Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 838: CHƯƠNG 837: CUỒNG NHIỆT VÔ TẬN

- Cuộc đánh cược đó thế nào?

Hiên Viên Vấn Thiên không chút chần chờ hỏi.

- Thứ đó chính là… Ma Luân Tế Huyết!

- Ma Luân Tế Huyết…

- Nó cũng là một dạng Ma Huyết Luân Hồi trên người Phần Tuyệt Trần từ ngàn năm trước, Ma Luân Tế Huyết là cấm thuật độc hữu của Vĩnh Dạ Ma tộc ta.

Ma hồn trong kiếm âm trầm nói:

- Cấm thuật Vĩnh Dạ này có thể khiến sinh linh tầm thường hóa thành huyết thủy, sau đó nuốt chửng vào ma thân, từ đó đoạt lấy tất cả nguyên khí và lực lượng… Nghe cho rõ, là tất cả!

- …!

Ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên chấn động dữ dội, hắn thấp giọng nói:

- Cũng có nghĩa là trực tiếp đoạt lấy toàn bộ sinh mệnh và tu vi của một người mà không chút tổn thất nào! Trên đời này lại có cấm thuật đáng sợ như vậy sao?

- Không sai! Vĩnh Dạ Ma tộc chúng ta lớn mạnh đến nhường nào, phàm nhân các ngươi làm sao có thể hiểu được.

Ma hồn trong kiếm ngạo nghễ nói:

- Nhưng cấm thuật này chỉ có thể tác dụng với sinh linh tầm thường, đối với thần ma mà nói thì không hề có tác dụng. Thuở ban đầu, Vĩnh Dạ Ma tộc ta cũng chỉ để ma nhân mới sinh dùng cấm thuật này thôn phệ sinh linh bình thường để tăng cường lực lượng. Đối với ma nhân thành thục, lực lượng của sinh linh tầm thường quá mức nhỏ bé, máu huyết của họ lại ô uế nên bọn họ khinh thường không thèm sử dụng. Nhưng đối với Phần Tuyệt Trần mà nói, sử dụng Ma Luân Tế Huyết lại có thể khiến lực lượng của hắn tăng lên một cách điên cuồng!

Hiên Viên Vấn Thiên khôn khéo nên lập tức hiểu ý của ma hồn trong kiếm:

- Ngươi nói là… để Phần Tuyệt Trần dùng Ma Luân Tế Huyết thôn phệ ta?

- Không sai!

Ma hồn trong kiếm gằn giọng:

- Sau đó, thân thể của ngươi sẽ hoàn toàn biến mất, mệnh nguyên và tu vi của ngươi sẽ bị Phần Tuyệt Trần đoạt hết! Thực lực của Phần Tuyệt Trần hôm nay thế nào, ngươi cũng đã tận mắt chứng kiến. Nếu kết hợp sức mạnh của hai người các ngươi, ở vị diện này còn ai là đối thủ? Mà đây không phải là chuyện một cộng một đơn giản như vậy, sức mạnh của hai người kết hợp sẽ tạo nên chất biến, trực tiếp bước vào Thần Đạo mà ngươi tha thiết mơ ước bấy lâu… Nhớ kỹ, không phải là có khả năng, mà là chắc chắn!

Hiên Viên Vấn Thiên:

- …

- Ngoài ra, ma huyết trong cơ thể Phần Tuyệt Trần chỉ mới thức tỉnh sơ bộ chứ chưa đến cực hạn, muốn hoàn toàn thức tỉnh cần thêm nửa năm nữa. Sau khi dung hợp, sức mạnh của hai người các ngươi sẽ là vô địch thiên hạ, trong nửa năm sau đó, mỗi một ngày sức mạnh sẽ tiếp tục tăng lên. Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, ngươi sẽ đạt đến cảnh giới mà nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, một cảnh giới mà bây giờ ngươi không thể nào hiểu được!

Trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên phóng ra ánh sáng nóng rực đến gần như điên cuồng, nhưng giọng hắn vẫn lạnh nhạt bình tĩnh:

- Ma tôn đại nhân, có phải ngươi đã bỏ sót thứ then chốt nhất rồi không?

