Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 806: CHƯƠNG 805: MÁU NHUỘM MẠT LỴ (MỘT)

— Hiên Viên kiếm chủ, theo ý của ngài, kẻ này nên xử trí thế nào?

Hoàng Cực Vô Dục có phần tùy ý nói. Nếu thân phận của Vân Triệt đã bị Hiên Viên Vấn Thiên vạch trần, vậy thì phương án xử lý do hắn đưa ra cũng là hợp tình hợp lý.

Hiên Viên Vấn Thiên trầm ngâm một lát rồi nói:

— Vân Triệt tính tình cương liệt, thực lực cũng không tệ, hoàn toàn khác với Tiêu Vân. Muốn moi ra âm mưu của Huyễn Yêu Giới từ miệng hắn ngay tại đây là chuyện không thể. Cứ bắt hắn lại trước, sau đó để ta mang về Kiếm Vực, đến lúc đó, ta tự có vô số phương pháp moi ra tất cả bí mật của hắn!

Hoàng Cực Vô Dục chậm rãi gật đầu:

— Cũng được, ý của hai vị thế nào?

Khúc Phong Ức cũng gật đầu, không có ý kiến gì khác. Dạ Mị Tà hừ lạnh một tiếng, nói:

— Tên tặc tử Huyễn Yêu này không chỉ nhiều lần phá hỏng đại sự của Thần Cung ta mà còn giết cả Dạ Thạch trưởng lão, ta hận không thể tự tay xử quyết hắn! Nhưng nếu bí mật này do Hiên Viên kiếm chủ vạch trần và công bố ra ngoài, vậy giao cho Thiên Uy Kiếm Vực xử trí cũng không có gì đáng trách.

Hiên Viên Vấn Thiên gật đầu cười, thản nhiên nói:

— Các vị yên tâm, đợi ta tra hỏi ra được âm mưu lần này của Huyễn Yêu Giới, ta nhất định sẽ thông báo cho các vị đầu tiên, sau đó cùng nhau ứng đối. Đợi đến khi hắn hết giá trị lợi dụng, nếu cơn giận của Dạ huynh vẫn chưa nguôi, ta sẽ giao hắn cho Dạ huynh xử trí.

— Vân Triệt, bây giờ ngươi còn lời gì muốn nói không?

Hiên Viên Vấn Thiên liếc mắt nhìn Vân Triệt, giọng đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

— Hừ.

Vân Triệt cười lạnh một tiếng, châm chọc nói:

— Hiên Viên kiếm chủ, xem ra hơn một trăm năm trước, ngươi đã cài cắm không ít tai mắt ở Huyễn Yêu thành nhỉ.

— Ha ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên cười lớn một tiếng, đường hoàng thừa nhận:

— Không sai! Nếu không làm vậy, làm sao có thể vạch trần thân phận và dã tâm của tên tặc tử Huyễn Yêu nhà ngươi! Nếu không làm vậy, e rằng chẳng bao lâu nữa Thiên Huyền đại lục sẽ rơi vào âm mưu do đám yêu nhân các ngươi bày ra!

Vẻ mặt Vân Triệt vẫn tràn ngập nụ cười lạnh như cũ:

— Tai mắt ngươi lưu lại Yêu Hoàng thành có thể yên ổn tồn tại hơn một trăm năm, giải thích duy nhất chính là được Hoài Vương phủ che chở. Mà trước khi ta rời khỏi Huyễn Yêu Giới, Hoài Vương nhất mạch đã bị tru di cửu tộc, Tiểu Yêu Hậu nắm trọn quyền hành, một lần nữa thanh tẩy Yêu Hoàng thành... Tai mắt của ngươi ở nơi đó cũng đã chết không có chỗ chôn rồi nhỉ.

— Phải thì thế nào?

Hiên Viên Vấn Thiên không hề có chút tiếc hận hay phẫn nộ nào:

— Ẩn náu trăm năm, không chỉ giúp chúng ta nắm rõ như lòng bàn tay thế cục của Huyễn Yêu Giới những năm gần đây, mà còn bắt được tân Yêu Hoàng tự chui đầu vào lưới như ngươi, có thể nói là công đức viên mãn, chết cũng vinh quang! Kiếm Vực ta tự nhiên sẽ vĩnh viễn ghi nhớ chiến công của bọn họ!

