Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 831: CHƯƠNG 830: QUAY LẠI

- Vân... Vân ca ca!

Phượng Tuyết Nhi ngẩn ra, sau đó tựa như phát điên lao tới. Nhìn những vết thương trí mạng cùng khí tức yếu ớt đến mức gần như không còn trên người hắn, nàng sụp đổ trong nháy mắt, khuỵu gối bên cạnh hắn, khóc đến lạc giọng:

- Vân ca ca... Vân ca ca!! Vân ca ca…

- Ai? Là ai?!

Phượng Tổ Khuê, Phượng Thiên Uy và Phượng Hoành Không đều kinh hãi, huyền khí trên người đồng loạt bộc phát nhưng lại không phát hiện ra bất kỳ điều gì khả nghi... Sức mạnh công kích Vân Triệt dường như từ trên trời giáng xuống.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ được, kẻ tấn công Vân Triệt lại chỉ dùng một chiêu duy nhất đánh thẳng xuống đầu!

- Là kẻ nào lén lút ra tay độc ác! Cút ra đây!!

Phượng Tổ Khuê rít lên, ánh lửa ngập tràn bầu trời Phượng Hoàng thành.

Lúc này, Phượng Hoành Không cùng Phượng Thiên Uy đã đáp xuống xem xét thương thế của Vân Triệt. Vừa nhìn thấy, cả hai đều kinh hãi, sau đó nặng nề thở dài.

Ngũ tạng đều nát, kinh mạch đứt đoạn, nhất là tâm mạch... đã hoàn toàn bị hủy.

Thương thế thế này... đã không thể chết hơn được nữa.

- Vân ca ca... Vân ca ca! Huynh mau tỉnh lại... Mau trả lời muội!!

Trong cơn sợ hãi và đau khổ tột cùng, tâm trí Phượng Tuyết Nhi đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng cảm thấy mình như đang rơi từ vách đá xuống vực sâu đen thẳm vô tận của sự tuyệt vọng...

- Rốt cuộc là chuyện gì? Là ai đã ra tay độc ác?

Nhìn Phượng Tuyết Nhi đau khổ, Phượng Hoành Không cũng đau lòng khôn nguôi. Phượng Tổ Khuê đứng đó, Phượng Tuyết Nhi ở ngay bên cạnh, tu vi của Vân Triệt cũng cực cao, vậy mà hắn lại không hề phát hiện hay phòng bị để rồi phải chịu độc thủ chí mạng.

Nhìn sắc mặt Phượng Tổ Khuê lúc này, rõ ràng ông cũng không hề phát hiện ra điều gì!

Với thực lực cửu cấp Đế quân của Phượng Tổ Khuê, ở đại lục Thiên Huyền này căn bản không có kẻ nào có thể giết người ngay trước mặt ông... huống chi là giết Vân Triệt.

- Tổ phụ, gia gia... Hai người mau cứu Vân ca ca, hai người nhất định có cách cứu huynh ấy mà!

Phượng Tuyết Nhi ngước đôi mắt đẫm lệ, ánh mắt tuyệt vọng tột cùng mang theo ý cầu khẩn... Nàng không thể ngừng tuyệt vọng. Hai tay nàng bám lấy người Vân Triệt, nàng hiểu rõ thương thế của hắn hơn cả Phượng Hoành Không. Hơi thở vốn đã vô cùng yếu ớt của hắn, giờ đây đang phiêu tán với tốc độ cực nhanh.

Dù vậy.

Linh giác cho nàng biết sự thật đau đớn này, nhưng tâm hồn nàng sao có thể chấp nhận nổi.

- Tuyết Nhi, con tỉnh táo lại đã.

Phượng Hoành Không ngập ngừng:

- Vân Triệt hắn đã... đã...

- Đã chết.

Phượng Thiên Uy nặng nề nói ra hai chữ mà Phượng Hoành Không không thể thốt nên lời.

