Hiên Viên Vấn Thiên đưa tay cầm kiếm ra sau lưng, tay còn lại đưa về phía Phần Tuyệt Trần, thản nhiên nói:
- Ma Tôn đại nhân, kinh hỉ mà ngươi mang đến, ta đã hoàn toàn thấy được. Màn kịch này cũng đến lúc nên kết thúc rồi.
Phần Tuyệt Trần:
- …
Động tác kỳ quái cùng những lời lẽ khó hiểu của Hiên Viên Vấn Thiên không nhận được bất kỳ hồi đáp nào. Thiên Tội Thần Kiếm được Phần Tuyệt Trần siết chặt trong tay, hắc quang dâng lên nồng đậm.
Bàn tay đang duỗi ra của Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi nắm lại, mày hắn nhíu chặt, giọng nói vốn như lẩm bẩm đột nhiên lạnh đi mấy phần:
- Ma Tôn đại nhân, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi đã quên là ai đã hao phí ngàn năm tâm huyết để giải trừ tất cả phong ấn mà Vĩnh Dạ vương tộc gieo lên người ngươi? Là ai không tiếc kinh động toàn bộ đại lục, bày ra một trận Ma Kiếm đại hội để giải khai phong ấn Tà Thần cuối cùng trên người ngươi? Bây giờ ngươi đã được như ý… Chẳng lẽ lại muốn vong ân phụ nghĩa, ruồng bỏ bản Kiếm Chủ để thần phục tiểu tử này sao?
- Ngươi đang nói cái gì?
Phần Tuyệt Trần nghiến răng nghiến lợi nói.
- Hừ!
Vẫn không nhận được câu trả lời mong muốn, thanh kiếm sau lưng Hiên Viên Vấn Thiên một lần nữa tỏa sáng:
- Xem ra đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn rồi. Đã như vậy, cách chơi cũng phải thay đổi một chút. Phần Tuyệt Trần, thực lực của ngươi quả thực đã tăng tiến vượt bậc, nhưng chỉ bằng ngươi bây giờ mà muốn giết bản Kiếm Chủ… đúng là mơ mộng hão huyền!
Coong!
Thanh tế kiếm trong tay Hiên Viên Vấn Thiên khẽ rung lên, theo bạch quang lóe lên, mũi kiếm đã đâm thẳng vào mặt Phần Tuyệt Trần. Lần này, Hiên Viên Vấn Thiên chủ động xuất kiếm, hơn nữa một kiếm này tuy nhìn như bình thường nhưng lại ngưng tụ toàn bộ lực lượng của hắn, không hề giữ lại chút nào.
Thân kiếm thẳng tắp, nhưng không gian và thiên địa nguyên khí trong phạm vi mười dặm xung quanh lại hoàn toàn bị khuấy động, sôi trào như nước sôi.
Phần Tuyệt Trần gầm lên giận dữ, một kiếm chém ra. Mỗi một lần hắn xuất kiếm đều khiến đất trời u ám, thế giới xung quanh cũng tràn ngập hận ý và tử khí vô tận.
Xoạt!
Không gian vỡ vụn, vô số mảnh vỡ không gian như cương châm bắn ra, xuyên thủng tất cả những gì chúng chạm phải. Ngay lập tức, thân hình hai người đồng thời khựng lại, sau đó lại đồng thời bộc phát. Kiếm quang chói mắt và hắc quang âm trầm va chạm kịch liệt giữa không trung, mang theo tiếng nổ liên hoàn như sấm sét vang trời.
Gương mặt Phần Tuyệt Trần tựa như ác quỷ, Thiên Tội Thần Kiếm sôi trào hắc khí, mỗi một kiếm đều dốc toàn lực, mỗi một kiếm đều ngưng tụ oán hận tột cùng, mỗi một kiếm đều muốn trực tiếp đánh nát Hiên Viên Vấn Thiên thành từng mảnh. Hắc ám huyền lực vốn là hình thái huyền lực tiêu cực, sát ý và hận ý của Phần Tuyệt Trần càng nồng đậm, uy lực hủy diệt của nó lại càng cường thịnh.
Hắn gần như hoàn toàn không để ý đến kiếm quang của Hiên Viên Vấn Thiên, giống như một kẻ điên đang liều mạng… Mấy tháng trước, trong trận chiến với Vân Triệt trên Đông Hải, hắn cũng như thế.
Sát khí và hắc ám khí phô thiên cái địa áp chế Hiên Viên Vấn Thiên, hắc khí trên Thiên Tội Thần Kiếm không ngừng tăng lên, mỗi khi vung lên, tiếng xé gió âm trầm lại vang lên như vô số oan hồn đang gào khóc thảm thiết.
