Trên đường trở về Lưu Vân thành trong đêm, Tiêu Vân đã tỉnh lại, tinh thần cũng không tệ, khiến Tiêu Ưng và Thiên Hạ Đệ Thất hoàn toàn yên lòng.
Vân Triệt kể lại cặn kẽ chân tướng việc Tiêu Vân bị bắt cóc, cùng những chuyện đã xảy ra trên Chí Tôn Hải Điện, bao gồm cả sự tồn tại của Mạt Lỵ và thân phận của hắn ở Huyễn Yêu Giới đã bị Thiên Hạ Đệ Thất vạch trần tại Chí Tôn Hải Điện, cũng bao gồm cả việc lão hồ ly Phượng Hoành Không nhân cơ hội tuyên bố trước mặt mọi người, muốn tổ chức lễ đính hôn cho hắn và Phượng Tuyết Nhi...
Nhưng hắn không hề đề cập đến chuyện mình đã biết kẻ đã giết Tiêu Ưng năm đó.
Màn đêm buông xuống, Tiêu Linh Tịch một mình kéo Vân Triệt ra ngoài sân. Nàng hơi cúi đầu, có chút thấp thỏm nói:
- Tiểu Triệt, có một chuyện ta vẫn luôn giấu ngươi, thật ra... thật ra hai tháng nay Phần Tuyệt Trần... vẫn luôn ở đây.
- Hả?
Vân Triệt sững sờ.
- Hai tháng trước, có người phát hiện hắn ở ngoài thành, lúc đó hắn bị thương rất nặng, gần như hấp hối, thế là... thế là ta liền để Thiên Hạ đại ca đưa hắn về Tiêu Môn, đồng thời bảo họ không được nói cho ngươi biết.
Tiêu Linh Tịch càng thêm căng thẳng:
- Tiểu Triệt, không phải ta cố ý giấu ngươi, chỉ là nếu các ngươi... chạm mặt, sẽ lại nảy sinh xung đột lớn. Ngươi là Tiểu Triệt của ta, hắn lại là ân nhân cứu mạng của ta, ta không muốn thấy bất kỳ ai trong hai người xảy ra chuyện, cho nên... cho nên...
- À, thì ra là vậy.
Vân Triệt khẽ gật đầu, nói:
- Chẳng trách, hai tháng nay mỗi lần ta trở về, đều mơ hồ cảm nhận được khí tức của Phần Tuyệt Trần.
- Hai tháng nay, hắn... hắn vẫn luôn ở đây chữa thương, mỗi lần biết ngươi sắp về đều sớm tránh đi, đợi ngươi đi rồi mới quay lại. Sau khi vết thương lành hẳn, hắn cũng giống như ngươi, lên đường đến Chí Tôn Hải Điện tham gia Ma Kiếm đại hội, chỉ là hắn đi sớm hơn ngươi rất nhiều.
Tiêu Linh Tịch lo lắng nhìn Vân Triệt, thấy hắn không có vẻ gì là tức giận, liền nói:
- Tiểu Triệt, ta vẫn luôn giấu ngươi, ngươi không trách ta sao?
- Tại sao phải trách ngươi chứ?
Vân Triệt hỏi ngược lại:
- Tiểu cô mụ của ta... Linh Tịch của ta là người thế nào, ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai trên thế giới này. Nếu ngươi thấy Phần Tuyệt Trần bị trọng thương mà không làm vậy, ta ngược lại mới thấy kỳ lạ. Từ nhỏ đến lớn, chuyện ngươi lừa gạt ta rất ít, nhưng mỗi một lần, đều là vì tốt cho ta, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.
- Hi hi...
Vẻ căng thẳng trong lòng Tiêu Linh Tịch tan biến, nụ cười lại nở rộ trên môi:
- Lúc hắn chữa thương ở đây, đều là ta chăm sóc. Ta còn kết bái huynh muội với hắn, nhận hắn làm đại ca, hắn cũng đã hứa sẽ không bao giờ giết ngươi nữa... Thật ra, Phần đại ca không phải người xấu, hắn chỉ là... quá cô độc.
"..."