- Hắc hắc hắc…

Ma hồn trong kiếm âm trầm cười:

- Với tâm trí của ngươi, hẳn là đã đoán ra thứ ta không nhắc đến cũng là thứ then chốt nhất… Không sai! Ma Luân Tế Huyết có thể thôn phệ, dung hợp mệnh nguyên và sức mạnh, nhưng cùng lúc đó nó cũng sẽ dung hợp cả linh hồn! Linh hồn của sinh linh tầm thường trước mặt ma thần chỉ như đom đóm so với biển cả, sẽ bị nghiền nát trong nháy mắt. Nhưng tình huống của ngươi và Phần Tuyệt Trần hoàn toàn khác biệt! Phần Tuyệt Trần có ma thân và ma hồn còn non yếu, còn ngươi là thân thể phàm nhân, hắn có thể sử dụng Ma Luân Tế Huyết với ngươi, nhưng hồn lực của ngươi lại vượt xa Phần Tuyệt Trần!

- Lấy ma thân của Phần Tuyệt Trần thi triển Ma Luân Tế Huyết, dung hợp mệnh nguyên và sức mạnh thì huyết nhục của ngươi sẽ hoàn toàn tan biến, đồng thời linh hồn của ngươi cũng sẽ tiến vào thân thể hắn. Chuyện sau đó rất đơn giản, bởi vì hồn lực của ngươi mạnh hơn Phần Tuyệt Trần rất nhiều, ngươi có thể dễ dàng hủy diệt linh hồn của hắn, trở thành chủ nhân mới của cơ thể đó, từ đó hoàn toàn sở hữu ma thân đã thức tỉnh ma huyết của hắn, mà tất cả lực lượng ma hồn của ta cũng sẽ thuộc về ngươi!

- …

Hiên Viên Vấn Thiên trầm mặc, sau đó nhàn nhạt hừ một tiếng:

- Thì ra là thế.

- Cho nên, còn phải xem ngươi có nỡ bỏ đi thân xác huyết nhục của mình hay không! Quan trọng hơn là xem ngươi có dám đánh cược hay không! Nếu thành công, ngươi sẽ trực tiếp bước vào Thần Đạo mà ngươi mơ ước, từ đó vô địch thiên hạ ở vị diện này, thậm chí có thể làm được chuyện xưa nay chưa từng có! Nhưng nếu vạn nhất thất bại… ngươi chẳng những mất đi huyết nhục mà còn hồn phi phách tán!

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi nheo mắt, nói bằng giọng rất thấp:

- Ma huyết trong thân thể Phần Tuyệt Trần cũng mới thức tỉnh hơn mười ngày, nói là ma thân nhưng thực chất vẫn còn non yếu. Ngươi chắc chắn ma thân của hắn có thể phát động cấm thuật kia sao?

- Ha ha, đương nhiên.

Ma hồn trong kiếm có chút khinh thường nói:

- Tuy Ma Luân Tế Huyết là cấm thuật, nhưng đây chỉ là thủ đoạn cấp thấp mà ma nhân mới sinh thường dùng. Sở dĩ liệt nó vào cấm thuật là vì nó lấy hình thức thôn phệ máu thịt của sinh linh tầm thường để cường hóa bản thân, nếu sử dụng quá nhiều sẽ dễ bị Thiên Đạo khiển trách. Lấy hồn lực hiện tại của ta, ít nhất có chín phần chắc chắn để ma thân của hắn thi triển một lần Ma Luân Tế Huyết.

- Vậy còn vạn nhất thất bại sẽ hồn phi phách tán thì sao?

Hiên Viên Vấn Thiên hỏi.

- Rất đơn giản, đó là khi linh hồn của ngươi bị Phần Tuyệt Trần áp chế, hậu quả là ngươi không thể trở thành chủ nhân của ma thân, không thể dung hợp tất cả lực lượng, ngược lại Phần Tuyệt Trần sẽ có được tất cả! Mà ngươi, dù là thân thể hay linh hồn, đều sẽ hoàn toàn biến mất trên cõi đời này…

Cuối cùng, ma hồn trong kiếm cười nhạt một tiếng, dường như mang theo một tia chế giễu.

- Ha ha ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên phá lên cười:

- Tâm hồn của Hiên Viên Vấn Thiên ta đã trải qua rèn luyện ròng rã hai ngàn năm, một tên Phần Tuyệt Trần quèn mà cũng xứng để ta hồn phi phách tán sao? Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ!

Hắn bỗng nhiên dừng lại, dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh nói:

- Kể từ khi biết Thần Đạo tồn tại, truy cầu Thần Đạo chính là khát vọng cả đời của ta. Bây giờ nó đang ở ngay trước mắt, dù nguy hiểm gấp trăm ngàn lần ta cũng sẽ không nhíu mày… Vậy thì, bắt đầu đi! Trước lực lượng tuyệt đối, mất đi thân xác huyết nhục có là gì!