Hiên Viên Vấn Thiên từng bước lui lại, trông như hoàn toàn rơi vào thế bị động, huyền khí chi mang trên người kém xa khí tức hắc ám của Phần Tuyệt Trần, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như nước lặng.
- Á… a a a!
Phần Tuyệt Trần gào thét như sói đói, Thiên Tội Thần Kiếm mang theo khí tức Ma Thần phá vỡ tất cả kiếm quang, bổ thẳng vào đỉnh đầu của Hiên Viên Vấn Thiên.
Mà lần này, Hiên Viên Vấn Thiên không né tránh như trước. Hai mắt hắn khẽ nhướng lên, một đạo kiếm ý mãnh liệt đến cực điểm sâm nhiên hiện ra giữa không trung. Trong thoáng chốc, thanh tế kiếm trong tay hắn đột nhiên phun ra một đạo kiếm quang dài trăm trượng, như ánh sáng chói lòa xé toạc màn đêm, sau đó chém ngang vào hắc quang giữa trời.
Xoạt! Ầm ầm…
Sau tiếng sấm rền là tiếng vang như thể thương khung sụp đổ. Hai luồng sức mạnh đỉnh phong của Quân Huyền cảnh chính diện va chạm, uy lực huyền khí bùng nổ biến thế giới trong phạm vi mười mấy dặm thành chân không. Kiếm quang và hắc khí giữa trời đồng loạt vỡ vụn, Hiên Viên Vấn Thiên và Phần Tuyệt Trần cùng lúc bị đánh bay ra xa trăm trượng.
Phụt…
Thân hình Phần Tuyệt Trần dừng lại, cơ thể lảo đảo, sau đó phun ra một ngụm máu tươi. Mặc dù phần lớn kiếm khí của Hiên Viên Vấn Thiên đã bị sức mạnh của hắn triệt tiêu, nhưng vẫn có khoảng một thành lực lượng phá vỡ huyền lực phòng ngự, chui vào trong cơ thể hắn, khiến hắn cả trong lẫn ngoài đều bị thương.
Về phần Hiên Viên Vấn Thiên, dù bị đánh bay ra cùng một khoảng cách, nhưng sắc mặt hắn vẫn như thường, không có chút biểu hiện bị thương nào, chỉ có ống tay áo bị hắc ám ma tức ăn mòn mất một nửa.
Sức mạnh của Phần Tuyệt Trần tăng trưởng cực nhanh trong thời gian ngắn, nhìn qua đã đến mức có thể đối đầu với Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng lần va chạm này, nhược điểm của hắn lại lộ rõ.
Nếu huyền lực của bản thân vì một lý do nào đó mà tăng vọt, thì cần phải có một khoảng thời gian nhất định để ổn định tâm thần, toàn lực củng cố nền móng, đây có thể nói là thường thức của Huyền Đạo. Giống như Vân Triệt sau khi dùng Bá Hoàng Đan giúp các đệ tử Băng Vân Tiên Cung tăng huyền lực, đã tự mình hạ lệnh cho các đệ tử phải toàn lực củng cố nền móng trong một tháng, không được tu luyện bất cứ huyền công nào.
Sức mạnh của Vân Triệt cũng từng có mấy lần bạo tăng, nhưng hắn có thân thể Long Thần cùng Hoang Thần chi lực làm nền tảng, cho nên mấy lần lực lượng bạo tăng đó chưa bao giờ xảy ra tình huống cơ thể không cách nào thích ứng được.
Nhưng Phần Tuyệt Trần thì khác. Lòng báo thù của hắn quá mức mãnh liệt, sức mạnh tăng trưởng cũng quá mức mãnh liệt, hậu quả trực tiếp nhất chính là khả năng khống chế cỗ sức mạnh này của hắn cực kỳ không ổn định, cộng thêm việc cơ thể hắn mới tiếp nhận cỗ sức mạnh này trong thời gian ngắn, chưa được rèn luyện đến cường độ tương xứng với huyền lực. Do đó, về mặt sức mạnh hắn có thể ngang ngửa với Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng năng lực phòng ngự lại kém xa tít tắp.
Thế là, khi cả hai cùng chịu đựng huyền khí bạo phát với cường độ như nhau, Hiên Viên Vấn Thiên gần như không hề hấn gì, còn Phần Tuyệt Trần lại bị trọng thương. So với việc bị thương, hậu quả nghiêm trọng hơn chính là khi hắn bị thương, việc khống chế sức mạnh trên người càng thêm mất kiểm soát. Bất luận là nội tức hay hắc khí sôi trào trên người hắn đều xuất hiện dấu hiệu hỗn loạn.
Đối với trạng thái đột nhiên biến đổi của Phần Tuyệt Trần, Hiên Viên Vấn Thiên không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn chĩa kiếm về phía trước, những mảnh vỡ không gian xoay tròn như phi tiêu, cuốn lên mấy trăm vòng xoáy không gian lớn nhỏ.
