Hải Thần Đài chìm trong tĩnh lặng. Tứ đại Thánh Chủ cùng nhau xuất hiện, thanh thế che trời phủ đất, uy chấn cửu châu.
Hải Hoàng Khúc Phong Ức ngẩng đầu nhìn trời, hướng về phía vầng thái dương đang dần xuất hiện vết đen, uy nghiêm nói:
- Thập tam tinh liên châu sắp hiện thế, chúng ta chuẩn bị mấy tháng nay đều là vì giờ khắc này. Quần hùng thiên hạ tề tụ tại Chí Tôn Hải Điện của ta cũng là để chiêm ngưỡng Ma Kiếm và tham ngộ bí mật bên trong. Nếu bí ẩn của Ma Kiếm có thể hiển lộ như chúng ta mong muốn, đây chắc chắn sẽ là một sự kiện trọng đại của huyền giới Thiên Huyền.
Hải Hoàng Khúc Phong Ức nhìn sang Hoàng Cực Vô Dục:
- Tuy nơi đây là Hải Điện, nhưng Ma Kiếm Đại Hội lại không phải của riêng Hải Điện ta, mà là thịnh hội của cả huyền đạo Thiên Huyền. Hoàng Cực huynh, trong bốn người chúng ta, bối phận của huynh là cao nhất, uy danh cũng nặng nhất, Ma Kiếm Đại Hội lần này để huynh chủ trì là thích hợp hơn cả.
- Ha ha.
Hoàng Cực Vô Dục cười nhạt:
- Ma Kiếm do Hiên Viên Kiếm Chủ đoạt được, tự nhiên cũng là người hiểu rõ nhất. Để Hiên Viên Kiếm Chủ chủ trì thịnh hội lần này, dĩ nhiên càng thêm thích hợp.
- Được!
Hiên Viên Vấn Thiên không chối từ, cười lớn một tiếng:
- Đã như vậy, Hiên Viên Vấn Thiên ta đây cung kính không bằng tuân mệnh.
Dứt lời, tay phải Hiên Viên Vấn Thiên đã giơ lên, một đạo kiếm mang tái nhợt từ lòng bàn tay hắn bắn ra, chĩa thẳng lên trời cao.
Chỉ trong nháy mắt, kiếm mang đã dài tới trăm trượng, hóa thành một thanh huyền kiếm trăm trượng trong tay Hiên Viên Vấn Thiên. Sau đó, hắn quát khẽ một tiếng, đột nhiên chém xuống phía dưới Hải Thần Đài.
Coong!
Màn sáng khổng lồ bao phủ Hải Thần Đài bị huyền kiếm bổ ra. Trong thoáng chốc, màn sáng tựa như lớp băng cứng bị chém vỡ, hóa thành vô số mảnh vụn bay tứ tán, đảo mắt đã biến mất vào hư không, để lộ ra Hải Thần Đài đã bị che khuất từ lâu.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về Hải Thần Đài. Theo màn sáng biến mất, toàn cảnh Hải Thần Đài cũng hiện ra một cách hoàn chỉnh.
Trên Hải Thần Đài rộng chừng vài dặm, hiện ra một huyền trận hình tròn khổng lồ. Huyền trận tỏa ra huyền quang không quá mãnh liệt, lúc sáng lúc tối, tần suất biến đổi cũng rất chậm. Ranh giới của nó trải rộng đến tận rìa, bao trọn cả Hải Thần Đài vào bên trong.
Chính giữa huyền trận, cũng là trung tâm của Hải Thần Đài, một thanh hắc kiếm đang lơ lửng ở đó. Thân kiếm đen như mực, dài sáu thước rưỡi, rộng đến một thước, chuôi kiếm có hình vuông. Từ chuôi kiếm đến nửa thân kiếm có hai dấu ấn bất quy tắc, nhìn kỹ lại, đó rõ ràng là hai nửa vầng trăng tàn màu máu!
Ngoài ra, toàn bộ thanh kiếm không hề có chút kiếm khí nào, cũng không có bất kỳ quang mang lực lượng nào, tỏa ra cảm giác âm u, tử khí nặng nề.
- Đó chính là… Thiên Tội Thần Kiếm trong truyền thuyết.
Hạ Nguyên Bá bất giác thốt lên, sau đó lại nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Nhưng nhìn qua cũng không có gì đặc biệt.