Giọng nói của hắn thay đổi:

— Vân Triệt, ta vốn cho ngươi cơ hội giải thích, lẽ nào ngươi chỉ có mấy lời vô nghĩa như vậy thôi sao?

— Bắt ta cũng được.

Sắc mặt Vân Triệt trầm xuống:

— Nhưng phải thả Tiêu Vân ra!

— Ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên cười đầy khinh thường:

— Vân Triệt, ngươi nghĩ bây giờ ngươi có tư cách mặc cả sao!

— Cô Vân, bắt hắn lại!

— Vâng!

Nhị trưởng lão Kiếm Vực thản nhiên đáp lời, tiến lên một bước, rồi bay vút lên không, đột ngột lao về phía Vân Triệt. Cùng lúc đó, ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên khẽ liếc Hiên Viên Cô Tinh. Hiên Viên Cô Tinh lập tức hiểu ý, bước sang phải một bước, chắn ngay trước mặt Tiêu Vân, huyền khí cũng đã trào ra trong lòng bàn tay... để đề phòng Vân Triệt dùng thân pháp quỷ dị cướp Tiêu Vân đi.

Hiên Viên Cô Vân, đệ nhị trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực, cũng là một trong hai Đế Quân cấp chín của Kiếm Vực.

Dù Vân Triệt ở trạng thái đỉnh cao cũng tuyệt không thể là đối thủ của một Đế Quân cấp chín, huống chi hiện tại hắn trọng thương chưa lành, huyền lực tổn hao nặng nề.

Vân Triệt mang trọng thương, huyền khí suy yếu, chỉ cần là người có thực lực Đế Quân đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Nhưng Hiên Viên Cô Vân vẫn hành động để đảm bảo không có gì sơ suất, hắn đột ngột vận dụng hơn một nửa huyền lực, khí tràng và uy áp nặng nề như núi khóa chặt thân thể Vân Triệt, khiến hắn muốn nhúc nhích một bước chân cũng trở nên vô cùng khó khăn.

— Cút ngay!!

Hiên Viên Cô Vân vừa mới bay lên không, còn chưa kịp đến gần, một tiếng gầm lớn đã vang lên từ sau lưng Vân Triệt.

Hạ Nguyên Bá!

Lời nói của Vân Triệt khiến hắn nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhẫn đến mức da đầu gần như nổ tung. Hắn cũng biết rõ mình ra tay lúc này là cực kỳ không sáng suốt, hơn nữa còn là chuyện vô ích.

Nhưng, khi nhìn thấy Hiên Viên Cô Vân xuất thủ với Vân Triệt, tất cả sự nhẫn nhịn đều theo ngọn lửa giận không thể khống chế mà bùng nổ trong nháy mắt. Hắn như một con thú điên lao về phía Hiên Viên Cô Vân, cánh tay phải dốc toàn lực oanh ra, hung hãn đánh thẳng vào mặt Hiên Viên Cô Vân.

— Nguyên Bá, dừng tay!!

Cùng lúc đó, mấy tiếng quát lớn vang lên, một tiếng đến từ Vân Triệt, những tiếng còn lại đều đến từ Hoàng Cực Thánh Vực, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Ầm!!

Hai luồng khí kình va chạm giữa không trung, một dòng xoáy huyền khí khổng lồ cuồn cuộn dâng lên rồi nổ tung dữ dội. Hải Thần đài phía dưới nứt toác trong nháy mắt, vết rách lan ra đến tận rìa, gần như muốn cắt đôi cả Hải Thần đài.

Mặc dù sớm biết Hạ Nguyên Bá phi phàm, nhưng đòn tấn công dùng hết một nửa lực lượng của mình lại bị Hạ Nguyên Bá mạnh mẽ ngăn cản, trong lòng Hiên Viên Cô Vân vừa giận vừa sợ. Hắn vung hai tay lên, huyền khí trên người tăng vọt trong nháy mắt, Hạ Nguyên Bá lập tức kêu lên một tiếng trầm thấp rồi bay ngược trở về như diều đứt dây.

— Hừ!

