Tai Ly Điểu là ma thú cường đại sinh tồn trong Ách Ma Cốc từ thời đại Thần Ma, thân thể nó phát sáng như lưu ly, tốc độ nhanh tựa lôi đình, hai cánh vỗ mạnh có thể cuốn lên phong bạo hắc ám, nhấn chìm tất cả vào luyện ngục.
— Tê Tê!
Tai Ly Điểu thu hai cánh lại, lao xuống như một tia sét, không gian tăm tối lập tức bị khuấy động thành một vòng xoáy vặn vẹo. Hồng quang chiếu rọi lên người Mạt Lỵ, thân thể nó phản xạ ánh sáng bảy màu... nhưng luồng ánh sáng này chẳng những không lộng lẫy, mà ngược lại tựa như ánh quang phản chiếu từ vảy rắn, khiến người ta phải rùng mình.
Những con ma thú hắc ám này dường như có ý thức lãnh địa cực mạnh, bất kể là Cửu Hoang Ma Nha hay Tai Ly Điểu, hễ phát hiện ra Mạt Lỵ là lập tức phát động công kích.
Tốc độ của Tai Ly Điểu nhanh đến mức khiến Mạt Lỵ cũng phải giật mình — đây còn chưa phải là tốc độ cực hạn của nó, vậy mà đã vượt qua cả trạng thái cực hạn của nàng. Trong thoáng chốc kinh ngạc của nàng, Tai Ly Điểu đã lao xuống, mang theo phong bạo hắc ám đánh tới trước người.
Hồng quang vừa mới thu liễm trên người Mạt Lỵ lại tăng vọt lần nữa, bàn tay trắng như tuyết của nàng trực tiếp thò vào trong phong bạo hắc ám, tùy ý chộp một cái, trong nháy mắt xé rách cơn bão, khiến hướng lao xuống của Tai Ly Điểu lập tức chệch đi. Nó lao sượt qua người Mạt Lỵ, đâm sầm xuống đáy vực, khiến dung nham bắn tung tóe, tạo ra một cái hố sâu khổng lồ.
Mạt Lỵ dùng Tinh Thần Toái Ảnh, thoáng hiện bên cạnh Tai Ly Điểu, đưa tay tóm lấy một chiếc chân màu vàng của nó, xoay người một vòng, hung hăng ném văng thân thể to lớn gấp mấy trăm lần của Tai Ly Điểu ra xa.
Tai Ly Điểu rên lên một tiếng thảm thiết, bay đi hơn mười dặm như một viên đạn pháo. Sau khi rơi xuống đất, thân thể nó lại cày trên mặt đất đen kịt một rãnh dài hơn trăm trượng rồi mới khó khăn dừng lại, lớp vảy lấp lánh trên người nó dần bị máu tươi nhuộm đỏ.
— Tê...
Tiếng kêu của Tai Ly Điểu trở nên phẫn nộ và dữ tợn. Nó đứng dậy, toàn thân đẫm máu, hai cánh khẽ run rẩy, nhưng khí tức trên người không những không suy yếu mà ngược lại càng thêm âm trầm, tàn nhẫn.
— Vút!
— Vút!!
Mạt Lỵ vừa định tiến lên cho Tai Ly Điểu một kích trí mạng thì bỗng nhiên có hai tiếng xé gió từ trong bóng tối truyền đến — vậy mà lại là hai con Tai Ly Điểu khác!
Đằng sau chúng còn có mấy trăm luồng khí tức khác, tất cả đều đang tiếp cận với tốc độ vô cùng kinh khủng. Mục tiêu của chúng đều vô cùng rõ ràng!
Với trạng thái hiện giờ của Mạt Lỵ, muốn một lúc đối phó với nhiều ma thú hắc ám như vậy căn bản là chuyện không thể nào. Nàng nhíu mày, lùi lại một bước, không chút do dự bay vút lên, lấy tốc độ nhanh nhất hướng thẳng lên trên, bay một mạch đến độ cao ngàn trượng, cho đến khi thân thể xuyên qua điểm giới hạn của hai thế giới.
