Phía Hoàng Cực Thánh Vực có hơn năm trăm người đang ngồi, Vân Triệt dùng linh giác lướt qua, dù đã sớm có chuẩn bị nhưng trong lòng vẫn không khỏi kinh ngạc. Trong hơn năm trăm người này, không tính Hạ Nguyên Bá, đã có tới một trăm sáu mươi ba Đế Quân!
Gần bốn trăm người còn lại cũng đều là Bá Hoàng từ cấp bảy trở lên!
Đây chính là nội tình vạn năm của Hoàng Cực Thánh Vực, một trong Tứ Đại Thánh Địa!
Chỉ riêng một Hoàng Cực Thánh Vực, e rằng phải cần sáu bảy gia tộc thủ hộ của Huyễn Yêu Giới liên hợp lại mới có thể chống đỡ.
Ngồi ở hàng đầu tiên, đi theo Cổ Thương chân nhân, là mười hai người!
Trang phục của mười hai người này gần như tương đồng, mỗi người đều cầm phất trần trong tay, khí tức trên người hùng hậu đến cực điểm... Đặc biệt là ba người ngồi ở chính giữa, khi linh giác của Vân Triệt chạm đến huyền khí của họ, hắn có cảm giác như đột nhiên rơi vào một khoảng không vô tận, hoàn toàn không thể nhìn thấy giới hạn.
Ba người kia...
- Mười hai người hàng đầu chính là mười hai chân nhân của Thánh Vực chúng ta.
Hạ Nguyên Bá chú ý tới ánh mắt của Vân Triệt, ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói:
- Ba người ở giữa chính là Thống Khổ chân nhân, Chín Thán chân nhân và Tuyệt Tâm chân nhân mà ta từng nói với huynh, ngoài Thánh Đế đại nhân ra thì đây là ba vị Đế Quân cấp mười của Hoàng Cực Thánh Vực!
Vân Triệt khẽ gật đầu, nói:
- Cường giả ở tầng thứ này, huyền lực hoặc là cuồng bạo như sấm, hoặc là cường hoành như núi. Nhưng Hoàng Cực Thánh Vực lại có khác biệt rất lớn.
- Đó là bởi vì huyền công cốt lõi của Hoàng Cực Thánh Vực chính là "Thánh Tâm". Huyền lực càng mạnh, cấp độ huyền công càng cao thì càng thanh tâm quả dục.
Hạ Nguyên Bá đáp, sau đó lại nhỏ giọng nói thêm một câu:
- Thật ra ở Hoàng Cực Thánh Vực, ta được xem là một kẻ dị loại hoàn toàn.
- Thanh tâm quả dục.
Vân Triệt nhớ lại trong những thế lực xâm lấn Huyễn Yêu Giới trăm năm trước cũng không thiếu Hoàng Cực Thánh Vực, bèn cười nhạt một tiếng:
- Có lẽ thất tình lục dục sẽ phai nhạt, nhưng dục vọng đối với huyền đạo e là không hề suy giảm chút nào, nếu không cũng đã chẳng dốc toàn lực đến tham dự Ma Kiếm Đại Hội lần này.
Khi hắn quan sát mười hai chân nhân của Hoàng Cực Thánh Vực, mấy trăm luồng huyền khí từ phía họ cũng lướt qua người hắn. Nhưng không một ai tiến lên bắt chuyện, mười hai chân nhân cùng các trưởng lão Thánh Vực ngồi hàng trước gần như không có người nào quay đầu lại, toàn bộ tinh thần của họ đều tập trung vào Ma Kiếm Đại Hội.
- Tỷ phu, ta có một chuyện không hiểu.
Hạ Nguyên Bá nhỏ giọng hỏi:
- Tại sao huynh lại đẩy Tuyết Nhi muội muội ra?
Hắn không tin Vân Triệt lại suy nghĩ đến mặt mũi của Phượng Hoàng Thần Tông.
Hơi thở của Vân Triệt ngưng lại, hắn khẽ nhắm mắt, ngưng thần truyền âm cho Hạ Nguyên Bá:
- Tiêu Vân đã mất tích ba ngày.
- Cái gì…
Hạ Nguyên Bá giật nảy mình, suýt nữa đã hô lên, hắn vội vàng truyền âm lại:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai làm?