Hiên Viên Cô Vân hừ lạnh một tiếng, một lần nữa chụp về phía Vân Triệt. Nào ngờ Hạ Nguyên Bá lại mạnh mẽ lộn người trên không, hắn gầm lên một tiếng, ánh mắt lóe lên hung quang, hai tay mang theo thế như sấm sét đánh về phía đầu của Hiên Viên Cô Vân.

— Muốn chết!!

Sắc mặt Hiên Viên Cô Vân âm trầm, huyền khí quanh thân hóa thành mấy trăm đạo kiếm khí vô cùng sắc bén, trong nháy mắt đánh nát luồng khí kình của Hạ Nguyên Bá, sau đó thủ thế biến đổi, trong ánh mắt thoáng hiện lệ khí, hơn mười đạo vô ảnh kiếm cương hình thành giữa hư không, bắn thẳng đến chỗ Hạ Nguyên Bá.

Vừa rồi chỉ là đánh bật Hạ Nguyên Bá, nhưng chiêu này của Hiên Viên Cô Vân đã ẩn chứa sát tâm độc địa... Tự mình chứng kiến sự cường đại của Hạ Nguyên Bá, trong lòng hắn càng rõ ràng rằng nếu tương lai hắn trưởng thành, Thiên Uy Kiếm Vực sẽ không một ai có thể chống lại hắn! Chuyện này, Hiên Viên Vấn Thiên cũng đã đề cập không chỉ một lần.

Mà bình thường, bọn họ không có cơ hội, cũng không có lý do gì để xuống tay với Hạ Nguyên Bá.

Nhưng ngay lúc này lại là một cơ hội ngàn năm có một!

Hơn mười đạo kiếm cương nhanh chóng hình thành, dưới sát tâm ác độc của hắn, tuyệt không phải là thứ mà Hạ Nguyên Bá có thể ngăn cản! Đến lúc đó, Hạ Nguyên Bá dù không chết cũng tất nhiên trọng thương, thậm chí có khả năng thiên phú bị phế.

— Ngươi... dám!!

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên khi kiếm cương vừa hình thành, khiến toàn thân Hiên Viên Cô Vân lạnh toát. Ngay sau đó hắn thấy hoa mắt, trước mặt đã có thêm một bóng người. Với thực lực Đế Quân cấp chín của hắn, đủ để nhìn xuống thiên hạ, nhưng hắn hoàn toàn không thấy rõ bóng người này xuất hiện như thế nào, giống như đột nhiên hiện ra từ trong hư không.

Bóng người này có tướng mạo gầy gò, rõ ràng là Thánh Đế Hoàng Cực Vô Dục. Chỉ là, sắc mặt vốn không chút biểu cảm của hắn giờ đây âm trầm như nước, một bàn tay tái nhợt như có bệnh khẽ phất nhẹ.

Kiếm cương mà Hiên Viên Cô Vân dốc toàn lực ngưng tụ lại trực tiếp tiêu tán thành vô hình. Trước người Hiên Viên Cô Vân có một luồng gió nhẹ lướt qua... mà luồng gió nhẹ này lại khiến hắn như bị trọng chùy vạn cân oanh kích, đột ngột từ không trung rơi xuống, sau đó lùi lại mấy chục bước. Mỗi một bước đều giẫm ra một cái hố sâu trên Hải Thần đài, chấn động đến mức toàn bộ Hải Thần đài lung lay sắp đổ.

Hiên Viên Vấn Thiên duỗi tay ra, nhẹ nhàng đặt lên sau lưng Hiên Viên Cô Vân, lặng lẽ hóa giải dư lực trên người hắn. Lúc này Hiên Viên Cô Vân mới dừng lại được, chỉ có sắc mặt là có chút tái nhợt, hiển nhiên đã bị nội thương.

Hiên Viên Cô Vân là Quân Huyền cảnh cấp chín, Hoàng Cực Vô Dục là Quân Huyền cảnh cấp mười đỉnh phong. Huyền lực hai người chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới. Nhưng chỉ một lần đối mặt đã có thể biết thực lực của hai người khác biệt một trời một vực.

— Hoàng Cực huynh, ngài đây là ý gì?

Sắc mặt Hiên Viên Vấn Thiên hơi trầm xuống:

— Chẳng lẽ Hoàng Cực Thánh Vực các người muốn che chở cho tên tặc tử Huyễn Yêu này sao?