- Rất tốt, quả nhiên ngươi không khiến ta thất vọng. Ta chỉ là một tàn hồn sống tạm bợ trong kiếm, vĩnh viễn không thể tồn tại độc lập, chỉ có thể phụ thuộc vào kẻ khác. Mặc dù ngươi chỉ là một con người, nhưng sự si cuồng theo đuổi sức mạnh của ngươi khiến ngươi có tư cách trở thành kẻ khống chế ta!

Ma hồn trong kiếm gằn giọng:

- Ma Luân Tế Huyết có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, nhưng trong quá trình này, ngươi phải đảm bảo Phần Tuyệt Trần ở trạng thái hôn mê. Nếu ý chí của hắn thanh tỉnh, ta sẽ phải khống chế hắn nên không thể cưỡng ép kích phát ma huyết… Ách… Hắn… hắn… tỉnh rồi…

Giọng nói của ma hồn trong kiếm đột nhiên trở nên yếu ớt, sau đó hoàn toàn biến mất.

Mà Phần Tuyệt Trần đang nằm trong vũng máu ở phía dưới đột nhiên mở bừng đôi đồng tử đen nhánh, sau đó trở mình đứng dậy… Nhưng trong cơ thể hắn bị mấy trăm đạo kiếm khí xâm nhập, thương thế cực nặng khiến hắn còn chưa đứng vững đã ngã quỵ trên mặt đất, toàn thân run rẩy trong thống khổ tột cùng.

- Hiên… Viên… Vấn… Thiên…

Phần Tuyệt Trần ngẩng đôi mắt nhuốm máu lên, gắt gao nhìn chằm chằm Hiên Viên Vấn Thiên trên không trung, từng chữ tràn đầy hận thù.

Hắn vươn tay ra, một đạo hắc quang lóe lên, Thiên Tội Thần Kiếm kêu lên một tiếng rồi bay khỏi tay Hiên Viên Vấn Thiên, trong nháy mắt trở về bên cạnh Phần Tuyệt Trần, cắm nghiêng trên mặt đất đen nhánh dưới chân hắn.

Hiên Viên Vấn Thiên cũng không ngăn cản, hắn từ trên không trung bay xuống trước mặt Phần Tuyệt Trần, mỉm cười có chút tán thưởng:

- Trúng một kiếm của ta chẳng những không chết mà còn tỉnh lại nhanh như vậy, ta nên khen ngợi ý chí phi thường của ngươi, hay là tán thưởng ma thân phi thường của ngươi đây?!

- Ngươi…

Phần Tuyệt Trần cắn chặt răng, khóe môi chảy xuống một dòng máu.

Hiên Viên Vấn Thiên hoàn toàn không để ý đến ánh mắt như hung thần ác quỷ của hắn, mà cười híp mắt nói:

- Một ngàn năm trước, thực lực của Dạ Mộc Phong bỗng nhiên bùng nổ khiến ta có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn lại là kinh hỉ. Không ngờ, ngàn năm sau, con của hắn còn mang đến cho ta niềm vui lớn hơn! Mặc dù ngươi muốn giết ta, nhưng ngươi có biết ta cảm kích ngươi đến nhường nào không, Phần Tuyệt Trần… Không đúng, có lẽ ta nên gọi ngươi là…

- Dạ Hoang!

- Ngô…

Phần Tuyệt Trần như bị sét đánh, con ngươi trợn to đến cực hạn.

- Ha ha, không cần lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như thế, ta đã sớm nói, những thứ ta biết còn nhiều hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, thậm chí còn nhiều hơn cả những gì ngươi biết.

Hiên Viên Vấn Thiên giang tay ra, ngẩng đầu nhìn lên trời, dùng thân thể của mình cảm nhận thế giới này… bởi vì cỗ thân thể này sắp bị hắn vứt bỏ:

- Thời gian còn sớm, dù sao thân thể này cũng đã theo ta hơn hai nghìn năm, trong thời khắc cáo biệt cuối cùng này, ta sẽ kể cho ngươi nghe một câu chuyện cũ thú vị.

