- Đi!
Hải Hoàng Khúc Phong Ức lạnh lùng bỏ lại một chữ, phất tay áo, quay người rời đi. Hiên Viên Vấn Thiên còn chào hỏi một tiếng, còn nàng ta ngay cả liếc nhìn Phượng Hoành Không một cái cũng không thèm.
Thi thể của ba vị tôn giả chết trong tay Ngục La đã bị kịch độc hủy diệt, hóa thành tro bụi, bọn họ dù muốn mang đi cũng không được.
Các vị tôn giả và trưởng lão của Hải Điện cũng vội vàng đi theo. Tử Cực ở lại sau cùng, hướng về Phượng Hoành Không chắp tay:
- Phượng Hoàng Tông chủ, cáo từ.
- Thứ cho không tiễn được.
Phượng Hoành Không vội vã đáp lễ.
- Hừ!
Dạ Mị Tà hừ lạnh một tiếng, dẫn người của Cung Nhật Nguyệt rời đi.
Hoàng Cực Vô Dục cũng chẳng thèm liếc nhìn Phượng Hoành Không, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt cho Cổ Thương chân nhân. Cổ Thương chân nhân lên tiếng nói:
- Nguyên Bá, chúng ta cũng nên cáo từ.
- Hả?
Hạ Nguyên Bá quay người lại:
- Sư phụ, Thánh chủ đại nhân, tỷ phu và Tuyết Nhi vừa mới đính hôn, con muốn ở lại thêm mấy ngày.
- Đây là chuyện của hai người họ, cũng là việc nhà của Phượng Hoàng Thần Tông, con ở lại đây còn ra thể thống gì.
Cổ Thương chân nhân nghiêm nghị lắc đầu.
- Nguyên Bá, trở về đi.
Vân Triệt mỉm cười nói, sau đó truyền âm:
- Lần này sau khi rời đi, ta sẽ lập tức trở về Huyễn Yêu Giới, mấy năm sau muốn gặp lại có lẽ sẽ hơi khó khăn. Nhưng ngươi hoàn toàn không cần lo lắng cho an nguy của ta, cho dù ngày mai Hiên Viên Vấn Thiên có đánh tới Huyễn Yêu Giới cũng chẳng sao cả. Sư phụ ta đã đích thân nói, dù cho bốn đại Thánh chủ liên thủ cũng chưa chắc đã thắng được Tiểu Yêu Hậu.
Hạ Nguyên Bá siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu:
- Tỷ phu, những năm này ta nhất định sẽ nỗ lực tu luyện. Lần sau chúng ta gặp lại, nhất định sẽ khiến huynh phải kinh ngạc.
- Ha ha ha, điểm này ta tuyệt đối tin tưởng.
Vân Triệt cười lớn. Những năm qua, Hạ Nguyên Bá đã mang đến cho hắn quá nhiều kỳ tích và bất ngờ.
Hoàng Cực Vô Dục mang theo Hạ Nguyên Bá, cùng tất cả mọi người của Hoàng Cực Thánh Vực cũng theo đó rời đi, cũng không hề chào hỏi Phượng Hoành Không.
Tứ Đại Thánh Địa trong nháy mắt đã rời đi toàn bộ, bầu không khí có thể nói là lúng túng đến cực điểm, các thế lực khác thấy vậy cũng đành dồn dập tiến lên cáo từ.
Không lâu sau, các thế lực từ khắp Thiên Huyền Đại Lục lặn lội vạn dặm xa xôi đến tham gia đại yến đã coi như đi một chuyến công cốc, chỉ còn lại một mảnh hỗn độn, Phượng Hoàng đại điện cũng đã bị san thành bình địa.
Phượng Hoành Không nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, trong cổ họng bật ra một tiếng thở dài nặng nề đến cực điểm.
Hắn kế vị ngôi vị Tông chủ Phượng Hoàng Thần Tông, trở thành Thần Hoàng Đại Đế đã tròn trăm năm, nhưng hôm nay, lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng cái gì gọi là hiện thực.
Trước và sau khi Mạt Lỵ rời đi… cảnh ngộ quả là khác nhau một trời một vực.
- Haizz.
Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê cũng đồng loạt thở dài, còn các trưởng lão, chấp sự trong tông đều mang sắc mặt hoảng sợ, không biết phải làm sao.
Phượng Hoành Không nhìn về phía Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê, trong mắt cả ba người đều tràn ngập sự bất đắc dĩ. Phượng Hoành Không lặng lẽ thở dài, quay sang Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi.
- Vân Triệt, ngươi đi đi.