Phần Tuyệt Trần thở dốc kịch liệt, dưới khí tức hỗn loạn, đối mặt với một kiếm này của Hiên Viên Vấn Thiên, trong lúc vội vàng hắn không thể ngưng tụ đủ lực lượng. Chỉ nghe một tiếng "ầm", hắc quang nổ tung, Phần Tuyệt Trần bị đánh bay ra ngoài, trên người nổ tung mười mấy đóa hoa máu, khí huyết trong cơ thể sôi trào, hắc ám ma tức nóng nảy loạn lên như dã thú nổi điên thoát khỏi sự khống chế của hắn. Hắn dừng lại, liều mạng đề khí thở dốc, nhưng rất lâu vẫn không thể đè nén xuống được.
- Ha ha.
Hiên Viên Vấn Thiên cười, hắn thản nhiên nói:
- 1800 năm trước, bản Kiếm Chủ có thể đột phá, ở tuổi 173 đã đạt tới Đế Quân, 280 năm sau đạt tới Quân Huyền cảnh cấp sáu… cũng chính là lần gặp ngươi lúc trước. Bản Kiếm Chủ từ Quân Huyền cảnh cấp sáu cho tới cảnh giới sức mạnh hôm nay đã phải dùng ròng rã 1500 năm, mà ngươi chỉ dùng mười chín ngày.
- Đó là một chuyện đáng sợ dường nào.
- Chỉ tiếc, sức mạnh của ngươi dù không thua ta, nhưng lại kém ta hơn một nghìn năm nội tình!
Giọng Hiên Viên Vấn Thiên chưa dứt, thân ảnh hắn chợt trở nên hư ảo, một cỗ sức mạnh khiến Phần Tuyệt Trần hoàn toàn nghẹt thở từ trên không bao phủ xuống.
Phần Tuyệt Trần mở to mắt, gầm lên một tiếng, Thiên Tội Thần Kiếm cuốn lên sóng lớn hắc ám đánh về phía trên không… Nhưng kiếm của hắn chỉ vung được một nửa, bên tai đã vang lên một tiếng nổ lớn. Trong nháy mắt, hai cánh tay hắn mất đi tri giác, cả người như lục bình bay ra ngoài, hắc khí trên người tán loạn, Thiên Tội Thần Kiếm cũng rời tay bay đi.
Hiên Viên Vấn Thiên là người giỏi kiếm đạo nhất Thiên Huyền đại lục, nhưng điều đó tuyệt không có nghĩa năng lực của hắn chỉ tập trung ở kiếm đạo. Là một trong bốn người đạt tới cực hạn Quân Huyền cảnh ở Thiên Huyền đại lục, bất kỳ huyền công huyền kỹ nào của hắn cũng đều có thể phá núi lấp biển.
Đánh bay Phần Tuyệt Trần, Hiên Viên Vấn Thiên không đuổi theo, mà chỉ vươn tay ra, hút Thiên Tội Thần Kiếm đang bay giữa trời vào tay mình.
Hắn tóm lấy thân kiếm, nhìn về phía chuôi kiếm, hai mắt híp lại thành một khe hở nhỏ:
- Ma Tôn đại nhân, hiện tại, ngươi cũng nên nói chuyện với ta rồi chứ.
Hắc vụ quấn quanh Thiên Tội Thần Kiếm, trong giọng nói chất vấn của Hiên Viên Vấn Thiên khẽ rung động… Mà đúng lúc này, một cỗ lực xé rách cực lớn từ trên thân kiếm truyền đến. Dưới tình huống Hiên Viên Vấn Thiên không kịp phòng bị, Thiên Tội Thần Kiếm trực tiếp tuột khỏi tay hắn, sau đó lướt qua một đường thẳng đen nhánh, một lần nữa rơi vào tay chủ nhân của nó.
Phần Tuyệt Trần toàn thân nhuốm máu, hai tay gắt gao nắm lấy Thiên Tội Thần Kiếm, một đôi mắt âm lệ như ma quỷ, áo bào đen rách nát trên người phần phật tung bay, mái tóc đen nhánh bay lên trong làn hắc khí hỗn loạn.
Tốc độ hắn khôi phục hành động khiến Hiên Viên Vấn Thiên bất ngờ, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là hắc khí trên người hắn càng trở nên nồng đậm, khí tức âm trầm thậm chí còn cường thịnh hơn lúc trước mấy phần. Rõ ràng hắn đã bị thương nặng, khí tức đại loạn, nhưng lại giống như một vị Ma Thần bỗng nhiên thức tỉnh từ Cửu U, mang theo hắc ám và sát khí kinh khủng một lần nữa giáng lâm trước mắt hắn!
