Phượng Hi Minh nằm sấp trên đất nôn ra mấy ngụm máu tươi, sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khàn giọng nói:
- Phụ hoàng, so với Tuyết Nhi, chức vị Tông chủ Phượng Hoàng hay Thần Hoàng Đế Vương chẳng là gì cả, ta có thể không cần. Chỉ cần có được Tuyết Nhi, ta có thể thân bại danh liệt, không cần bất cứ thứ gì! Ngươi hứa gả Tuyết Nhi cho người khác, mà Hiên Viên Kiếm Chủ lại có thể giúp ta đoạt được nàng… Tất cả đều do ngươi ép! Đều là ngươi ép ta!
- Ngươi… Ngươi!
Thân thể Phượng Hoành Không loạng choạng, phun ra một ngụm máu lớn rồi quỳ rạp xuống đất, bi ai vô tận…
Phượng Hoành Không hắn từng có lỗi, nhưng tự thấy cả đời này đã xứng đáng với Phượng Hoàng Thần Tông, xứng đáng với huyết mạch Phượng Hoàng trong cơ thể. Hắn làm việc rất ít khi vì bản thân, tất cả đều vì tông môn. Trong trăm năm qua, hắn luôn mang theo Phượng Hi Minh tham dự mọi đại sự, chính là muốn làm gương tốt, để con trai mưa dầm thấm đất, tương lai có thể gánh vác được quyền uy và trọng trách của mình.
Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ, lại dạy ra một đứa con trai như thế này...
- Nghiệt súc... Thực sự là nghiệt súc!
Phượng Tổ Khuê ngẩng đầu, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cả đời này, hắn chưa bao giờ phẫn nộ đến mức như vậy.
- Để ta tới... tự tay... thanh lý môn hộ!
Phượng Thiên Uy đã không thể chịu đựng được nữa, giận dữ nắm chặt tay, hỏa diễm bùng lên, vồ tới Phượng Hi Minh.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Phượng Viêm của Phượng Thiên Uy đánh vào một bức tường khí vô hình rồi dần dần tan ra. Trước mặt hắn, khuôn mặt tươi cười của Hiên Viên Vấn Thiên đã xuất hiện:
- Phượng Hoàng Thái Tông chủ, ngài làm gì vậy? Hắn là người kế nhiệm chức Tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, lại là cháu trai của ngài. Nếu hắn có lỗi, trừng phạt nhẹ là được, không nên ra tay nặng như vậy.
Con ngươi của Phượng Thiên Uy co rụt lại, trầm giọng nói:
- Đây là việc nhà của chúng ta, còn chưa đến lượt ngươi nhúng tay vào!
- Hiên Viên... Kiếm Chủ!
Nhìn thấy Hiên Viên Vấn Thiên che chắn trước người mình, tinh thần Phượng Hi Minh chấn động, trong mắt lóe lên ánh sáng hy vọng và khát vọng mãnh liệt, hắn vội vàng nói:
- Vân Triệt không có đi, hắn vẫn còn ở đây...
- Ngươi... Câm miệng!
Phượng Thiên Uy giận dữ, lần nữa đưa tay chụp về phía Phượng Hi Minh.
Lập tức, mắt Hiên Viên Vấn Thiên lóe sáng, bàn tay hời hợt đẩy một cái, thân thể Phượng Thiên Uy như đụng phải núi cao vạn trượng, trong nháy mắt bị đánh văng ra xa hơn mười trượng.
- Nói tiếp đi.
Hiên Viên Vấn Thiên buông tay xuống, chắp ra sau lưng, thản nhiên nói.
- Vân Triệt không có đi... Hiện tại, hắn được hoàng muội Tuyết Nhi của ta dẫn vào trong Phượng Hoàng Lang Huyên Cảnh. Có điều, Vân Triệt đã chết rồi!
Phượng Hi Minh thở hổn hển nói.
- Chết rồi?
Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên hỏi lại:
- Chết như thế nào?
Mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng hắn tin chắc Phượng Hi Minh đã rơi vào đường cùng, xem hắn như cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, tuyệt đối sẽ không lừa gạt hắn.
- Ta không biết. Vừa rồi ta nhìn thấy hắn, hắn đã chết, toàn thân đều là máu, trái tim bị hủy, hoàn toàn không còn khí tức... Là thật, ta tuyệt đối không lừa ngươi!