— Che chở?

Hoàng Cực Vô Dục hừ lạnh nói:

— Ngươi muốn xử trí Vân Triệt thế nào, không liên quan gì đến ta! Ta che chở là đệ tử của Thánh Vực! Ta ngược lại muốn hỏi nhị trưởng lão của Kiếm Vực các ngươi một chút, hắn biết rõ Hạ Nguyên Bá là đệ tử Thánh Vực ta, vậy mà vẫn muốn hạ độc thủ, rốt cuộc là có mục đích gì!

Hiên Viên Vấn Thiên đẩy Hiên Viên Cô Vân ra sau lưng, thản nhiên nói:

— Chính ngài cũng thấy rõ, rõ ràng là Hạ Nguyên Bá ra tay cản trở trước. Thân là đệ tử Thánh Vực, lại xả thân bảo vệ một tên tặc tử Huyễn Yêu, lẽ nào lại đúng! Cô Vân trưởng lão bị liên tiếp cản trở, trong cơn thịnh nộ ra tay giáo huấn một hậu bối phạm sai lầm, có gì không thể!

Giọng Hoàng Cực Vô Dục càng thêm trầm thấp:

— Nguyên Bá bảo vệ yêu nhân hoàn toàn là sai, nhưng hai người có quan hệ thông gia, Vân Triệt lại từng cứu mạng Nguyên Bá, cho nên tuy hành vi là sai, nhưng về tình về nghĩa lại không sai, cũng có thể thông cảm! Hơn nữa, Hạ Nguyên Bá là đệ tử Thánh Vực ta, hắn dù có lỗi lớn tày trời, cũng là do Thánh Vực ta xử trí, cũng không đến lượt một trưởng lão của Kiếm Vực các ngươi ra tay!

— Huống chi còn ra tay ngay trước mặt bản Thánh Đế... Coi ta bị mù mắt sao!

Hoàng Cực Vô Dục là một người cực kỳ ít khi nổi giận, nhưng trạng thái lúc này của hắn, hiển nhiên là thật sự nổi giận.

Nếu là đệ tử khác của Thánh Vực, hắn dù có bất mãn cũng không tức giận đến thế. Nhưng Hạ Nguyên Bá thì khác, bởi vì Hạ Nguyên Bá đối với Hoàng Cực Thánh Vực mà nói, là một tồn tại hoàn toàn khác biệt!

Bầu không khí trên Hải Thần đài lập tức đóng băng. Đây là hai vị thánh chủ đối chọi gay gắt, uy áp há có thể tầm thường. Trừ hai vị thánh chủ còn lại, không một ai có tư cách, có gan dạ tham gia vào.

Mà bầu không khí này cũng không kéo dài quá lâu, khí thế của Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên yếu đi.

Hắn nhìn Hạ Nguyên Bá một chút, kéo Hiên Viên Cô Vân qua, nói:

— Cô Vân, việc này ngươi quả thật có chút lỗ mãng, mau tạ lỗi với Thánh Đế đi.

Hiên Viên Cô Vân khẽ giật mình, vô cùng khó hiểu nói:

— Kiếm chủ đại nhân, ta...

Nhưng hắn vừa tiếp xúc với ánh mắt của Hiên Viên Vấn Thiên, toàn thân liền run lên, nuốt ngược câu nói kế tiếp vào bụng, tiến lên một bước, khẽ khom người nói:

— Thánh Đế đại nhân, vừa rồi lão phu...

— Tạ lỗi thì không cần.

Hoàng Cực Vô Dục khoát tay, ngắt lời Hiên Viên Cô Vân, ánh mắt lại nhìn Hiên Viên Vấn Thiên một cái…

Hiên Viên Vấn Thiên nhượng bộ, hắn cũng không lấy làm lạ. Bởi vì hắn chính là một người như vậy.

Một loại người đáng sợ nhất.

— Nguyên Bá, vừa rồi ngươi ra tay đã là tận tình tận nghĩa rồi.

Hoàng Cực Vô Dục nhíu mày:

— Tiếp theo dù thế nào, ngươi cũng không được ra tay nữa. Thân phận của Vân Triệt quá mức nguy hiểm, bất kỳ ai trên Thiên Huyền đại lục đều không thể tha cho hắn! Dù bây giờ ngươi có liều mạng cũng không thể bảo vệ được hắn, ngược lại còn hủy hoại danh vọng và tiền đồ của chính mình!