Vân Triệt ngẩn người một lúc lâu, mới chậm rãi gật đầu:
- Chẳng trách, lúc ta gặp hắn ở Chí Tôn Hải Điện, hắn hoàn toàn không có sát ý với ta.
- Hắn thật sự rất cô độc, cũng vì thế mà sự thù hận của hắn đối với ta đã khắc cốt ghi tâm, có thể nói là hận đến tận xương tủy, ngấm vào cả linh hồn. Có thể hóa giải mối thù hận đến mức này... Linh Tịch, trên thế giới này, chỉ có ngươi mới làm được. Gặp được một người thật lòng quan tâm hắn như ngươi, đối với hắn mà nói, không chỉ là một sự ấm áp và may mắn, mà còn là một sự cứu rỗi.
Giọng nói của Vân Triệt dần trầm xuống, bởi vì hắn nghĩ đến bản thân mình cũng từng giống như Phần Tuyệt Trần, nhưng điểm khác biệt là... thù hận của Phần Tuyệt Trần đang được lặng lẽ hóa giải, Tiêu Linh Tịch đã cứu rỗi hắn, và hắn cũng đang tự cứu rỗi chính mình.
Còn hắn thì...
- Vân Triệt...
Bỗng nhiên Vân Triệt nghĩ tới điều gì, giật mình một cái, trừng mắt quát to:
- Ngươi và hắn... kết bái huynh muội?
- Đúng vậy!
Phản ứng của Vân Triệt khiến Tiêu Linh Tịch giật nảy mình, vội vàng nói:
- Tiểu Triệt, ngươi... không đồng ý sao?
- Đó không phải là trọng điểm.
Gương mặt Vân Triệt nhăn nhó:
- Không được! Sau này ta quyết không thể gọi ngươi là tiểu cô mụ, chỉ có thể gọi là Linh Tịch, nếu không... nếu không ta ở trước mặt hắn chẳng phải sẽ bị hạ xuống một bậc sao! Ta sao có thể chịu được chuyện này chứ!
- Phụt...
Tiêu Linh Tịch che miệng cười khúc khích:
- Không sao đâu, ngươi xem, ta là tiểu cô mụ của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất, nhưng ta vẫn gọi Thiên Hạ Đệ Nhất là Thiên Hạ đại ca mà...
"..."
Vân Triệt vỗ trán, cạn lời.
- Thật ra, thật ra ta thích ngươi gọi ta là Linh Tịch hơn.
Tiêu Linh Tịch hơi cúi đầu, dưới màn đêm, vẫn có thể thấy trên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng hiện lên một rặng mây đỏ kiều diễm vô song:
- Nhưng ở trước mặt cha ta, vẫn phải gọi là tiểu cô mụ. Nếu không... nếu không...
Câu nói tiếp theo, Tiêu Linh Tịch không biết phải diễn tả thế nào.
- Thật ra, ta cũng có một chuyện giấu ngươi.
Vân Triệt đột nhiên nói.
- A!
Vân Triệt nghiêm túc nói:
- Ta đã biết ai là kẻ đã giết Tiêu Ưng thúc thúc năm đó.
- A!
Tiêu Linh Tịch đột ngột ngẩng đầu, vội vàng hỏi:
- Là ai!
- Thế lực sau lưng kẻ đó cực lớn, với thực lực hiện tại của ta, căn bản không thể đối phó. Nếu bây giờ nói cho gia gia, nhất định sẽ khiến ông ngày đêm dằn vặt, không thể yên lòng, cho nên ta chưa nói cho ông biết. Nhưng đợi ta có đủ thực lực, ta nhất định sẽ bắt sống hắn đến, giao cho gia gia xử trí... Mối thù này đã đè nặng trong lòng gia gia nhiều năm như vậy, chỉ có để chính tay lão nhân gia kết liễu, mới có thể giúp ông giải tỏa được khúc mắc trong lòng.
Tiêu Linh Tịch nhẹ nhàng gật đầu:
- Ừm, bây giờ tâm trạng của phụ thân cũng đã tốt hơn nhiều rồi.
- Ngoài ra, còn một nguyên nhân khác.
