— Ngươi...
Nếu người ngăn trước mặt Vân Triệt là Phượng Tổ Khuê, Hiên Viên Cô Vân nhất định sẽ giận tím mặt, chửi ầm lên. Nhưng người đứng trước mắt hắn lại chỉ là một thiếu nữ, khiến hắn kinh hãi đến mức nhất thời không nói nên lời.
Chỉ với một đạo hỏa diễm vừa rồi, hắn đã đủ xác định đối phương tuyệt đối có thực lực địch lại mình! Bản thân hắn là Nhị trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực, địa vị cực cao, vậy mà đối phương chỉ là một thiếu nữ tuổi xuân!
Thiếu nữ áo trắng này, dĩ nhiên là Phượng Tuyết Nhi. Với thực lực và phong thái vô cùng kinh người của nàng, đương nhiên Hiên Viên Cô Vân cũng đã sớm chú ý tới. Nhưng hắn không ngờ, thực lực của nàng không những không yếu hơn đẳng cấp huyền lực, ngược lại còn vượt xa! Khí tức huyền lực của nàng ở Quân Huyền cảnh bát cấp, nhưng thực lực lại tuyệt đối có thể so sánh với Quân Huyền cảnh cửu cấp trung kỳ như hắn.
Có thể khiến một nhân vật như Hiên Viên Cô Vân kinh hãi đến lặng người, có lẽ trong thiên hạ chỉ có Phượng Tuyết Nhi.
— Không hổ là người thừa kế của Phượng Thần, quả nhiên khiến người ta kinh thán không thôi, đúng là thiên nhân.
Hiên Viên Vấn Thiên cười nhạt thở dài.
Lúc này, Phượng Hoàng Thần Tông mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, Phượng Hoành Không vội vàng rống lên:
— Tuyết Nhi, con làm gì vậy... Mau trở lại!
— Tuyết Nhi, đừng hồ đồ!
Sắc mặt Phượng Thiên Uy cũng biến đổi. Thân phận bị vạch trần của Vân Triệt quá mức kinh người và đáng sợ, ngay cả “sư phụ chống lưng” của hắn cũng hoàn toàn là giả. Khoảng thời gian trước, vì biết Vân Triệt có một “sư phụ chống lưng”, bọn họ chẳng những không còn phản đối quan hệ giữa Phượng Tuyết Nhi và Vân Triệt, ngược lại còn có ý tuyên dương ra ngoài... Nhưng đến tình huống hôm nay, bọn họ tránh còn không kịp, nếu lúc này có người nói Phượng Hoàng Thần Tông muốn gả Tuyết công chúa cho Vân Triệt, họ tuyệt đối sẽ liều mạng phủ nhận.
Ngay thời điểm Thiên Uy Kiếm Vực muốn bắt Vân Triệt, Phượng Tuyết Nhi lại ra tay ngăn cản, điều này khiến trên dưới Phượng Hoàng Thần Tông đều run như cầy sấy.
Phượng Tuyết Nhi đứng trước người Vân Triệt, run giọng nói:
— Vân ca ca... dù là người của Huyễn Yêu Giới, nhưng huynh ấy không phải ác nhân, các người không thể đối xử với huynh ấy như vậy.
— Không phải ác nhân?
Hiên Viên Vấn Thiên cười lạnh một tiếng:
— Hừ, thật không hổ là Yêu Hoàng, ngay cả Tuyết công chúa nổi danh như vậy cũng bị mê hoặc đến thất điên bát đảo. Phượng Hoàng Thần Tông, đã sớm nghe nói các ngươi và Vân Triệt giao hảo rất thân, ngay cả Tuyết công chúa quý giá nhất cũng muốn gả cho hắn, nhưng đó là chuyện quá khứ, khi các ngươi chưa biết thân phận yêu nhân của Vân Triệt, không biết cũng không có gì lạ. Nhưng đến bây giờ vẫn còn che chở như vậy, chẳng lẽ các ngươi quyết tâm muốn làm bạn với yêu nhân sao?
— Không không không, tuyệt không có ý này!
Phượng Hoành Không hoảng hốt nói:
— Tuyết Nhi từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Phượng Thần, ít khi ra ngoài, căn bản không hiểu sự tàn ác của yêu nhân, lại thêm mấy năm trước Vân Triệt có ơn cứu mạng đối với nó, cho nên mới hành động lỗ mãng, tuyệt đối không có nửa phần ý muốn làm bạn với yêu nhân.
— Hiên Viên kiếm chủ, hoàng muội của ta tâm tính thiện lương, chỉ là những năm gần đây bị yêu nhân Vân Triệt mê hoặc, mới... có thể hành động lỗ mãng! Trong tông chúng ta chưa bao giờ nói với muội ấy chuyện về Huyễn Yêu Giới, đến bây giờ muội ấy ngay cả Huyễn Yêu Giới là gì cũng không biết, nếu không, sao có thể ra tay trợ giúp một yêu nhân lòng dạ khó lường, tội ác tày trời như thế.