- Khoảng hơn một vạn năm trước, có một người ngẫu nhiên nhặt được một thanh kiếm màu đen. Trên thân kiếm có một tầng phong ấn vô cùng mạnh mẽ, bên trong phong ấn một linh hồn non yếu. Linh hồn này bị phong ấn quá nhiều năm, nó khát vọng tự do, nhưng nếu chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân thì không những không thoát khỏi phong ấn mà ngược lại còn bị phong ấn hoàn toàn thôn phệ. Để sống sót, nó không tiếc vứt bỏ tôn nghiêm, cầu xin người nhặt được nó thương xót, cũng chủ động dâng lên một giọt ma huyết và một bộ huyền công mạnh mẽ, chỉ cầu đối phương có thể giải trừ phong ấn trên thân kiếm.

- Hự…

Phần Tuyệt Trần kịch liệt thở hổn hển.

- Người nhặt được kiếm đồng ý với lời thỉnh cầu của nó, hắn nhận lấy giọt ma huyết kia rồi tu luyện huyền công, có được sức mạnh to lớn. Nhưng ngay lúc đó, hắn cảm giác được tâm tính của mình đã bị ảnh hưởng nên đã ngừng tu luyện, thậm chí dùng một loại huyết mạch đã tu luyện từ lâu để cưỡng ép tự phong ấn ma huyết. Ngay cả hậu nhân kế thừa huyết mạch của hắn, nhất là hậu nhân trực hệ, vừa sinh ra sẽ bị phong ấn loại huyết mạch này.

- Mặc dù không có ma huyết chống đỡ, nhưng bộ huyền công kia vẫn vô cùng mạnh mẽ. Nó đã khiến cho một gia tộc vô danh bỗng nhiên quật khởi, trở thành một thế lực vô cùng to lớn, rất nhanh đã vươn lên hàng ngũ thế lực đỉnh cao của Huyền Đạo trên toàn đại lục, cũng đổi tên thành Vĩnh Dạ Vương Tộc. Còn bộ huyền công đại danh đỉnh đỉnh năm đó được ghi chép lại là Vĩnh Dạ Huyễn Thần… Không đúng, tên thật của nó, nên gọi là… Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển!

Vẻ mặt thống khổ của Phần Tuyệt Trần biến đổi không ngừng, đôi đồng tử kịch liệt co rút dưới những lời của Hiên Viên Vấn Thiên… Những điều này, sau khi hắn chiếm được tàn hồn của Dạ Mộc Phong mới biết được, cũng chỉ có tộc trưởng nhất mạch Vĩnh Dạ Vương Tộc mới biết, vậy vì sao Hiên Viên Vấn Thiên lại…

Hiên Viên Vấn Thiên hai tay chắp sau lưng, thản nhiên nói:

- Về phần thanh kiếm kia… Vĩnh Dạ Vương Tộc dựa vào huyền công mà nó ban cho để quật khởi, lại vi phạm lời hứa ban đầu, chẳng những không giải khai phong ấn, ngược lại còn gia cố thêm mấy chục tầng phong ấn rồi trấn nó trong một cái ao, sau đó liệt nơi đó thành cấm địa lớn nhất toàn tộc, bất kỳ ai cũng không được đến gần… Chậc chậc, nếu không có thanh kiếm kia ban ơn, trên đời này làm gì có Vĩnh Dạ Vương Tộc, thật là vong ân phụ nghĩa, hèn hạ vô sỉ.

- Một gia tộc đê hèn như thế chính là sỉ nhục của Huyền Đạo, thế là bản kiếm chủ liền thay trời hành đạo, để cho Vĩnh Dạ Vương Tộc hoàn toàn biến mất, hô…

Hiên Viên Vấn Thiên thở nhẹ một hơi, ý cười lạnh nhạt.

- Hiên Viên Vấn Thiên…

Mắt Phần Tuyệt Trần như nhuốm máu, răng cắn chặt vào nhau:

- Ngươi mới là kẻ hèn hạ vô sỉ nhất trên đời này…

- Đừng kích động như vậy chứ.

Hiên Viên Vấn Thiên vẫn cười híp mắt:

- Vĩnh Dạ Vương Tộc biến mất không phải là kết thúc, ngược lại, đó mới chỉ là bắt đầu. Ngươi có ngạc nhiên vì sao ta lại biết những điều này không? Vì sao ta lại biết sức mạnh trên người ngươi là gì, và… làm sao ta lại biết ngươi còn có một cái tên khác… Hắc.