Khí tức hắc ám lập tức biến mất không còn tăm tích, nguyên tố và pháp tắc của thế giới đều trở lại bình thường. Mạt Lỵ dừng lại, liếc nhìn xuống dưới, bàn tay vạch một đường về phía trước, cắt rách không gian, trong nháy mắt đã vượt qua vạn trượng không gian, trở về phía trên Tuyệt Vân Nhai.
Sau khi rời khỏi thế giới hắc ám dưới đáy vực, Mạt Lỵ không lập tức rời đi. Nàng đứng ở mép Tuyệt Vân Nhai, hờ hững nhìn xuống vách núi đen ngòm, dường như đang trầm tư điều gì... Không một ai có thể ngờ tới, kể cả nàng trước kia, rằng dưới đáy vực sâu này lại ẩn giấu một thế giới quỷ dị vốn không nên tồn tại.
Bất kỳ một con ma thú hắc ám nào trong đó thoát ra khỏi vực sâu đều sẽ đẩy thế giới này vào cảnh hủy diệt, không một ai có thể chống cự. Coi như là Đế Quân của ba đại lục liên thủ, muốn tiêu diệt một con ma thú cũng là si tâm vọng tưởng.
Thế nhưng, huyền giả của thế giới này sẽ không một ai biết, thế giới mình đang sống lại ẩn giấu những thứ đáng sợ như vậy... hơn nữa số lượng còn cực kỳ lớn!
— Tà Thần đã chết... vì sao thế giới hắc ám này vẫn còn tồn tại? Đây có lẽ sẽ là một bí ẩn vĩnh hằng.
Sau một hồi trầm tư, Mạt Lỵ thấp giọng lẩm bẩm.
—— —— —— —— —— ——
Thần Hoàng quốc, Hắc Nguyệt tổng hội.
Sau khi trở về từ Chí Tôn Hải Điện, tâm cảnh của Tử Cực không còn bình tĩnh như trước. Ma Kiếm đại hội quy tụ cường giả thiên hạ đã không giúp họ đạt được bí mật Thần Huyền như dự đoán, ngược lại còn khiến bốn đại Thánh Địa hùng bá Thiên Huyền vạn năm mới nhận ra, bên trên họ, còn có những nhân vật mạnh mẽ hơn rất nhiều... Mạnh đến mức có thể xem họ như sâu kiến.
Hơn nữa, vì hành vi tham lam của bốn đại Thánh Địa, vận mệnh của họ đã bị người khác nắm trong tay.
Lần này trở lại Hắc Nguyệt tổng hội, hắn còn mang theo một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng đối với Chí Tôn Hải Điện... đó là chuẩn bị thật tốt lễ đính hôn của Vân Triệt và Tuyết công chúa sẽ diễn ra vào mười hai ngày sau.
Chí Tôn Hải Điện chưa bao giờ phải khẩn trương chuẩn bị một phần đại lễ như vậy — bởi vì trước đây, vận mệnh của họ chưa bao giờ bị người khác nắm giữ.
Tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt tổng hội vẫn hoàn toàn yên tĩnh như thường lệ, tiếng nước chảy róc rách không những không phá vỡ sự tĩnh mịch, mà ngược lại còn tăng thêm vẻ tao nhã.
Nhưng đúng lúc này, tiếng kinh hô của một thiếu nữ đã phá vỡ sự yên tĩnh.
— A! Ngươi... Ngươi là ai?
— Kẻ nào, lại dám xông vào Hắc Nguyệt thương hội!
Tiếng kinh hô này khiến Tử Cực nhíu mày. Tầng thứ bảy của Hắc Nguyệt thương hội tuyệt đối không phải nơi người thường có thể tiến vào, muốn cưỡng ép xông vào lại càng khó như lên trời, và cũng chưa từng có ai đủ can đảm làm thế. Giọng nói thất kinh của cô gái kia rõ ràng không phải là tiếng hô khi có quý khách đến, mà là có kẻ đã cưỡng ép xâm nhập.
