- Tại sao?
Vân Triệt khó hiểu hỏi:
- Nơi đó rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì? Lẽ nào cực kỳ nguy hiểm?
Mấy câu này của Mạt Lỵ không còn nghi ngờ gì nữa đã cho thấy, bên dưới Tuyệt Vân Nhai cao vút trong mây không chỉ ẩn giấu một bí mật đơn thuần.
- Đâu chỉ là nguy hiểm.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
- Dưới Tuyệt Vân Nhai ẩn giấu thứ gì, ta không thể nói cho ngươi biết. Nhưng sự đáng sợ của nó, không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng.
Vân Triệt: “...”
Mạt Lỵ nhìn Vân Triệt một lát, giọng nói chậm lại:
- Bí mật về Hắc Ám Chi Nguyên trong Thí Nguyệt Ma Quật, và bí ẩn dưới Tuyệt Vân Nhai, ta đều không thể nói cho ngươi biết. Không phải ta không muốn nói, hay không tin tưởng ngươi, mà là...
Mạt Lỵ ngẩng đầu, ánh mắt trở nên nghiêm nghị chưa từng có:
- Ta vốn cho rằng, thế giới này chỉ là một tồn tại quá đỗi bình thường, thậm chí có phần cấp thấp trong hàng ngàn tỉ tinh cầu của Đại Thiên Thế Giới. Nếu không phải vì biết hạt giống Tà Thần lưu lạc tại đây, ta cũng sẽ không đến nơi này. Nhưng khi dần dần biết được những thứ ẩn giấu trong thế giới này, ta mới phát giác, thế giới này không những không đơn giản, mà sự phức tạp và thần bí của nó đều hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của ta, thậm chí phá vỡ cả nhận thức của ta.
“...” Vân Triệt nhất thời ngây người.
- Mà những bí mật này một khi bị tiết lộ, để cho Chúng Thần Chi Giới biết được, vậy thì, thế giới ngươi đang sống sẽ rơi vào tai họa triền miên.
Mạt Lỵ nhắm hai mắt lại:
- Vì lẽ đó, có những chuyện, tốt nhất chỉ nên có một mình ta biết là đủ rồi.
Sau một khoảng lặng ngắn, Mạt Lỵ nhẹ nhàng nói thêm một câu:
- Ngay cả ngươi ta cũng không thể tiết lộ, thì tự nhiên, càng tuyệt đối không thể để cho người khác biết.
Tuy trong lòng vẫn còn vạn phần hiếu kỳ và nghi hoặc, nhưng sau những lời này của Mạt Lỵ – đặc biệt là câu cuối cùng, Vân Triệt cũng không hỏi thêm nữa. Cảm giác mất mát khó chịu trong lòng cũng bị quét sạch sành sanh, hắn trịnh trọng gật đầu:
- Ta hiểu rồi! Sau này bất kể lúc nào, ta chắc chắn sẽ không đến gần Tuyệt Vân Nhai. Cho dù vì nguyên nhân đặc biệt phải đến đó, cũng tuyệt đối sẽ không thử thăm dò bí mật phía dưới... Ta hứa, nhất định sẽ làm được.
- Tốt.
Mạt Lỵ thầm thở phào nhẹ nhõm... Những chuyện Vân Triệt đã hứa với nàng, quả thực chưa bao giờ nuốt lời, đặc biệt là việc vì nàng mà lấy được U Minh Bà La Hoa, không tiếc đánh cược tính mạng, chịu đựng nỗi đau đớn Ly Hồn mà người thường dù trăm kiếp cũng không thể nào chịu nổi.
- Thương Vân Đại Lục cách quá xa, cho dù là ta, muốn đi về một chuyến cũng phải tiêu tốn không ít khí lực. Mà thương thế của ngươi bây giờ huyền lực chưa hồi phục, lại còn vướng bận cái... hừ, lễ đính hôn gì đó trong mười mấy ngày tới. Cứ chờ ngươi giải quyết xong những chuyện vặt vãnh này đi, ta sẽ lại dẫn ngươi đến Thương Vân Đại Lục, miễn cho ngươi vì hai người phụ nữ mà phân tâm, luống cuống tay chân, lãng phí sức mạnh của ta, hừ.
Mạt Lỵ ban đầu ngữ khí còn bình thản, nhưng đến cuối lại có chút tức giận. Nói xong, nàng còn chắp tay sau lưng, vẻ mặt tức giận rồi quay người đi.
