Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 819: CHƯƠNG 818: TỬ THẦN MỘ ĐỊA

- Đúng vậy, Tuyệt Vân Nhai nằm trong dãy Lang Hoàn Sơn ở phía đông nam Thương Vân đại lục. Dãy Lang Hoàn Sơn là nơi giao giới giữa Phù Tô quốc và Nam Thiên quốc, phía bắc là Phù Tô, phía nam là Nam Thiên.

Ký ức về Thương Vân đại lục vẫn còn rất rõ ràng trong đầu Vân Triệt. Dù sao, hắn cũng chỉ mới rời khỏi nơi đó bảy năm.

- Mạt Lỵ, vì sao ngươi lại đột nhiên hỏi đến Tuyệt Vân Nhai?

Vân Triệt chau mày. Mấy năm qua, hắn đã kể rời rạc cho Mạt Lỵ nghe về những chuyện mình từng trải qua ở Thương Vân đại lục, cũng đã nói với nàng rằng hắn bị vô số đại tông môn truy sát, bị dồn đến trước Tuyệt Vân Nhai. Vì không cam lòng bị giết, hắn đã cưỡng ép nuốt Thiên Độc Châu rồi nhảy xuống.

Hắn không lấy làm lạ vì sao Mạt Lỵ biết cái tên "Tuyệt Vân Nhai", bởi hắn từng đề cập với nàng rằng Tuyệt Vân Nhai là vách núi cao nhất, hiểm trở nhất Thương Vân đại lục. Chắc hẳn thần thức của Mạt Lỵ đã phát giác ra đó là vách núi cao nhất, từ đó biết được ba chữ "Tuyệt Vân Nhai" cũng là điều hiển nhiên. Nhưng hắn không thể không để tâm đến phản ứng của Mạt Lỵ khi nàng mở mắt.

- Khí tức nơi đó có chút dị thường.

Mạt Lỵ thấp giọng nói.

- Dị thường?

Mạt Lỵ xoay người lại, đôi mày liễu nhíu chặt từ đầu đến cuối vẫn chưa hề giãn ra:

- Kể rõ cho ta những chuyện liên quan tới Tuyệt Vân Nhai.

Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:

- Tuyệt Vân Nhai đứng đầu tứ đại tuyệt địa ở Thương Vân đại lục, một khi rơi vào đó sẽ thập tử vô sinh. Bất luận thực lực cường đại đến đâu, rơi xuống Tuyệt Vân Nhai cũng không một ai có thể sống sót trở về, vì vậy nó còn được gọi là Mộ Địa Tử Thần. Sự hiểm ác của nó, người trên Thương Vân đại lục ai ai cũng biết, cho nên rất ít người dám đến gần. Năm đó, ta bị dồn vào tuyệt cảnh, cũng ôm quyết tâm phải chết mới trốn đến bên Tuyệt Vân Nhai.

- Nói cách khác, chưa từng có ai thấy được dáng vẻ dưới Tuyệt Vân Nhai.

Mạt Lỵ trầm ngâm.

- Chưa từng có.

Vân Triệt quả quyết gật đầu:

- Đây cũng là lý do Tuyệt Vân Nhai được xưng là Mộ Địa Tử Thần. Đến cảnh giới Vương Huyền, Bá Huyền, cho dù là một vực sâu vạn trượng cũng có thể men theo vách đá mà xuống đáy an toàn. Còn với cường giả cấp Đế Quân, dù có nhảy thẳng xuống cũng khó có khả năng bị ngã chết. Trong lịch sử Thương Vân đại lục, có rất nhiều cường giả từng thử thăm dò Tuyệt Vân Nhai, trong đó không thiếu Vương Tọa và Bá Hoàng, nhưng một khi đã xuống thì không một ai sống sót trở về. Về sau, có ba vị Đế Quân men theo vách đá đi xuống, nhưng cuối cùng cũng bặt vô âm tín.

- Kể từ đó, không còn ai dám thử dò xét Tuyệt Vân Nhai nữa.

Mạt Lỵ:

- ...

- Rốt cuộc là thế nào?

Vân Triệt lại truy vấn.

Mạt Lỵ không trả lời, mà thấp giọng hỏi:

- Năm đó, sau khi ngươi nhảy xuống từ Tuyệt Vân Nhai, có phát hiện điều gì dị thường không, hoặc trong khoảnh khắc nhảy xuống, ngươi có thấy được dáng vẻ của Tuyệt Vân Nhai không?