Thân hình Tử Cực khẽ động, trong nháy mắt đã đến nơi phát ra tiếng kinh hô. Hắn nhìn thấy ba thiếu nữ vẫn luôn hầu hạ mình đang căng thẳng chặn đường một thiếu nữ mặc hồng y.
Mà sau khi thấy rõ thiếu nữ kia, gương mặt vốn nghiêm nghị của Tử Cực lập tức co lại, con ngươi như bị kim châm, kinh hoảng thốt lên:
— Thanh Trần, Hoàng Tước, Tử Tịch, đây là quý khách, không được vô lễ, còn không mau mau xin lỗi!
Sợ hồng y thiếu nữ nổi giận, hắn bước nhanh về phía trước, khom người hành lễ:
— Tiền bối, ba tiểu tỳ này có mắt không tròng, vô tình mạo phạm, còn xin tiền bối giơ cao đánh khẽ, đừng chấp nhặt với các nàng.
Thanh Trần, Hoàng Tước, Tử Tịch lập tức sững sờ tại chỗ... các nàng hiểu rất rõ Tử Cực, chưa bao giờ thấy ông ta sợ hãi đến thế, cũng chưa bao giờ thấy ông ta dùng đại lễ như vậy với bất kỳ ai — cho dù là Hải Hoàng đích thân đến.
Hoàn toàn chính xác, dù Hải Hoàng có tới đây cũng không thể khiến Tử Cực kinh sợ đến mức này. Nhưng người xuất hiện trước mặt hắn, lại là...
Mạt Lỵ!!
— Cầm lấy thứ này!
Mạt Lỵ lạnh lùng lên tiếng, tay nhỏ khẽ đẩy, một mặt dây chuyền thủy tinh màu hồng được một đoàn hồng quang bao bọc, bay về phía Tử Cực.
Tử Cực vội vàng đưa hai tay lên, cẩn trọng đón lấy.
— Đây là thứ ta mua ở phân hội Tân Nguyệt thành bảy năm trước, bây giờ nó có chỗ hư hại, cho ngươi ba ngày, sửa nó lại như cũ!
Mạt Lỵ ra lệnh.
— Cái này...
Tử Cực ngơ ngác như đang trong mộng. Hắn nhớ rằng, lúc gặp Mạt Lỵ ở Ma Kiếm đại hội, hình như nàng cũng mặc một chiếc váy màu đỏ giống hệt như vậy.
— Có vấn đề gì sao?
Giọng Mạt Lỵ đột nhiên lạnh đi ba phần.
Tim Tử Cực đập thót một cái, vội vàng nói:
— Không, không có, không có. Nếu nó được bán ra từ Hắc Nguyệt thương hội, tự nhiên chúng ta phải có trách nhiệm đến cùng...
— Vậy thì tốt.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
— Nhớ kỹ! Bản công chúa muốn sửa chữa, chứ không phải bảo ngươi tìm một món khác giống hệt, bản công chúa chỉ cần món này! Ngươi chỉ có ba ngày, ba ngày sau bản công chúa sẽ tự mình đến lấy. Nếu không hoàn thành, hoặc không làm bản công chúa hài lòng, bản công chúa sẽ san bằng cái tổng hội này của ngươi!
Nói xong, thân hình Mạt Lỵ khẽ động, biến mất tại chỗ, không cho Tử Cực một cơ hội nói thêm lời nào.
“...”
Tử Cực thở hắt ra một hơi, đưa cánh tay hơi run rẩy lên lau mồ hôi trên trán. Sau khi mất một lúc lâu để lấy lại bình tĩnh, hắn mới trấn định ra lệnh:
— Thanh Trần, Hoàng Tước, Tử Tịch, lập tức truyền âm cho mười vị trưởng hội... Không, tất cả hội trưởng của các phân hội, bảo bọn họ tự mình mang theo thợ thủ công giỏi nhất trong hội, dùng Huyền Tinh thượng hạng nhất để khởi động Huyền Chu tốt nhất, lập tức lên đường, lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới tổng hội, không được chậm trễ dù chỉ nửa khắc... Mau đi đi!
