Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 832: CHƯƠNG 831: PHÁT RỒ

Mấy lời của Hiên Viên Vấn Thiên khiến toàn thân ba người cứng đờ, trong lòng lạnh buốt.

- Hiên Viên Kiếm Chủ, trò đùa của ngươi không buồn cười chút nào cả.

Sắc mặt của Phượng Tổ Khuê âm u, ánh mắt bình thản lộ ra vẻ không kiên nhẫn:

- Trăm cân Tử Mạch Thần Tinh, e rằng ngay cả Thiên Uy Kiếm Vực của ngươi cũng không lấy ra được, thế mà lại đến mượn Phượng Hoàng Thần Tông ta, Hiên Viên Kiếm Chủ đang coi chúng ta là trò vui sao?

- Ha ha, sao dám sao dám.

Hiên Viên Vấn Thiên cười híp mắt nói:

- Bản Kiếm Chủ có nói đùa hay không, trong lòng các ngươi là người rõ nhất. Ta vừa mới nói Tổ Khuê huynh vẫn thẳng thắn, dữ dội như xưa, sao bỗng nhiên lại đổi giọng thế này… Nửa năm trước, các ngươi vào Lưu Vân thành của Thương Phong quốc cướp đoạt tinh quáng, tháng trước vừa vặn hoàn thành tinh luyện, tổng cộng luyện được một trăm mười ba cân Tử Mạch Thần Tinh và cất giữ tại Phượng Hỏa Lang Huyên cảnh dưới Phượng Hoàng thành. Sao nào? Chẳng lẽ bản Kiếm Chủ vừa đến, hơn một trăm cân Tử Mạch Thần Tinh này liền đột nhiên không cánh mà bay?

Lúc Hiên Viên Vấn Thiên hô lên năm mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, trong lòng ba người Phượng Hoành Không đã kinh hãi không thôi nhưng vẫn có thể miễn cưỡng giữ bình tĩnh, nhưng giờ phút này, Hiên Viên Vấn Thiên lại nói không sai một ly nào về thời gian tinh luyện, số lượng và nơi cất giữ Tử Mạch Thần Tinh.

Điều này khiến bọn họ không khỏi hoảng sợ thất sắc.

Bởi vì đây tuyệt đối không thể nào là trùng hợp!

Phượng Hoành Không, Phượng Thiên Uy, Phượng Tổ Khuê nhìn nhau, trong lòng không khỏi kinh hãi. Bởi vì chuyện này, cũng giống như chuyện Phượng Thần đã chết, là một trong hai bí mật mà bọn họ phải giữ cho đến chết, bất kỳ bí mật nào bị bại lộ cũng sẽ mang đến tai họa cho tông môn. Ngoại trừ bọn họ, những người biết được bí mật này chỉ có bốn người thuộc huyết mạch Hoàng tộc, còn những người khác biết chuyện đều đã bị hạ hồn khóa! Không thể dùng bất kỳ hình thức nào để tiết lộ, cho dù bị sưu hồn, một khi bị động đến, ký ức liên quan sẽ lập tức tiêu tán.

Rốt cuộc Hiên Viên Vấn Thiên làm sao biết được?

- A! Sao ba vị đột nhiên không nói gì nữa.

Hiên Viên Vấn Thiên ung dung cười nói:

- Chẳng lẽ bản Kiếm Chủ nói sai chỗ nào rồi?

Hiên Viên Vấn Thiên đã nói đến mức này, nếu còn cố chấp phủ nhận thì đã không còn ý nghĩa gì nữa. Phượng Tổ Khuê hít sâu một hơi nói:

- Hiên Viên Kiếm Chủ, ngươi biết chuyện này từ đâu?

- Vấn đề này, bản Kiếm Chủ không có nghĩa vụ phải trả lời.

Hiên Viên Vấn Thiên khoanh hai tay trước ngực, thần thái ngạo nghễ, dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn:

- Tổ Khuê huynh chỉ cần đưa trăm cân Thần Tinh kia cho bản Kiếm Chủ tạm mượn dùng một lát. Tài nguyên phong phú như vậy chỉ có dùng trên người Thiên Uy Kiếm Vực ta mới không bị coi là phung phí của trời. Mà bản Kiếm Chủ cũng tự nhiên sẽ nhớ kỹ ân tình đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi này, ý của Tổ Khuê huynh thế nào?

- A!

Phượng Tổ Khuê cười nhạt một tiếng:

- Vậy nếu ta không cho thì sao?