- ...

Dù không có chút ấn tượng nào, Vân Triệt vẫn cố gắng hồi tưởng, cuối cùng lắc đầu:

- Hoàn toàn không. Trong quá trình rơi xuống, ta đã mất hết ý thức, ngay cả trước khi mất đi ý thức cũng đều nhắm chặt mắt. Đến khi tỉnh lại thì đã trở về Thiên Huyền đại lục.

- ...

Mạt Lỵ lại một lần nữa rơi vào trầm mặc, giây lát sau, ánh mắt nàng trở nên ngưng tụ:

- Xem ra, ta phải tự mình đi một chuyến.

- Ngươi muốn đi... Tuyệt Vân Nhai?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

Mạt Lỵ đã quyết định:

- Khí tức bên đó tuyệt không bình thường, ta phải đến xem thử. Bây giờ ngươi không cần hỏi nhiều, sau khi ta tìm hiểu rõ hư thực, trở về sẽ tự khắc nói cho ngươi.

Vân Triệt còn chưa kịp đáp lại, hồng quang đã lóe lên, thân ảnh Mạt Lỵ biến mất ngay trước mắt hắn.

Trên không Băng Cực Tuyết Vực, gió tuyết gào thét, Mạt Lỵ tắm mình trong gió tuyết nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng ngưng trọng. Khi nàng mới đến tinh cầu này, ấn tượng duy nhất chính là đây là một thế giới hạ đẳng. Nếu không phải mảnh vỡ ký ức trong Bất Diệt Chi Huyết của Tà Thần ghi lại rằng mầm móng Tà Thần tản mát ở tinh cầu này, nàng căn bản chẳng thèm đặt chân đến đây.

Nhưng sau khi đến không bao lâu, ma độc trên người kịch liệt phát tác, suýt nữa khiến nàng hình thần câu diệt... sau đó liền gặp được Vân Triệt.

Sau này, theo thời gian ở lại thế giới này càng lúc càng dài, nàng cũng càng ngày càng nhận ra thế giới này hoàn toàn không đơn giản như vậy.

Tinh cầu do Tà Thần sáng tạo... di tích của chư thần... hai đại chí bảo Thiên Độc Châu và Luân Hồi Kính... Thí Nguyệt Ma Quân... Ngay cả Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng bị phong ấn ở thế giới này...

Bỏ qua những thứ khác, trong Thất Đại Huyền Thiên Chí Bảo, thế mà có đến ba món tồn tại ở thế giới này, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để khiến cả Thần Giới phải kinh động long trời lở đất.

Mà lần này, nàng muốn thăm dò Thương Vân đại lục, lại phát hiện một chuyện cực kỳ dị thường... mang đến cho nàng chấn động không thua gì việc Thiên Huyền đại lục ẩn giấu thượng cổ chân ma Thí Nguyệt Ma Quân.

- Khoảng cách quá xa, xem ra phải tốn chút sức lực.

Mạt Lỵ thấp giọng tự nói, một vòng hồng quang ngưng tụ ở đầu ngón tay nàng, sau đó điểm về phía trước.

Một tiếng động nhỏ vang lên, không gian chợt lóe lên một đạo hồng quang, rồi bị cắt ra một vết rách bằng phẳng. Mạt Lỵ bước vào vết rách, không gian tức khắc hoán đổi, lúc nàng hiện thân lần nữa đã ở phía trên một vùng trời xanh biếc bao la... cách Băng Cực Tuyết Vực chừng trăm vạn dặm.

Ngón tay Mạt Lỵ lại điểm ra, hồng quang chợt hiện, vết nứt không gian thứ hai xuất hiện trước người nàng. Mạt Lỵ lặng lẽ bước vào, khi hiện thân lại vượt qua trăm vạn dặm không gian lần nữa.

Bảy vết nứt không gian liên tiếp xuất hiện. Sau bảy lần dịch chuyển không gian vượt xa khỏi tầm hiểu biết của huyền giả Thiên Huyền, trước mắt Mạt Lỵ đã không còn là biển xanh, mà là một dãy núi u ám trải dài đến tận chân trời.

Dãy núi khổng lồ, nhưng huyền thú lại thưa thớt, sinh khí bạc nhược. Nhìn ra xa, không thấy một bóng người.