Phượng Thiên Uy thản nhiên nói:
- Thân phận Yêu Hoàng Huyễn Yêu Giới của ngươi, cùng với Luân Hồi Kính trên người ngươi, nhất định Tứ Đại Thánh Địa sẽ không bỏ qua cho ngươi. Bây giờ sư phụ ngươi đã đi rồi, không còn ai có thể bảo vệ ngươi nữa… Mau đi ngay đi, đến một nơi an toàn. Bằng không…
Phượng Thiên Uy ngẩng đầu nhìn lên trời:
- Bọn họ sau khi tản đi, nói không chừng sẽ lập tức quay lại.
Rất hiển nhiên, Phượng Thiên Uy cũng đã nhìn thấu điểm này. Dù sao, tại Ma Kiếm Đại Hội, hắn đã tận mắt chứng kiến thái độ của Tứ Đại Thánh Địa khi đối mặt với "Yêu Hoàng" và sắc mặt khi đối mặt với "Luân Hồi Kính".
- Ta sẽ đi ngay.
Vân Triệt trong lòng sớm đã có tính toán, hắn nắm lấy tay Phượng Tuyết Nhi:
- Nhưng không phải một mình ta, ta sẽ đưa Tuyết Nhi đi cùng.
Phượng Hoành Không trừng mắt, phẫn nộ nói:
- Không được! Ngươi muốn kéo cả Tuyết Nhi vào vũng nước đục này sao!
- Không.
Vân Triệt kiên quyết lắc đầu:
- Ngược lại, chính vì sự an toàn của Tuyết Nhi, ta nhất định phải đưa nàng đi. Tuyết Nhi bây giờ đã là vị hôn thê của ta, những kẻ muốn đối phó ta nếu không tìm được ta, rất có thể sẽ ra tay với Tuyết Nhi… Đặc biệt là Hiên Viên Vấn Thiên, lão hồ ly đê tiện vô liêm sỉ đó tuyệt đối sẽ làm ra chuyện này!
- Phượng Hoàng Thần Tông ta có Phượng Thần thủ hộ, Tuyết Nhi lại là người thừa kế Phượng Thần, ai dám ra tay với Tuyết Nhi!
Phượng Hoành Không gầm nhẹ, nhưng vừa dứt lời, khí thế của hắn bỗng yếu đi ba phần… bởi vì hắn chợt nhớ ra, Vân Triệt đã sớm biết Phượng Thần đã chết.
- Ngài yên tâm đi, nơi ta muốn đưa Tuyết Nhi đến sẽ là nơi an toàn nhất, chắc chắn sẽ không có nửa điểm uy hiếp đến an nguy của nàng, bằng không, ta cũng sẽ không lựa chọn mang nàng đi cùng. Còn nữa…
Giọng Vân Triệt rất bình tĩnh, hiển nhiên đã tính toán kỹ càng từ lâu:
- Ta có cách để đẩy nhanh tốc độ trưởng thành của Tuyết Nhi. Sau khi ta đưa Tuyết Nhi đi, có thể trong vòng mấy năm sẽ không thể trở về. Nhưng đến ngày trở về, ta bảo đảm Phượng Hoàng Lực của Tuyết Nhi sẽ trưởng thành đến cảnh giới khiến các vị phải kinh ngạc.
Giọng nói của Vân Triệt tuy bình tĩnh nhưng lại mang một loại khí thế khiến người khác không thể nghi ngờ. Phượng Hoành Không im lặng đối mặt với hắn, sau đó ánh mắt chuyển sang Phượng Tuyết Nhi:
- Tuyết Nhi, con muốn ở lại, hay là đi theo hắn?
- Phụ hoàng…
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói:
- Vân ca ca đi đâu, con sẽ đi đó.
- …
Khóe miệng Phượng Hoành Không giật giật, hồi lâu không nói nên lời, sau đó quay lưng lại, thở dài một tiếng, nói xa xăm:
- Vân Triệt, ngươi giết con trai ta… đó là nghiệp chướng ta tự tạo, ta có thể ép mình quên đi. Nhưng… nếu Tuyết Nhi có mệnh hệ gì, ta thành quỷ cũng không tha cho ngươi!
- Phụ hoàng…
Nước mắt Phượng Tuyết Nhi trong nháy mắt tuôn rơi, nàng run giọng:
- Tuyết Nhi bất hiếu, những năm qua đều khiến người phải lo lắng… Con và Vân ca ca nhất định sẽ sớm trở về… Nhất định sẽ… Phụ hoàng phải bảo trọng…
Phượng Hoành Không khoát tay ra sau lưng, không nói gì, dường như đang thúc giục bọn họ mau đi. Tình cảm của Phượng Tuyết Nhi dành cho Vân Triệt, không chỉ là tình sâu nghĩa nặng, mà quả thực như trúng phải ma chú. Tuy hắn không cam lòng, vô cùng lo lắng, thậm chí hận Vân Triệt đến tận xương tủy, nhưng một đời nữ nhi có thể gặp được người thật lòng yêu thương mình, cũng xem như là một loại hạnh phúc.
Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê vẫn lặng lẽ lắng nghe, không xen vào, cũng không ngăn cản quyết định của Phượng Tuyết Nhi và Phượng Hoành Không. Phượng Tổ Khuê nói với lão nhân bên cạnh:
- Thanh Sơn, đi lấy tất cả ba viên Phượng Linh Đan mang tới, để Tuyết Nhi mang đi.
- Vâng.
Lão nhân tên Thanh Sơn vâng lệnh rời đi.
- Vân ca ca, chúng ta đi ngay bây giờ sao?
Phượng Tuyết Nhi hai mắt đẫm lệ nói.
- Ừ.
Vân Triệt nhẹ nhàng gật đầu:
- Bất kể là thân phận của ta, hay là Luân Hồi Kính trên người, đều định sẵn ta phải tạm thời rời khỏi Thiên Huyền Đại Lục. Nhưng như vậy cũng tốt, ta vốn đã hứa sẽ cùng nàng đến Huyễn Yêu Giới thăm cha mẹ ta… Rời khỏi đây, chúng ta sẽ đến Thương Phong Hoàng Thành từ biệt Thương Nguyệt tỷ tỷ, đến Lưu Vân Thành từ biệt gia gia, tiểu cô, còn có Tiêu Vân bọn họ, sau đó sẽ đến Băng Cực Tuyết Vực đưa tất cả mọi người của Băng Vân Tiên Cung đi… Sau mấy năm, cũng có thể là mười mấy năm, nàng sẽ phải ở bên cạnh ta tại Huyễn Yêu Giới rồi.
Trước khi trở về Huyễn Yêu Giới, hắn nhất định phải mang theo những người có liên quan… bao gồm cả Băng Vân Tiên Cung. Bằng không, các nàng chắc chắn sẽ vì hắn rời đi mà gặp đại họa. Hắn vừa được Cung Dục Tiên lâm chung phó thác, hơn nữa đã có tình cảm sâu đậm với Băng Vân Tiên Cung, quyết không thể bỏ mặc các nàng.
Hơn nữa với không gian khổng lồ bên trong Thái Cổ Huyền Chu, đưa toàn bộ mấy vạn người của Băng Vân Tiên Cung vào trong đó cũng dễ như trở bàn tay.
- Chỉ cần là nơi có Vân ca ca, đi đâu cũng được.
Phượng Tuyết Nhi nhìn hắn chăm chú, dịu dàng nói. Đối với Huyễn Yêu Giới xa lạ, nàng không có chút lo lắng nào.
Vừa dứt lời, nàng chợt cảm thấy toàn thân Vân Triệt cứng đờ, theo bản năng hỏi:
- Vân ca ca, huynh sao vậy?
Vẻ mặt Vân Triệt bỗng không còn bình tĩnh, mà trở nên vô cùng nghiêm nghị, ngay cả ánh mắt cũng lộ ra một luồng âm lệ.
Cảm giác này…
Tại sao lại đột nhiên có một loại nguy hiểm chết người…
Cảm giác đáng sợ này, còn đáng sợ hơn cả lần đầu gặp gỡ Thí Nguyệt Ma Quân bên trong Thí Nguyệt Ma Quật…
Rốt cuộc là cái gì?
Rốt cuộc là từ đâu truyền đến?
Hắn có sự nhạy bén gần như kinh khủng đối với khí tức nguy hiểm. Mà ngay khoảnh khắc vừa rồi, một luồng khí tức nguy hiểm không biết từ đâu ập đến khiến toàn thân hắn lông tóc dựng đứng, mỗi một dây thần kinh đều căng cứng đến cực điểm… Cảm giác đáng sợ đó, giống như một con Thôn Thiên Cự Mãng đang há to miệng ngay trên đỉnh đầu mình.
Thế nhưng, xung quanh là một mảnh đất trống bị Mạt Lỵ phá hủy, ngoài người của Phượng Hoàng Thần Tông ra, không có bất kỳ người ngoài nào, cũng không có ai đang đến gần, càng không có ai lộ ra sát khí, nhưng luồng khí tức nguy hiểm đáng sợ vô cùng đó cứ tồn tại một cách quỷ dị như vậy, vô hình vô ảnh.