Vân Triệt khẽ cười, vẻ mặt thần bí hạ giọng nói:
- Gia gia đã nhìn chúng ta lớn lên từ nhỏ, nếu đột nhiên ta nói muốn cưới ngươi, không chừng gia gia sẽ đánh chết ta mất. Sau khi để ông buông bỏ khúc mắc trong lòng, không còn tiếc nuối gì, nói không chừng sẽ không tức giận như vậy nữa...
- A...
Hơi thở của Tiêu Linh Tịch ngưng lại, sau đó nàng hờn dỗi nói:
- Ngươi đã có Hạ Khuynh Nguyệt, có nữ hoàng lão bà, ở Huyễn Yêu Giới còn có Tiểu Yêu Hậu, sắp tới... lại sắp kết hôn với Tuyết công chúa... người nào mà chẳng tốt hơn ta gấp ngàn vạn lần, ngươi... sao ngươi còn có tâm tư để ý đến ta, hừ!
Tiêu Linh Tịch hừ một tiếng thật mạnh, rồi quay người chạy đi, không để Vân Triệt thấy được thần thái trong đôi mắt xinh đẹp của nàng.
Vân Triệt mỉm cười nhìn bóng lưng Tiêu Linh Tịch, cho đến khi nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Hắn ngẩng đầu, nhìn bầu trời đầy sao trên Lưu Vân thành, thấp giọng lẩm bẩm:
- Nhanh thật, đã bảy năm trôi qua rồi...
Lúc này, nội tâm hắn vô cùng bình yên, bởi vì sức mạnh cường đại của Mạt Lỵ khiến hắn không cần phải lo lắng, sợ hãi hay tính toán bất cứ điều gì. Bây giờ, không còn gì có thể uy hiếp được hắn và sự an nguy của những người bên cạnh hắn, ngay cả bốn Đại Thánh Địa cũng phải co rúm, cúi đầu trước mặt hắn.
Hồi tưởng lại bảy năm qua, thứ mà bản thân nợ nhiều nhất, lại chính là nợ tình.
Tiểu tiên nữ, lần này ta nhất định sẽ tìm được nàng...
Linh Nhi, rất nhanh thôi ta sẽ đến Thương Vân đại lục tìm ngươi, mang ngươi theo bên mình, bù đắp tất cả những thiếu sót của kiếp này và kiếp trước cho ngươi.
Thải Y... Ngươi ở Huyễn Yêu Giới, nhất định rất nhớ ta lắm phải không. Đợi ta và Tuyết Nhi hoàn thành lễ đính hôn, ta sẽ dẫn Tuyết Nhi, Nguyệt Nhi, Linh Tịch, cùng nhau trở về.
Còn có Khuynh Nguyệt... rốt cuộc nàng đã đi đâu...
...
Sau này, Mạt Lỵ sẽ chỉ đạo hắn tu luyện huyền lực, cho đến khi hắn có thể tự tay giết chết Hiên Viên Vấn Thiên, chống lại bốn Đại Thánh Địa... Mặc dù, thời gian chỉ có hai mươi bốn năm ngắn ngủi để thực lực phát triển đến mức có thể chống lại Thánh Địa, đối với người khác mà nói căn bản là khó như lên trời, nhưng Vân Triệt rất tin tưởng, với thể chất, huyết mạch, huyền mạch, huyền công khác hẳn người thường của hắn, lại thêm Mạt Lỵ tự mình chỉ dạy, hai mươi bốn năm là quá đủ.
Thậm chí không chừng trong vòng mười năm là có thể làm được!
Đến lúc đó, hắn sẽ trở thành tồn tại chân chính vô địch Thiên Huyền đại lục. Sau khi tất cả tâm nguyện, ân oán đều kết thúc, không còn gì có thể uy hiếp được mình, dù là Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu Giới, thậm chí hắn có thể lập tức trở về Thương Vân đại lục, cũng có thể tung hoành không sợ hãi. Tất cả những người quan trọng đối với hắn, đều sẽ được hắn che chở cả đời bình an...
Lúc trước liều mạng theo đuổi sức mạnh là vì cái gì, chẳng phải đây chính là mục tiêu sao...