Mạt Lỵ liếc nhìn bốn phía, sau đó nhìn xuống dưới, miệng khẽ lẩm bẩm:

- Tuyệt... Vân... Nhai...

Hai ngọn núi cao nhất Thương Vân đại lục đều nằm trong dãy Lang Hoàn Sơn này. Hai ngọn núi này đều cao chọc trời, sừng sững giữa dãy Lang Hoàn Sơn, độ cao xấp xỉ nhau. Điều kỳ dị nhất là, hai mặt đối diện của chúng lại là vách đá dựng đứng, trong khi các mặt còn lại thì tương đối thoai thoải.

Nhìn từ xa, nó giống như một ngọn núi khổng lồ bị một lưỡi đao vô hình chém làm đôi, chia thành hai ngọn núi có hình thù kỳ lạ.

Giữa hai ngọn núi chính là "Mộ Địa Tử Thần" mà vô số cường giả Thương Vân đại lục vừa nghe tên đã kinh hồn bạt vía, một khi rơi vào sẽ thập tử vô sinh, ngay cả Đế Quân cũng một đi không trở lại.

Đỉnh của hai ngọn núi, nơi gần với vết đứt gãy, chính là Tuyệt Vân Nhai được Thương Vân đại lục công nhận là nơi hiểm ác nhất!

Phía nam chính là tuyệt cảnh mà năm đó Vân Triệt, trong tình thế chắc chắn phải chết, đã gieo mình nhảy xuống.

Vực sâu này kẹp giữa hai ngọn núi có hình thù kỳ lạ, chiều rộng không quá trăm trượng nhưng lại kéo dài đến cuối tầm mắt. Vị trí của Mạt Lỵ lúc này chính là ngay phía trên vách núi đó, nhìn xuống chỉ thấy vực thẳm mênh mông. Ánh mặt trời chỉ có thể soi sáng đến độ sâu chưa đầy hai trăm trượng, sau đó như bị thứ gì đó nuốt chửng, biến thành một màu đen kịt quỷ dị.

- Ma khí còn quỷ dị và dày đặc hơn cả Thí Nguyệt Ma Quật.

Ánh mắt Mạt Lỵ nhìn chăm chú xuống phía dưới, trầm giọng lẩm bẩm:

- Ta ngược lại muốn xem, bên trong này rốt cuộc ẩn giấu thứ gì.

Nói xong, thân thể nhỏ nhắn của Mạt Lỵ liền từ trên vách núi thẳng tắp rơi xuống vực sâu, nơi được lịch sử Thương Vân đại lục xem là "Mộ Địa Tử Thần" chưa từng có ai sống sót trở về!

Tốc độ của Mạt Lỵ cực nhanh, trong nháy mắt đã rơi xuống ngàn trượng, xung quanh trở nên đen kịt. Một tia sáng vốn có thể nhìn thấy từ trên không lúc này đã không còn chút quang mang nào.

Hồng quang trên người Mạt Lỵ lóe lên, lập tức chiếu rọi thế giới xung quanh thành một màu đỏ tươi. Bên cạnh nàng là vách đá sừng sững, phía dưới vẫn là một khoảng không đen kịt trống rỗng, dường như không có điểm cuối. Theo đà rơi xuống, nàng dần dần nhận ra, càng xuống sâu, vách đá càng trở nên u ám.

Hai ngàn trượng...

Ba ngàn trượng...

Năm ngàn trượng...

Bảy ngàn trượng...

Với những vực sâu bình thường, độ sâu như vậy đã là cực kỳ kinh người. Nhưng đừng nói là Mạt Lỵ, đối với bất kỳ huyền giả nào từ Thiên Huyền trở lên, độ cao này cũng chẳng là gì. Mạt Lỵ rơi xuống ngày càng sâu, nhưng hoàn cảnh và khí tức xung quanh vẫn không có biến hóa gì nổi bật. Nếu là một huyền giả khác có ý đồ tìm kiếm đáy vực, đến đây cũng sẽ không phát giác ra điều gì bất thường.

Nhưng lúc này, đôi mày của Mạt Lỵ lại nhíu chặt. Bởi vì khoảng cách tới nơi phát ra khí tức quỷ dị đã ngày một gần.

Tám ngàn trượng...

Một vạn trượng...

Một vạn hai ngàn trượng...

Bỗng nhiên, tốc độ rơi xuống của Mạt Lỵ chậm dần, rồi đột ngột dừng lại.