Ánh mắt Vân Triệt cũng đang nhìn chằm chằm vào thanh kiếm kia, lướt qua thân kiếm, cuối cùng dừng lại ở ấn ký hình vầng trăng máu.
Thí Nguyệt Ma Quân đã từng nói, tên thật của thanh kiếm này là “Thí Nguyệt Ma Kiếm”!
Mà dấu ấn hình vầng trăng tàn màu máu này chính là bằng chứng.
- Cái tên “Thí Nguyệt”… Sẽ không sai!
Người đời đều gọi thanh kiếm này là “Thiên Tội Thần Kiếm”, nhưng chỉ có Vân Triệt biết đây là một thanh thượng cổ ma kiếm!
Chỉ không biết, ma hồn bên trong nó có còn tồn tại hay không!
Ma hồn của con trai Thí Nguyệt Ma Quân!
- Phía dưới là huyền trận gì vậy?
Vân Triệt thấp giọng hỏi.
- Hẳn là dùng để hội tụ huyền lực.
Hạ Nguyên Bá đáp:
- Huyền trận này được xây dựng từ nửa năm trước. Nửa năm nay, hơn phân nửa thời gian Thánh Đế đại nhân đều ở Chí Tôn Hải Điện chính là vì huyền trận này, các Thánh Chủ khác cũng vậy.
Vân Triệt: “…”
Mi tâm Vân Triệt hơi nhíu lại, trầm ngâm hồi lâu: Dựa theo những gì Mạt Lỵ đọc được từ ký ức của Phần Tuyệt Trần, Thiên Tội Thần Kiếm bị Vĩnh Dạ Vương tộc đời đời phong tỏa, trở thành cấm kỵ của cả tộc, bất kỳ ai cũng không được đến gần hay chạm vào, hơn nữa cứ cách một khoảng thời gian lại toàn lực gia cố phong ấn.
Mục đích của Ma Kiếm Đại Hội lần này chính là để giải khai phong ấn trên Thiên Tội Thần Kiếm.
Nhưng nếu chỉ có phong ấn của Vĩnh Dạ Vương tộc, Thiên Uy Kiếm Vực sẽ không đến mức hơn một nghìn năm đều không thể giải khai, cuối cùng phải tổ chức Ma Kiếm Đại Hội này để mượn sức của tất cả cường giả trong thiên hạ.
Chẳng lẽ, trên Thiên Tội Thần Kiếm còn sót lại phong ấn của Tà Thần?
Không đúng! Mặc dù mệnh hồn của Thí Nguyệt Ma Quân đã tàn phế, nhưng hiển nhiên đã hoàn toàn thoát khỏi phong ấn của Tà Thần. Mà nếu Thiên Tội Thần Kiếm là kiếm của Thí Nguyệt Ma Quân, tự nhiên là phụ thuộc vào hắn, hợp làm một thể. Thí Nguyệt Ma Quân đã thoát khỏi phong ấn, không có lý nào trên Thiên Tội Thần Kiếm vẫn còn phong ấn.
Trong lúc suy tư, Vân Triệt bỗng nhiên nghĩ đến, Thí Nguyệt Ma Quân từng nói, Thí Nguyệt Ma Kiếm… cũng chính là Thiên Tội Thần Kiếm đã bị chính hắn ném vào Thiên Huyền Đại Lục, muốn mượn nó để thu thập tin tức ngoại giới. Nhưng sau đó, Thiên Tội Thần Kiếm lại đơn phương cắt đứt liên hệ linh hồn với Thí Nguyệt Ma Quân…
Mà một thanh kiếm một khi đã nhận chủ, không thể nào chủ động chặt đứt liên lạc linh hồn được!
Nói cách khác, Thiên Tội Thần Kiếm khi đó đã là một tồn tại độc lập, Thí Nguyệt Ma Quân cũng không phải là kiếm chủ của nó!
Chẳng lẽ, phong ấn chi lực kéo dài trăm vạn năm của Tà Thần đã phệ diệt khế ước linh hồn của bọn họ?
Hiên Viên Vấn Thiên cất cao giọng nói:
- Kiếm này là Ma Kiếm, cũng có tên là ‘Thiên Tội Thần Kiếm’!