Hiên Viên Vấn Thiên nhún vai:

- Vậy thì thật đáng tiếc. Nói đi cũng phải nói lại, hiện giờ chuyện này chỉ một mình bản Kiếm Chủ biết, nhưng nếu một ngày nào đó ta không cẩn thận nói cho ba Thánh địa khác... Hắc, Tổ Khuê huynh cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì?

Trong lòng Phượng Tổ Khuê lạnh lẽo, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ khinh thường cùng ngạo nghễ sâu sắc:

- Nếu Hiên Viên Kiếm Chủ có hứng thú này, thì cứ tự nhiên. Mặc dù thế lực của Phượng Hoàng Thần Tông ta nhỏ, nhưng lại là Thần chi Di tộc duy nhất trên Thiên Huyền đại lục! Các đời đều có Phượng Thần bảo hộ, được Thiên Đạo đoái hoài! Từ trước tới giờ không e ngại bất kỳ ai, hay bất kỳ thế lực nào, bao gồm cả Tứ Thánh địa các ngươi.

- Phụ thân nói không sai.

Phượng Thiên Uy cũng lạnh mặt nói:

- Mặc dù Phượng Hoàng Thần Tông ta không bằng Thiên Uy Kiếm Vực các ngươi, nhưng chúng ta cũng không phải quả hồng mềm! Hiên Viên Kiếm Chủ, Thiên Uy Kiếm Vực các ngươi vừa mới gặp đại nạn, tạm thời mới ổn định lại một chút! Tộc Phượng Thần ta tuy ít khi xuất thế, cũng không muốn triển lộ thần lực trừ khi vạn bất đắc dĩ, nhưng nếu Hiên Viên Kiếm Chủ ép Phượng Thần nổi giận, e là cũng khó lòng gánh nổi hậu quả!

- Chúng ta kính ngươi là khách, lễ nghĩa có thừa. Nhưng nếu ngươi đến để khiêu khích, hừ, thứ cho chúng ta không thể tiếp đãi! Hoành Không, tiễn khách!

- Ha ha ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên chẳng những không bị dọa, ngược lại còn cười như điên, vừa cuồng tiếu vừa khinh miệt nói:

- Các ngươi tự xưng là hậu duệ Thần tộc, năng lực chẳng thấy bao nhiêu, nhưng tài diễn kịch quả là thượng thừa, thật khiến bản Kiếm Chủ mở rộng tầm mắt, tự than không bằng, ha ha ha ha...

- Hiên Viên Kiếm Chủ!

Giọng của Phượng Tổ Khuê chứa đầy tức giận:

- Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu, ngươi làm nhục tông môn ta, ta còn có thể nhẫn nhịn, nhưng huyết mạch Phượng Thần mà chúng ta kế thừa tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm nhục, dù cho ngươi là Thánh chủ Thánh địa!

- Ồ! Vậy sao? Chẳng lẽ bản Kiếm Chủ nói sai câu nào à?

Tiếng cười của Hiên Viên Vấn Thiên dần tắt:

- Phượng Tổ Khuê, xem ra ngươi vẫn còn sống trong ảo tưởng của bản thân, hoàn toàn không rõ tình cảnh thực sự, vậy thì để bản Kiếm Chủ nhắc nhở ngươi vài câu... Trong bốn người Hoàng tộc Phượng Hoàng các ngươi ở đây, chỉ có ba người diễn trò, các ngươi không nghĩ lại xem vì sao lại thiếu mất một người sao?

- Hừ, lời này của Hiên Viên Kiếm Chủ có ý gì?

Phượng Tổ Khuê hừ lạnh một tiếng, sau đó, giọng hắn đột nhiên ngừng lại, sắc mặt của Phượng Thiên Uy và Phượng Hoành Không cũng cứng đờ, rồi cả ba đồng thời nhìn về phía Phượng Hi Minh.

Bọn họ bỗng nhiên ý thức được, từ lúc Hiên Viên Vấn Thiên đến, Phượng Hi Minh từ đầu đến cuối không hề phát ra một tiếng nào, mà bọn họ vì toàn tâm toàn ý đối phó với Hiên Viên Vấn Thiên nên gần như đã quên mất sự hiện diện của hắn.

Đối mặt với ánh mắt của ba người Phượng Tổ Khuê, Phượng Thiên Uy, Phượng Hoành Không, Phượng Hi Minh hoảng sợ, bước chân vô thức lùi lại, trong cơn kinh hoảng còn suýt nữa ngã quỵ.