Phượng Hi Minh cố gắng đứng dậy:
- Kiếm Chủ đại nhân không phải vẫn luôn muốn Luân Hồi Kính trên người hắn sao? Hiện tại thi thể của hắn đang ở Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, Kiếm Chủ đại nhân muốn tìm được thi thể, liền... liền dễ như trở bàn tay.
Không sai, bây giờ Phượng Hi Minh đã không còn đường lui, bất luận là vì bảo mệnh hay vì muốn có được Phượng Tuyết Nhi, hắn đều sẽ làm tất cả để Hiên Viên Vấn Thiên hài lòng.
- A ha ha, ha ha ha ha ha…
Hiên Viên Vấn Thiên híp mắt, sau đó cất tiếng cười ngạo nghễ.
- Mấy tháng trước, bản Kiếm Chủ tuy biết các ngươi chiếm được mỏ Tử Tinh rất lớn, có thể tinh luyện ít nhất trăm cân Thần Tinh, lại sớm không còn Phượng Thần thủ hộ, nhưng lúc đó bản Kiếm Chủ một lòng chuẩn bị cho Ma Kiếm đại hội, không muốn sinh thêm sự đoan, định sau đại hội sẽ đến thu phần đại lễ này của các ngươi.
Hiên Viên Vấn Thiên giang hai tay, nhắm mắt lại, vẻ mặt say sưa. Mà trăm cân Thần Tinh Phượng Hoàng Thần Tông hao hết tâm tư mới có được, lại trở thành ‘đại lễ’ trong miệng hắn, dường như trong mắt hắn, đó đã là vật trong túi của mình.
- Không ngờ lại xuất hiện một Hồng Y yêu nữ, chẳng những hủy hoại tất cả kế hoạch của bản Kiếm Chủ, còn chặt đi hai cánh tay của Kiếm Vực ta, dồn bản Kiếm Chủ đến mức chỉ có thể nghĩ cách bảo toàn tính mạng.
- Nhưng cuối cùng, Thiên ý vẫn thuộc về bản Kiếm Chủ, ha ha ha... Ha ha ha ha ha ha…
Hiên Viên Vấn Thiên cười lớn, bình thường hắn không phải là người hỉ nộ vô thường, nhưng trong khoảng thời gian này, sự xuất hiện và rời đi của Mạt Lỵ đã khiến hắn trải qua sóng gió từ Thiên Đường xuống Địa Ngục, rồi lại từ Địa Ngục lên Thiên Đường. Bây giờ tinh thần được thả lỏng, hắn không cách nào khống chế được ham muốn phát tiết, cất tiếng cười ngông cuồng.
Lúc Hiên Viên Vấn Thiên cười to, ba người Phượng Tổ Khuê lại như ngồi trên đống lửa.
- Thiếu Tông chủ, mang bản Kiếm Chủ đến Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh.
Hiên Viên Vấn Thiên bỗng nhiên thu lại tiếng cười, thản nhiên nói.
- Được… Được.
Phượng Hi Minh vội vàng giãy giụa muốn đứng dậy.
- Chờ một chút!
Phượng Tổ Khuê lại quát khẽ một tiếng.
- Ồ?
Hiên Viên Vấn Thiên cười khẽ:
- Chuyện đã đến nước này, chẳng lẽ Tổ Khuê huynh vẫn cho rằng bên trong Phượng Hoàng Thần Tông này có người có thể ngăn được bản Kiếm Chủ, hay là... ngài lại định nói với bản Kiếm Chủ rằng tông môn của các ngươi vẫn được Phượng Thần che chở?
Phượng Tổ Khuê hít một hơi thật sâu, nói:
- Tông môn bất hạnh sinh ra một tên nghiệt chướng, Phượng Hoàng Thần Tông ta nhận thua. Chuyện tới nước này, ta muốn cùng Hiên Viên Kiếm Chủ làm một cuộc giao dịch.
- Ồ?
Hiên Viên Vấn Thiên lộ ra vẻ mặt hứng thú:
- Giao dịch? Chẳng lẽ Tổ Khuê huynh còn có thể đưa ra thứ gì khiến Bản Kiếm Chủ cảm thấy hứng thú sao?
Phượng Tổ Khuê mặt không đổi sắc nói:
- Vật kia chính là Luân Hồi Kính.
Hiên Viên Vấn Thiên khẽ giật mình, sau đó phá lên cười:
- Ha ha ha ha, Vân Triệt đã chết, Luân Hồi Kính hiện tại đã là vật trong tay bản Kiếm Chủ, Tổ Khuê huynh lại lấy nó ra giao dịch với ta. Quả thực nực cười.
