Hiên Viên Vấn Đạo phi thân lên, đi đến bên cạnh Hiên Viên Tuyệt:
- Cửu trưởng lão, lúc này không nên giải quyết ân oán cá nhân, tất cả chờ sau khi Ma Kiếm Đại Hội kết thúc hẵng hay.
Hắn giơ tay hướng về vị trí của Hoàng Cực Thánh Vực, hành lễ:
- Cửu trưởng lão nóng lòng vì ái nữ, nhất thời nôn nóng nên đã quấy rầy chư vị Thánh Vực, mong các vị rộng lòng tha thứ... Cửu trưởng lão, chúng ta trở về thôi.
Hắn thản nhiên nhìn Vân Triệt một cái, rồi kéo Hiên Viên Tuyệt về lại chỗ ngồi của Kiếm Vực.
- Cửu trưởng lão, ngươi quá vọng động rồi. Phụ thân từng hạ nghiêm lệnh, trước Ma Kiếm Đại Hội, bất luận kẻ nào cũng không được trêu chọc Vân Triệt!
Hiên Viên Vấn Đạo truyền âm cho Hiên Viên Tuyệt.
- Hừ! Ta thật sự nghĩ mãi không thông, rõ ràng Kiếm Chủ đã thăm dò ra lai lịch của hắn, vì cớ gì còn phải bó tay bó chân như thế!
Hiên Viên Tuyệt tức giận nói.
- Phụ thân không phải kiêng kị Vân Triệt, mà là có nguyên nhân trọng yếu khác. Nếu ngươi thật sự ra tay giết Vân Triệt, sẽ làm hỏng đại sự của phụ thân! Đến lúc đó...
Hiên Viên Vấn Đạo thản nhiên liếc nhìn Hiên Viên Tuyệt, ánh mắt ẩn chứa ý cảnh cáo.
Hiên Viên Tuyệt bất giác run lên.
- Tên lão tặc này, thân là trưởng lão Kiếm Vực mà lại dám công nhiên ra tay với tỷ phu ở một nơi như thế này!
Hạ Nguyên Bá phẫn nộ nói.
- Không cần để ý đến hắn, loại người này ngược lại không đáng để lo ngại.
Vân Triệt chau mày, mường tượng ra tình huống xấu nhất và cách đối phó.
Chuyện này khiến Hải Thần Đài không còn bình tĩnh như trước, những tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên ngày một nhiều. Bọn họ đang bàn tán điều gì, Vân Triệt không cần nghe cũng có thể đoán ra: ví như Hạ Nguyên Bá, ví như vì sao Thiên Uy Kiếm Vực lại có ân oán với hắn, lại ví như... vì sao dáng vẻ của Hiên Viên Tuyệt lại hoàn toàn không e ngại vị "Sư phụ" trong truyền thuyết của hắn.
Không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo, một luồng khí tức sắc bén, băng hàn tựa như đến từ Cửu U bỗng nhiên ập tới, khiến tất cả những tiếng bàn tán đều im bặt, như thể bị băng phong.
Vân Triệt đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía Thiên Uy Kiếm Vực. Ba bóng người đen nhánh như u hồn từ trên không trung bước xuống.
Cả ba người đều mặc áo đen, sắc mặt cứng đờ như tử thi, lông mày dài và mảnh như lưỡi kiếm, mỗi một đường nét trên khuôn mặt đều cương nghị như được đao kiếm điêu khắc thành.
Dù cách xa nửa dặm, Vân Triệt cũng không cảm nhận được chút sinh khí nào từ trên người họ, trong con ngươi cũng không có một tia thần thái. Vân Triệt nhắm mắt lại, nhưng không cách nào hồi tưởng được hình dạng của ba người kia, chỉ bằng linh giác, càng không thể cảm nhận được ba người đang đứng ở đó, mà là ba thanh tuyệt thế lợi kiếm!
- Kiếm ý thật đáng sợ!
Vân Triệt khẽ nói.
Toàn bộ Hải Thần Đài, đều vì sự xuất hiện của ba người này mà bầu không khí trở nên ngưng đọng. Ngay cả sắc mặt các trưởng lão Hoàng Cực Thánh Vực khi nhìn về phía họ cũng thoáng biến đổi.
- Vô Tình Kiếm Thị, Tuyệt Tình Kiếm Thị, Đoạn Tình Kiếm Thị, ba vị kiếm thị đáng sợ nhất của Thiên Uy Kiếm Vực!
Hạ Nguyên Bá chau mày nói. Mặc dù cách một khoảng khá xa, nhưng hắn vẫn cảm thấy như có ba thanh kiếm sắc bén kề vào yết hầu, toàn thân bất giác căng cứng, ngay cả hô hấp cũng có chút không thông suốt:
- Mặc dù ta cũng là lần đầu tiên gặp, nhưng kiếm ý cực đoan như vậy, trừ ba vị kiếm thị đáng sợ kia ra, thì không còn ai khác.