Nhìn cử chỉ và phản ứng khác thường của hắn, cộng thêm lời nói của Hiên Viên Vấn Thiên... Trong đầu ba người đồng thời nổ "Oanh" một tiếng. Phượng Hoành Không giơ cánh tay chỉ vào Phượng Hi Minh, ngón tay run rẩy không thể kiểm soát:

- Hi Minh... Ngươi... Chẳng lẽ là ngươi…

Bên trong Phượng Hoàng Thần Tông, người biết chuyện trăm cân Tử Mạch Thần Tinh mà không bị hạ lồng giam ký ức chỉ có bốn người bọn họ. Bởi vì việc hạ lồng giam ký ức có nguy hiểm cực lớn, sơ sẩy một chút có thể gây trọng thương cho linh hồn mà không cách nào cứu vãn, nghiêm trọng hơn có thể biến thành một cái xác không hồn. Cho nên, với tư cách là người Hoàng tộc Phượng Hoàng, bọn họ tuyệt đối không thể mạo hiểm như vậy, cũng hoàn toàn không cần thiết phải làm thế... Bởi vì lão Tông chủ, Thái Tông chủ, Tông chủ và Thiếu Tông chủ của Phượng Hoàng tông là những người không đời nào tiết lộ bí mật động trời này. Cho dù trong tông môn có xuất hiện một "Phượng Phi Yên" thứ hai cũng không thể nào là bốn người bọn họ.

Nhưng mà...

- Không thể nào!

Con ngươi Phượng Thiên Uy co rút lại, kiên quyết lắc đầu:

- Bây giờ, Hi Minh đã thành tài, không thể nào, cũng không có lý do gì làm ra chuyện gây hại cho toàn tông, trở thành tội nhân thiên cổ! Hi Minh, mau nói... Nói rằng ngươi không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với tông môn, có lỗi với Phượng Thần.

- Ha ha ha.

Phía sau bọn họ truyền đến tiếng cười giễu cợt của Hiên Viên Vấn Thiên:

- Thái tử Thần Hoàng, chuyện đã đến nước này rồi ngươi còn kiêng kỵ điều gì sao? Đừng quên thứ ngươi muốn có nhất là gì? Mà thứ ngươi muốn có nhất, toàn tộc các ngươi đều không cho được ngươi, nhưng bản Kiếm Chủ thì có thể!

Lời nói của Hiên Viên Vấn Thiên khiến Phượng Hi Minh run rẩy. Hắn nghiến chặt răng, mặc dù gương mặt vẫn đang run rẩy, nhưng ánh mắt từ hoảng sợ đã hóa thành vẻ âm hiểm:

- Phụ hoàng... Các người không cần che giấu nữa, chuyện Tử Mạch Thần Tinh, còn có chuyện Phượng Thần đã chết, Hiên Viên Kiếm Chủ đã biết từ năm tháng trước rồi.

Đôi mắt của Phượng Hoành Không tối sầm lại, đại não nổ "Oanh" một tiếng, huyết dịch cả người gần như vọt tới đỉnh đầu trong nháy mắt.

- Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi nói... Cái gì...

- Ngươi... Cái đồ hỗn trướng này!

- Nghiệt súc... Nghiệt súc!!

Phượng Tổ Khuê khi đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên còn chưa từng biến sắc, nhưng giờ phút này, toàn thân phát run, tóc, lông mi đều bị hỏa diễm thiêu đốt, hai nắm đấm siết chặt, gần như không thể khống chế bản thân không ra tay tự mình diệt đi người thân này.

Bốp!!

Một tiếng vang thật lớn, Phượng Hoành Không giận đến cực điểm đã ra tay trước Phượng Tổ Khuê, một cái tát giáng lên mặt Phượng Hi Minh, đánh hắn hộc máu bay ra ngoài.

Phượng Hi Minh còn chưa rơi xuống đất, Phượng Hoành Không vẫn chưa nguôi giận chút nào đã đột nhiên xông lên, bàn tay siết chặt lấy ngực hắn, đôi mắt đỏ ngầu trừng lớn.

- Ngươi... Ngươi cái tên nghịch tử này! Lặp lại mấy câu ngươi vừa nói... Lặp lại lần nữa! Lặp lại lần nữa!

Phượng Hoành Không giận đến mức đầu muốn nứt ra, lồng ngực gần như muốn nổ tung. Từ sau chuyện của "Phượng Phi Yên", hắn càng cẩn thận hơn về bí mật của tông môn, thậm chí không tiếc mạo hiểm vận dụng "Lồng giam ký ức". Nhưng hắn vạn lần không ngờ rằng sẽ có một "Phượng Phi Yên" thứ hai xuất hiện, mà lần này không phải trưởng lão tông môn, mà là con trai ruột của hắn, là người hắn tín nhiệm nhất, cũng là trưởng tử hắn chọn làm người thừa kế.