Cả người Phượng Tuyết Nhi cứng đờ, sau đó điên cuồng lắc đầu:

- Không!! Mọi người nói dối... Vân ca ca chưa chết! Rõ ràng Vân ca ca... rõ ràng vẫn còn hơi thở... Huynh ấy sẽ không chết... Không đâu!!

- Haiz. - Phượng Tổ Khuê không tìm thấy gì, hạ xuống, thở dài một tiếng rồi nói:

- Ngũ tạng vỡ nát, tâm mạch, kinh mạch đều đứt đoạn, nhất là trái tim đã hoàn toàn hỏng rồi, thực sự đã chết. Dù là Đại La Kim Tiên cũng... Trên người hắn còn hơi thở, chẳng qua vì hắn vừa mới chết, khí tức trong cơ thể chưa tan hết mà thôi.

Phượng Tổ Khuê biết những lời này của mình đối với Phượng Tuyết Nhi quá tàn nhẫn, nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là sự thật mà nàng phải chấp nhận.

"..." Phượng Tuyết Nhi như bị đóng băng, ngơ ngác quỳ bên cạnh thi thể Vân Triệt, nước mắt trong suốt không ngừng tuôn rơi. Sắc máu trên gương mặt Vân Triệt đang yên tĩnh nằm trước mặt nàng cũng không còn, khí tức cũng không còn nữa, chỉ còn dòng máu không ngừng chảy ra.

- Tổ phụ, gia gia, phụ hoàng... Đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Hi Minh vội vã chạy tới, hắn liếc nhìn Vân Triệt nằm dưới đất, hoảng sợ lùi lại một bước, lắp bắp:

- Vân Triệt? Hắn... Hắn... Chết rồi?

- Ngươi nói bậy!

Phượng Tuyết Nhi vốn đang yên lặng bỗng khóc lớn:

- Vân ca ca không có chết... Huynh ấy không nỡ bỏ lại muội đâu... Huynh ấy không chết... Nhất định sẽ không chết!!

Ngọn lửa Phượng Hoàng trên người Phượng Tuyết Nhi bùng lên, rồi lại dịu dàng bao bọc lấy cơ thể Vân Triệt. Nàng ôm lấy Vân Triệt cả người đầy máu, gần như không còn chút hơi thở nào, bay về hướng Tây Bắc... Nước mắt rơi suốt cả chặng đường.

- Tuyết... Tuyết Nhi!

- Để nó đi đi.

Phượng Tổ Khuê khoát tay, ngăn cản Phượng Hi Minh đang muốn đuổi theo.

- Hướng Tuyết Nhi đi là bí địa, hẳn là nó muốn dùng ngọn lửa Bất Diệt do Phượng Thần để lại năm đó để chữa trị thương thế cho Vân Triệt... Haiz.

Phượng Thiên Uy nhắm mắt lắc đầu. Lửa Bất Diệt trong Phượng Hỏa Lang Huyên cảnh tuy có tác dụng phụ trợ cực tốt cho người sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng chữa thương, nhưng với thương thế của Vân Triệt thì dù có một trăm ngọn lửa Bất Diệt cũng vô dụng.

Hơn nữa, tình trạng của hắn cũng chẳng phải bị thương, rõ ràng đã là một người chết.

Phượng Hoành Không nhíu chặt đôi mày, sau đó cắn răng:

- Không được, ta phải đuổi theo trông chừng. Tuyết Nhi đã yêu Vân Triệt sâu đậm, ngày trước ở Thí Nguyệt Ma Quật, nó từng nói nếu Vân Triệt không ra được, nó sẽ chờ cả đời... Lần này nó đã hoàn toàn mất đi lý trí, không biết sẽ làm ra chuyện cực đoan gì nữa.

Lời này khiến Phượng Thiên Uy và Phượng Tổ Khuê đều biến sắc, sau đó đồng thời gật đầu. Bọn họ vội vàng muốn đến Phượng Hỏa Lang Huyên cảnh, thì bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ từ trên trời ép xuống, làm bọn họ dừng bước, trong lòng cũng nặng trĩu.