“...” Vân Triệt há to miệng, mặt mày ngơ ngác. Mạt Lỵ vẫn luôn tỏ ra rất nghiêm túc, vô cùng lạnh lùng cao ngạo, một dáng vẻ xa cách thế sự, nhưng dạo gần đây... dường như mỗi lần nàng đột nhiên nổi giận, đều là lúc nhắc đến những nữ nhân bên cạnh hắn.
“Không lẽ nào... thật sự là... ghen... chứ?” Vân Triệt ánh mắt đăm đăm, nhỏ giọng tự nhủ.
——————————————
Bóng tối bao trùm.
“Ừm...”
“Ách...”
“A a a a a a!!”
Sau những tiếng thở dốc nặng nề là một tiếng gầm rú thê thảm. Cả ngọn núi hoang rung chuyển trong tiếng gầm, vô số phi cầm huyền thú kinh hãi bay tán loạn. Ở trung tâm núi hoang, một làn sương mù đen kịt đến cực điểm đang chậm rãi bốc lên.
Bên dưới làn sương, là một bóng người tay cầm hắc kiếm.
Trên người Phần Tuyệt Trần sương đen lượn lờ... mà đoàn khói đen này còn nồng đậm hơn trước kia gấp mấy lần. Đáng sợ nhất là khí tức của hắn, âm u như đến từ địa ngục Cửu U Hoàng Tuyền.
Ma Huyết trong người hắn đã thức tỉnh.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng vọt điên cuồng, thuộc tính huyền lực cũng trở nên thuần túy hắc ám hơn. Tâm tình trong quá trình thức tỉnh đã mấy lần suýt mất khống chế, nhưng đều bị hắn dùng ý chí lực cứng rắn đè nén xuống.
Hai tay hắn siết chặt lấy Thiên Tội Thần Kiếm đang lượn lờ sương đen – cũng chính là Thí Nguyệt Ma Kiếm, trong miệng thở dốc hổn hển, hai tay run rẩy không ngừng có máu nhỏ xuống... Đó là vì thân thể hắn vẫn chưa được Ma Huyết đã thức tỉnh hoàn toàn rèn luyện, do đó có chút không chịu nổi huyền lực hắc ám đang tăng vọt điên cuồng.
Dòng máu nhỏ xuống từ người hắn hiện ra màu đỏ sậm đáng sợ, chứ không phải màu đỏ tươi như của nhân loại bình thường.
- Hiên Viên Vấn Thiên...
Đối với Phần Tuyệt Trần mà nói, niềm khoái cảm từ sức mạnh tăng vọt khiến cho nỗi thống khổ trên người dù có kịch liệt hơn gấp mười lần cũng chẳng là gì:
- Kẻ đầu tiên ta muốn giết... chính là... ngươi!!
Bởi vì Hiên Viên Vấn Thiên, là kẻ thù đứng đầu đã diệt Vĩnh Dạ Vương Tộc!
Ma Huyết vẫn đang tiếp tục thức tỉnh, khói đen trên người hắn không ngừng bốc lên, dường như không có điểm dừng. Khói đen lượn lờ trên bầu trời thật lâu không tan, dần dần ngưng tụ thành một khuôn mặt ác ma...
Phần Tuyệt Trần không hề phát hiện, ngay bên dưới chuôi Thiên Tội Thần Kiếm, một đôi con ngươi hẹp dài đen kịt chậm rãi hiện ra, rồi lại đột nhiên biến mất.
——————————————
Sau hơn mười ngày, Vân Triệt toàn lực chữa thương, vết thương nặng trong trận ác chiến với Thí Nguyệt Ma Quân đã hoàn toàn bình phục, huyền lực tiêu hao cực lớn cũng đã hồi phục hoàn toàn vào hôm qua, Phượng Hoàng Huyết và Kim Ô Huyết cũng đã thức tỉnh được gần chín phần.
Sáng sớm hôm nay, Vân Triệt tỉnh dậy từ sớm, chuẩn bị rời khỏi Băng Cực Tuyết Vực... bởi vì hôm nay, chính là ngày mà Phượng Hoành Không đã định ra tại Đại hội Ma Kiếm cho lễ đính hôn của hắn và Phượng Tuyết Nhi.