- Mà cái tên ‘Thiên Tội Thần Kiếm’ bắt nguồn từ ‘Vĩnh Dạ Vương tộc’ đã bị tiêu diệt ngàn năm trước.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc. Cái tên Vĩnh Dạ Vương tộc vẫn luôn là một điều cấm kỵ, nhất là trước mặt Tứ Đại Thánh Địa. Kẻ đầu sỏ khiến Vĩnh Dạ Vương tộc bị diệt vong chính là Thiên Uy Kiếm Vực. Không ngờ, Hiên Viên Vấn Thiên lại chủ động nhắc tới “Vĩnh Dạ Vương tộc”.
- Chuyện về ‘Vĩnh Dạ Vương tộc’ ngàn năm trước rất ít người biết, nhưng chư vị đều là cường giả của Thiên Huyền, chắc hẳn đều đã nghe nói qua.
Những người biết chân tướng về Vĩnh Dạ Vương tộc cơ bản đều đã bị tiêu diệt. Nhưng giọng nói của Hiên Viên Vấn Thiên dưới sự chú mục của mọi người vẫn vang lên như chuông ngân, mặt không đổi sắc, giống như đang nói một cái tên không hề có chút liên hệ nào với mình:
- Ban đầu Vĩnh Dạ Vương tộc chỉ là một thế lực hạng trung, nhưng vạn năm trước sau khi có được thanh kiếm này, lại quật khởi nhanh chóng, trong ngàn năm ngắn ngủi liền trở nên có một không hai trên Thiên Huyền, sánh ngang với Tứ Đại Thánh Địa chúng ta. Khi đó, người đời đều biết bên trong Thiên Tội Thần Kiếm ẩn giấu một bí mật kinh thiên.
- Huyền công của Vĩnh Dạ Vương tộc tên là ‘Vĩnh Dạ Huyễn Thần Điển’, lúc vận chuyển huyền khí sẽ hiện lên màu đen kịt, sát khí kinh thiên, cực giống Ma Sát chi lực trong truyền thuyết. Nhưng huyền công cuối cùng chỉ là huyền công, ma không nằm ở huyền công, mà là ở người sử dụng, cho nên chưa từng có ai nghi ngờ Vĩnh Dạ Vương tộc sa vào ma đạo. Cho đến ngàn năm trước, Vĩnh Dạ Vương tộc lại nhiều lần phạm phải tội lớn trời đất không dung, Tứ Đại Thánh Địa đời đời bảo vệ Thiên Huyền, không thể không liên thủ chế tài, tiêu diệt Vĩnh Dạ Vương tộc.
Ai là kẻ ác, ai đã sa vào ma đạo, ai đã phạm phải tội lớn trời đất không dung, ba Thánh Địa còn lại dĩ nhiên biết rõ, mà bên ngoài ba Thánh Địa cũng có không ít người tường tận. Nhưng Hiên Viên Vấn Thiên lại chậm rãi nói, trên mặt không có chút hổ thẹn nào, ngược lại còn tràn đầy vẻ đại nghĩa lẫm liệt.
Vân Triệt nhìn sắc mặt của Hiên Viên Vấn Thiên, không cảm thấy buồn cười hay khinh miệt, mà trong lòng lại dấy lên một luồng hàn ý.
Đây là một kẻ vô cùng đáng sợ… đáng sợ hơn bất kỳ ai hắn từng gặp.
- Năm đó, Vĩnh Dạ Vương tên là Dạ Mộc Phong, huyền lực tuy mạnh, nhưng vẫn kém hơn bất kỳ ai trong Tứ đại Thánh Chủ. Nhưng sau khi hắn lấy ra Thiên Tội Thần Kiếm, thực lực tăng vọt, không người nào có thể địch lại. Cuối cùng, phải tập hợp lực lượng của Tứ đại Thánh Chủ, cộng thêm mười chín vị trưởng lão đỉnh cấp mới có thể khó khăn đánh bại Dạ Mộc Phong, nhưng cái giá phải trả cũng cực kỳ thảm khốc. Tứ đại Thánh Chủ đều bị trọng thương, mười chín trưởng lão chết mất chín người.
Lời của Hiên Viên Vấn Thiên khiến không ít người lộ vẻ chấn kinh. Mọi người ở đây đều biết đôi chút về cái tên Vĩnh Dạ Vương tộc, cũng biết nó bị Tứ Đại Thánh Địa liên thủ tiêu diệt. Nhưng Vĩnh Dạ Vương chết như thế nào, người của Tứ Đại Thánh Địa gần như không ai biết.