Khí tức này báo hiệu cho bọn họ... Mặc dù chỉ có một người, nhưng đó là kẻ nguy hiểm nhất đại lục Thiên Huyền!

Hiên Viên Vấn Thiên!!

Đối với sự trở lại của hắn, bọn họ cũng không quá bất ngờ. Vân Triệt từng nói, sau khi những người tham gia đại yến rời đi, Hiên Viên Vấn Thiên rất có thể sẽ quay lại.

Nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy!

- Là Hiên Viên Vấn Thiên! Hắn quả nhiên đã trở lại. - Phượng Thiên Uy nhíu mày.

- Trước hết cứ tiếp đón hắn đã, khí thế không thể yếu hơn... Cũng không cần phải khách sáo nói nhảm với hắn làm gì.

Thần sắc Phượng Tổ Khuê bình tĩnh lại, hơi thở cũng ôn hòa hơn, ánh mắt thâm thúy mà nghiêm nghị.

Không lâu sau, một tia kiếm khí xé rách bầu trời, bóng dáng Hiên Viên Vấn Thiên hiện ra từ trên trời, cũng chỉ có một mình hắn, không đi cùng Hiên Viên Vấn Đạo.

Phía sau bọn họ, Phượng Hi Minh dần lùi lại, bước vài bước rồi dừng, biểu tình trên mặt không ngừng thay đổi, cơ mặt không ngừng co giật... Khi thì sợ hãi bất an, khi lại vặn vẹo dữ dội.

- Thì ra là Hiên Viên kiếm chủ. Không biết Hiên Viên kiếm chủ có chuyện gì mà quay lại đây? Chẳng lẽ đã để quên thứ gì quan trọng ở nơi này? - Phượng Hoành Không khách khí cười nói.

- Ha, - Hiên Viên Vấn Thiên liếc mắt nhìn quanh, cười đầy ẩn ý: - Vậy Phượng Hoàng tông chủ không ngại thì đoán thử xem.

- Không cần đoán. - Phượng Tổ Khuê không hề khách khí mà nói: - Hiên Viên kiếm chủ, ta đoán người như ngươi hẳn không muốn nghe những lời nói nhảm. Ngươi đi rồi lại quay về, là vì Vân Triệt đúng không? Thật đáng tiếc, hắn đã đi rồi, nhưng nếu ngươi nhanh chóng đuổi về hướng Thương Phong Quốc thì may ra còn kịp.

- Ha ha ha ha, - Hiên Viên Vấn Thiên cười thoải mái: - Tính tình Tổ Khuê huynh vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn luôn thẳng thắn như thế. Nhưng lần này, Tổ Khuê huynh đoán sai mất rồi.

Hiên Viên Vấn Thiên híp mắt:

- Vân Triệt không phải kẻ ngốc, ngược lại, hắn còn thông minh hơn đại đa số người. Làm sao hắn lại không nghĩ đến chuyện bản kiếm chủ sẽ quay lại tìm hắn chứ? Cho nên khi bản kiếm chủ rời đi, hắn nhất định cũng sẽ rời đi thật nhanh, làm gì có chuyện ngoan ngoãn chờ ở đây. Bản kiếm chủ một lần nữa tới quý tông, cũng không phải vì Vân Triệt, mà là có chuyện muốn nhờ.

- Ồ? - Phượng Tổ Khuê kinh ngạc, nhìn sắc mặt Hiên Viên Vấn Thiên, nhìn mãi chẳng ra chút dáng vẻ nào là "muốn nhờ" cả: - Vậy Hiên Viên kiếm chủ có chuyện gì "nhờ vả", cứ nói thẳng.