- Sau khi hủy diệt Vĩnh Dạ Vương Tộc, ta tùy tiện tìm một cơ hội để có thể lấy được Thiên Tội Thần Kiếm một cách đơn giản nhất, cũng giải khai mấy tầng phong ấn trên đó. Ma hồn trong kiếm đã nói cho ta biết tất cả, nói cho ta biết mọi bí mật, rằng ma hồn có thể thức tỉnh ma huyết, còn nếu giải khai tất cả phong ấn, dù ma hồn bị tiêu diệt thì vẫn có thể thông qua ma huyết mà từng bước khôi phục, ma huyết và ma hồn dung hợp sẽ sản sinh ra một loại lực lượng mà vị diện này không thể hiểu nổi.

- Nhưng những điều này, ta biết quá muộn. Bởi vì Vĩnh Dạ Vương Tộc đã bị diệt sạch, Dạ Mộc Phong cũng chỉ còn lại một luồng linh hồn quỷ dị không thể tiêu diệt, trên đời đã không còn ma huyết… Nhưng ma hồn trong kiếm lại nói cho ta biết một chuyện, Dạ Mộc Phong có một đứa con trai tên là Dạ Hoang, đã chết thảm trong cuộc vây quét. Hậu nhân Vĩnh Dạ là Dạ Kiếm Tịch vì cứu con trai mà chết, đã không tiếc vi phạm nghiêm huấn của tổ tiên, vận dụng cấm thuật trong Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển, cưỡng ép giữ lại linh hồn cùng tất cả tinh huyết sắp tiêu tán của Dạ Hoang, sau đó lấy hai thành linh hồn của Dạ Mộc Phong làm vật dẫn, phát động một loại cấm thuật luân hồi trái với thiên đạo để linh hồn và tinh huyết của Dạ Hoang không tiêu tan, chờ thời cơ đặc thù có thể mượn xác trọng sinh… Chậc chậc, quả không hổ là sức mạnh của Ma tộc, thật khiến người ta phải kinh ngạc, nếu không phải chính tai nghe, tận mắt thấy, ta cũng sẽ không tin trên đời này còn tồn tại loại nghịch thiên chi thuật như vậy.

- Ngươi…!!

Toàn thân Phần Tuyệt Trần lạnh buốt, máu trong người như bị đóng băng… Hắn không thể tin được, Hiên Viên Vấn Thiên vậy mà lại biết hết tất cả những điều này!

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?…

Giờ khắc này, hắn có một cảm giác đáng sợ, rằng tất cả những gì bản thân cho là bí mật, ngay cả chính mình cũng khó mà chấp nhận, chẳng lẽ vẫn luôn nằm dưới sự theo dõi của một đôi mắt kinh hoàng…

- Ha ha, vận mệnh sắp đặt thật tốt. Dạ Mộc Phong và Dạ Kiếm Tịch muốn lưu lại một tia huyết mạch cho Vĩnh Dạ Vương Tộc sau khi hủy diệt, nhưng đó cũng là tia ma huyết cuối cùng mà bản Kiếm Chủ lưu lại! Trong ngàn năm, thông qua chỉ dẫn của ma hồn trong kiếm, ta vẫn luôn chú ý đến động tĩnh luân hồi của cấm thuật ma huyết… Cho đến hơn hai mươi năm trước, cuối cùng cơ hội của ma huyết cũng đến, tại Thương Phong quốc, trong một tông môn gọi là Phần Thiên Môn, nó đã mượn xác trọng sinh, trở thành đứa con thứ ba của môn chủ…

- Hự!!

Con ngươi Phần Tuyệt Trần dường như sắp nổ tung, mỗi một câu của Hiên Viên Vấn Thiên đều tựa như giọng nói đến từ vực sâu, khiến trong lòng hắn dâng lên nỗi sợ hãi chưa từng có.

- Rất nhanh, ta cũng sắp xếp xong xuôi tất cả.

Hiên Viên Vấn Thiên cúi đầu xuống, trầm giọng nói:

- Ngươi có biết vì sao tàn hồn của Dạ Mộc Phong lại bị đặt ở Hắc Sát quốc không? Bởi vì nơi đó là nơi âm khí nặng nhất đại lục Thiên Huyền, lại thêm Phong Hồn Quan, có thể đảm bảo tàn hồn của Dạ Mộc Phong một ngàn năm cũng không tan hết. Vậy ngươi có biết vì sao gia gia của ngươi, Phần Nghĩa Tuyệt, lại có chiếc chìa khóa đó không? Đó là do chính tay ta giao cho hắn, cũng tự mình gieo vào tâm hồn hắn một ám thị.