Vân Triệt không lập tức đến Thần Hoàng Thành, mà ghé qua Thương Phong Hoàng Thành trước. Hắn vốn muốn Thương Nguyệt đi cùng mình, nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng từ chối.
- Phu quân, nếu là quốc yến của năm nước khác, ta nhất định sẽ tự mình đến dự. Nhưng ta thân là Quốc Quân Thương Phong, dù sao cũng là chính thê, mà Tuyết Nhi muội muội lại có địa vị cực kỳ tôn quý ở Thần Hoàng. Nếu ta xuất hiện ở đó, e là hoàng thất Thần Hoàng bên kia sẽ có chút khó xử, cho nên, ta không tự mình đến thì thỏa đáng hơn.
- Có điều, quà cưới ta đã chuẩn bị từ lâu, mấy ngày trước đã sai người đưa đến hoàng thất Thần Hoàng rồi.
Thương Nguyệt mỉm cười nói, giữa hai hàng lông mày không có nửa phần ghen tuông hay miễn cưỡng, trái lại tất cả đều dịu dàng như nước:
- Chờ đến ngày đại hôn của phu quân và Tuyết Nhi muội muội, ta nhất định sẽ đến dự. Nếu phu quân và muội muội cử hành đại hôn ở Hoàng Thành, vậy thì không còn gì tốt hơn.
- Vậy cũng được.
Vân Triệt biết Thương Nguyệt không phải không muốn đi, cũng không phải vì hoàng thất Thần Hoàng, mà là lo cho cảm nhận của Phượng Tuyết Nhi. Hắn ôm lấy Thương Nguyệt, nhẹ nhàng nói:
- Nhiều nhất hai ba ngày nữa, ta sẽ mang Tuyết Nhi trở về. Đến lúc đó, ta sẽ dẫn các nàng cùng về Huyễn Yêu Giới, cha mẹ ta nhất định sẽ rất yêu thích các nàng.
- Ừm, ta cũng vẫn luôn rất muốn gặp họ, còn có... Tiểu Yêu Hậu mà chàng thường nhắc tới.
Thương Nguyệt ghé vào tai hắn, mỉm cười khẽ nói.
Vân Triệt rời khỏi hoàng cung, bay lên trời, đến bên cạnh Mạt Lỵ. Mạt Lỵ không quay đầu lại, kiêu ngạo nói:
- Xong việc rồi à? Vậy đi thôi.
Nói xong, nàng tay trái nắm lấy cánh tay Vân Triệt, tay phải vẽ một đường vào hư không.
Trong nháy mắt, trước mắt Vân Triệt xoay chuyển một trận, còn chưa kịp phản ứng, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn thay đổi. Từ Thương Phong Hoàng Thành quen thuộc, đã biến thành Thần Hoàng Thành. Nhìn từ tòa Hắc Nguyệt Thương Hội cao chọc trời trong tầm mắt thì có thể thấy, vị trí vẫn là khu vực trung tâm của Thần Hoàng Thành.
Tốc độ nhanh chóng, phương vị chuẩn xác, hoàn toàn không thua kém Thái Cổ Huyền Chu.
- Khi nào ta mới có thể làm được đến mức này?
Vân Triệt lòng đầy hâm mộ hỏi.
- Ngươi? Còn sớm lắm.
Mạt Lỵ không chút dịu dàng nói:
- Xé rách không gian đã cần sức mạnh rất lớn, mà muốn tiến hành xuyên qua không gian, tiêu hao huyền lực lớn vẫn là thứ yếu, quan trọng nhất là phải lĩnh ngộ được không gian pháp tắc. Không gian pháp tắc hoàn toàn khác với những pháp tắc khác, không thể lĩnh ngộ trong ngày một ngày hai, muốn hiểu được, ít nhất phải mất mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm tìm hiểu và tu hành.
Vân Triệt phiền muộn nhìn Mạt Lỵ một cái, ánh mắt ý tứ rất rõ ràng... Tuổi của ngươi rõ ràng còn nhỏ hơn ta!
- Ngươi đi đi, xem bầu không khí này, những ‘quý khách’ kia đã sớm chen chúc đầy Thần Hoàng Thành rồi.
Mạt Lỵ nhìn xuống dưới, thản nhiên nói.
- Ngươi không đi cùng ta sao?
- Không có hứng thú!
Mạt Lỵ khịt mũi, sau đó nói thêm một câu:
- Nhưng ta sẽ ở lại Thần Hoàng Thành.