- Với thực lực của vợ chồng Tiêu Vân, bên cạnh còn có Thiên Hạ Đệ Nhất bảo vệ, ai có thể vô thanh vô tức bắt Tiêu Vân đi... trên Thiên Huyền Đại Lục, người làm được điều này cũng không có bao nhiêu.
Lông mày Hạ Nguyên Bá nhíu chặt:
- Tứ Đại Thánh Địa... Chẳng lẽ là Thiên Uy Kiếm Vực!
Cuối cùng hắn cũng bắt đầu hiểu ra vì sao thái độ lúc trước của Vân Triệt đối với Hiên Viên Vấn Đạo lại cứng rắn như vậy.
- Tám chín phần mười là vậy.
Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi:
- Trên đường chúng ta đến Thí Nguyệt Ma Quật đã gặp phải Hiên Viên Vấn Thiên, ánh mắt hắn nhìn ta và câu nói kia đã khiến ta cảm thấy có gì đó không đúng.
- Sao lại có thể như vậy!
Hạ Nguyên Bá nắm chặt hai quyền, trán nổi đầy gân xanh:
- Thiên Uy Kiếm Vực dù sao cũng là một trong Tứ Đại Thánh Địa, vậy mà lại làm ra chuyện như vậy... À không đúng, tại sao bọn chúng lại muốn bắt Tiêu Vân?
- Rất có thể, chuyện ta là con cháu Vân gia của Huyễn Yêu Giới đã bị bại lộ. Bọn chúng cũng biết được thân phận của Tiêu Vân. Ngoài lý do này ra, ta không nghĩ ra được lý do nào khác.
Vân Triệt thấp giọng truyền âm.
Lời này khiến Hạ Nguyên Bá lập tức ý thức được tình thế nghiêm trọng, hơn nữa còn là cực kỳ nghiêm trọng, hắn nắm lấy cánh tay Vân Triệt, sốt ruột nói:
- Nếu đã bị bại lộ, vậy tại sao huynh còn ở lại đây! Huynh phải biết Huyễn Yêu Giới trên Thiên Huyền Đại Lục là một nơi bị yêu ma hóa. Hôm nay lại là ngày quần hùng thiên hạ tụ họp, vạn nhất chuyện này bị phơi bày, huynh sẽ trở thành mục tiêu công kích của cả thiên hạ!
- Ta biết, nhưng ta không thể bỏ mặc Tiêu Vân.
Câu nói kia khiến Hạ Nguyên Bá lặng đi, hắn biết với lý do này, bản thân có khuyên thế nào cũng vô dụng.
- Nguyên Bá, đệ cũng không cần quá lo lắng.
Vân Triệt bình tĩnh nói:
- Có lẽ tình thế cũng không nghiêm trọng đến mức đó, ta có Thái Cổ Huyền Chu, chỉ cần Thái Cổ Huyền Chu không bị bại lộ, bất kể tình huống nào ta cũng có thể toàn thân trở lui... Tạm thời cứ yên lặng theo dõi kỳ biến đã.
- Nhưng nếu tình thế thực sự xấu đến bước đó, đệ phải nhớ kỹ phải phân rõ giới tuyến với ta! Đừng quên, ba Thánh Địa còn lại đều ngấm ngầm ghen ghét Hoàng Cực Thánh Vực và cả Bá Hoàng Thần Mạch trên người đệ, ngay cả trong Thánh Vực, những nghĩa tử của Thánh Đế và những người ủng hộ chúng cũng nhất định xem đệ là cái gai trong mắt, nếu thân phận của ta thật sự bị lộ, đệ che chở cho ta, sẽ bị bọn chúng thừa cơ chụp cho cái mũ "đồng bọn của yêu nhân". Cho nên đến lúc đó đệ tuyệt đối không được...
Đúng lúc này, lông mày Vân Triệt bỗng ngưng tụ, con ngươi trong nháy mắt trở nên rét lạnh... Bởi vì một luồng sát khí lạnh như băng đã khóa chặt trên người hắn.
- Tiểu tử Vân Triệt, nộp mạng đây!!
Tiếng quát lớn này như sấm sét giữa trời quang, kinh động tất cả cường giả có mặt. Phía bên phải chỗ ngồi của Thánh Vực, một lão giả áo bào xanh phi thân lên, như đại bàng lao thẳng về phía Vân Triệt.