Phượng Hi Minh sợ hãi nói với Hiên Viên Vấn Thiên, trong thanh âm tràn đầy cầu khẩn:
— Còn xin Hiên Viên kiếm chủ minh xét.
— Hoàng muội, muội mau trở lại! Vân Triệt chính là một yêu nhân, những năm nay muội đều bị hắn lừa gạt!
Phượng Tổ Khuê nhíu mày, nhảy tới bên cạnh Phượng Tuyết Nhi, nắm lấy cánh tay nàng:
— Tuyết Nhi, vừa rồi muội ra tay, cũng coi như đã báo đáp ơn cứu mạng năm đó của hắn. Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan gì nữa, đi!
— Không!
Phượng Tuyết Nhi trước nay luôn dịu dàng ngoan ngoãn trước mặt trưởng bối lại gạt lời Phượng Tổ Khuê:
— Dù Vân ca ca có huyết mạch Huyễn Yêu Giới, nhưng từ nhỏ đến lớn huynh ấy đều sống ở Thiên Huyền đại lục. Dù biết cha mẹ mình ở Huyễn Yêu Giới, huynh ấy vẫn luôn cho rằng mình là người của Thiên Huyền đại lục. Huynh ấy trở lại Huyễn Yêu Giới rồi quay về, căn bản không có âm mưu gì cả, huynh ấy chỉ xem nơi này như nhà mình mà thôi... Trong khoảng thời gian sau khi Vân ca ca trở về, ta vẫn luôn ở bên cạnh huynh ấy, ta thấy huynh ấy nỗ lực bảo vệ quê hương, bảo vệ mọi người, hoàn toàn không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với Thiên Huyền đại lục!
Lời nói của Phượng Tuyết Nhi tràn ngập phẫn nộ, khó hiểu, lo lắng, bất an và cả chút mê mang, mỗi chữ đều như ngọc nện vào lòng. Vân Triệt đi đến bên cạnh, vỗ nhẹ vai nàng:
— Tuyết Nhi, nàng không cần phải nói nữa. Ta có phải ác nhân hay không, ta quay về Thiên Huyền đại lục có phải có mưu đồ gì hay không, nàng cho rằng... bọn họ thật sự không biết sao?
Ánh mắt Vân Triệt đảo qua Tứ Đại Thánh Địa, trong đôi mắt tràn đầy vẻ trào phúng:
— Tứ Đại Thánh Địa luôn tự xưng là kẻ bảo vệ Thiên Huyền đại lục, chống lại thế lực bên ngoài xâm lấn. Mà thế lực bên ngoài này, chính là Huyễn Yêu Giới! Nhưng, ngoài Tứ Đại Thánh Địa ra, có ai thật sự từng thấy Huyễn Yêu Giới xâm lấn, có ai thật sự từng tiếp xúc với người Huyễn Yêu Giới, lại có ai thật sự biết người Huyễn Yêu Giới và chuyện của Huyễn Yêu Giới rốt cuộc là thiện hay ác!
— Không có!
Vân Triệt mang theo nụ cười lạnh, chậm rãi lắc đầu:
— Những gì các ngươi nghe được, chỉ là những lời mà Tứ Đại Thánh Địa muốn các ngươi nghe! Rốt cuộc Huyễn Yêu Giới và Tứ Đại Thánh Địa, nơi nào mới là vùng đất tội ác, bên nào mới tham lam và bẩn thỉu, các ngươi không thấy, nhưng ta thấy rất rõ, trời đất này cũng thấy rất rõ, cho nên ắt có ngày báo ứng!
Ánh mắt Vân Triệt lướt qua Khúc Phong Ức, sau đó dừng lại trên người đứng đầu Tứ Đại Thánh Chủ, Hoàng Cực Vô Dục:
— Hải Điện Hải Hoàng, Thánh Vực Thánh Đế, các vị nói xem ta nói có đúng không?
Mi tâm Khúc Phong Ức và Hoàng Cực Vô Dục đồng thời giật giật, nhưng đều không nói gì... hoặc là không thể phản bác.
— Sắp chết đến nơi rồi mà còn dùng yêu ngôn mê hoặc chúng sinh, ngươi đừng hòng hủy hoại danh vọng của Tứ Đại Thánh Địa.
Hiên Viên Vấn Thiên khinh thường cười nhạt:
— Vân Triệt, ngươi sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng huyền giả Thiên Huyền đại lục ta sẽ chọn tin tưởng một Yêu Hoàng như ngươi, mà nghi ngờ thánh địa đã bảo vệ Thiên Huyền suốt vạn năm sao? Đúng là trò cười cho thiên hạ!