Lông mày Vân Triệt nhíu chặt... Mặc dù thực lực tổng thể của Thiên Uy Kiếm Vực xếp thứ ba trong Tứ Đại Thánh Địa, nhưng số lượng Đế Quân cấp mười lại nhiều nhất, ngang hàng với Hoàng Cực Thánh Vực.
Trừ Kiếm Chủ Hiên Viên Vấn Thiên, ba vị Đế Quân cấp mười khác chính là "ba vị kiếm thị" mà mấy ngày trước Hạ Nguyên Bá đã nói cho hắn nghe!
Trong toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, đây là những tồn tại có thực lực chỉ đứng sau Tứ Đại Thánh Chủ!
- Ta nghe sư phụ nói qua, từ lúc còn rất nhỏ ba người này đã tuyệt tình tuyệt dục, một lòng hướng về kiếm đạo, tu vi kiếm đạo đã đến mức đăng phong tạo cực, cảnh giới cao đến mức tùy tâm sở dục. Cây cỏ hoa lá đều có thể là kiếm, chỉ cần tâm niệm khẽ động là có thể ngưng tụ vô số kiếm khí, giết người trong vô hình. Nhất là khi ba người liên thủ, nghe nói có thể chống lại bất kỳ một vị Thánh Chủ nào!
Giọng Hạ Nguyên Bá trầm xuống. Mấy ngày trước khi nói về ba vị kiếm thị của Thiên Uy Kiếm Vực, chỉ là giới thiệu đơn thuần. Nhưng bây giờ khi Vân Triệt đã biết rõ tình cảnh, lại nghe giới thiệu về ba người này, trong lòng tự nhiên vô cùng nặng nề.
Ba người từ trên không trung đáp xuống, ngồi vào hàng đầu của Kiếm Vực. Hiên Viên Vấn Đạo thân là Thiếu chủ Kiếm Vực cũng phải nhanh chóng đứng dậy, tư thái vô cùng cung kính.
Qua đó có thể thấy được địa vị của họ ở Thiên Uy Kiếm Vực cao đến mức nào.
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua toàn trường, rồi dừng lại ở khu vực của Chí Tôn Hải Điện. Gây chú ý nhất chính là bảy người ngồi hàng đầu, trang phục tương tự nhưng màu sắc lại khác nhau.
Các trưởng lão Hải Điện đều mặc áo bào màu lam nhạt, còn áo bào của bảy người này lại lần lượt là màu đỏ, cam, vàng, lục, xanh, lam và tím, hiện lên bảy sắc cầu vồng!
Lần theo ánh mắt Vân Triệt, Hạ Nguyên Bá nói:
- Bảy người kia chính là Thất Tôn Giả của Chí Tôn Hải Điện! Ở chính giữa là Tử Tôn Giả và Lam Tôn Giả, là hai người đủ sức đối đầu với ba vị kiếm thị cấp Đế Quân của Kiếm Vực!
Ánh mắt Vân Triệt lướt qua Thất Tôn Giả của Hải Điện, sau đó dừng lại trên người Tử Cực.
Vị trí của Tử Cực lại ở phía trước cả Thất Tôn Giả!
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Vân Triệt, Tử Cực cũng đồng thời nhìn về phía hắn, khẽ gật đầu, mỉm cười.
Phía bên phải Chí Tôn Hải Điện là khu vực của Nhật Nguyệt Thần Cung. Trên áo của tất cả mọi người đều thêu hình Nhật Nguyệt. Năm người ngồi hàng đầu đều có tướng mạo già nua, nhưng huy hiệu Nhật Nguyệt trên áo lại sáng rực sinh huy. Năm người ngồi cùng nhau, tỏa ra một khí tràng hỗn độn ngưng thực, giống như mở ra một tiểu thế giới độc lập, khiến người khác không dám đến gần nửa bước.
- Năm người kia chính là Nhật Nguyệt Thần Sứ của Nhật Nguyệt Thần Cung! Lần lượt là Tề Thiên Thần Sứ, Nhật Tinh Thần Sứ, Tru Nguyệt Thần Sứ, Trục Tinh Thần Sứ và Đại Địa Thần Sứ. Trong đó, Tề Thiên Thần Sứ và Nhật Tinh Thần Sứ đều là Đế Quân cấp mười, nhất là Tề Thiên Thần Sứ, thực lực mạnh nhất trong năm vị Nhật Nguyệt Thần Sứ, cái tên 'Tề Thiên' ám chỉ rằng địa vị của hắn ở Nhật Nguyệt Thần Cung có thể ngang hàng với Thiên Quân Dạ Mị Tà. Ba vị thần sứ còn lại đều là Đế Quân cấp chín!