Mà người này, Vân Triệt chưa từng gặp qua.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, không ai ngờ lại có người dám nổi điên ngay tại đại hội trường của Ma Kiếm Đại Hội, thêm vào đó người này lại ngồi gần Hoàng Cực Thánh Vực nên ngay khoảnh khắc tiếng gầm giận dữ vang lên, lão giả áo bào xanh đã xông đến trước mặt Vân Triệt, huyền khí hóa kiếm, định trực tiếp hạ sát thủ... Người khác muốn ngăn cản cũng không kịp.
Thân hình Vân Triệt không động, Hạ Nguyên Bá đã bạo khởi lao lên, miệng gầm lên một tiếng, tung ra một quyền.
Ầm!!
Một luồng khí lãng hình tròn nổ tung giữa không trung, hung hăng đánh tan một đám mây trắng, hai luồng huyền lực Quân Huyền Cảnh cách không va chạm, vẻ mặt Hạ Nguyên Bá trở nên lạnh lùng, còn trên mặt lão giả áo xanh lại hiện lên vẻ kinh hãi, dường như không thể tin được lực lượng của mình lại bị một tiểu bối như Hạ Nguyên Bá dễ dàng đỡ được như vậy.
- Cút!!
Hạ Nguyên Bá nổi giận gầm lên một tiếng, cánh tay vốn đã cường tráng bỗng phình to gấp đôi, lực lượng bộc phát trong nháy mắt từ cuồng phong hóa thành lốc xoáy hủy diệt.
Ầm!!
Kiếm mang do huyền khí của lão giả áo xanh hóa thành lập tức vỡ nát, cả người lão như bị một cây búa lớn nện trúng, bay ngược ra sau hơn mười trượng mới gắng gượng dừng lại được, trên mặt cũng nổi lên một vệt tái nhợt.
Mà Hạ Nguyên Bá chỉ hơi lùi lại một chút, ánh mắt vẫn hung ác như cũ, khí thế trên người càng khiến vô số huyền giả có mặt cảm thấy ngạt thở... Cũng không ít người kinh hãi biến sắc giống như lão giả áo xanh.
Mặc dù Vân Triệt không biết lão giả áo xanh này là ai, nhưng trong Tứ Đại Thánh Địa, gần như ai cũng biết.
Trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực... còn là trưởng lão xếp thứ mười!
Tu vi huyền lực mạnh mẽ đến Quân Huyền Cảnh cấp bảy!
Vậy mà lại bị Hạ Nguyên Bá một quyền đánh bay, rơi xuống thế hạ phong!
Vô số ánh mắt kinh sợ đổ dồn vào người Hạ Nguyên Bá, thậm chí có người còn hít một ngụm khí lạnh. Những người có thể đến Hải Thần Đài đều là cường giả đỉnh cao của Thiên Huyền Đại Lục, tự nhiên đã sớm nghe nói Hoàng Cực Thánh Vực xuất hiện một đệ tử có Bá Hoàng Thần Mạch, mới hai mươi tuổi đã thành tựu Đế Quân.
Nhưng đó cũng chỉ là nghe nói, hôm nay mới là lần đầu tiên được thấy.
Nhưng... đây đâu chỉ là thành tựu Đế Quân! Một quyền đánh lui một vị thất cấp Đế Quân, thực lực này rõ ràng đã đạt đến Quân Huyền Cảnh hậu kỳ!
Dù là trong Tứ Đại Thánh Địa, đó cũng là tầng lớp cao nhất!
Hai mươi tuổi đã khủng bố như thế, trăm năm sau, quả thực không thể tưởng tượng nổi! Trong ba Thánh Địa còn lại... đừng nói là người ngang hàng, e rằng ngay cả một người xách giày cho hắn cũng tìm không ra!
Mười hai chân nhân của Hoàng Cực Thánh Vực quay lại, lặng lẽ gật đầu, trên mặt không có chút kinh ngạc nào, mà chỉ có nụ cười thản nhiên và tán thưởng... tán thưởng vì huyền lực của Hạ Nguyên Bá trong thời gian ngắn lại có tiến bộ.