Dưới vực sâu một vạn hai ngàn trượng là một thế giới hoàn toàn tối đen. Trong mắt Mạt Lỵ lóe lên hồng quang yêu dị như máu, nhìn chằm chằm vào thế giới đen nhánh phía dưới.

Nàng cảm nhận được pháp tắc cấu thành không gian dưới chân mình chưa đầy ba thước đã đột nhiên xảy ra biến hóa cực lớn.

Dù chỉ cách nhau ba thước ngắn ngủi, lại giống như một bức tường vô hình ngăn cách, chia cắt hai loại pháp tắc hoàn toàn khác biệt, khiến hai thế giới không thể can thiệp vào nhau.

- Chẳng lẽ là kết giới trong suốt?

Trong lòng Mạt Lỵ dâng lên sự khó hiểu và nghi hoặc mãnh liệt, nhưng suy nghĩ của nàng chỉ kéo dài vài hơi thở, thân thể đã tiếp tục hạ xuống... Chỉ là, nàng không hề chạm vào bất kỳ kết giới nào, thậm chí không cảm nhận được chút trở ngại nào đã tiến vào một thế giới có pháp tắc hoàn toàn khác.

Đột nhiên, toàn thân Mạt Lỵ lạnh buốt. Khí tức âm hàn nồng đậm, mãnh liệt đến cực điểm từ bốn phía ập tới, một luồng trọng áp cũng đánh úp về phía huyền mạch của nàng trong nháy mắt... Cùng lúc đó, nàng cảm thấy từng luồng hấp lực mãnh liệt từ phía dưới vọt lên, giống như có vô số bàn tay vô hình đang hung hăng lôi kéo, muốn kéo nàng xuống vực thẳm không đáy đáng sợ phía dưới.

- Ma khí!

Mạt Lỵ giật mình kinh hãi. Trước đó, khi ở Băng Cực Tuyết Vực, nàng đã dò ra nơi đây tồn tại ma khí không tầm thường và rất nồng đậm. Nhưng đến lúc này, nàng mới kinh hoàng nhận ra luồng ma khí này mãnh liệt vượt xa sự thăm dò của nàng trước đây.

Mặc dù về cấp độ không thể so sánh với ma khí do Tà Anh Vạn Kiếp Luân thả ra trong Thí Nguyệt Ma Quật, nhưng nó vẫn cao đến mức không tưởng. Ngay cả nàng, người xuất thân từ Thần Giới, cũng chưa từng thấy qua ma khí cao đến trình độ này.

Mà mức độ đậm đặc của nó, càng vượt xa Thí Nguyệt Ma Quật!

Ma khí trong Thí Nguyệt Ma Quật không gây ra chút ảnh hưởng nào đối với Mạt Lỵ. Nhưng ma khí nơi này lại khiến nàng mơ hồ có cảm giác huyền lực bị áp chế.

Chuyện gì đang xảy ra? Một thế giới có lực lượng và pháp tắc thấp kém như vậy, làm sao lại tồn tại ma khí đáng sợ đến thế... Ma khí trong Thí Nguyệt Ma Quật là do Tà Anh Vạn Kiếp Luân, vậy bên trong này là do thứ gì gây ra!

Chẳng lẽ dưới đáy vực thẳm này cũng ẩn giấu một viễn cổ Chân Ma sao!

Đến lúc này, Mạt Lỵ đã hiểu rõ vì sao tất cả huyền giả rơi vào đây hoặc có ý đồ thăm dò đáy vực đều một đi không trở lại, thập tử vô sinh. Ma khí hắc ám có thể áp chế cả nàng, huyền giả của thế giới này làm sao có thể chống cự nổi? Coi như là Hiên Viên Vấn Thiên, một khi rơi vào đây, huyền lực cũng sẽ bị áp chế đến mức không thể phóng thích ra ngoài trong nháy mắt, càng không thể chống cự lại lực xé rách khổng lồ truyền đến từ phía dưới.

Điều này cũng có nghĩa là, bất kỳ ai chạm vào thế giới hắc ám dưới đáy vực thẳm cũng sẽ bị hút vào trong đó ngay tức khắc, đừng nói là thoát ra, ngay cả một tia cơ hội giãy giụa cũng không có, sau đó sẽ nhanh chóng bị ma khí đáng sợ trong đó thôn phệ thành tro bụi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!