Hạ Nguyên Bá giải thích.
Lấy sao trời làm danh xưng cho Thần sứ sao.
Vân Triệt âm thầm cười lạnh, sau đó liếc nhìn Dạ Tinh Hàn ở phía sau.
Đương nhiên, đại hội Ma Kiếm lần này không thể thiếu một vị Thiếu Cung Chủ như hắn. Hắn cũng đang nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ánh mắt tràn ngập oán hận. Bỗng nhiên, mắt hắn và Vân Triệt chạm vào nhau, ánh mắt hắn lập tức co rụt lại, vội vàng né sang một bên, nhưng cơ mặt vẫn không ngừng run rẩy.
Trừ Tứ Đại Thánh Địa ra, các thế lực khác trên Thiên Huyền Đại Lục đều ngồi ngay ngắn, thần sắc căng thẳng, hô hấp cũng thu lại, thì thầm với nhau cũng vô cùng cẩn trọng. Tứ Đại Thánh Địa là những tồn tại chí cao vô thượng trên Thiên Huyền Đại Lục, bọn họ tự nhiên biết điều đó, nhưng không một ai có thể tưởng tượng được thực lực chân chính của Tứ Đại Thánh Địa lại khủng bố đến vậy.
Đế Quân trong lòng họ giống như thần thoại, ngàn năm khó gặp, vậy mà ở đây lại xuất hiện hàng trăm người! Cảnh tượng này có lẽ đủ để khiến họ kinh hãi đến mức mười ngày nửa tháng cũng chưa hoàn hồn.
Toàn bộ Hải Thần Đài bị bao phủ trong một màn sáng khổng lồ, cho dù với thị lực của Vân Triệt cũng không thể nhìn rõ bên trong màn sáng ẩn giấu thứ gì. Nhưng bất cứ ai cũng đoán được, Ma Kiếm của đại hội lần này chắc chắn đang ở bên dưới màn sáng kia.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bỗng nhiên lúc này ánh sáng hơi tối đi một chút.
Mức độ tối đi của ánh sáng rất nhỏ, tuyệt không phải người thường có thể phát giác. Nhưng ở đây đều là những cường giả đỉnh cao của Thiên Huyền Đại Lục, linh giác vô cùng nhạy bén, rất nhiều người đã ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời.
- Tỷ phu, mau nhìn!
Hạ Nguyên Bá ngẩng đầu nói.
Giữa bầu trời phía đông xuất hiện một vệt đen mỏng manh!
- Thập Tam Tinh Liên Châu trong truyền thuyết... thực sự xuất hiện sao?
Hạ Nguyên Bá thì thào. Cùng lúc đó, toàn bộ Hải Thần Đài cũng bắt đầu xôn xao.
Phía đông Hải Thần Đài, một đạo kiếm mang phá không mà tới, như sao băng xẹt qua, lóe lên trước mắt tất cả mọi người. Phía dưới kiếm mang, một bóng người áo xanh từ trong vết nứt không gian do kiếm mang mở ra chậm rãi hiện ra. Một thân áo xanh, kiếm uy mênh mông. Vừa xuất hiện, người đó đã như đế vương quân lâm, khiến tâm hồn tất cả mọi người đều run sợ.
Khi người này xuất hiện, toàn bộ đệ tử đến từ Thiên Uy Kiếm Vực đều đứng dậy, khom người hành lễ:
- Thiên uy tuyệt kiếm, cái thế vô song! Cung nghênh Kiếm Chủ!
Kiếm Chủ của Thiên Uy Kiếm Vực —— Hiên Viên Vấn Thiên!
- Ha ha ha ha!
Phía tây Hải Thần Đài, đối diện với Hiên Viên Vấn Thiên, một tiếng cười cuồng tiếu vang lên. Trong tiếng cười điên dại, trên không trung bỗng nhiên hiện ra một vầng huyền quang chói mắt, tựa như một vầng mặt trời rực rỡ. Một bên khác, một vầng trăng khuyết sáng ngời lơ lửng. Trong nháy mắt, nhật nguyệt cùng xuất hiện trên không trung, tất cả ánh sáng, ngay cả mặt trời thật ở phía đông cũng trở nên ảm đạm dưới ánh sáng của nhật nguyệt.
Một bóng người từ trong ánh sáng của nhật nguyệt chậm rãi bước ra, toàn thân áo trắng, mắt như sao băng, một luồng uy áp có thể sánh ngang với Hiên Viên Vấn Thiên tràn ngập giữa trời, khiến tâm thần của tất cả huyền giả ngồi phía tây run rẩy dữ dội, gần như không nhịn được muốn quỳ rạp xuống đất bái lạy.