- Tốt lắm. - Hiên Viên Vấn Thiên cười cười gật đầu. Mạt Lỵ đã rời đi, sự tự tin, ngạo mạn, uy nghiêm và âm hiểm vốn thuộc về một kiếm chủ đều trở về bên người hắn: - Mười chín ngày trước, ba vị từng dẫn nhiều cao thủ quý tông tới Chí Tôn Hải Điện tham gia Đại hội Ma kiếm, cũng chính mắt nhìn thấy Thiên Uy Kiếm Vực của ta bị yêu nữ áo đỏ đó giết ba kiếm thị cùng với hơn hai mươi trưởng lão. Nhiều người như vậy, kiếm vực quan trọng nhất khu vực phía Bắc của ta đã hoàn toàn bị phá hủy!

Giọng nói của Hiên Viên Vấn Thiên bình tĩnh, ánh mắt kiêu ngạo... Nhưng đến khi nhắc đến Bắc vực bị phá hủy, khóe mắt hắn cũng không kìm được mà co giật.

Phượng Tổ Khuê, Phượng Thiên Uy, Phượng Hoành Không đều nhíu chặt mày. Thiên Uy Kiếm Vực ngày đó thực sự quá thê thảm, Hiên Viên Vấn Thiên cũng cực kì nhếch nhác. Hôm nay, kẻ gây ra thảm cảnh đó đã đi rồi, lại còn không thể trở lại, đoạn lịch sử nhục nhã này sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn không thể chạm vào của Thiên Uy Kiếm Vực, vậy mà hiện tại Hiên Viên Vấn Thiên lại chủ động nhắc đến với bọn họ...

- Chuyện ngày đó đối với Thiên Uy Kiếm Vực của ta mà nói, có thể gọi là tai nạn trước nay chưa từng có, tổn thất cực lớn, không thể đo đếm được! Nếu không phải bản kiếm chủ còn sống, nói không chừng Thiên Uy Kiếm Vực đã không còn tư cách được xưng là thánh địa nữa.

Hiên Viên Vấn Thiên hơi ngửa đầu, để lộ ra chút căm hận:

- Thiên Uy Kiếm Vực của ta cường thịnh vạn năm, lại bị con yêu nữ kia đánh lùi ít nhất một ngàn năm! Nếu không tìm được cách bù đắp, chỉ sợ sẽ bị ba thánh địa còn lại nhào vào xâu xé, đó chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

- Hiên Viên kiếm chủ tìm chúng ta giúp đỡ, chính là chuyện này? - Phượng Tổ Khuê cười nhạt lắc đầu: - Vậy thì Hiên Viên kiếm chủ có vẻ quá đề cao Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta rồi. Phượng Hoàng Thần Tông có sự bảo hộ của Phượng Thần, được thiên đạo che chở. Nhưng cũng chỉ có lịch sử năm ngàn năm mà thôi, bàn về thực lực, căn cơ, còn lâu mới bì được với các thánh địa của ngài. Lại thêm những năm gần đây tranh chấp không ngừng, chúng ta tự lo thân mình còn chưa xong, làm gì có năng lực tham dự vào chuyện của tầng lớp thánh địa.

- Không không không, các ngươi đương nhiên có. - Hiên Viên Vấn Thiên cười híp mắt: - Hiên Viên Vấn Thiên ta đây làm sao dám yêu cầu quý tông hao tâm tổn sức vì Thiên Uy Kiếm Vực của ta được. Chẳng qua là hiện tại Thiên Uy Kiếm Vực cần phải bổ sung lực lượng, cần một lượng tài nguyên lớn, nên ta muốn tìm các vị mượn chút tài nguyên, chỉ vậy thôi.

- Mượn tài nguyên? - Phượng Hoành Không nhướn mày, nén giận: - Bàn về độ phong phú, Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta không thể so sánh được với thánh địa của ngài. Thánh địa của ngài còn thiếu hụt tài nguyên, Phượng Hoàng Thần Tông chúng ta làm sao có đủ năng lực cho mượn được, sợ là phải để Hiên Viên kiếm chủ thất vọng rồi.

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi giơ lên một ngón tay, đôi mắt hẹp dài chứa đầy sự nguy hiểm khẽ cười:

- Bản kiếm chủ cũng chỉ cần những thứ này mà thôi... Một trăm cân... tử mạch thần tinh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!