Mà mới qua bảy năm ngắn ngủi, chuyện từng là mục tiêu trọng đại mà hắn phải dùng cả đời để cố gắng theo đuổi, nay đã gần như có thể chạm tới, thậm chí có thể nói là sắp hoàn thành.
- Mạt Lỵ, có ngươi ở đây, cả đời này ta sẽ không thể gặp nguy hiểm gì nữa, chắc là sẽ không còn sóng gió gì lớn.
Vân Triệt có chút phiền muộn không rõ lý do mà lẩm bẩm.
- Sao nào, ngươi thích giống như trước đây, động một chút là mất nửa cái mạng à?
Trong không khí truyền đến giọng nói tức giận của Mạt Lỵ.
- Dĩ nhiên là không, chỉ là... có cảm giác không thực tế cho lắm. Hơn nữa, sau này ta nên làm gì tiếp đây, tiếp tục làm cung chủ Băng Vân Tiên Cung, hay là trở về Huyễn Yêu Giới làm Yêu Hoàng, hay là...
Vân Triệt đang băn khoăn, bỗng nhiên chuyển lời:
- Mạt Lỵ, ngươi thật sự không định ra ngoài cho gia gia nhìn một chút sao, họ rất muốn biết ngươi trông như thế nào.
- Hừ!
Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lờ hắn đi.
Vân Triệt:
"..."
Vân Triệt ở lại Lưu Vân thành ba ngày, sau đó về Thương Phong hoàng thành ba ngày, cuối cùng vì để tăng tốc độ hồi phục, hắn phải trở về Băng Cực Tuyết Vực. Mà Hạ Nguyên Bá và Phượng Tuyết Nhi đã lần lượt trở về Hoàng Cực Thánh Vực và Phượng Hoàng Thần Tông.
Trở lại Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt mới phát hiện tất cả mọi người trong cung đã biết chuyện xảy ra trong Ma Kiếm đại hội... Mà không chỉ các nàng, có lẽ toàn bộ Thiên Huyền đại lục đều đã biết. Ngay cả đại yến đính hôn giữa hắn và Tuyết công chúa cũng đã truyền khắp Thiên Huyền đại lục... Hơn nữa thanh thế truyền bá có thể nói là lớn chưa từng có. Chuyện này khiến các hoàng cung quý tộc của bảy nước, các thế lực tu hành, bất kể là được mời hay không, đều thấp thỏm không yên, ngày đêm chuẩn bị, chỉ sợ có chút sơ suất.
Chấn động ở Thiên Huyền đại lục, có thể so với việc Tiểu Yêu Hậu tuyên bố sẽ thành hôn cùng Vân Triệt ở Huyễn Yêu Giới.
Nhưng đối với điều này, Vân Triệt không hề kinh ngạc. Trong thế giới sức mạnh là tôn nghiêm, bốn Đại Thánh Địa là tồn tại vô thượng, nên ai cũng biết một người có thể hoàn toàn nghiền ép bốn Đại Thánh Địa có ý nghĩa như thế nào.
Đó chính là quân vương tuyệt đối của thế giới này!
Là tồn tại chỉ có thể nịnh bợ, tuyệt đối không thể xem thường hay xúc phạm!
Thêm vào đó, hoàng thất sáu nước cùng các đại thế lực đều thần phục Phượng Hoàng Thần Tông nên uy thế lần này, càng không có nửa điểm suy giảm.
Mà Phượng Hoàng Thần Tông vốn đang tồn tại tai họa ngầm cực lớn cũng sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, tất nhiên sẽ không ngừng khuếch trương thanh thế cho lễ đính hôn, chỉ ước gì tất cả già trẻ gái trai trên Thiên Huyền đại lục đều biết Vân Triệt có một sư phụ đáng sợ đến mức khiến cả bốn Đại Thánh Địa cũng phải câm như hến làm chỗ dựa. Rốt cuộc bọn họ cũng không cần ngày đêm lo sợ tin tức Phượng Thần đã chết bị tiết lộ ra ngoài.
Vân Triệt lần lượt kiểm tra huyền khí của các đệ tử Băng Vân, sau khi xác nhận Bá Hoàng đan không để lại ảnh hưởng tiêu cực, liền bắt đầu ngưng tâm tiến vào trạng thái hồi phục.