Con ngươi của Hiên Viên Vấn Thiên co rút lại… Đây chính là phương diện chí cao của Ma Thần chi lực.
Trong lòng Hiên Viên Vấn Thiên nảy sinh bất an, không chút do dự, kiếm trong tay đột nhiên chỉ vào Phần Tuyệt Trần, huyền khí trên mũi kiếm dâng lên, trong nháy mắt liền đâm tới.
Một kiếm này trực tiếp mở ra một đường hầm không gian, chân chính vượt qua không gian.
Phốc!
Một kiếm này đã giải thích thế nào là người đứng đầu kiếm đạo của Thiên Huyền đại lục.
Phần Tuyệt Trần đang như Ma Thần thức tỉnh, dưới một kiếm này lại không có bất kỳ phản ứng nào, bị một kiếm đâm vào ngực… Nhưng một kiếm này không xuyên qua tim, mà là phóng xuất ra vô số kiếm mang tàn phá bên trong cơ thể Phần Tuyệt Trần.
Hắc khí vừa mới bốc lên một lần nữa nhanh chóng chìm xuống, tan đi. Con ngươi Phần Tuyệt Trần giãn ra, thất khiếu chảy máu ồ ạt, thân thể chậm rãi ngửa về phía sau, sau đó giống như một pho tượng không còn sinh mệnh từ không trung rơi thẳng xuống, đập vào mặt đất vốn đã chịu đủ tai ương phía dưới rồi không còn động tĩnh.
Hiên Viên Vấn Thiên thu tay lại, sau đó thở ra một hơi.
- Xem ra ma đạo chi lực không thể dùng lẽ thường để nhận định.
Hiên Viên Vấn Thiên thấp giọng nói. Trạng thái vừa rồi của Phần Tuyệt Trần khiến trong lòng hắn vẫn còn kinh hãi.
Bên cạnh Phần Tuyệt Trần, một chùm bóng đen phóng lên tận trời… Lần này, Thiên Tội Thần Kiếm tự giác bay đến trước người Hiên Viên Vấn Thiên. Hắn nhìn nó, thản nhiên nói:
- Ma Tôn đại nhân, sự trầm mặc lúc trước của ngươi… hy vọng không phải là muốn ruồng bỏ lời hứa hẹn ngàn năm của ngươi?
Bên trong hắc vụ lượn lờ, từ phần chuôi kiếm, một đôi mắt ác ma hẹp dài chậm rãi mở ra. Trong tâm hải của Hiên Viên Vấn Thiên vang lên một giọng nói âm trầm khàn khàn:
- Dĩ nhiên không phải. Chỉ có điều, tình huống bây giờ không giống với những gì ta suy đoán… hoàn toàn không giống!
- Không giống nhau?
Hiên Viên Vấn Thiên khẽ nhíu mày:
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Hắn thông qua ta để thức tỉnh sức mạnh Ma huyết trong cơ thể, còn ta thông qua Ma huyết tẩm bổ mà dần dần phục hồi rồi trọng sinh. Nhưng ngay lúc ta chuẩn bị phá hủy linh hồn hắn, lại phát hiện ý chí của hắn đáng sợ vượt xa mức bình thường… Ta chẳng những không thành công, mà còn thất bại, trở thành khôi lỗi của hắn.
Ma hồn trong kiếm không cam lòng gầm lên.
- Cái gì?
Sắc mặt Hiên Viên Vấn Thiên trầm xuống.
- Bây giờ, ta không những không có khả năng lấy lại Ma huyết của hắn, ngược lại chỉ có thể phụ thuộc vào hắn mà sống, không cách nào kháng cự mệnh lệnh của hắn. Hắn mà chết, ma hồn vừa mới bắt đầu hồi phục của ta cũng sẽ tan thành mây khói! Nếu không phải ngươi làm hắn bị thương đến hôn mê, thì ngay cả việc truyền âm cho ngươi ta cũng không thể làm được.
Sắc mặt Hiên Viên Vấn Thiên đen kịt, xương ngón tay vang lên tiếng "răng rắc", khóe miệng hắn giật giật, lộ ra nụ cười dữ tợn vặn vẹo:
- Nói như vậy, ngàn năm tâm huyết của ta chẳng những hoàn toàn thất bại, mà còn đi làm áo cưới cho người khác…
- Không.
Giọng điệu của ma hồn trong kiếm vốn âm trầm nhưng lúc này bỗng nhiên thay đổi:
- Cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội. Còn có một phương pháp khác, phương pháp đó có khả năng mang lại cho ngươi sức mạnh còn lớn hơn cả việc đơn thuần đạt được Ma huyết này, nhưng nguy hiểm cũng nhiều hơn. Ta muốn biết ngươi… có dám đánh cược hay không?