- Ừm.
Vân Triệt đáp lời. Với tính tình của Mạt Lỵ, ngay cả những người bên cạnh hắn nàng còn chẳng buồn gặp, huống chi là một lễ đính hôn quy tụ vô số khách khứa. Có điều thời gian còn sớm, hắn cũng không vội vã đi về Phượng Hoàng Thành ngay, mà suy nghĩ một chút rồi hỏi:
- Mạt Lỵ, ta có một chuyện vẫn luôn rất tò mò. Sức mạnh mà ngươi thường sử dụng rốt cuộc là gì? Từ Đại hội Ma Kiếm lần đầu chúng ta gặp nhau, mỗi lần ngươi ra tay đều là... ừm, trực tiếp giết chết mục tiêu trong nháy mắt. Hơn nữa rõ ràng uy lực lớn như vậy, nhưng ta lại chưa bao giờ cảm nhận được bất kỳ luồng huyền khí nào.
- Sức mạnh của ngươi, lẽ nào không phải là huyền lực? Mà là một loại sức mạnh nào đó... ở tầng thứ cao hơn sao?
Từ lần đầu gặp gỡ Mạt Lỵ, nàng giết người của Tiêu Tông, giết Viêm Long, giết Giao Long, giết Mộc Thiên Bắc... đều là trong nháy mắt chém chết mục tiêu, hơn nữa cực kỳ gọn gàng. Lúc ở Đại hội Ma Kiếm giết người, chỉ cần một đạo hồng tuyến xẹt qua, đối phương đã tan thành năm bảy mảnh... Khí thế đáng sợ, nhưng gần như không cảm nhận được chút dao động huyền khí nào.
Còn hắn, bất luận là tay không, dùng huyền viêm, hay dùng trọng kiếm đối địch, mỗi một đòn đều không khỏi khiến đất rung núi chuyển, thanh thế kinh thiên, làm cho đối thủ ngũ tạng đứt đoạn, khí huyết sôi trào, hoặc là trực tiếp một kiếm khiến kẻ địch tan xương nát thịt... So với thanh thế lúc Mạt Lỵ giết người, quả thực là khác biệt một trời một vực, giống như hai loại sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
- Đương nhiên là huyền lực!
Mạt Lỵ lườm hắn một cái, sau đó ánh mắt trở nên hơi u ám:
- Chỉ có điều, sức mạnh của ta không phải dùng để chiến đấu hay làm người khác bị thương, mà lấy việc giết người làm mục đích duy nhất! Vì lẽ đó, sẽ có chút đặc thù.
- ...Giết người?
Vân Triệt sững sờ.
- Sự tăng trưởng của huyền lực, bản chất chính là sự tăng trưởng mật độ huyền khí bên trong huyền mạch.
Mạt Lỵ nhàn nhạt giải thích:
- Mỗi lần một cảnh giới nhỏ được nâng lên, chính là huyền khí được nén lại thêm một bước. Chờ đến khi nén tới một trình độ nhất định, sẽ xảy ra chất biến... cũng chính là đột phá đại cảnh giới.
Vân Triệt khẽ gật đầu.
Mạt Lỵ giơ bàn tay của mình lên, khéo léo tinh xảo, mềm mại hoàn mỹ như bạch ngọc. Chỉ nhìn bàn tay nhỏ này, không ai có thể tưởng tượng được nó chỉ cần nhẹ nhàng vung lên là có thể phóng ra uy lực hủy thiên diệt địa:
- Mà huyền công của ta, sẽ khiến huyền lực của ta được nén lại cực độ một lần nữa ngay tại khoảnh khắc phóng ra, giảm bớt phạm vi hủy diệt, nhưng lại làm cho uy lực tăng lên dữ dội.
Nói xong, Mạt Lỵ vươn tay vào hư không, hai khối sắt lớn giống hệt nhau xuất hiện trong tay nàng. Theo thế tay nàng biến đổi, hai khối sắt, một được nén thành hình vuông, một được nén thành hình kim, sau đó bị nàng đồng thời ném về phía tháp chuông phía trước.
Ầm!!
Xoẹt!!
Khối sắt hình vuông đánh nứt bức tường đá của tháp chuông rồi rơi xuống, còn khối sắt hình kim thì trực tiếp xuyên thủng vách đá, sau đó găm chặt vào bức tường đá phía đối diện.