— Ta... Không!

Hạ Nguyên Bá cương quyết lắc đầu — dù cho đối diện là Thánh Đế Hoàng Cực Vô Dục:

— Anh rể của ta có phải là ác nhân hay không, ta rõ hơn bất kỳ ai. Huyễn Yêu Giới trong miệng các người có phải là một nơi tội ác hay không... các người hẳn là rõ hơn ta!!

— Hôm nay các người muốn đối phó anh rể của ta... thì bước qua xác của ta trước đã!

Việc đã đến nước này, Hạ Nguyên Bá đã quyết định không nhẫn nhịn nữa. Hắn gầm lên như một con dã thú, bàn tay cũng chậm rãi di chuyển đến bên ngực trái của mình.

Động tác này của hắn khiến sắc mặt của Hoàng Cực Vô Dục và Cổ Thương chân nhân đồng thời kịch biến, Hoàng Cực Vô Dục gằn giọng hét lên:

— Phong bế hắn!

Bên trong Hoàng Cực Thánh Vực, Thống Khổ chân nhân và Tuyệt Tâm chân nhân... hai đại Đế Quân cấp mười lao đến sau lưng Hạ Nguyên Bá như tia chớp, hai luồng huyền lực cuồn cuộn đồng thời đánh về phía Hạ Nguyên Bá, sau đó tràn vào cơ thể hắn, phong tỏa toàn bộ huyền lực của hắn.

Cùng lúc đó, Hiên Viên Vấn Thiên cũng hạ lệnh lần nữa:

— Cô Vân, mau bắt tên tặc tử Huyễn Yêu này lại!

Hiên Viên Cô Vân đã ôm một bụng tức, trong nháy mắt bạo phát lao ra, bay thẳng đến chỗ Vân Triệt:

— Tặc tử! Để ta xem lần này còn ai dám cản trở!!

Tiếng gầm của hắn chưa dứt, bỗng nhiên cảm giác không khí xung quanh trở nên vô cùng nóng rực, một tiếng Phượng Minh trong trẻo vang vọng phá không, trong đó tràn ngập uy nghiêm vô thượng khiến huyền khí toàn thân hắn đình trệ trong nháy mắt.

Ầm!!

Một đoàn hỏa diễm đỏ rực nổ tung trước người hắn, tạo thành một bức tường lửa ngút trời. Ngọn lửa nóng bỏng khiến sắc mặt hắn đại biến, hắn cưỡng ép dừng thân hình lại, sau đó huyền khí hóa kiếm, muốn xé toạc màn lửa. Nhưng màn lửa phía trước đột nhiên vỡ vụn, hóa thành mấy chục đạo lửa phượng múa, trong tiếng rít gào bén nhọn cùng nhau oanh kích về phía hắn.

Ầm ầm ầm ầm ầm...

Trong tiếng nổ vang liên hoàn, Hiên Viên Cô Vân vung hai tay ra, nhanh chóng lùi lại mấy chục bước mới khó khăn lắm hóa giải được toàn bộ hỏa diễm. Lực lượng huyền kiếm trong tay cũng gần như cạn kiệt, hai tay càng là một trận nóng rát. Tay áo của hắn đã cháy đen thành một mảng.

Mặc dù chỉ là tay áo bị đốt cháy, nhưng đối với nhị trưởng lão Kiếm Vực như hắn mà nói, đó là sự sỉ nhục mấy trăm năm chưa từng có!

Trong Thiên Huyền đại lục, huyền viêm có thể có uy lực như thế chỉ có Phượng Hoàng Viêm. Mà trong Phượng Hoàng Thần Tông, người có thể khiến hắn không kịp phòng bị mà chật vật như vậy cũng chỉ có một người...

Phượng Tổ Khuê!!

Con mắt Hiên Viên Cô Vân trừng trừng, nộ khí lan tràn, vừa muốn chửi ầm lên, lại thấy ánh lửa chìm xuống, đứng trước mắt hắn lại là một thiếu nữ mặc áo trắng, mặt che lụa trắng, khí chất siêu phàm thoát tục

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!