- Hừ!
Phượng Tổ Khuê hừ lạnh một tiếng đáp:
- Mười chín ngày trước Ma Kiếm đại hội, Vân Triệt đã chính miệng thừa nhận Luân Hồi Kính ở trên người hắn. Mà Hiên Viên Kiếm Chủ dường như biết được huyền bí của Luân Hồi Kính, bắt buộc phải có được nó, hơn nữa hiển nhiên là muốn độc chiếm. Bây giờ Vân Triệt đã chết, thi thể lại ở trong tông ta, Hiên Viên Kiếm Chủ muốn có được Luân Hồi Kính quả thực dễ như trở bàn tay. Nhưng, nếu Hiên Viên Kiếm Chủ không bịt miệng chúng ta lại muốn độc chiếm, e là không dễ dàng như vậy! Nhất là bây giờ Thiên Uy Kiếm Vực không thể chịu thêm bất kỳ sóng gió nào.
- Ồ…
Hiên Viên Vấn Thiên nhìn Phượng Tổ Khuê thật sâu, sau đó cười nhạt một tiếng:
- Không hổ là Tổ Khuê huynh, giao dịch này khiến bản Kiếm Chủ thực sự phải nhận, không nhận cũng không được. Vậy không biết Tổ Khuê huynh muốn trao đổi cái gì?
- Rất đơn giản!
Phượng Tổ Khuê lạnh lùng nói:
- Ngươi phải giữ bí mật của Phượng Hoàng Thần Tông ta. Ngoài ra, trăm cân Tử Mạch Thần Tinh kia nhiều nhất chỉ có thể cho Thiên Uy Kiếm Vực mượn một nửa!
- Thì ra là thế.
Hiên Viên Vấn Thiên khẽ gật đầu, không cần suy nghĩ, cũng không có một chút do dự nào, khoan thai nói:
- Bí mật liên quan tới tông môn các ngươi, bản Kiếm Chủ chưa bao giờ có ý định nói cho người khác biết, dù sao chuyện chỉ có hại mà không có lợi, bản Kiếm Chủ xưa nay đều không làm. Còn chuyện mượn Thần Tinh, ha ha, sau khi lấy được Luân Hồi Kính, tự nhiên vạn sự dễ thương lượng.
- Được! Hiên Viên Kiếm Chủ nói chuyện thật sảng khoái.
Phượng Tổ Khuê cũng lạnh lùng gật đầu, không chút nghi ngờ thái độ của Hiên Viên Vấn Thiên:
- Đã như vậy, vậy sẽ do hai cha con ta tự mình dẫn ngươi đến Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, chỉ bằng tên nghiệt súc kia thì không giải được kết giới của nó. Chỉ mong sau khi Hiên Viên Kiếm Chủ lấy được thi thể của Vân Triệt, có thể hết lòng tuân thủ lời hứa!
- Hoành Không, trông chừng tên nghiệt súc này.
- Được, mời đi.
Hiên Viên Vấn Thiên vui vẻ đáp ứng, trên mặt lộ vẻ tươi cười, nhưng sâu trong con ngươi lại lóe lên ánh sáng âm độc đủ để khiến độc xà kinh hãi.
Phượng Tổ Khuê hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Hi Minh một cái rồi quay lưng đi, nhưng hắn không bay lên mà cất bước về phía Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh. Bước chân của hắn chậm chạp nặng nề, hệt như tâm hồn nặng trĩu của hắn lúc này.
Phượng Thiên Uy theo sát bên cạnh.
Sau khi ba người rời đi, chỉ còn lại Phượng Hoành Không và Phượng Hi Minh.
- Ngươi tên súc sinh này! Súc sinh!
Phượng Hoành Không tiến lên một bước, xách Phượng Hi Minh từ dưới đất lên, khuôn mặt dữ tợn như sói đói khát máu.
- Hê…
Phượng Hi Minh cười khẩy:
- Ngươi cứ việc đánh, cứ việc mắng chửi đi. Lúc ta nói tất cả mọi chuyện cho Hiên Viên Vấn Thiên, ta đã nghĩ đến giờ khắc này... Nhưng vậy thì sao! Ta giúp Hiên Viên Vấn Thiên chiếm được thứ hắn muốn, hắn cũng sẽ lập tức thực hiện lời hứa của hắn. Ta sắp... sắp có thể lấy được Tuyết Nhi rồi… A!