- Diệt nhật tru nguyệt, Thiên Quân tề thiên! Cung nghênh Thiên Quân!
Lần này, các huyền giả của Nhật Nguyệt Thần Cung đều đứng dậy, sau đó quỳ một gối xuống.
Thánh Chủ của Nhật Nguyệt Thần Cung, Dạ Mị Tà, có danh xưng là 'Thiên Quân'!
Vân Triệt thầm nghĩ.
Dạ Mị Tà trong tầm mắt có dáng vẻ trung niên, trẻ hơn nhiều so với hắn dự đoán.
Phía nam Hải Thần Đài, chính giữa vị trí của Hoàng Cực Thánh Vực, một tia sáng màu vàng từ trên trời biến ảo, hóa thành một thân ảnh toàn thân áo trắng, có chút gầy yếu.
Khi bóng lưng gầy yếu đó xuất hiện, tất cả chân nhân, trưởng lão, đệ tử... của Hoàng Cực Thánh Vực, bao gồm cả Hạ Nguyên Bá, đều đứng dậy, nhanh chóng thi lễ:
- Hoàng Cực Thánh Đế, quân lâm vạn cương! Cung nghênh Thánh Đế!
Hơn một trăm vị Đế Quân, bốn trăm Bá Hoàng đồng thời hô to, tạo thành một luồng huyền khí không thể xem thường. Vân Triệt đứng rất gần, thân lại mang trọng thương, bất ngờ không kịp đề phòng bị chấn động đến khí huyết cuộn trào, mắt choáng mày hoa, suýt nữa vết thương lại rách toạc.
Nam tử gầy yếu chậm rãi quay người lại, hướng về đám người Thánh Vực nở một nụ cười thanh đạm, ra hiệu cho họ ngồi xuống. Khi hắn quay người lại, Vân Triệt cũng thấy rõ dung mạo của hắn, trong lòng lập tức kinh ngạc.
Hoàng Cực Vô Dục, một trong Tứ Đại Thánh Chủ của Thiên Huyền Đại Lục, Thánh Đế của Hoàng Cực Thánh Vực! Được Thiên Huyền Đại Lục công nhận là huyền đạo đệ nhất nhân! Đối với một nhân vật chí tôn như vậy, mọi người sẽ nghĩ rằng dung mạo nhất định phải uy nghiêm vô song, khí thế kinh thiên.
Nhưng trong mắt Vân Triệt, lại là một vóc người gầy yếu, tuổi tác nhìn qua chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi... như một thiếu niên!
Thế nhưng ánh mắt của hắn lại giống như một lão giả từng trải, lộ ra sự tang thương của muôn đời.
Khí thế của Hiên Viên Vấn Thiên sắc bén vô tận, như vạn kiếm ngút trời; khí thế của Dạ Mị Tà cuồn cuộn bàng bạc, như lật đổ thương thiên; nhưng khí tràng của Hoàng Cực Vô Dục lại không có chút bá khí nào, không có chút tính công kích nào... Thậm chí, Vân Triệt không thể cảm nhận được sự tồn tại của huyền khí trên người hắn, giống như người kia chỉ là một phàm nhân ngoài Huyền Đạo mà thôi.
Ánh mắt của Hoàng Cực Vô Dục lướt qua chỗ Vân Triệt, chỉ dừng lại một thoáng, sau đó liền chuyển hướng đến Hải Thần Đài, lặng lẽ nhìn màn sáng trên đó.
Phương bắc, một luồng khí tràng bình thản từ trên trời giáng xuống, bao phủ tâm hồn của tất cả mọi người, trong lòng ai nấy gần như đồng thời dâng lên cảm giác sóng lớn ngập trời.
Dáng người còn chưa hiện ra, toàn bộ người của Chí Tôn Hải Điện đã đứng dậy hành lễ:
- Chí Tôn Hải Hoàng, vạn thế vô cương!
Hải Hoàng của Chí Tôn Hải Điện —— Khúc Phong Ức giá lâm! Nàng vẫn mặc một thân áo lam như lúc Vân Triệt mới gặp, đeo mặt nạ uy nghiêm, cao quý vô song.
Phía đông: Thiên Uy Kiếm Vực —— Kiếm Chủ Hiên Viên Vấn Thiên;
Phía tây: Nhật Nguyệt Thần Cung —— Thiên Quân Dạ Mị Tà;
Phía nam: Hoàng Cực Thánh Vực —— Thánh Đế Hoàng Cực Vô Dục;
Phía bắc: Chí Tôn Hải Điện —— Hải Hoàng Khúc Phong Ức.
Tứ Đại Thánh Chủ của Thiên Huyền, những hoàng giả đương thời, đều đã giá lâm trên Hải Thần Đài