Bàn tay Vân Triệt nắm chặt tay Phượng Tuyết Nhi, kéo nàng ra sau lưng, răng cắn chặt, ánh mắt không ngừng quét khắp bốn phía… Đúng lúc này, trên mặt đất trống không, bỗng nhiên lóe lên một tia phản quang cực kỳ mờ nhạt, mờ nhạt đến mức người thường căn bản không thể dùng mắt thường phát hiện được.
Sau khi kiên quyết hái đóa U Minh Bà La Hoa trong Thí Nguyệt Ma Quật, hồn lực của hắn đã tăng lên một cách khó hiểu, tia phản quang cực kỳ mờ nhạt đó đã lọt vào linh giác, định vị trong tầm mắt của hắn.
Đó là một sợi tóc dài… là sợi tóc mà Ngục La đã để lại khi lướt qua.
Sợi tóc màu đen dài, mơ hồ mang theo một chút sắc xanh thẫm.
Vân Triệt nhìn chằm chằm vào nó, sắc mặt đột nhiên đại biến, con ngươi phóng to đến gần như nổ tung, hai tay vội vàng dâng lên toàn lực, đẩy mạnh Phượng Tuyết Nhi ra.
- Tuyết Nhi mau đi!
Phốc!!!
Phượng Tuyết Nhi còn chưa kịp định thần sau khi bị đẩy ra, phía sau đã vang lên một tiếng xuyên thấu…
Sợi tóc Ngục La để lại hóa thành một đạo u quang màu lục, với tốc độ mà Vân Triệt không tài nào phản ứng, thậm chí không thể nào lý giải nổi, xuyên thủng tim hắn, bay ra từ sau lưng, mang theo một vệt máu màu xanh lục bắn tung tóe.
Ầm!
Vân Triệt bị đánh bay ra xa, rơi xuống mặt đất cách đó trăm trượng, đạo u quang màu lục biến mất, nhưng ngay lồng ngực bên trái của Vân Triệt đã xuất hiện một lỗ máu to tướng… trái tim hoàn toàn vỡ nát.
Kịch độc màu xanh lục lan ra từ lỗ máu… nhưng ngay lập tức, đã bị Châu Thiên Độc nhanh chóng thanh tẩy, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Vân Triệt ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, con ngươi tan rã, đôi môi khó khăn mấp máy…
- Hồng…
Con ngươi của Vân Triệt hoàn toàn mất đi tiêu cự, không còn một tiếng động.
Cả đời này Vân Triệt đã bị thương vô số lần, rất nhiều lần đều là trọng thương. Nhưng thân thể và ý chí của hắn đều khác hẳn người thường, dù thương tích nặng đến đâu cũng sẽ không để mình ngất đi, ngay cả sau trận ác chiến với Thí Nguyệt Ma Quân khiến toàn thân nứt toác, huyền lực cạn kiệt, hắn vẫn gắng gượng không ngất đi ngay lập tức.
Nhưng lần này, hắn ngay cả cái tên "Hồng Nhi" cũng không kịp gọi lên đã mất đi ý thức, sống chết không rõ, lỗ máu trước ngực, vũng máu dưới thân, trông mà kinh tâm động phách.
Ngục La đã hứa với Mạt Lỵ sau khi trở về sẽ không nhắc đến Vân Triệt với bất kỳ ai. Nàng ta đã hứa, và cũng chắc chắn sẽ làm được… bởi vì nàng ta hứa sẽ không nhắc đến chuyện của Vân Triệt, nhưng chưa từng nói sẽ không giết Vân Triệt.
Ngay từ lúc nàng ta hứa với Mạt Lỵ… hay nói đúng hơn là từ lúc ả phát hiện ra khí tức của Mạt Lỵ trên người Vân Triệt, trong mắt ả, Vân Triệt đã là một người chết.
Thứ ả để lại, tuy chỉ là một sợi tóc, nhưng bên trong ẩn chứa kịch độc và thần lực đáng sợ vô cùng. Mà bất kể là độc hay thần lực, cũng đều có thể dễ dàng độc sát bất kỳ ai ở Thiên Huyền Đại Lục!
Tuyệt không có khả năng sống sót.
Vân Triệt có Châu Thiên Độc, độc của Ngục La đã được thanh tẩy.
Hắn có thân thể Long Thần, có Hoang Thần lực bảo hộ, thân thể hắn không bị nổ tung ngay lập tức, nhưng, dù sao đó cũng là sức mạnh Thần Đạo, hắn không chỉ bị xuyên một lỗ thủng trước ngực, mà sức mạnh xâm nhập vào cơ thể còn khiến nội tạng của hắn gần như vỡ nát thành trăm ngàn mảnh, tất cả kinh mạch đều bị cắt đứt.