- Nói đến đây, kế hoạch của ta vốn là ba năm trước sẽ giết sạch cả nhà Phần Thiên Môn, chỉ để lại một mình ngươi, sau đó để ngươi dưới sự điều khiển của cừu hận, cầm chiếc chìa khóa mà Phần Nghĩa Tuyệt giao cho đi tìm Dạ Mộc Phong. Không ngờ, nửa đường lại xuất hiện một Vân Triệt, khiến tất cả xảy ra sớm hơn. Nhưng cũng may, hắn tàn sát cả nhà Phần Thiên Môn, lại vẫn cứ giữ lại ngươi. Mặc dù thời gian có chút sai lệch, nhưng dù là quá trình hay kết quả cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì, vẫn hoàn mỹ không một tì vết. Về sau, ngươi thành công tìm được Dạ Mộc Phong, thức tỉnh ký ức thuộc về Dạ Hoang, còn ngoài ý muốn chiếm được sức mạnh của Dạ Mộc Phong. Tiếp đó, việc ngươi muốn làm nhất, chắc chắn là đoạt lại Thiên Tội Thần Kiếm, bởi vì Thiên Tội Thần Kiếm có thể giải trừ phong ấn ma huyết trong huyết mạch của ngươi, để ngươi giống như Dạ Mộc Phong ngàn năm trước, lực lượng tăng vọt, từ đó báo thù… Mà đây, cũng chính là điều ta kỳ vọng.

- Ta lấy bí mật Thần Huyền làm mồi nhử, tập hợp tất cả cường giả đỉnh cao của Thiên Huyền, tổ chức Ma Kiếm đại hội. Sau khi giải khai phong ấn Thiên Tội Thần Kiếm, Ma Kiếm đại hội đã thành công viên mãn, việc cần làm tiếp theo chính là để ngươi hoàn toàn mở được phong ấn của nó. Bởi vì sau khi có được Thiên Tội Thần Kiếm, việc đầu tiên ngươi làm tất nhiên là thức tỉnh ma huyết! Mà ma hồn trong kiếm thoát khỏi phong ấn lại có thể thông qua ma huyết của ngươi dần dần khôi phục, sau khi khôi phục đủ lực lượng, nó có thể cưỡng ép đoạt lại ma huyết của ngươi, rồi chuyển giao cho ta, để ta chiếm được ma huyết ma hồn, có được sức mạnh vô thượng… Yêu nữ Hồng Y kia mặc dù làm đảo lộn tất cả, nhưng cuối cùng vẫn giúp ta mở phong ấn Thiên Tội Thần Kiếm rồi giao cho ngươi, ha ha ha ha, những điều này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là hồi báo của Thiên Đạo cho sự cố chấp ngàn năm của ta.

Hiên Viên Vấn Thiên cười ha hả.

Ầm!

Cánh tay Phần Tuyệt Trần nện mạnh xuống đất, toàn thân hắn run rẩy, mồ hôi tuôn như tắm, như thể toàn thân hư thoát.

Từ khi Phần Thiên Môn bị hủy diệt, trong thế giới của hắn chỉ còn lại hai chữ “Báo thù”. Vì báo thù, hắn cầm chiếc chìa khóa màu đen mà Phần Nghĩa Tuyệt giao cho trước khi chết, trải qua cửu tử nhất sinh đi vào Tử Vong Chi Địa của Hắc Sát quốc… Vì báo thù, hắn liều mạng hấp thu, dung hợp lực lượng bên trong ma nguyên của Dạ Mộc Phong, dù cho hồn nguyên xung đột thống khổ như địa ngục hành hình… Vì báo thù, hắn bất chấp nguy hiểm, một mình tiến về Chí Tôn Hải Điện… Vì báo thù, hắn biết rõ sẽ bị vặn vẹo ý chí và tâm tính, cũng phải dùng Thiên Tội Thần Kiếm để thức tỉnh ma huyết trong cơ thể…

Hôm nay, hắn mới biết, tất cả những gì mình đã trải qua, tất cả cừu hận, tất cả thống khổ, tất cả nỗ lực, vậy mà đều nằm trong tính toán và sắp đặt của kẻ khác!!

