thần kinh của hắn đã bị cơn đau vô tận bao phủ, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng đáng sợ đang nổ tung trong cơ thể... Mà luồng sức mạnh này vượt xa giới hạn mà thân thể hắn có thể chịu đựng, hắn cảm thấy thân thể, ngũ tạng của mình như vỡ tung theo huyền lực... Ngay cả thế giới trước mắt cũng trở nên đỏ ngầu.
Ngoài màu máu ra, hắn không còn nhìn thấy gì khác...
Chỉ còn một luồng ý chí bất diệt, gắt gao khóa chặt lấy khí tức của Thí Nguyệt Ma Quân.
Hắn giơ lên đôi tay gần như đã mất hết cảm giác, dồn hết tất cả niềm tin, chém về phía Thí Nguyệt Ma Quân.
Đồng tử Thí Nguyệt Ma Quân co rút lại thành một điểm... Y liếc về phía ánh tím của U Minh Bà La Hoa, muốn lao đến đó, nhưng ma thân vừa nhích tới một bước đã bị luồng khí tức kinh hoàng đang ập tới ép ngược trở lại. Lưng y như bị đóng đinh vào vách đá, đừng nói là lao đi, ngay cả nhấc chân cũng trở nên vô cùng khó khăn. Toàn thân như bị vạn ngọn núi cao đè nặng.
Kiếm quang đỏ rực càng lúc càng gần, nỗi kinh hoàng trong mắt Thí Nguyệt Ma Quân cũng ngày một lớn. Y gầm lên một tiếng, dốc hết toàn bộ lực lượng, cuộn lên một vòng xoáy còn u tối hơn cả vực sâu vạn trượng, gào thét đánh tới.
Ngay khi vòng xoáy đen kịt được đánh ra, kiếm quang đỏ rực mang theo sức mạnh “Oanh Thiên” cũng bổ xuống. Vòng xoáy đen ngòm ngưng tụ toàn bộ tàn lực của Thí Nguyệt Ma Quân lập tức khựng lại, rồi bị kiếm quang đỏ rực từng chút một áp chế, thôn phệ, nghiền nát... cho đến khi hoàn toàn tan biến.
Thế giới trước mắt Thí Nguyệt Ma Quân bị một màu đỏ vô tận bao phủ, đồng tử của y giãn ra đến cực hạn, vỡ tung vô số tơ máu. Tiếng nổ kinh thiên động địa, xen lẫn tiếng gào thét tuyệt vọng, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Thí Nguyệt Ma Quật...
Oanh ——!
- A a a a a a a a a!
Vách đá đen kịt điên cuồng vỡ nát, vô số đá vụn ầm ầm rơi xuống. Thí Nguyệt Ma Quật rung chuyển dữ dội, cả đất trời như rung chuyển theo. Bão táp hủy diệt cuộn trào khắp ma quật, va đập và chôn vùi tất cả. Tận sâu trong ma quật bị ngọn lửa vàng rực bao phủ, cơn bão điên cuồng tàn phá rất lâu vẫn chưa tắt...
Đây là lần đầu tiên Vân Triệt mở ra “Oanh Thiên”, cũng là nhát kiếm đầu tiên hắn tung ra sau khi mở cảnh giới này. Kết cục của một kiếm này ra sao, Mạt Lỵ không biết. Nhưng nàng hoàn toàn chắc chắn rằng, sức mạnh của “Oanh Thiên” là thứ mà Vân Triệt hiện tại không thể nào chịu đựng nổi! Ngay khoảnh khắc Vân Triệt cưỡng ép mở ra cảnh giới “Oanh Thiên”, huyền lực bùng nổ, Mạt Lỵ đã thấy rõ ngũ tạng của hắn vỡ nát, máu huyết toàn thân chảy ngược, kinh mạch đứt lìa từng khúc, chỉ có xương cốt được Long Thần chi tủy bảo vệ là không tổn hại.
Đây mới chỉ là trong một sát na... Sau đó, mỗi một hơi thở trôi qua, tình trạng sẽ chỉ càng tồi tệ hơn!
Có lẽ chỉ sau một hai hơi thở nữa, thân thể Vân Triệt sẽ nổ tung mà chết, ngay cả toàn thây cũng không giữ được.
Tình cảnh này khiến Mạt Lỵ không chút do dự. Ngay khi Vân Triệt dùng hết ý chí đánh ra một kiếm kia, hồn thể của nàng cũng rời khỏi Thiên Độc Châu, tiến vào cơ thể Vân Triệt. Bốn đạo hồng quang sắc bén bắn ra, xuyên qua nội tạng, thẳng đến huyền mạch, điểm chính xác vào bốn Huyền Quan Tà Thần.
Lực lượng của Mạt Lỵ bá đạo đến nhường nào, bốn đạo hồng quang vừa biến mất, bốn Huyền Quan Tà Thần đang sắp sửa nổ tung vì huyền khí của Vân Triệt lập tức đóng lại. Mạt Lỵ thở phào một hơi, nhanh chóng trở về Thiên Độc Châu.
Hồn thể của nàng rất e ngại ma khí trong Thí Nguyệt Ma Quật. Mà Vân Triệt dù sao cũng đang ở sâu trong ma quật, dưới sự xâm nhiễm, một phần nhỏ ma khí cũng sẽ tràn vào cơ thể hắn. Tuy Mạt Lỵ chỉ ở trong cơ thể Vân Triệt một khoảnh khắc cực ngắn, nhưng sau khi trở về Thiên Độc Châu, nàng vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mạt Lỵ nhanh chóng ngưng thần. Một lúc lâu sau, cảm giác khó chịu ấy mới tan biến.
Nàng mở mắt ra lần nữa, nhìn về thế giới bên ngoài.