Vừa mất đi chỗ dựa, lực lượng của Phượng Tuyết Nhi lại đang trong thời kỳ thức tỉnh mấu chốt nhất. Phượng Thần trở thành tấm lá chắn cuối cùng của Phượng Hoàng Thần Tông, trăm cân Tử Mạch Thần Tinh là để bọn họ có thể tăng thực lực với tốc độ nhanh nhất trong thời gian ngắn nhất, dùng để ứng phó với tai họa có thể ập xuống. Vậy mà đúng vào thời điểm này, Hiên Viên Vấn Thiên lại biết được chuyện trăm cân Tử Mạch Thần Tinh, cùng với chuyện Phượng Thần đã chết...

Hậu quả là gì, hắn gần như không dám nghĩ tới.

Hắn làm sao cũng không nghĩ ra Phượng Hi Minh sẽ làm ra loại chuyện này, cũng không biết lý do vì sao hắn phải làm như vậy.

Lời đã nói ra, lại có ba người có uy vọng cao nhất toàn tông đều ở đây, Phượng Hi Minh đã không còn đường lui, nỗi sợ hãi trong lòng vơi đi rất nhiều, sau đó trở nên âm tàn dữ tợn:

- Phụ hoàng... Đều là người... Bức ta!

- Ta bức ngươi!

Toàn thân Phượng Hoành Không run rẩy:

- Bình thường ta nghiêm khắc với ngươi! Nhưng... Nhưng ngươi là Thái tử Thần Hoàng, tương lai là Thần Hoàng Đế Vương, là chủ của Phượng Hoàng tông! Ta sao có thể không nghiêm khắc với ngươi? Nhưng cho dù ta nghiêm khắc với ngươi gấp mười lần đi nữa... Ngươi sao có thể làm ra loại chuyện bán đứng tông môn, không bằng cầm thú này!

- Đúng! Cho dù người nghiêm khắc với ta gấp một vạn lần, ta cũng không một lời oán hận, nhưng...

Phượng Hi Minh trừng lớn hai mắt, tất cả hoảng sợ đã biến mất, thay vào đó là sự điên cuồng gần như bệnh hoạn:

- Nhưng tại sao người lại gả Tuyết Nhi cho cái tên khốn kiếp Vân Triệt kia?

- Ngươi nói... Cái gì?

Phượng Hoành Không gần như không thể tin vào tai mình.

Phượng Hi Minh thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Bảy năm trước, ta đã thề, đời này Tuyết Nhi hoặc thuộc về ta, hoặc không thuộc về bất kỳ ai! Nếu có thể lấy được Tuyết Nhi, ta nguyện ý trả bất cứ giá nào, thái tử cái gì, tông chủ cái gì, ta có thể không cần! Mà người, lại đem nàng...

- Im miệng!

Toàn thân Phượng Hoành Không bốc hỏa, trong lồng ngực như có một ngọn núi lửa điên cuồng phun trào:

- Ngươi... Ngươi... Cái tên nghiệt súc này!

Ầm!!

Phượng Hoành Không hung hăng đấm một quyền vào ngực Phượng Hi Minh, lại đánh bay hắn lần nữa, ngay sau đó mắt hắn tối sầm, hai chân mềm nhũn, rồi quỳ rạp xuống đất, toàn thân trên dưới, từng bộ phận đều đang kịch liệt run rẩy.

Hắn sớm đã phát hiện Phượng Hi Minh mê luyến Phượng Tuyết Nhi... Hơn nữa không chỉ có Phượng Hi Minh, hầu như tất cả các con trai của hắn đều như vậy. Hắn đã từng cảnh cáo Phượng Hi Minh mấy lần. Mặc dù đây là một mối mê luyến lệch lạc, nhưng trong tiềm thức, hắn lại không cảm thấy đây là vấn đề quá lớn. Bởi vì Phượng Tuyết Nhi có dung mạo tựa thiên nhân, còn được xưng là đệ nhất mỹ nữ Thiên Huyền, cho dù là huynh trưởng ruột thịt không nên có loại suy nghĩ này, nhưng về mặt bản năng, cũng xem như là chuyện thường tình.

Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng, Phượng Hi Minh mê luyến Phượng Tuyết Nhi đến mức phát rồ như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!