Phượng Hoành Không hất tay, hung hăng đập đầu Phượng Hi Minh xuống đất. Hai mắt hắn đỏ ngầu, thở hổn hển nói:
- Phượng Hoành Không ta một đời oai hùng, sao lại... sinh ra một tên súc sinh không bằng cầm thú lại còn ngu xuẩn như ngươi! Ngươi phạm phải sai lầm ngất trời, nhưng không có một chút hối hận, lại còn mơ mộng hão huyền!! Ngươi cho rằng... ngươi cho rằng Hiên Viên Vấn Thiên đi Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh chỉ vì muốn lấy Luân Hồi Kính trên thi thể Vân Triệt hay sao! Mục đích chủ yếu của hắn chính là muốn đi giết Tuyết Nhi!
- Cái gì?
Phượng Hi Minh trừng mắt, sau đó cuống quýt lắc đầu:
- Không, không thể nào! Tuyệt đối không thể nào... Hiên Viên Kiếm Chủ đã hứa sẽ thưởng Tuyết Nhi cho ta, hắn không thể làm như thế? Hắn... hắn cũng không có lý do gì để giết Tuyết Nhi cả.
- Không có lý do?
Dưới cơn tức giận và thống khổ cùng cực, trước mắt Phượng Hoành Không không ngừng tối sầm lại, hắn run rẩy nói:
- Hắn không nói chuyện Phượng Thần đã chết cho những người khác, chính là muốn một mình khống chế toàn tông chúng ta! Mà người duy nhất trong Phượng Hoàng Thần Tông thoát khỏi sự khống chế của hắn chính là Tuyết Nhi! Đợi Phượng Hồn của Tuyết Nhi hoàn toàn thức tỉnh, ngay cả Hiên Viên Vấn Thiên cũng chưa chắc là đối thủ của nàng!
- Ngươi cho rằng Hiên Viên Vấn Thiên sẽ để ngày đó đến sao?
Phượng Hoành Không gầm lên.
- Huyền công có thể phế, nhưng huyết mạch thì không thể hủy. Muốn hoàn toàn trừ tận gốc tai họa ngầm này... ngươi nói xem Hiên Viên Vấn Thiên sẽ làm thế nào? Ngươi cái tên súc sinh này chết một vạn lần cũng không đủ chuộc tội!
- ….
Phượng Hi Minh ngây người tại chỗ, sắc mặt trở nên trắng bệch, sau đó điên cuồng nỉ non:
- Không... không thể nào… Mọi chuyện sẽ không như vậy... Sẽ không... Sẽ không... Hắn rõ ràng đã hứa với ta... Sẽ không... Hắn không thể giết Tuyết Nhi...
- Ngươi còn mặt mũi gọi tên Tuyết Nhi sao!
Phượng Hoành Không hung hăng đá một cước vào ngực Phượng Hi Minh. Trước hôm nay, người hắn oán hận nhất chính là Vân Triệt, nhưng hắn vĩnh viễn không ngờ tới, người khiến hắn hận hơn cả Vân Triệt lại chính là trưởng tử mà bản thân tin tưởng, coi trọng và dốc hết toàn lực bồi dưỡng nhất.
- Phượng Hi Minh.
Phượng Hoành Không gọi tên hắn, mỗi một chữ đều lạnh lẽo thấu xương:
- Nếu Tuyết Nhi xảy ra chuyện, nếu Phượng Hoàng Thần Tông ta vì vậy mà gặp phải tai họa ngập đầu… Coi như đến Cửu U Hoàng Tuyền, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Tiên tổ Phượng Thần, trên dưới tông môn, liệt tổ liệt tông cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Phượng Hi Minh tê liệt ngã xuống đất, hai mắt vô thần, trong miệng không ngừng nỉ non, không biết có nghe rõ lời Phượng Hoành Không nói hay không.
- Hù...
Phượng Hoành Không ngẩng đầu, nhìn về phía Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, nhẹ nhàng lẩm bẩm:
- Phụ hoàng, tổ phụ, hai người nhất định phải cố hết sức tranh thủ thêm thời gian để Tuyết Nhi chạy trốn, ta cầu xin hai người...
- Tuyết Nhi, trốn đi thật xa… bất luận ở đâu... nhất định phải bình an... Tuyệt đối đừng quay đầu lại.