Càng không thể ngờ rằng, Vĩnh Dạ Vương năm đó lại cường đại đến mức như thế, Tứ đại Thánh Chủ có một không hai trong thiên hạ liên thủ, còn phải cộng thêm mười chín trưởng lão đỉnh cấp trong Thánh Địa, mới khó khăn lắm đánh bại được!
Huyền lực của Tứ đại Thánh Chủ đều đã là Quân Huyền Cảnh thập cấp đỉnh phong, có thể nói bên trong Quân Huyền Cảnh, tuyệt không có đối thủ!
Vậy mà Vĩnh Dạ Vương ngàn năm trước lại đáng sợ đến thế, chẳng lẽ… hắn đã đạt đến Thần Huyền chi cảnh trong truyền thuyết sao?
Mi tâm Vân Triệt hơi động, lạnh lùng lắng nghe Hiên Viên Vấn Thiên nói. Đúng lúc này, hắn bỗng cảm nhận được một luồng hàn ý thấu xương, có chút quen thuộc thoáng qua. Mặc dù đối phương đang cố gắng che giấu, nhưng Vân Triệt đối với loại sát khí này quá mức nhạy cảm, nên nó không thể thoát khỏi linh giác của hắn.
Ánh mắt Vân Triệt xuyên qua Hải Thần Đài, với tốc độ nhanh nhất khóa chặt nơi phát ra sát cơ, sau đó nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Phần Tuyệt Trần!
Hắn toàn thân áo đen, lặng lẽ ngồi ở một góc xa nhất. Sắc mặt hắn âm trầm lạnh lẽo, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta vừa chạm phải đã tim đập chân run.
- Phần Tuyệt Trần… Hắn quả nhiên đã đến!
Vân Triệt thì thầm. Trước đó hắn chỉ chú ý đến Tứ Đại Thánh Địa và suy tư về tình hình, lại thêm Phần Tuyệt Trần đang cố gắng đè nén cảm giác tồn tại của mình, nên hắn đã không phát hiện ra sự có mặt của y.
Mục đích lần này Phần Tuyệt Trần đến tự nhiên là vì Thiên Tội Thần Kiếm, chỉ không biết tiếp theo hắn sẽ hành động thế nào. Mặc dù thực lực hiện tại của hắn cực mạnh, nhưng đối mặt với bốn con quái vật đã cường thịnh vạn năm, thực lực cá nhân hắn vẫn quá mức nhỏ bé.
Mặt khác, điều mà Vân Triệt vẫn luôn để ý là, vì sao Thiên Uy Kiếm Vực lại đặc biệt mời Phần Tuyệt Trần tham gia Ma Kiếm Đại Hội, chẳng lẽ chỉ vì thực lực của hắn đã đạt đến tiêu chuẩn tham gia sao?
Linh giác của Phần Tuyệt Trần nhạy bén đến cực điểm, lúc Vân Triệt nhìn về phía hắn, ánh mắt của hắn gần như phản xạ lại ngay tức khắc, một đôi đồng tử tựa ác lang gắt gao nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ngưng tụ hận ý thấu xương.
Đối diện với ánh mắt của Phần Tuyệt Trần, mi tâm Vân Triệt giật nhẹ, nhưng trong lòng lại dấy lên một trận kinh nghi.
Hắn cảm nhận được sự thù hận của Phần Tuyệt Trần đối với mình… không hề giảm bớt chút nào so với những lần đối mặt trước đây. Chỉ là, ngoài hận ý ra, lại không hề có sát ý!
Chuyện gì xảy ra? Vân Triệt cảm thấy nghi hoặc… Sát ý của Phần Tuyệt Trần đối với hắn vẫn luôn mãnh liệt đến cực hạn, lý do chính khiến hắn thống khổ sống sót đến bây giờ là để giết hắn. Hơn nữa ở trước mặt hắn, y chưa bao giờ che giấu sát ý…
Nhưng lần này lại chỉ có hận, không có giết!
Rốt cuộc là chuyện gì… hay là cảm giác của mình đã sai?