Trong môi trường của Băng Vân Tiên Cung, thương thế, huyền lực, cùng với Phượng Hoàng huyết, Kim Ô huyết của hắn đều hồi phục tương đối nhanh chóng. Nhưng, Mạt Lỵ lại nhìn ra được, hắn cũng không hề hoàn toàn tiến vào trạng thái ngưng tâm.
- Trong lòng ngươi đang suy nghĩ lung tung cái gì, chẳng lẽ còn sợ có người đột nhiên từ trên trời rơi xuống tấn công ngươi sao?
Mạt Lỵ chợt hiện thân, bất thình lình nói.
Vân Triệt mở mắt, do dự một lúc, cuối cùng nói ra:
- Mạt Lỵ, bây giờ sức mạnh của ngươi đã vượt xa trạng thái hồn thể khi trước, có phải ngươi cũng dễ dàng tìm được tiểu tiên nữ đang ở đâu hay không?
"..."
Mạt Lỵ nhìn vào ánh mắt chăm chú của Vân Triệt, sau đó nhẹ nhàng dời đi, lãnh đạm nói:
- Ta đã nói rồi, sức mạnh hiện tại của ta còn không bằng một thành trạng thái hoàn chỉnh. Khí tức huyền lực của Sở Nguyệt Thiền quá yếu, mà số lượng sinh linh trên Thiên Huyền đại lục lại quá nhiều, với trạng thái hiện tại của ta, vẫn không cách nào tìm được nàng giữa biển người... Ít nhất, phải đợi ta khôi phục lại năm thành thực lực.
-... Ồ.
Vân Triệt không hỏi tiếp, chỉ đơn giản đáp một tiếng.
Mạt Lỵ không để Vân Triệt nhìn vào mắt mình, nàng cũng không nhìn thấy sự biến đổi trong ánh mắt của Vân Triệt.
Vân Triệt vẫn nhớ, lúc trước Mạt Lỵ từng nói, chỉ cần tịnh hóa xong Ma độc, nàng có thể tìm được Sở Nguyệt Thiền dễ như trở bàn tay... Mà khi đó nàng chỉ có sức mạnh hồn thể.
Nhưng sau khi Ma độc được tịnh hóa, Mạt Lỵ có thể tùy ý sử dụng sức mạnh hồn thể, lại nói rằng nàng đã đánh giá quá cao bản thân, hiện tại nàng không có năng lực tìm thấy, phải tái tạo thân thể mới có thể.
Bây giờ tái tạo thân thể xong, nàng lại nói, phải khôi phục khoảng năm thành thực lực mới có thể...
Hắn không nói toạc ra, cũng không dám nói toạc ra, mà dựa vào ý chí, ép buộc mình tin rằng Mạt Lỵ thật sự tạm thời không có năng lực làm được... Không nói toạc ra, hắn còn có thể cố gắng ôm lấy hy vọng. Nếu nói toạc ra, có lẽ... ảo tưởng sẽ tan vỡ.
Là người hiểu rõ Vân Triệt nhất, làm sao Mạt Lỵ lại không phát hiện ra Vân Triệt đang nghĩ gì. Những năm này, khát vọng lớn nhất của Vân Triệt, chính là tìm được Sở Nguyệt Thiền. Nhưng, sau khi nàng tái tạo thân thể, đã trôi qua bảy ngày, mà trong bảy ngày này, Vân Triệt từ đầu đến cuối không chủ động yêu cầu nàng dùng sức mạnh hiện tại để tìm kiếm Sở Nguyệt Thiền... Rất rõ ràng, hắn đã sớm nhận ra.
Trong lòng Mạt Lỵ dâng lên một cảm giác buồn bực không tên, khiến nàng thậm chí có chút khó chịu và ngạt thở. Nàng thả lỏng khí tức, nhẹ nhàng nói:
- Mặc dù hiện tại ta vẫn không có cách nào tìm một người trong mấy chục tỉ sinh linh, nhưng việc khóa chặt vị trí của Thương Vân đại lục lại có thể dễ dàng làm được.