Mà kẻ đó lại chính là người đã hủy diệt Vĩnh Dạ Vương Tộc, kẻ đầu sỏ tạo nên mọi bi kịch của hắn… Là người hắn hận nhất, muốn giết nhất.

Vì giết được hắn, hắn đã không tiếc bất cứ giá nào. Kết quả, lại là tuân theo sự sắp xếp của hắn, từng bước một thành toàn cho dã tâm của hắn.

Loại thống khổ này, loại cảm giác bất lực này, không cách nào hình dung.

- Vì sao… Ngươi làm những điều này… rốt cuộc là vì sao?

Thế giới tinh thần của Phần Tuyệt Trần gần như sụp đổ hoàn toàn, hắn phát ra giọng nói khàn đặc như giấy ráp ma sát vào nhau.

- A…

Hiên Viên Vấn Thiên cười nhạt:

- Đương nhiên là vì thứ mà ta một mực theo đuổi rồi.

- Một ngàn hai trăm năm trước, khi ta kế thừa vị trí Kiếm Chủ Thiên Uy Kiếm Vực, tu vi của ta đã đạt đến đỉnh cao Quân Huyền. Nhưng về sau, mặc cho ta cố gắng thế nào, đều vĩnh viễn không cách nào đột phá giới hạn của cảnh giới Quân Huyền, giống như bị giam cầm trong một chiếc lồng không thể mở ra. Ta từng cho rằng đó đã là cực hạn của sức mạnh nhân loại, rằng ta đã là tồn tại tột cùng nhất trong loài người. Mãi cho đến cuối cùng, ta từ một bản sách cổ biết được sự tồn tại của Chúng Thần Chi Giới, ta mới biết, sức mạnh của con người, đích xác có thể đột phá giới hạn cảnh giới Quân Huyền để đạt được Thần Đạo trong truyền thuyết. Thế là, ta bắt đầu tìm kiếm mọi cơ hội có thể… Vĩnh Dạ Vương Tộc và thanh Thiên Tội Thần Kiếm quỷ dị vô hạn, chính là một trong những cơ hội đó.

Mắt Phần Tuyệt Trần trợn tròn, giọng nói run rẩy:

- Vì truy cầu sức mạnh cao hơn, vì một cơ hội có thể mà ngươi lại có thể ngoan độc như thế, không tiếc hủy diệt một gia tộc khổng lồ vô tội… Ngươi vậy mà… vậy mà…

- Có vấn đề gì sao?

Hiên Viên Vấn Thiên buông tay, với vẻ mặt hiển nhiên:

- Cả đời này của ta, thứ duy nhất chưa từng thay đổi chính là sự truy cầu đối với sức mạnh cường đại hơn. Vì thế, ta có thể không tiếc bất cứ giá nào, dùng mọi thủ đoạn. Bất cứ thứ gì có thể làm cho ta có được lực lượng mạnh hơn, đều có thể là đá lót đường của ta. Đây cũng là lý do vì sao Hiên Viên Vấn Thiên ta có thể có được ngày hôm nay!

- Ngàn năm trước, thực lực của Dạ Mộc Phong bỗng nhiên tăng vọt khiến ta kinh hỉ vô tận, bởi vì ta đã thấy được sức mạnh siêu việt giới hạn cảnh giới Quân Huyền, đã thấy được cơ hội! Vì thế, ta đã hao hết tâm lực ròng rã ngàn năm. Mười chín ngày trước, ta thấy được sức mạnh của yêu nữ Hồng Y kia… Sức mạnh mà ta từng tự cho là đã đạt đến đỉnh phong, vô địch thiên hạ, trước mặt nàng lại chỉ là rác rưởi không chịu nổi một kích. Ngươi biết đó là cảm giác gì không? Sợ hãi… Run rẩy… Khuất nhục… Nhưng nhiều hơn cả là khát vọng và hưng phấn! Bởi vì sức mạnh của Dạ Mộc Phong vẫn chưa phải là cực hạn, còn có tầng thứ lực lượng cao hơn đang chờ ta… Người khác có thể có được sức mạnh đó, Hiên Viên Vấn Thiên ta không có lý do gì không có được!!

- Hôm nay, chính là bước đầu tiên để ta bước lên một cấp độ khác!

Hiên Viên Vấn Thiên cuồng nhiệt đến mức nào đối với việc truy cầu Huyền Đạo, người của bốn đại thánh địa ai cũng biết.

Nhưng không một ai biết, hắn lại cuồng nhiệt đến mức độ này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!