Khi Vân Triệt vẫn còn đang kinh ngạc, Phần Tuyệt Trần đã thu hồi ánh mắt lạnh như băng, đồng tử trầm xuống, nhìn chòng chọc vào thanh hắc kiếm ở giữa Hải Thần Đài. Hắn không nhìn về phía Hiên Viên Vấn Thiên, cũng không nhìn bất kỳ ai trong Tứ đại Thánh Chủ… Bởi vì hắn sợ mình không thể khống chế được hận ý và sát cơ tuôn trào.
Hiên Viên Vấn Thiên tiếp tục nói:
- Sau khi Vĩnh Dạ Vương lấy ra Thiên Tội Thần Kiếm, thực lực đã trở nên phi thường, tuyệt đối vượt ra khỏi cảnh giới Quân Huyền. Mặc dù sau đó hắn bại trận bỏ mình, nhưng hồn thể vẫn tồn tại rất lâu không bị diệt. Thân tử mà hồn bất diệt, đó là năng lực của Thần Đạo trong truyền thuyết, tuyệt không phải là điều Đế Quân có thể làm được.
- Cho nên, thực lực của Vĩnh Dạ Vương Dạ Mộc Phong sau khi lấy ra Thiên Tội Thần Kiếm, chắc chắn đã siêu việt cảnh giới Quân Huyền, bước vào Thần Huyền chi cảnh trong truyền thuyết!
Dưới Hải Thần Đài lập tức vang lên một trận xôn xao, trên mặt mỗi người đều tràn ngập vẻ khiếp sợ —— một mình độc chiến Tứ đại Thánh Chủ và mười chín vị trưởng lão Thánh Địa, thân tử mà hồn bất diệt, những điều này đều cho thấy thực lực của Vĩnh Dạ Vương tuyệt đối đã siêu việt Quân Huyền Cảnh!
Mà những điều này lại do chính miệng Thiên Uy Kiếm Chủ Hiên Viên Vấn Thiên nói ra, ba Thánh Chủ khác cũng đều ở bên, sao có thể là giả!
Xem ra bốn chữ “Thần Huyền chi bí”, tuyệt không phải là nói suông!
- Vĩnh Dạ Vương tộc quật khởi là do có được Thiên Tội Thần Kiếm, Dạ Mộc Phong có biến hóa lớn cũng đều là sau khi lấy ra Thiên Tội Thần Kiếm. Cho nên tất cả bí ẩn, đều nằm ở trên Thiên Tội Thần Kiếm.
- Ngàn năm trước, sau khi chúng ta chế tài Dạ Mộc Phong, đã muốn lấy Thiên Tội Thần Kiếm để tìm ra bí mật thực lực của hắn tăng vọt. Nhưng không biết vì sao Thiên Tội Thần Kiếm lại rơi vào đâu đó trong trận ác chiến, ngàn năm qua không rõ tung tích. Nhưng may mắn thay, một năm trước, Thiên Uy Kiếm Vực ta đã vô tình tìm được Thiên Tội Thần Kiếm ở một nơi hoang vu…
- Hiên Viên Vấn Thiên rõ ràng đang nói bậy, nhưng vẫn giữ vẻ khí định thần nhàn, hiên ngang không chút hổ thẹn, da mặt quả thực dày đến cực điểm!
Hạ Nguyên Bá nghiến răng nói nhỏ:
- Sư phụ ta từng nói, ngàn năm trước bọn họ đã nghi ngờ Thiên Tội Thần Kiếm biến mất là đã rơi vào tay Thiên Uy Kiếm Vực. Năm đó Hiên Viên Vấn Thiên dùng thủ đoạn ác độc hèn hạ, diệt Vĩnh Dạ Vương tộc, vốn là vì Thiên Tội Thần Kiếm!
- Xem những lời hắn nói và biểu hiện hôm nay, quả đúng là đã trăm phương ngàn kế.
Vân Triệt nói nhỏ.
Lòng dạ sâu không lường được, tâm cơ đáng sợ, thủ đoạn tàn độc, huyền lực và thế lực sau lưng lại đều đứng đầu đương thời —— Vân Triệt ngày càng cảm nhận được cảm giác áp bức từ trên người Hiên Viên Vấn Thiên.
Sắc trời dần tối lại với một tốc độ chậm rãi. Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn thấy vầng liệt nhật đã bị một vết đen che khuất gần một phần mười.