- Nói không chừng, ta còn có thể trực tiếp tìm thấy nơi mà lần trước ngươi nhận được tàn hồn của Tà Thần... Nếu ta nhớ không lầm, nơi đó là một địa phương tên Phù Tô quốc ở Thương Vân đại lục, cụ thể hơn là dải đất ở Giang Đông, Phù Tô quốc.
"..."
Vân Triệt khẽ gật đầu. Mạt Lỵ nhớ không sai, nơi lúc trước hắn và Hạ Khuynh Nguyệt rơi xuống trong "Mộng cảnh" ở Thương Vân đại lục, chính là Tô sơn trong Phù Tô quốc... Tô Linh Nhi, chính là con gái của môn chủ Tô Môn Tô Hoành Sơn.
Mạt Lỵ còn chưa nói xong, liền nhắm mắt lại, thần thức vô cùng cường đại đã lan tràn ra trong nháy mắt, với một cường độ mà Vân Triệt không thể nào lý giải nổi, bao trùm cả thế giới rộng lớn này... Mười vạn dặm... Mấy chục vạn dặm... Trăm vạn dặm... Mấy trăm vạn dặm...
Hiện tại nàng đang thăm dò Thương Vân đại lục, cũng là để an ủi Vân Triệt phần nào.
Ý thức của Mạt Lỵ lướt qua hải vực khổng lồ, cuối cùng cũng chạm tới một mảnh đại lục khác của tinh cầu này, bên ngoài Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới.
Xét về bản đồ, Huyễn Yêu Giới lớn hơn Thiên Huyền đại lục, nhưng phiến đại lục này lại nhỏ hơn Thiên Huyền đại lục. Mà các loại pháp tắc nguyên tố, pháp tắc tự nhiên, pháp tắc trật tự của nó... những thứ từng khiến nàng nghi ngờ có sự đứt gãy về thời gian, đều giống hệt như năm đó.
Thương Vân đại lục!
Khoảng cách của nó nằm ngoài dự đoán của Mạt Lỵ. Cũng khó trách, Thiên Huyền đại lục không có ghi chép nào liên quan đến Thương Vân đại lục.
Tìm được vị trí của Thương Vân đại lục, Mạt Lỵ không thu hồi thần thức, mà tập trung thần thức trên phiến đại lục này. Bởi vì nàng vừa mới nói, muốn trực tiếp tìm thấy Tô sơn trong Phù Tô quốc. Vân Triệt vẫn luôn khát khao đến Thương Vân đại lục, là vì Tô Linh Nhi như ảo mộng vẫn còn sống ở đó.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Vân Triệt không cảm nhận được huyền khí lưu động trên người Mạt Lỵ, nhưng có thể cảm giác được nàng đang ở trong trạng thái ngưng tâm cực độ.
Nửa khắc đồng hồ trôi qua, đôi mắt của Vân Triệt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Mạt Lỵ... Lúc này, hắn chợt thấy toàn thân Mạt Lỵ run lên, hai con ngươi đột nhiên mở ra, trong đôi mắt mở to của nàng, hiện rõ sự chấn kinh sâu sắc...
Còn có cả hoảng sợ!
- Sao vậy?
Vân Triệt vội vàng hỏi, hắn không nhìn lầm, từ trong ánh mắt Mạt Lỵ, hắn thấy rõ ràng sự hoảng sợ... Trên thế giới này, có thứ gì có thể khiến Mạt Lỵ sợ hãi chứ!
"..."
Thật lâu sau Mạt Lỵ không nói gì, bộ ngực hơi nhô lên lại là một trận dao động kịch liệt, qua một hồi lâu, nàng mới hít một hơi thật dài, đột nhiên dùng một giọng điệu vô cùng trầm thấp hỏi:
- Vân Triệt, ngươi đã từng nói với ta, kiếp trước của ngươi ở Thương Vân đại lục, cuối cùng kết thúc ở một nơi gọi là Tuyệt Vân Nhai sao?
- Đúng vậy.
Vân Triệt gật đầu, có chút không hiểu:
- Sao lại hỏi chuyện này?
- Tuyệt Vân Nhai, nằm ở vị trí nào của Thương Vân đại lục?
Giọng điệu Mạt Lỵ vẫn trầm thấp như cũ:
- Có phải là ở phía đông nam không?