Cổ Thương chân nhân chậm rãi đứng dậy, bình thản nói:
- Hiên Viên Tuyệt, ngươi thân là trưởng lão Kiếm Vực, cớ gì lại đột nhiên ra tay với một tiểu bối?
Hiên Viên Tuyệt... Cái tên này khiến lông mày Vân Triệt khẽ động: Quả nhiên là hắn!
Cửu trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực Hiên Viên Tuyệt! Cha của Hiên Viên Ngọc Phượng, ông ngoại của Lăng Kiệt và Lăng Vân!
- Hừ!
Hiên Viên Tuyệt bị Hạ Nguyên Bá một quyền đánh lui, sự kinh ngạc trong lòng đã sớm biến thành phẫn nộ, nếu cứ thế lùi bước, chắc chắn sẽ mất hết mặt mũi, hắn nhìn chằm chằm Vân Triệt, giận dữ mắng:
- Tên tiểu tử Vân Triệt này không những làm bị thương hai vị trưởng lão Kiếm Vực của ta, còn muốn ra tay giết ái nữ của ta, hôm nay nếu không đem hắn thiên đao vạn quả, ta không xứng làm cha!
Vân Triệt vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ, cười lạnh một tiếng:
- Hiên Viên Ngọc Phượng tâm địa độc ác, ra tay hiểm độc! Nếu nàng ta không phải là mẹ ruột của Lăng Kiệt, ta giết nàng ta mười lần cũng khó nguôi được cơn hận trong lòng! Cuối cùng ta đã nể tình tha cho nàng một mạng, ngươi không cảm tạ ta thì thôi, lại còn mặt dày ở trước mặt ta sủa inh ỏi!
- Thằng nhãi ranh muốn chết!
Lời nói của Vân Triệt không nghi ngờ gì như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Hiên Viên Tuyệt càng giận tím mặt.
- Hai vị bớt giận.
Một giọng nói bình thản như nước từ chỗ ngồi của Chí Tôn Hải Điện vang lên, Tử Cực chậm rãi đứng dậy, trên mặt cười nhạt:
- Ân oán giữa hai vị, ngoại nhân không tiện nhúng tay. Nhưng lần này, quần hùng thiên hạ tề tựu nơi đây, đều là vì Ma Kiếm Đại Hội mà đến, không nên sinh thêm chuyện không hay. Cho dù không vì Ma Kiếm Đại Hội, đã ở trên Hải Điện của ta, thì đều là khách quý của Hải Điện, Hải Điện ta không muốn thấy bất kỳ vị khách quý nào bị chèn ép ở đây. Xin hai vị cho lão hủ một chút thể diện, dù có thiên đại ân oán, cũng mời sau khi rời khỏi Hải Điện hãy giải quyết.
Bị Hạ Nguyên Bá một quyền bức lui, Hiên Viên Tuyệt vốn đã mất hết mặt mũi, đâm lao phải theo lao, nhưng lời nói của Tử Cực không nghi ngờ gì đã cho hắn một bậc thang đi xuống. Hiên Viên Tuyệt phất tay áo, tức giận hừ một tiếng:
- Được! Nể mặt Tử tiên sinh, ta tạm cho thằng nhãi ranh này sống thêm mấy ngày. Vân Triệt, vị sư phụ Đoạt Thiên lão nhân kia của ngươi chắc đã sớm hóa thành tro bụi rồi, cái gì mà thông thiên triệt địa... Ha ha ha ha, đừng nói hắn là Đoạt Thiên lão nhân, cho dù hắn là Thiên Vương lão tử, ta cũng không sợ! Ta ngược lại muốn xem đến lúc đó hắn làm sao bảo vệ được cái mạng của ngươi khỏi tay ta!
Vân Triệt:
"..."
- Nực cười!
Hạ Nguyên Bá khinh thường nói:
- Ngươi muốn động đến tỷ phu của ta, trước hết phải qua được ải của ta đã! Đáng tiếc ngươi ngay cả một hậu bối cũng đánh không lại, còn không biết xấu hổ đi khiêu khích sư phụ của tỷ phu ta, cũng không sợ bị người đời cười cho rụng răng sao!
- Ngươi!
Hiên Viên Tuyệt trừng mắt, thiếu chút nữa đã hộc ra một ngụm máu tươi.
- Nguyên Bá, không được vô lễ.
Cổ Thương chân nhân nhàn nhạt quát.