— Đoạn Tình!
Hiên Viên Vấn Thiên quát khẽ một tiếng, một bóng đen như u hồn xuất hiện bên cạnh hắn, phát ra thanh âm khàn khàn:
— Kiếm chủ.
Khi người áo đen này xuất hiện, toàn thân mấy ngàn cường giả ở đây đều cảm thấy lạnh buốt, nhất là những người cầm kiếm, thân kiếm lại tự động run rẩy, phát ra từng trận tranh minh.
Ngay cả sắc mặt Phượng Tổ Khuê đang đứng phía trước, muốn cưỡng ép kéo Phượng Tuyết Nhi đi cũng đại biến, trong mắt thậm chí còn hiện lên một tia sợ hãi.
Bởi vì người này, chính là Đoạn Tình Kiếm Thị, một trong ba kiếm thị của Thiên Uy Kiếm Vực khiến người ta nghe danh đã biến sắc!
Một tồn tại kinh khủng chỉ đứng sau các Thánh Chủ trong Tứ Đại Thánh Địa!
— Phong bế huyền lực của Vân Triệt lại! Kẻ nào cản trở... giết không tha.
Trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên lóe lên hàn quang. Hạ Nguyên Bá đã bị Hoàng Cực Thánh Vực phong bế, bốn chữ cuối cùng, rõ ràng là nói cho Phượng Hoàng Thần Tông nghe.
— Khoan đã!
Vân Triệt từ đầu đến cuối không hề biện bạch nửa lời bỗng nhiên lên tiếng, hắn nhìn Hiên Viên Vấn Thiên, trên mặt lộ ra một nụ cười đầy thâm ý:
— Hiên Viên kiếm chủ, ngươi đã vạch trần rất nhiều bí mật và thân phận của ta, nhưng hình như lại cố tình bỏ sót một chuyện quan trọng nhất.
— Ồ, phải không?
Hiên Viên Vấn Thiên cười khinh bỉ, có hắn ở đây, Vân Triệt dù có trăm phương ngàn kế cũng đừng hòng thoát được:
— Vậy ngươi nói xem ta đã bỏ sót chuyện gì?
Lời vừa dứt, hắn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt biến đổi. Hắn còn chưa kịp nói ra ba chữ để chế trụ Vân Triệt, thì Vân Triệt đã nói trước.
— Đương nhiên là... Luân Hồi Kính!
Vân Triệt cười lạnh nói.
“...”
Thân thể Hiên Viên Vấn Thiên khẽ chao đảo, nụ cười trên mặt hoàn toàn cứng đờ... lần đầu tiên trên mặt hắn lộ ra vẻ âm trầm. Sắc mặt Hiên Viên Vấn Đạo đứng sau lưng hắn cũng hoàn toàn thay đổi, răng cắn ken két.
Bởi vì câu nói này của Vân Triệt, đã khiến kế hoạch tính toán tỉ mỉ của Hiên Viên Vấn Thiên hoàn toàn thất bại.
Hiên Viên Vấn Thiên có thể thông qua tai mắt trong Huyễn Yêu Giới để biết thân phận của hắn, dĩ nhiên cũng biết Luân Hồi Kính đang ở trên người hắn. Hiên Viên Vấn Thiên bắt Tiêu Vân đi, rồi lại đích thân ra mặt nhắm vào hắn... lý do duy nhất Vân Triệt có thể nghĩ tới, chính là muốn chiếm đoạt Luân Hồi Kính.
Nhưng hắn cũng nghi hoặc, nếu Hiên Viên Vấn Thiên biết Luân Hồi Kính ở trên người hắn, tại sao không giấu ba thánh địa còn lại mà ra tay với hắn trong bóng tối, ngược lại muốn đối phó hắn trước mặt mọi người... Bởi vì một khi chuyện Luân Hồi Kính bị bại lộ, ba thánh địa kia dĩ nhiên cũng sẽ bất chấp mọi giá để cướp đoạt, Hiên Viên Vấn Thiên muốn có được cũng không dễ dàng như vậy.
Hôm nay, Hiên Viên Vấn Thiên ở trước mặt mọi người vạch trần thân phận Huyễn Yêu Giới của hắn, lại chụp cho hắn mấy cái mũ vô cùng nặng, nhưng từ đầu đến cuối lại không hề nhắc đến chuyện “Luân Hồi Kính”, ngay cả “Thái Cổ Huyền Chu” cũng giấu đi.
Lúc Hiên Viên Vấn Thiên cố tình che giấu chuyện “Thái Cổ Huyền Chu”, Vân Triệt lập tức hiểu ra mục đích của hắn.