— Vâng!
Ba thiếu nữ không dám hỏi nhiều, vội vàng đi làm việc. Nhìn biểu hiện của Tử Cực, các nàng hiểu rằng đây rõ ràng là đại sự quan hệ đến sự sinh tử tồn vong của Hắc Nguyệt thương hội.
—— —— —— —— —— —— ——
Sau khi Đại Đạo Phù Đồ Quyết vận hành mấy chu thiên, Vân Triệt tỉnh lại từ trong nhập định, cảm giác nặng nề toàn thân lại vơi đi rất nhiều, một phần Phượng Hoàng huyết và Kim Ô huyết đang yên lặng cũng có dấu hiệu thức tỉnh rõ ràng hơn.
Vân Triệt mở mắt, nhìn thấy Mạt Lỵ thanh tú động lòng người đang đứng trước mặt hắn.
— Nàng về lúc nào vậy?
Vân Triệt theo bản năng hỏi.
— Vừa mới về.
Mạt Lỵ trả lời.
— Lạ thật, ta nhớ lúc nàng đi, mặc chiếc váy Hồng Huân, sao đột nhiên lại đổi sang bộ khác rồi?
Vân Triệt nhìn Mạt Lỵ từ trên xuống dưới, có chút nghi hoặc nói.
Lúc này Mạt Lỵ mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ sậm, trên lưng còn thắt một chiếc nơ bướm. Bộ váy này so với những cô gái khác thì không thể bình thường hơn, nhưng xuất hiện trên người Mạt Lỵ lại là cực kỳ hiếm thấy... Bởi vì Mạt Lỵ đối với chiếc váy hắn mua cho nàng — vẫn luôn chung tình.
Những năm qua, Vân Triệt ở Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới đều mua cho nàng rất nhiều quần áo, đủ loại váy công chúa, váy Nguyệt Hoa, váy Lưu Tiên, váy Phượng Vĩ, Quỳnh Hà y... tất cả đều có màu đỏ rực, mỗi một bộ đều cực kỳ lộng lẫy, nhưng chín phần mười thời gian nàng đều mặc váy Hồng Huân, thỉnh thoảng thay đổi cũng chỉ là để thử xem những bộ khác có đẹp hay không.
Mặc dù đã trải qua bảy năm, nhưng nhờ có huyền khí của nàng bảo hộ, váy Hồng Huân vẫn không hề vấy bẩn, chỉ cần nàng muốn, mặc mấy trăm ngàn năm cũng không thành vấn đề.
— Không phải ngươi vẫn thường nói ta không thích thay quần áo sao, hừ!
Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, ra vẻ không thèm để ý đến hắn.
Mạt Lỵ mặc chiếc váy đỏ hơi ngắn, nên đôi bắp chân trắng như ngọc hoàn toàn lộ ra ngoài, đôi chân xinh xắn đi hài màu hồng ngọc của nàng toát ra một vòng ánh sáng rực rỡ như lửa, khiến Vân Triệt nhìn đến ngẩn người, suýt nữa không dời mắt đi được. Hắn vội vàng lắc đầu, cầu nguyện Mạt Lỵ không phát hiện ra ánh mắt vừa rồi của mình, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề:
— Mạt Lỵ, rốt cuộc dưới Tuyệt Vân Nhai ở Thương Vân đại lục ẩn giấu thứ gì?
— ...Khi nào thì ngươi định đi Thương Vân đại lục?
Mạt Lỵ hỏi ngược lại.
— Nếu như có thể.
Vân Triệt không do dự quá lâu, trực tiếp đáp:
— Đương nhiên là càng nhanh càng tốt... thậm chí ta muốn đi ngay bây giờ.
— Cũng không biết, bây giờ Linh Nhi trông thế nào rồi.
Vân Triệt khẽ than một tiếng.
Nếu như, tất cả những gì năm đó không phải là ảo ảnh, thì bây giờ Linh Nhi đã mười sáu tuổi.
— Vậy ngươi định đi bằng cách nào?