- Hai khối sắt này, trọng lượng như nhau, sức mạnh ta dùng cũng hoàn toàn tương đồng. Nhưng cái trước chỉ làm vỡ nát vách đá, tương đương với việc đả thương mục tiêu. Còn cái sau tuy không tạo thành chấn động lớn như vậy, ngay cả thanh thế cũng nhỏ hơn rất nhiều, nhưng lại là trực tiếp lấy mạng!
Mạt Lỵ thu tay nhỏ lại:
- Như vậy, ngươi hiểu chưa?
- Thì ra là vậy!
Vân Triệt mặt đầy kinh ngạc:
- Đã như thế, khi phóng ra cùng một lượng huyền khí, lại có thể tạo nên uy lực lớn hơn, đồng thời còn có thể giảm thiểu tiêu hao huyền lực trên phạm vi lớn. Lại còn có loại huyền công thần kỳ lợi hại như vậy! Mạt Lỵ, trước đây ngươi từng nói sẽ dạy ta ‘Tinh Thần Quyết’, lẽ nào chính là chỉ loại huyền công này?
Mạt Lỵ quả thực đã từng nói vậy. Lúc đó nàng nói, Vân Triệt cũng không có quá nhiều xúc động, nhưng lúc này, hắn lại mang một khuôn mặt đầy mong đợi và phấn chấn. Nhưng câu trả lời của Mạt Lỵ lại là một cái lắc đầu chậm rãi:
- Mấy năm trước, ta quả thực đã từng nghĩ như vậy. Nhưng khoảng thời gian này, ta đã thay đổi chủ ý rồi.
- Tại sao?
Vân Triệt giật giật lông mày:
- Lẽ nào với tu vi hiện nay của ta, cũng không có cách nào tu luyện loại huyền công cao cấp như vậy sao?
- Không phải như vậy.
Vân Triệt có thể lĩnh ngộ cực nhanh những loại huyền công ở tầng thứ cực cao như “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” hay “Thiên Lang Ngục Thần Điển”, Mạt Lỵ đương nhiên sẽ không cho rằng hắn không cách nào lĩnh ngộ Tinh Thần Quyết. Nàng chậm rãi nói:
- Sức mạnh của ta, tập trung vào ‘diệt trong chớp mắt’, ngay cả Tinh Thần Toái Ảnh của ta cũng là để phối hợp với ‘diệt trong chớp mắt’. Mà phương thức chiến đấu của ngươi, từ trước đến nay đều cương mãnh vô địch, so với ta có thể nói là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, đặc biệt là, ngươi lại dùng trọng kiếm làm vũ khí. Vì lẽ đó, nếu ta cố chấp dạy ngươi tu luyện Tinh Thần Quyết của ta, không những không có ích lợi gì cho ngươi, mà ngược lại rất có khả năng làm con đường trưởng thành của ngươi trở nên dị dạng.
- Đừng quên, ước nguyện ban đầu khi ngươi theo đuổi huyền lực là để ‘bảo vệ’, chứ không phải ‘giết chóc’!
Mạt Lỵ nhìn thẳng vào mắt hắn, bình tĩnh nói, nơi sâu trong ánh mắt là một vệt màu sắc mê mang mà Vân Triệt không thể nào hiểu được.
“...” Ánh mắt nóng bỏng của Vân Triệt cũng từ từ nguội đi, hắn nhẹ nhàng gật đầu:
- Ừ, ta biết rồi.
- Ngươi đi đi, không có chuyện lớn thì đừng gọi ta.
Mạt Lỵ quay lưng đi, sau đó nhắm mắt lại, không nói thêm nữa.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Vân Triệt luôn cảm thấy Mạt Lỵ hôm nay có chút không đúng lắm.
Bình thường, tuy Mạt Lỵ luôn cố gắng tỏ ra một bộ dạng lạnh lùng tàn khốc, cao cao tại thượng, nhưng thực chất đối với Vân Triệt mà nói không tạo ra được nửa điểm áp lực, uy hiếp thì càng không cần phải nói, bởi vì hắn rất hiểu tâm tính của Mạt Lỵ.
Nhưng Mạt Lỵ hôm nay lại mang đến cho hắn một loại cảm giác “nặng nề” không tên. Cảm giác này không rõ ràng, không thể nói thành lời, lời nói của Mạt Lỵ so với bình thường cũng không có gì khác biệt... nhưng hắn chính là có cái cảm giác không tên này.