Với thực lực của Thiên Uy Kiếm Vực, muốn ra tay với hắn trong bóng tối hoàn toàn không phải việc khó. Nhưng, Vân Triệt ở Thiên Huyền đại lục cũng không phải hạng người vô danh, động tĩnh của hắn được Tứ Đại Thánh Địa cực kỳ chú ý. Cho nên, nếu Thiên Uy Kiếm Vực hành động trong bóng tối, rất có khả năng sẽ bị ba thánh địa còn lại phát giác, sau đó tất nhiên sẽ truy cứu... Nhất là khi Hạ Nguyên Bá còn là người của Hoàng Cực Thánh Vực, với sự coi trọng của hắn đối với Vân Triệt và sự coi trọng của Hoàng Cực Vô Dục đối với Hạ Nguyên Bá, khả năng rất lớn sẽ vì thế mà làm to chuyện. Một khi tra ra trên người Vân Triệt có Luân Hồi Kính, Hiên Viên Vấn Thiên cũng đừng hòng “độc chiếm”.
Nhưng ở trên Hải Thần Đài, ngay trước mặt Tứ Đại Thánh Địa, trước mặt quần hùng Thiên Huyền, quang minh chính đại vạch trần thân phận Vân Triệt, rồi lại quang minh chính đại đưa hắn về Kiếm Vực xử trí, ba thánh địa còn lại căn bản không có lý do gì để nghi ngờ hay truy hỏi, nhiều lắm thì chỉ chú ý một chút đến kết quả xử trí. Đến lúc đó, Hiên Viên Vấn Thiên có thể dễ dàng độc chiếm Luân Hồi Kính.
Không, ngoài Luân Hồi Kính, hắn còn cố ý che giấu Thái Cổ Huyền Chu, rõ ràng là muốn chiếm luôn cả Thái Cổ Huyền Chu!
Hiên Viên Vấn Thiên là một kẻ tâm cơ cực sâu, tâm tư vô cùng ác độc và cẩn thận. Tính toán lần này của hắn có thể nói là hoàn hảo... Bởi vì theo lẽ thường, hai món bảo vật “Luân Hồi Kính” và “Thái Cổ Huyền Chu” không bị bại lộ, bất cứ ai cũng sẽ mừng thầm trong lòng, sao có thể ngốc đến mức tự mình nói ra... Một khi bại lộ, sẽ kích động lòng tham của cả Tứ Đại Thánh Địa, đẩy bản thân vào chốn vạn kiếp bất phục.
Hiên Viên Vấn Thiên cũng cho là như vậy.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp sự cương liệt của Vân Triệt.
Cho dù có chọc cho Tứ Đại Thánh Địa nổi lòng tham, trở thành con mồi mà bọn họ không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn cướp đoạt, đẩy chính mình vào vực sâu tuyệt địa không một ngày yên tĩnh, hắn cũng phải hung hăng tát cho Hiên Viên Vấn Thiên một cái!
Quả nhiên, ba chữ “Luân Hồi Kính” vừa thốt ra, ba thánh địa còn lại, nhất là ba vị Thánh Chủ đều như bị sét đánh:
— Ngươi nói cái gì? Luân Hồi Kính?!
Đối với người của Thất Quốc, “Luân Hồi Kính” là một cái tên xa lạ, nhưng đối với thánh địa mà nói, đó lại là ba chữ như sấm nổ bên tai.
Trăm năm trước bọn họ hao tổn cái giá cực lớn để xâm nhập Huyễn Yêu Giới là vì cái gì? Chính là vì Luân Hồi Kính ẩn chứa bí mật Thần Huyền trong truyền thuyết!
— Luân Hồi Kính ở trên người ngươi?
Dạ Mị Tà nghiêm giọng nói, ngay cả bước chân cũng bất giác tiến lên một bước.
— Đó là đương nhiên, nếu không sắc mặt của Hiên Viên kiếm chủ sao lại biến đổi như vậy chứ?
Vân Triệt giễu cợt nói.
Vừa nghe đến Luân Hồi Kính, Hoàng Cực Vô Dục, Khúc Phong Ức, Dạ Mị Tà, và các trưởng lão thánh địa đều chấn kinh, sau đó dâng lên dục vọng nóng rực, chỉ có Hiên Viên Vấn Thiên là mặt mày sa sầm... Ba vị Thánh Chủ là nhân vật bậc nào, trong nháy mắt liền hiểu rõ Hiên Viên Vấn Thiên đã sớm biết Luân Hồi Kính ở trên người Vân Triệt, đại phí khổ tâm như thế, chính là vì muốn che giấu bọn họ, độc chiếm làm của riêng!
Và điều này cũng chứng tỏ, Luân Hồi Kính thật sự ở trên người Vân Triệt
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch AI miễn phí