— Đương nhiên là dùng Thái Cổ Huyền Chu.
— Thái Cổ Huyền Chu?
Mạt Lỵ liếc hắn một cái, ung dung nói:
— Vậy ngươi có biết khoảng cách giữa Thiên Huyền đại lục và Thương Vân đại lục là bao xa không?
— Khoảng cách giữa Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới đại khái là 1.300.000 dặm.
Mạt Lỵ chậm rãi giơ hai ngón tay lên:
— Mà khoảng cách giữa Thiên Huyền đại lục và Thương Vân đại lục lại gấp bảy lần con số đó!
— Gấp bảy lần...
Vân Triệt thầm kinh hãi:
— Hơn chín triệu dặm!
Khó trách, Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới đều biết đối phương tồn tại, còn có rất nhiều ân oán trong lịch sử. Nhưng bất kể là Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu Giới, đều không tìm thấy ghi chép nào liên quan tới Thương Vân đại lục, nếu có cũng chỉ là cực ít, hơn nữa còn là những lời đồn rất mơ hồ. Hóa ra, cùng ở trong một thế giới, mà lại cách nhau đến ngàn vạn dặm!!
Nghìn vạn dặm lục địa tuy dài nhưng luôn có giới hạn. Nghìn vạn dặm hải vực... là khoảng cách mà con người gần như không thể nào vượt qua.
Mạt Lỵ khoanh tay trước ngực, thản nhiên nói:
— Với năng lượng còn lại của Thái Cổ Huyền Chu hiện nay, có thể đi đi về về Huyễn Yêu Giới vài chục lần, nhưng muốn đi tới Thương Vân đại lục... chỉ có thể hoàn thành một chuyến đi và về! Nếu lúc trước ngươi tiêu hao quá nhiều năng lượng của Thái Cổ Huyền Chu, e là đến được Thương Vân đại lục rồi thì đừng mong có đường trở về.
— ...Nói như vậy, vẫn không thể dùng Thái Cổ Huyền Chu đi được.
Vân Triệt thấp giọng nói, sau đó nhìn về phía Mạt Lỵ:
— Mạt Lỵ, hi hi...
— Ta có thể đưa ngươi đi.
Vẻ mặt Mạt Lỵ trở nên nghiêm túc:
— Nhưng ngươi phải hứa với ta một chuyện.
— Chuyện gì?
Đôi mày liễu của Mạt Lỵ khẽ chau lại, không nghi ngờ gì nữa, thế giới hắc ám dưới Tuyệt Vân Nhai đã trở thành một nghi vấn không thể xua tan trong lòng nàng:
— Bất luận là hiện tại hay tương lai, khi ngươi ở Thương Vân đại lục, tuyệt đối không được đến gần Tuyệt Vân Nhai! Dù thực lực của ngươi có mạnh hơn hiện tại gấp trăm lần, có thể tung hoành thiên hạ, dễ dàng đánh bại đám người Hiên Viên Vấn Thiên, cũng tuyệt đối không được thử thăm dò dưới Tuyệt Vân Nhai!
Vân Triệt có lòng hiếu kỳ cực lớn, xưa nay lại không ngại nguy hiểm, điểm này Mạt Lỵ biết rất rõ. Với tốc độ trưởng thành của Vân Triệt, tương lai sẽ có một ngày hắn có thể vô địch thiên hạ ở thế giới này. Sau khi không còn địch thủ, rất có thể hắn sẽ vì hiếu kỳ, nhàm chán và tự tin mà đi tìm hiểu dưới Tuyệt Vân Nhai có gì...
Làm vậy chẳng khác nào tự đưa mình vào địa ngục hắc ám không lối thoát! Lực hút hắc ám sẽ khiến hắn vĩnh viễn không thể thoát ra, ma khí hắc ám sẽ biến hắn thành tro bụi, và bất kỳ một con ma thú nào cũng có thể dễ dàng xé hắn thành từng mảnh nhỏ.
Cho nên, nàng phải khiến hắn từ bỏ ý định này.